Nhạc nềnMystery_Detective

Đột Nhập Kho Bãi Số 3

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió biển từ vịnh Bắc Bộ rít qua những khe hẹp của hàng vạn thùng container chồng chất tại Cảng Hải Phòng, mang theo vị mặn chát của muối, mùi dầu máy khét lẹt và một thứ mùi hăng nồng, đặc quánh của hóa chất rò rỉ. Đêm nay, trời đổ mưa giông. Những hạt mưa nặng hạt quất liên tiếp vào lớp vải dù của chiếc áo khoác măng-tô xám tro mà Trần Quốc Khánh đang mặc, tạo nên những tiếng bộp bộp đều đặn bên màng nhĩ phải của anh.


Còn bên tai trái? Chỉ có một khoảng không câm lặng tuyệt đối, lạnh ngắt và trống rỗng.


Khánh đứng ép sát lưng vào bức tường tôn rỉ sét của một nhà kho bỏ hoang sát phân khu Kho bãi số 3. Anh nghiêng đầu sang phải để đón nhận âm thanh của vạn vật. Kể từ vụ nổ chấn động dưới lòng đất hầm rượu sòng bạc Deep-Net, tai trái của anh đã hoàn toàn điếc đặc. Sự mất mát này không thể cứu vãn, nhưng nó lại ép buộc hệ thần kinh trung ương của anh phải tái cấu trúc. Tai phải của anh giờ đây nhạy bén đến mức có thể phân tách được tiếng mưa rơi trên mái tôn mỏng với tiếng nước chảy róc rách dưới rãnh thoát nước ngập bùn.


Anh nheo mắt phải. Mắt trái của anh, vốn bị xuất huyết kết mạc đỏ ngầu sau những đêm dài khống chế nhịp tim cực hạn, giờ đây đang mờ đục đi dưới làn mưa lạnh. Dưới tác động tàn phá của độc chất thần kinh S-401 mà Trịnh Thế Vỹ đã ép anh uống, thế giới quan của Khánh vĩnh viễn mất đi màu sắc. Trước mắt anh, những chiếc container màu xanh lam của hãng Maersk hay màu đỏ rực của dòng tàu hàng Evergreen chỉ còn là những khối hộp vuông vức mang tông màu than chì hoặc xám nhạt. Ánh đèn pha của cảng biển hắt ra không còn sắc vàng ấm áp, mà biến thành những luồng sáng trắng đục, sắc lẹm, xé toạc màn đêm xám xịt.


“Khánh. Lối này.”


Một tiếng thì thầm khẽ khàng vang lên sát bên vai phải của anh. Khánh quay đầu lại. Lê Mai Chi đang quỳ rạp dưới chân hàng rào kẽm gai, mái tóc ngắn nhuộm màu hạt dẻ của cô—mà giờ đây trong mắt anh chỉ là một màu xám khói—ướt sũng, bết chặt vào lưỡng quyền hốc hác. Cô mặc chiếc áo khoác bò nhiều túi tiện dụng, tay cầm chiếc kìm cộng lực chuyên dụng cỡ nhỏ.


Khánh không trả lời bằng lời nói. Anh chỉ gật đầu nhẹ, ngón tay trỏ của bàn tay phải khẽ gõ lên đùi theo nhịp 1Hz đều đặn—mỏ neo thính giác thô sơ giúp anh ghim nhịp tim của mình ở mức dưới 70 nhịp một phút. Bàn tay trái của anh, quấn băng gạc dày cộp trắng xóa sau ca phẫu thuật nạo hoại tử không gây mê của y sĩ Đỗ Minh Quân, đang âm ỉ đau nhói. Cơn đau buốt óc từ lòng bàn tay rách sâu sát xương thuyền truyền về vỏ não như một luồng điện nhẹ, nhưng Khánh không hề nhíu mày. Anh cần cơn đau này. Trong thế giới vô sắc vô thanh một bên này, cơn đau vật lý là mỏ neo xúc giác thứ hai giữ cho ý thức của anh không bị nhấn chìm vào những cơn mê sảng PTSD về đứa con gái đã khuất.


*Rắc.*


Tiếng thép gai bị cắt đứt vang lên cực khẽ dưới lưỡi kìm của Mai Chi. Cô khéo léo bẻ gập hai đầu dây kẽm để tạo ra một khoảng trống vừa đủ một người bò qua ở góc khuất phía đông bãi container.


“Đức đã hack thành công camera giám sát vòng ngoài trong vòng mười phút,” Mai Chi nghiêng đầu nói sát tai phải của Khánh, hơi thở của cô mang theo hơi lạnh của nước mưa. “Nhưng đây là Kho bãi số 3. Khu vực này thuộc quyền quản lý trực tiếp của công ty Hoàng Phát—vỏ bọc của tập đoàn Lâm Gia. Bọn chúng không chỉ dùng camera thường. Nguyễn Văn Tảo đang ở bên trong.”


Nguyễn Văn Tảo. Cái tên đó khiến cơ mi mắt phải của Khánh giật nhẹ. Đó là kẻ đi săn người chuyên nghiệp của Lâm Gia, gã thợ săn lầm lì có khả năng truy vết mục tiêu đường phố bằng chó nghiệp vụ và thiết bị định vị sóng vô tuyến cầm tay.


“Chúng ta phải tắt toàn bộ thiết bị điện tử,” Khánh nói, giọng anh trầm và khàn đặc ở tần số 120Hz, hoàn toàn bị tiếng mưa bão át đi đối với những kẻ đứng cách đó quá ba mét. “Tảo mang theo máy quét tần số RF tầm ngắn. Chỉ cần một bước sóng điện thoại hay pin của máy ghi âm hoạt động, gã sẽ định vị được chúng ta trong bán kính năm mươi mét.”


Mai Chi gật đầu, cô dứt khoát rút viên pin lithium ra khỏi chiếc máy ghi âm kỹ thuật số ngụy trang dưới dạng bút bi Parker trong túi áo, bỏ cả điện thoại cá nhân vào một chiếc túi bọc giấy bạc chống nhiễu rồi nhét sâu vào hốc đá ven đường. Khánh cũng làm tương tự với thiết bị định vị vô tuyến dã chiến của Đức. Bây giờ, họ hoàn toàn “tàng hình” về mặt kỹ thuật số. Họ chỉ còn lại đôi mắt đen trắng, thính giác một bên tai và bản năng sinh tồn vật lý.


Khánh bò qua khoảng hở của hàng rào kẽm gai trước. Bùn đất lạnh ngắt bám đầy vào lớp áo măng-tô, thấm qua lớp vải mỏng chạm vào làn da nóng sốt của anh. Vết thương ở tay trái nhói lên một nhịp dữ dội khi anh vô tình tì trọng lượng cơ thể xuống đất để bò qua. Khánh nghiến chặt răng, ngón tay phải xoay nhẹ chiếc nhẫn cưới bạc xước trên ngón áp út trái dưới lớp băng gạc. Vết nhám xước lạnh lẽo của kỷ vật từ người mẹ quá cố lập tức kích thích các thụ thể xúc giác, ép đại não phóng thích một lượng adrenaline nhỏ để chặn đứng cơn đau dội về.


Khi cả hai đã lọt vào bên trong bóng tối của những dãy container chồng cao bốn tầng như những bức tường thành xám xịt, Khánh giơ tay phải ra hiệu cho Chi dừng lại.


Anh nghiêng tai phải hướng về phía lối đi trung tâm của kho bãi.


*Rào... rào... rào...*


Tiếng mưa quất liên tục vào các vách thép container tạo nên một thứ tiếng ồn trắng khổng lồ. Nhưng trong dải âm thanh hỗn tạp đó, tai phải của Khánh bắt đầu bóc tách và phân tích phổ âm giọng nói và tiếng động cơ quen thuộc mà anh đã rèn luyện qua hàng vạn giờ đàm phán khủng hoảng.


*Xoẹt... xoẹt...*


Đó là tiếng lốp cao su của chiếc xe tuần tra địa hình chạy bằng điện dã chiến. Tiếng động cơ điện cực kỳ khẽ, hầu như bị tiếng mưa át đi hoàn toàn đối với người thường, nhưng Khánh nhận ra dải tần số 150Hz đặc trưng của dòng xe tuần tra nội bộ cảng biển Hoàng Phát.


“Xe tuần tra đang di chuyển theo chu kỳ ziczac dọc lối đi trung tâm,” Khánh thì thầm với Chi, ánh mắt anh ghim chặt vào một góc khuất giữa hai thùng container xám tro cách đó mười mét. “Cứ mỗi ba phút, xe sẽ đi qua một giao lộ. Nguyễn Văn Tảo đang ngồi ở ghế phụ. Gã di chuyển đèn pha tìm kiếm theo góc quét bốn mươi lăm độ.”


“Làm sao anh biết là Tảo?” Mai Chi nheo mắt cố nhìn qua màn mưa mờ mịt, nơi chỉ có những bóng xám nhòe nhoẹt di chuyển.


“Tiếng rít của xích sắt,” Khánh nghiêng tai sâu hơn. “Gã dắt theo một con chó Rottweiler nghiệp vụ của Đức. Tiếng xích sắt va vào khung xe dã chiến phát ra âm thanh kim loại gõ nhịp ba ngắn một dài. Đó là thói quen của Tảo khi gã xoa đầu con chó để giữ nó im lặng.”


Kỹ năng Ghi nhớ phổ âm giọng nói và âm thanh cực hạn của Khánh đang hoạt động hết công suất. Anh không cần nhìn thấy màu sắc hay hình ảnh rõ nét; anh vẽ lại sơ đồ di chuyển của kẻ thù trong đầu bằng những vệt sóng âm phản xạ từ các vách container thép.


“Tảo đang di chuyển về phía đông,” Khánh nói nhanh. “Chúng ta có đúng một phút hai mươi giây trước khi xe tuần tra quay lại giao lộ này. Lối vào nhà kho số 3 chứa các container hóa chất Hoàng Phát nằm ở phía bắc, sau dãy container ký hiệu HP-09.”


Mai Chi khẽ di chuyển, đôi chân cô nhẹ nhàng lướt trên những vũng nước mưa không gây ra tiếng động lớn. Cô là một nhà báo điều tra thực địa lão luyện, biết cách phân phối trọng lượng cơ thể để giảm thiểu tiếng động vật lý.


Hai người lách qua khe hẹp rộng chưa đầy năm mươi centimet giữa hai dãy container khổng lồ. Không gian chật hẹp, ngột ngạt và tối tăm như một đường hầm mộ cổ. Mùi hóa chất hữu cơ rò rỉ—thứ mùi dung môi S-401 thô ngọt lịm, tanh nồng mà Quân đã mô tả—bắt đầu xộc thẳng vào khứu giác của Khánh. Nó kích thích niêm mạc mũi của anh, gây ra một cơn ho khan âm ỉ trong cổ họng. Khánh phải dùng lưỡi ép chặt vào vòm họng để triệt tiêu phản xạ ho vô điều kiện.


Đột ngột, tai phải của Khánh giật nảy.


*Gừ... gừ...*


Một tiếng gầm gừ trầm thấp, rung động ở tần số cực thấp 20Hz dội thẳng vào lòng đất, truyền qua đế giày của Khánh.


Con chó Rottweiler gác đêm đã ngửi thấy mùi lạ.


“Đứng im,” Khánh thì thầm qua kẽ răng, bàn tay phải của anh giữ chặt bả vai Mai Chi, ấn cô sát vào vách thép lạnh ngắt của container.


Cách họ chưa đầy bảy mét, qua khe hẹp của lối đi, ánh sáng trắng đục từ chiếc đèn pin chiến thuật của Nguyễn Văn Tảo quét qua. Luồng sáng trắng xé rách màn mưa xám xịt, rọi thẳng vào vũng nước ngay đầu ngách hẹp nơi họ đang trốn. Dưới ánh sáng không màu, những giọt mưa rơi xuống vũng nước trông như những mảnh thủy tinh vỡ vụn phát sáng.


Tiếng xích sắt lách cách vang lên dồn dập. Tiếng móng vuốt của con chó nghiệp vụ cào sột soạt trên mặt bê tông sũng nước. Nó đang tiến về phía ngách hẹp.


Khánh cảm nhận được nhịp tim của Mai Chi đang tăng vọt qua sự run rẩy nhẹ trên bả vai cô. Bản thân anh cũng cảm thấy luồng khí lạnh chạy dọc tủy sống. Con chó Rottweiler được huấn luyện để phát hiện mùi máu tươi. Và lòng bàn tay trái của Khánh, dù đã được Quân quấn băng dày, vẫn đang rỉ ra một lượng hồng cầu nhỏ hòa lẫn với dịch huyết tương do cơn sốt nhẹ làm tăng tuần hoàn máu ngoại biên.


Khánh rút từ trong túi áo măng-tô ra một túi nhỏ chứa mồi bả tẩm cồn khan đậm đặc—thiết bị ngụy trang mùi hương mà y sĩ Quân đã chuẩn bị. Anh ném mạnh chiếc túi nhỏ về phía dãy container đối diện, cách xa vị trí của họ khoảng mười lăm mét.


*Bộp.*


Chiếc túi chạm vào vách thép, cồn khan lập tức khuếch tán vào không khí ẩm ướt, tạo ra một vùng mùi hương nồng nặc lấn át hoàn toàn mùi máu tươi.


Nhưng con Rottweiler của Tảo không phải là một con vật tầm thường. Nó khựng lại một nhịp, mũi hếch lên ngửi mùi cồn, rồi đột ngột quay đầu lại hướng thẳng về phía ngách hẹp nơi Khánh đang đứng. Sự huấn luyện chống mồi bả của Lâm Gia đã hoạt động hoàn hảo. Con chó không bị lừa. Nó nhe nanh, chuẩn bị phát ra tiếng sủa báo động đỏ.


Trong khoảnh khắc sinh tử đó, Khánh đưa ra quyết định chiến thuật tối cao.


Anh không bỏ chạy. Anh nghiêng đầu, sử dụng kỹ năng khống chế phản xạ sinh lý của bản thân. Khánh chủ động hạ thấp trọng tâm cơ thể, nhắm mắt phải lại, dồn toàn bộ sự tập trung vào tiếng tích tắc tưởng tượng của chiếc đồng hồ cơ bỏ túi đã bị tịch thu. Anh ép nhịp tim của mình hạ xuống mức 55 nhịp một phút thông qua một chu kỳ thở hộp cực đoan: hít vào ba giây, nín thở sáu giây, thở ra ba giây, nín thở sáu giây.


Khi nhịp tim hạ xuống, nhiệt độ cơ thể của anh ở vùng ngoại biên lập tức giảm nhẹ, làm giảm lượng bức xạ nhiệt phát ra mà các cảm biến hồng ngoại tầm gần của Tảo có thể quét được. Đồng thời, Khánh phát ra một tiếng huýt gió cực khẽ, dao động ở dải tần số siêu cao 18 kHz—ngưỡng âm thanh mà tai người thường của Tảo không thể nghe thấy, nhưng lại gây ra một sự ức chế thần kinh thính giác cực mạnh đối với loài chó.


Con Rottweiler đột ngột cụp tai xuống. Nó lắc đầu liên tục, rên rỉ một tiếng nhỏ rồi lùi lại phía sau chân Tảo, hoàn toàn mất phương hướng mùi hương do tần số âm thanh siêu cao làm nhiễu loạn ốc tai của nó.


“Vện! Lại đây!”


Giọng nói của Nguyễn Văn Tảo vang lên bên ngoài lối đi. Đó là một giọng nói trầm, khàn, mang dải tần số 100Hz ổn định nhưng lạnh lùng vô cảm của một kẻ chuyên nghiệp. Tiếng bước chân của gã nện gót giày da xuống mặt bê tông rít lên đều đặn.


Khánh sử dụng kỹ năng Ghi nhớ âm thanh để tính toán khoảng cách.


*Một bước... hai bước... ba bước...*


Tảo di chuyển theo chu kỳ ziczac, gã dừng lại cách ngách hẹp đúng ba mét. Chiếc đèn pin chiến thuật trên tay gã quét một đường tròn xám xịt trên vách container ngay sát đỉnh đầu Khánh. Khánh giữ nguyên trạng thái tĩnh lặng chủ động, cơ mặt anh hoàn toàn vô cảm như một bức tượng sáp dưới lớp áo mưa.


“Không có gì ở đây cả,” Tảo lẩm bẩm qua bộ đàm cầm tay. Giọng nói của gã truyền qua sóng vô tuyến phát ra tiếng rè rè đặc trưng. “Chỉ là một con mèo hoang làm nhiễu mùi hương. Tiếp tục tuần tra phân khu phía tây.”


Tiếng xích sắt lách cách nhỏ dần khi Tảo dắt con chó quay trở lại chiếc xe tuần tra điện. Tiếng rít nhẹ của lốp xe cao su lăn bánh trên nước mưa lùi xa dần về hướng ngược lại.


Khánh thở ra một hơi dài, luồng khí nóng phả ra làm mờ đi mắt kính cận dày cộp của anh. Anh quay sang nhìn Mai Chi. Cô đang dựa lưng vào vách thép, ngực phập phồng thở dốc, đôi mắt tròn sau gọng kính tròn nhìn Khánh đầy thán phục.


“Đi thôi,” Khánh nói khẽ. “Chúng ta chỉ có ba mươi phút trước khi đội tuần tra cảng biển thực hiện cuộc rà quét tổng thể bằng hệ thống camera nhiệt từ tháp canh trung tâm.”


Họ nhanh chóng di chuyển về phía dãy container ký hiệu HP-09 ở phía bắc. Trước mắt Khánh, nhà kho số 3 hiện lên như một khối bê tông khổng lồ màu xám sẫm, mái tôn lợp bằng tôn lạnh phát ra những tiếng gầm rú dồn dập dưới sức nặng của cơn giông. Cửa hông của nhà kho được khóa chặt bằng một ổ khóa cơ học cỡ lớn và một bảng điều khiển mã số sinh trắc học của tập đoàn Lâm Gia.


“Cửa khóa điện tử,” Mai Chi thì thầm, tay cô lướt nhanh trên các phím bấm không màu của bảng điều khiển. “Đức không thể can thiệp từ xa vì hệ thống này chạy mạng LAN nội bộ không kết nối internet.”


“Để tôi,” Khánh tiến lên.


Anh không nhìn vào bảng điện tử. Anh quỳ xuống trước ổ khóa xích sắt cơ học phụ dưới chân cửa. Tay phải của anh rút ra bộ dụng cụ mở khóa chuyên dụng bằng titan siêu mỏng mà thợ khóa Hùng 'Điếc' đã chế tác riêng.


Khánh nhắm mắt lại. Trong bóng tối nội tâm, thính giác tai phải của anh trở thành công cụ dẫn đường duy nhất. Anh tra phôi khóa vào ổ, dùng ngón trỏ tay phải cảm nhận lực phản hồi cực nhỏ từ các chốt cơ học bên trong ổ khóa gỉ sét.


*Lách... tách...*


Tiếng các bi khóa cơ học rơi vào rãnh trục vang lên khẽ khàng bên tai phải của Khánh như những nốt nhạc trầm của bản Chopin Nocturne mà Hoài An thường chơi.


*Cạch.*


Ổ khóa cơ học nặng nề bung ra. Khánh dùng bả vai phải đẩy nhẹ, cửa sắt hông nhà kho hé mở một khoảng vừa đủ để hai người lách vào bên trong.


Không gian bên trong nhà kho số 3 tối đen như mực và ngập tràn mùi hóa chất cực kỳ nồng nặc. Thứ mùi dung môi S-401 thô khuếch tán trong không khí khiến mắt phải của Khánh bỏng rát, nước mắt sống chảy ra thành vệt dài xám xịt trên má. Anh phải liên tục bấm mạnh vào huyệt Hợp Cốc ở kẽ ngón tay phải để kích thích hệ thần kinh trung ương chống lại cơn buồn nôn đang dâng lên từ dạ dày.


“Hóa chất lưu trữ ở dãy container tầng hai phía đông,” Mai Chi nói khẽ, cô chỉ tay về phía những chiếc giá thép khổng lồ chứa các thùng phuy kim loại xếp chồng lên nhau trong bóng tối.


Để tiếp cận thùng chứa mã S-401 thô, họ phải leo lên hệ thống cầu thang sắt tạm bợ dẫn lên các container tầng hai.


“Tôi sẽ leo lên lấy mẫu,” Mai Chi đề xuất. “Tay trái của anh đang bị thương nặng, anh không thể đu bám được.”


“Không,” Khánh gạt đi, giọng anh lạnh lùng không cho phép tranh cãi. “Tôi biết cấu trúc van khóa của container Hoàng Phát. Thao tác tháo van đòi hỏi lực xoay cơ học ngược chiều kim đồng hồ rất mạnh, cổ tay của cô không đủ lực để thực hiện dưới ba mươi giây. Cô đứng dưới cảnh giới âm thanh cho tôi.”


Khánh bước lên cầu thang sắt. Từng bước chân của anh nhẹ bẫng nhưng đè nặng lên các thanh sắt rỉ sét phát ra những tiếng kêu *ken két* cực nhỏ. Anh vươn tay phải bám vào thành container tầng hai, rồi lấy đà đu người lên.


Nhưng ngay khi anh cố gắng dùng bàn tay trái đang quấn băng để giữ thăng bằng trên mép thép sắc nhọn của container...


*Rách.*


Một cơn đau buốt óc, dữ dội đến mức khiến toàn bộ hệ cơ trên lưng Khánh co rút lại đột ngột. Vết thương rách sâu sát xương ở lòng bàn tay trái—vừa được Quân phẫu thuật nạo hoại tử hôm qua—đã bị nứt miệng hoàn toàn dưới áp lực co kéo của trọng lượng cơ thể.


Máu tươi nóng hổi lập tức thấm đẫm lớp băng gạc trắng xóa, chuyển sang màu than chì sẫm màu dưới đôi mắt vô sắc của anh. Từng giọt máu sẫm màu bắt đầu rỉ ra qua thớ vải gạc, rơi xuống sàn bê tông phía dưới tạo nên những tiếng *tí tách* cực khẽ.


Khánh nghiến chặt răng đến mức nứt cả men răng, khóe miệng rỉ ra vệt máu nhỏ. Anh không buông tay. Anh siết chặt ngón tay phải vào chiếc nhẫn cưới bạc xước trên ngón áp út trái, dùng cơn đau buốt ở tay trái làm mỏ neo nhận thức để cưỡng chế đại não không được phép ngất xỉu vì sốc chấn thương.


*Hít vào... nín thở... thở ra... nín thở...*


Anh dùng toàn lực cánh tay phải để kéo cơ thể lên trên nóc container tầng hai, tiếp cận chiếc van đồng của thùng chứa hóa chất mang mã hiệu HP-S401.


Khánh rút từ trong túi áo ra một ống nghiệm chân không thủy tinh chuyên dụng mà Quân đã chuẩn bị. Anh dùng kìm kẹp chặt chốt van đồng, gồng toàn bộ cơ vai phải để xoay mạnh ngược chiều kim đồng hồ.


*Kít... ứ...*


Chiếc van đồng rỉ sét lâu ngày phát ra một tiếng rít kim loại nhỏ. Thứ dịch lỏng màu xám đục, đặc quánh và tỏa ra làn khói hóa chất lạnh ngắt bắt đầu chảy ra từ đầu vòi. Khánh nhanh chóng đưa ống nghiệm chân không hứng trọn lấy dòng chất lỏng thô S-401.


“Lấy được rồi,” Khánh thì thầm qua bộ đàm dã chiến không pin, hướng về phía Mai Chi đang đứng phía dưới.


Nhưng đúng vào khoảnh khắc anh vừa nút chặt ống nghiệm thủy tinh và nhét nó vào túi áo trong...


Một giọt máu tươi từ bàn tay trái đẫm máu của Khánh rơi thẳng xuống cảm biến quang học quét nhiệt đặt ngầm trên nắp container phía dưới.


*Tít... tít... tít...*


Âm thanh báo động điện tử im lặng đột ngột kích hoạt hệ thống còi hú công suất lớn của toàn bộ Cảng Hải Phòng.


*OÓOOOO... OÓOOOO...*


Tiếng còi hú vang dội xé toạc màn đêm mưa bão, dội thẳng vào khoang tai phải của Khánh như một tiếng sấm sét liên hồi. Toàn bộ hệ thống đèn pha halogen công suất cao của cảng biển Hoàng Phát đồng loạt bật sáng rực rỡ, xoay chuyển góc quét hướng thẳng về phía nhà kho số 3.


“Khánh! Bị lộ rồi!” Mai Chi hét lên từ phía dưới cầu thang sắt, ánh sáng trắng từ bên ngoài cửa kính nhà kho rọi vào mặt cô, phơi bày gương mặt hoảng loạn tột độ.


Khánh nhảy từ trên container tầng hai xuống đất. Cú tiếp đất mạnh khiến khớp gối anh khuỵu xuống, vết thương ở tay trái phun máu ra nhiều hơn, nhuộm đen cả một khoảng sàn nhà kho.


Qua ô cửa kính mờ của nhà kho, Khánh nhìn thấy hàng chục luồng ánh sáng đèn pin chiến thuật đang di chuyển nhanh chóng về phía họ. Tiếng xích sắt của chó nghiệp vụ và tiếng gót giày da nện dồn dập xuống mặt bê tông sũng nước đang khép chặt vòng vây phong tỏa lối ra duy nhất.


Nguyễn Văn Tảo cùng đội enforcer có vũ trang của Lâm Gia đã khóa chặt mục tiêu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!