Liều Thuốc Thử Nghiệm
Cơn giông bão từ vịnh Bắc Bộ dường như muốn nhấn chìm toàn bộ khu nhà nổi Máy Chai vào lòng sông Cấm đục ngầu. Những đợt sóng lừng quật liên tiếp vào hệ thống phao xốp và thân tre mục, khiến căn nhà sàn di động của y sĩ Đỗ Minh Quân dập dềnh, nghiêng ngả như một chiếc lá khô giữa dòng nước dữ. Tiếng mưa rít gầm rú trên mái tôn rỉ sét dội thẳng vào màng nhĩ bên phải của Trần Quốc Khánh, tạo nên những âm thanh hỗn tạp, chói tai. Còn bên tai trái của anh, chỉ có một khoảng không câm lặng tuyệt đối, u uất một tiếng o o kéo dài vô tận—vết sẹo vật lý không thể chữa lành sau vụ nổ hầm rượu sòng bạc Deep-Net.
Khánh nằm trên chiếc giường tre ọp ẹp, hai mắt nhắm nghiền. Dưới làn mưa dột từ khe mái tôn, thế giới trong tâm trí anh hiện lên qua hai tông màu đen và trắng lạnh lẽo. S-401—độc chất thần kinh tàn nhẫn của Trịnh Thế Vỹ—đang âm thầm gặm nhấm những tế bào hình nón cuối cùng trong võng mạc của anh. Khuôn mặt thanh tú của Nguyễn Hoài An, chiếc váy màu vàng chanh rực rỡ của đứa con gái đã khuất Trần Mai Chi, tất cả những mảng màu của ký ức giờ đây chỉ còn là những sắc độ xám xịt, xơ xác. Cơn sốt nhiễm trùng từ vết thương rách sâu ở lòng bàn tay trái đang đốt cháy hệ thần kinh của anh, khiến từng thớ cơ co giật nhẹ theo nhịp gõ 1Hz mà anh cố duy trì bằng ngón tay phải để ghim giữ nhịp tim.
“Nước cất đây! Ông Quân, nhanh lên, anh ấy bắt đầu co giật rồi!”
Tiếng hét của Lê Mai Chi vang lên bên tai phải của Khánh, kéo anh ra khỏi cơn mê sảng. Cô vừa chạy sầm sập vào phòng, người ướt sũng nước mưa, mái tóc ngắn bết chặt vào trán. Trên tay cô là chiếc hộp xốp bảo quản lạnh chứa ống nghiệm chân không đựng Hóa chất ức chế thị giác S-401 (Dạng thô) mà họ vừa cướp được từ Kho bãi số 3 Cảng Hải Phòng.
Y sĩ Đỗ Minh Quân không nói một lời. Khuôn mặt già nua chằng chịt nếp nhăn của ông đanh lại dưới ánh đèn dầu hỏa leo lét. Ngón tay vàng ố vì khói thuốc lá của ông run nhẹ nhưng cực kỳ chuẩn xác khi mở nắp hộp xốp. Ông rút ống nghiệm chứa thứ dung dịch xám đục, bốc lên làn khói hóa chất lạnh ngắt, rồi nhanh chóng đổ vào một chiếc cốc thủy tinh thí nghiệm cỡ nhỏ. Mùi hăng nồng, tanh ngọt của S-401 thô lập tức khuếch tán, lấp đầy căn phòng chật hẹp, ngột ngạt mùi cồn iod và nước sông tù đọng.
“Đây là liều mạng, Khánh à,” ông Quân vừa nói vừa dùng bộ lọc giấy thủ công để chiết tách hoạt chất đối kháng. Giọng ông trầm đặc, đều đặn. “Tôi chỉ có thể dùng các hóa chất cơ bản ở phòng khám chui này để trung hòa hoạt tính S-401 thô. Dung dịch trung hòa hoạt tính S-401 (Mẫu thử) này chưa từng được thử nghiệm lâm sàng. Nó có thể cứu được ba mươi phần trăm võng mạc của cậu, nhưng tác dụng phụ của nó sẽ kích thích vỏ não cực hạn. Cậu sẽ phải đối mặt với những cơn ảo giác kinh hoàng nhất.”
“Làm đi...” Khánh thầm thì qua kẽ răng khô khốc. Cổ họng anh bỏng rát, nhưng ngữ điệu nói vẫn giữ nguyên dải tần số 120Hz trầm lặng của một nhà đàm phán chuyên nghiệp. “Tôi không còn thời gian. Võng mạc của tôi... đang sụp đổ.”
Bên ngoài cửa gỗ bến đò, tiếng bước chân thình thịch nện xuống những tấm ván tre sũng nước đột ngột vang lên, lấn át cả tiếng mưa bão.
*Rầm! Rầm! Rầm!*
“Mở cửa! Kiểm tra hành chính khẩn cấp!”
Tiếng đập cửa sắt thô bạo kèm theo tiếng súng chỉ thiên đoành đoành xé toạc màn đêm. Tiếng chó Rottweiler sủa vang dội dội thẳng vào vách gỗ nhà nổi.
Bùi Ngọc Lân lao vào từ bốt gác ngoài, gương mặt thô kệch đầy vết sẹo của gã biến dạng vì căng thẳng. Gã rút từ trong lưng quần ra một khẩu súng bắn đạn hoa cải tự chế gỉ sét: “Anh Khánh! Là Tạ Văn Lang và đàn em của sòng bạc! Bọn chúng tìm tới đây rồi! Để em ra bắn chết cụ chúng nó!”
“Dừng lại, Lân!” Khánh gầm khẽ, bàng hoàng gượng ngồi dậy. Anh dùng bàn tay phải chụp chặt lấy cổ tay của Lân, lực bóp mạnh đến mức khiến khẩu súng tự chế suýt rơi xuống đất. “Nếu cậu nổ súng, Đinh Văn Thắng sẽ lập tức phát lệnh tiêu diệt chúng ta vì tội sát hại lực lượng chức năng. Đó là cái bẫy pháp lý của Lâm Gia. Cất súng đi.”
“Nhưng bọn chúng có gậy điện, có súng nạp đạn!” Lân thở dốc, mắt trợn trừng.
“Để tôi đối phó. Việc của cậu là bảo vệ Mai Chi và tài liệu,” Khánh lạnh lùng ra lệnh, rồi quay sang ông Quân. “Thuốc xong chưa?”
Ông Quân không trả lời, chỉ dứt khoát rút thứ dịch lỏng màu xanh xám nhạt—mà trong mắt Khánh chỉ là một màu xám đục—vào một chiếc ống tiêm xi-lanh y tế thủy tinh cũ.
Khánh giật lấy ống tiêm từ tay ông Quân. Không một chút do dự, anh dùng răng cắn chặt một đầu dây gạc quấn quanh bắp tay phải để làm nổi tĩnh mạch. Bàn tay trái của anh, quấn băng đẫm máu than chì, run rẩy tì lên đùi để giữ điểm tựa. Anh đâm thẳng mũi kim tiêm vào tĩnh mạch tay phải, ngón cái dứt khoát ấn pít-tông xuống tận cùng.
*Ầm!*
Cánh cửa gỗ ngoài của căn nhà nổi bị một lực đạp cực mạnh làm bung bản lề, mưa bão tràn vào sảnh ngoài kèm theo tiếng gầm gừ hung hãn của con chó Rottweiler. Tạ Văn Lang bước qua ngưỡng cửa, chiếc gậy ba khúc bằng thép đặc biệt phóng ra những tia điện xanh tím xẹt xẹt lạnh lẽo trong bóng tối.
Ngay trong khoảnh khắc đó, thuốc đối kháng S-401 bắt đầu phát tác trong cơ thể Khánh.
Một cơn co thắt cơ tim dữ dội ập đến, mạnh đến mức khiến Khánh cảm thấy lồng ngực mình như bị một thớ thép nung đỏ đâm xuyên qua. Nhịp tim của anh lập tức vọt lên mức 140 nhịp một phút. Hệ thần kinh trung ương bị kích thích cực hạn bởi hoạt chất trung hòa chưa hoàn chỉnh, kích hoạt vùng chấn thương PTSD sâu kín nhất trong não bộ.
*“Bố ơi, gõ nhịp cho con nghe đi... Bố hứa đưa mẹ về nhà mà...”*
Ảo thanh xuất hiện đột ngột và dồn dập bên tai phải của Khánh. Đó là giọng nói trong trẻo, tiếng cười hồn nhiên của Trần Mai Chi—đứa con gái năm tuổi đã mất mười năm trước trong vụ tai nạn giao thông. Tiếng cười của cô bé vang vọng khắp bốn bức tường gỗ của căn nhà sàn, đan xen với tiếng mưa bão gầm rú bên ngoài.
Trước mắt Khánh, trong thế giới đen trắng vô sắc, một bóng người nhỏ bé mặc chiếc váy màu xám nhạt (mà anh biết trong ký ức là màu vàng chanh rực rỡ) đột ngột xuất hiện ở góc phòng tối. Cô bé đứng đó, đôi mắt tròn xoe nhìn anh khóc nức nở, bàn tay nhỏ bé vươn ra hướng về phía anh, sũng máu.
“Sóc... Sóc ơi...” Khánh lẩm bẩm trong cơn mê sảng, đồng tử mắt phải giãn nở cực đại, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Cơn hoảng loạn thần kinh thực vật đang đẩy anh đến bờ vực sụp đổ nhận thức hoàn toàn. Anh bắt đầu mất cảm giác về không gian xung quanh, chiếc giường tre dưới thân như đang chìm xuống vực sâu vô tận.
*“Anh Khánh! Tỉnh lại đi! Bọn chúng vào tới nơi rồi!”* Tiếng hét của Mai Chi thực tế vang lên, nhưng bị tiếng cười ảo ảnh của con gái át đi hoàn toàn trong đại não của Khánh.
Tạ Văn Lang bước vào phòng trong, vết sẹo bỏng lớn trên má phải gã co rúm lại đầy tàn bạo dưới ánh đèn dầu. Gã nhìn thấy Khánh đang co giật nhẹ trên giường, nở nụ cười lạnh lùng: “Hóa ra mày trốn ở cái xóm nhà nổi rác rưởi này. Khôn hồn thì giao ống nghiệm S-401 thô ra đây, tao sẽ cho mày một cái chết nhanh gọn.”
Khánh biết mình đang đứng trước lằn ranh của sự điên loạn và cái chết. Nếu anh đầu hàng cơn ảo giác này, tất cả sẽ kết thúc. Anh cần một mỏ neo vật lý mạnh hơn để cắt đứt xung thần kinh hoang tưởng.
Khánh dùng ngón tay cái của bàn tay phải ấn cực mạnh vào huyệt Hợp Cốc ở kẽ ngón tay trái đang bị thương, đồng thời dùng ngón trỏ ấn sâu vào huyệt Thái Dương bên phải với lực ấn lên tới 15kg. Cùng lúc đó, anh dùng lòng bàn tay phải siết chặt lấy chiếc nhẫn cưới bạc xước trên ngón áp út trái, cố tình ép chặt vào vết thương rách sâu sát xương thuyền vừa nứt miệng.
*Phập!*
Cơn đau vật lý cực hạn, buốt nhói tận xương tủy dội thẳng về vỏ não như một luồng điện cao áp. Cơn đau giải phóng một lượng lớn adrenaline tự nhiên, cưỡng chế đại não tái thiết lập lại các liên kết thực tại.
Ảo ảnh của Bé Sóc ở góc phòng vỡ vụn thành những hạt tro xám rồi biến mất. Tiếng cười của cô bé dịu đi, nhường chỗ cho tiếng mưa bão thực tế ngoài sông Cấm. Nhịp tim của Khánh từ 140 bpm bị cưỡng chế hạ xuống mức tĩnh lặng 65 bpm nhờ Kỹ thuật thở thiền lâm sàng mà anh lập tức kích hoạt.
Khánh ngẩng đầu lên. Đôi mắt anh không còn một chút tiêu cự màu sắc nào, chỉ còn hai màu đen trắng với độ tương phản sắc lẹm, nhưng ánh mắt ấy tỏa ra một áp lực tinh thần khủng khiếp khiến Tạ Văn Lang phải khựng lại một nhịp.
“Lang...” Khánh lên tiếng, giọng anh trầm lạnh, tĩnh lặng đến đáng sợ dù cơ thể vẫn đang run rẩy do tác dụng phụ của thuốc. “Mày nghĩ mày kiểm soát được cuộc chơi này sao?”
Cửa phòng khám chui đổ sụp hoàn toàn dưới chân đàn em của Lang. Lang tiến lên một bước, nâng chiếc gậy ba khúc phóng điện lên, chuẩn bị bổ xuống đầu Khánh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!