Y Sĩ Chợ Đen
Tiếng nước sông Cấm vỗ oàm oạp vào những phao nổi bằng thùng phuy sắt rỉ sét vang lên đều đặn, u ám, kéo dài vô tận trong khoang tai phải của Trần Quốc Khánh. Tai trái của anh hoàn toàn tĩnh lặng—một khoảng không câm lặng tuyệt đối, lạnh ngắt và trống rỗng như nấm mồ đá sau vụ nổ chập điện dưới đường cống ngầm.
Trong cơn mê sảng của trận sốt nhiễm trùng, Khánh thấy mình trôi bấp bênh giữa một dòng sông xám xịt. Trên bờ sông, Bé Sóc đang đứng đó, mặc chiếc váy màu vàng chanh rực rỡ. Cô bé cười, vẫy vẫy bàn tay nhỏ nhắn về phía anh: “Bố ơi, gõ nhịp cho con nghe đi!” Nhưng khi Khánh cố gắng nhìn kỹ hơn, sắc vàng chanh trên chiếc váy của con gái bỗng nhạt đi, chuyển dần sang màu xám tro, rồi biến mất hoàn toàn vào một màn sương mù vô sắc. Anh gào lên, cố gắng gọi tên con, nhưng cổ họng chỉ phát ra những tiếng khè khè khô khốc của một kẻ đang bị bóp nghẹt phế quản.
“Tỉnh! Tỉnh lại mau!”
Một cái tát nảy lửa giáng xuống má phải khiến Khánh giật nảy người, mắt phải mở trừng trừng.
Trước mắt anh không có dòng sông sông Cấm bão bùng, cũng không có bóng dáng Bé Sóc. Trần nhà của căn nhà nổi dập dềnh được ghép bằng những tấm tôn rỉ sét và gỗ mục, bám đầy muội than đen kịt. Ánh sáng duy nhất trong phòng phát ra từ chiếc bóng đèn dầu hỏa leo lét, đặt trên một chiếc hòm gỗ cũ kỹ đựng đầy chai lọ thuốc men. Không khí nồng nặc mùi cồn sát trùng, mùi amoniac của sông nước tù đọng và một thứ mùi tanh nồng, ngọt lịm đầy chết chóc của thịt da đang phân hủy.
“Sốt bốn mươi độ mốt. Nếu thằng Lân không vớt cậu kịp thời dưới bến đò Máy Chai, cậu đã thành mồi cho cá sông Cấm từ ba tiếng trước rồi.”
Khánh quay đầu sang phải một cách khó khăn. Ngồi bên cạnh chiếc giường tre ọp ẹp là một ông lão già nua, râu tóc bạc phơ không cạo, gương mặt chằng chịt những nếp nhăn sâu hoắm như vỏ cây khô. Ông ta mặc một chiếc áo khoác kaki sờn cũ bám đầy vết ố vàng của khói thuốc lá, ngón tay trỏ và ngón giữa ám một màu nicotin sẫm. Đó là Đỗ Minh Quân, vị y sĩ chợ đen của khu ổ chuột Máy Chai.
“Đừng động đậy,” Quân gằn giọng, bàn tay thô ráp nhưng cực kỳ chuẩn xác của ông ta đè chặt bả vai phải của Khánh xuống giường. “Bàn tay trái của cậu đang hoại tử. Nước thải dưới cống ngầm Pháp cổ không chỉ có bùn đất đâu, nó chứa đầy hóa chất tẩy rửa công nghiệp rò rỉ từ kho bãi cảng. Vết rách sâu sát xương của cậu đã bị nhiễm trùng máu. Tôi phải nạo bỏ phần thịt thối ngay lập tức.”
Khánh cố gắng cử động cánh tay trái, nhưng một cơn đau buốt óc lập tức dội thẳng lên vỏ não trung ương. Cánh tay trái của anh sưng húp lên như một khúc gỗ mục, da thịt chuyển sang màu xám ngoét, rỉ ra thứ dịch lỏng màu vàng nhạt lẫn máu sẫm.
“Ông... không có thuốc tê sao?” Giọng Khánh khàn đặc, rách rưới.
Quân cười khẩy, nụ cười để lộ hàm răng ố vàng khuyết thiếu. Ông ta cầm lên một con dao mổ bằng thép không gỉ, hơ nhanh lưỡi dao qua ngọn lửa đèn dầu hỏa. “Thuốc tê chợ đen đắt hơn mạng của cậu đấy, chuyên gia đàm phán ạ. Với lại, dùng thuốc tê lúc này sẽ làm giảm phản xạ của hệ thần kinh thực vật, tôi cần cậu tỉnh táo để đảm bảo cậu không bị sốc tim mà chết trên cái giường tre này.”
Quân đặt một khúc gỗ bọc vải xám vào miệng Khánh: “Cắn chặt vào. Đau quá thì cứ việc trợn mắt, nhưng tuyệt đối không được rụt tay.”
Khánh nhả khúc gỗ ra, lắc đầu. Anh dùng bàn tay phải run rẩy từ từ miết lên ngón áp út của bàn tay trái sưng húp, cảm nhận bề mặt nhám xước của chiếc Nhẫn cưới bạc xước. Vết xước vật lý lạnh lẽo của kim loại chạm vào da thịt anh—mỏ neo xúc giác duy nhất định vị thực tại của anh giữa cơn sốt điên cuồng.
“Bắt đầu đi,” Khánh thì thầm, hàm răng nghiến chặt vào nhau. Anh nhắm mắt phải lại, dồn toàn bộ ý chí vào việc kích hoạt Kỹ thuật thở thiền lâm sàng (Box Breathing).
*Hít vào bốn giây. Nín thở bốn giây. Thở ra bốn giây. Nín thở bốn giây.*
Lưỡi dao mổ lạnh ngắt của Quân chạm vào mép vết thương hoại tử ở lòng bàn tay trái.
*Xoẹt.*
Một cơn đau tột cùng, sắc lẹm và dữ dội như một luồng điện cao áp chạy dọc theo tủy sống, ghim thẳng vào đại não của Khánh. Toàn bộ cơ thể anh co rút lại, các thớ cơ trên lưng căng cứng như dây đàn. Khánh không hét lên. Anh siết chặt ngón tay phải vào chiếc nhẫn cưới bạc xước, ấn mạnh đến mức cạnh bạc cứa sâu vào da thịt tay phải, tạo ra một cơn đau đối kháng thứ hai để phân tán bớt sự tập trung của vỏ não cảm giác.
Quân lạnh lùng đưa lưỡi dao nạo sâu vào lớp biểu bì hoại tử xám xịt. Tiếng dao mổ cạo sột soạt trên các mô sợi xơ hóa vang lên trong khoang tai phải của Khánh rõ mồn một. Từng mảng thịt chết màu xám đen, bốc mùi hôi thối nồng nặc được gạt ra dĩa thép. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm trên trán Khánh, thấm đẫm chiếc áo sơ mi rách rưới sũng nước sông.
*Hít vào... nín thở... thở ra... nín thở...*
Khánh gõ nhẹ ngón chân phải xuống sàn gỗ theo nhịp 1Hz của chiếc đồng hồ cơ tưởng tượng để duy trì cảm giác thời gian thực tế, cưỡng chế nhịp tim không được phép vượt quá ngưỡng 90 nhịp/phút. Nếu anh để nhịp tim vọt lên quá cao trong trạng thái sốt nhiễm trùng, độc tố vi khuẩn sẽ xâm nhập thẳng vào van tim gây viêm nội tâm mạc cấp tính.
“Khá lắm,” Quân lẩm bẩm, tay vẫn đưa dao mổ gạt bỏ lớp mủ cuối cùng sát xương thuyền của bàn tay. “Hệ thần kinh của cậu dai dẳng như một con đỉa đói vậy. Người thường đến nhát dao thứ hai đã ngất xỉu vì sốc phản vệ rồi.”
Sau gần mười phút tra tấn thể xác lâm sàng, Quân đặt con dao mổ đẫm máu xuống dĩa. Ông ta đổ thẳng một lọ dung dịch cồn iod đậm đặc vào vết thương hở. Khánh co giật mạnh, đồng tử mắt phải giãn nở cực đại dưới ánh đèn dầu hỏa, nhưng anh vẫn giữ chặt chiếc nhẫn cưới, không hề rụt tay lại một milimet.
Quân dùng băng gạc sạch quấn chặt bàn tay trái của Khánh thành một khối dày cộp. Ông ta cầm lên một cây kim châm cứu bằng bạc dài mười centimet, châm sâu vào huyệt Hợp Cốc và Thái Dương của Khánh để ức chế các xung thần kinh đau đớn truyền về não bộ.
Cơn đau dữ dội dịu đi một phần, nhường chỗ cho một cảm giác tê dại lạnh lẽo lan tỏa khắp cánh tay trái. Khánh thở dốc, mắt phải từ từ mở ra, nhìn thế giới xung quanh dưới hai màu đen trắng tương phản cực đoan. Chiếc áo khoác kaki của Quân mang màu xám xịt, dĩa thép đựng thịt hoại tử mang màu đen sẫm, và dòng máu chảy ra từ tay anh chỉ là một vệt nước màu than chì lạnh lẽo.
*Cạch, cạch, cạch...*
Tiếng gõ phím dồn dập, khô khốc vang lên từ góc tối của căn nhà nổi.
Khánh quay mắt nhìn sang. Nguyễn Minh Đức đang ngồi xổm trên một chiếc hòm gỗ khác, chiếc máy tính xách tay ThinkPad đời cổ của cậu ta là nguồn sáng xanh xám duy nhất chiếu lên gương mặt gầy gò, da nhợt nhạt của cậu học trò cũ. Trên màn hình máy tính, những dòng mã lục phân xám xịt chạy dọc liên tục như một thác nước đổ.
“Em đã sấy khô chiếc USB của anh bằng cồn khan và kết nối nó với máy chủ ảo qua đường truyền dải tần hẹp tự chế,” Đức không quay đầu lại, ngón tay vẫn gõ phím liên tục với tốc độ chóng mặt. “Dữ liệu hành vi thô mà anh trộm được từ phòng máy chủ của sòng bạc... nó đã được giải mã xong 90%. Anh Khánh, đây không phải là dữ liệu cờ bạc thông thường.”
Khánh gượng sức ngồi dậy, tựa lưng vào vách gỗ mục của căn nhà nổi. Tai trái của anh vẫn o o tiếng nhiễu âm, anh nghiêng tai phải về phía Đức: “Cậu tìm thấy gì?”
Đức quay mặt lại, ánh mắt cận thị nặng sau gọng kính dày cộp chứa đựng một sự bàng hoàng và sợ hãi tột cùng: “Tệp tin chứa các thông số quét võng mạc và điện não đồ của các nạn nhân cũ... Nó liên kết trực tiếp với một dự án nghiên cứu hóa chất có mã hiệu S-401. Anh Khánh, bản chất thực sự của chất độc S-401... nó không phải là thuốc gây mê hay ma túy lâm sàng.”
Đức gõ mạnh một phím, xoay màn hình ThinkPad về phía Khánh. Trên màn hình hiện lên sơ đồ cấu trúc phân tử của một hợp chất hữu cơ biến tính phức tạp, bên cạnh là biểu đồ mô tả sự suy giảm chức năng của võng mạc con người.
“S-401 ban đầu là một loại dung môi công nghiệp dùng trong chế tạo thấu kính quang học,” Đức giải thích, giọng cậu run rẩy. “Nhưng phòng thí nghiệm ngầm của tập đoàn Lâm Gia đã cải tiến nó thành một loại độc chất thần kinh chọn lọc. Khi đi vào máu, nó sẽ tấn công trực tiếp vào các tế bào hình nón (cone cells) nhạy cảm với bước sóng ánh sáng đỏ và xanh lục ở trung tâm võng mạc. Nó làm tê liệt khả năng truyền dẫn tín hiệu màu sắc về thùy chẩm của đại não.”
Khánh nhìn chằm chằm vào biểu đồ xám xịt trên màn hình. “Đó là lý do thế giới của tôi chỉ còn hai màu đen trắng?”
“Đúng thế,” Đức cúi đầu, giọng chùng xuống đầy đau xót. “Nhưng đó mới chỉ là giai đoạn một. S-401 hoạt động theo cơ chế tích lũy độc tính. Khi dải tế bào hình nón bị hủy hoại hoàn toàn, chất độc sẽ bắt đầu gặm nhấm các tế bào hình que (rod cells) chịu trách nhiệm về độ tương phản và ánh sáng yếu. Quá trình này sẽ dẫn đến sự hoại tử dây thần kinh thị giác vĩnh viễn.”
Y sĩ Đỗ Minh Quân châm một điếu thuốc lá rẻ tiền, rít một hơi sâu rồi phả khói xám xịt vào không gian chật hẹp. Ông ta cầm lấy một ống nghiệm thủy tinh chứa thứ dịch lỏng màu xám đục—mẫu máu mà ông ta vừa trích xuất từ vết thương hoại tử của Khánh.
“Cậu bé nói đúng đấy,” Quân gõ nhẹ ngón tay vàng ố vào ống nghiệm. “Nước thải dưới cống ngầm Lạch Tray mà cậu vừa chui qua chứa nồng độ S-401 thô cực cao rò rỉ từ các container của công ty Hoàng Phát tại cảng Hải Phòng. Đó là lý do tại sao vết thương của cậu lại hoại tử nhanh đến thế. Chất độc S-401 thô thấm qua vết rách hở, trực tiếp tàn phá hệ thần kinh ngoại biên ở tay trái của cậu và đang chạy ngược về tim.”
Quân bước đến sát giường Khánh, đôi mắt già nua tinh tường nhìn thẳng vào mắt phải đỏ ngầu, không màu sắc của anh.
“Tôi đã dùng châm cứu bạc và cồn iod để chặn đứng sự hoại tử tạm thời,” giọng Quân trầm xuống, mang theo một tối hậu thư y tế lạnh lùng. “Nhưng lượng S-401 tích lũy trong cơ thể cậu đã vượt quá ngưỡng an toàn của hệ thần kinh. Nếu cậu không lấy được một mẫu Hóa chất ức chế thị giác S-401 (Dạng thô) nguyên chất để tôi chiết tách kháng thể ngược và điều chế dung dịch đối kháng...”
Quân khựng lại, rít một hơi thuốc cuối cùng rồi gằn từng chữ:
“...Cậu sẽ mù hoàn toàn trong vòng bốn mươi tám giờ tới. Thế giới của cậu sẽ không còn là màu xám nữa, mà vĩnh viễn trở thành một hố đen tuyệt đối.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!