Đường Ngầm Sông Cấm
Cơn chấn động từ những dòng dữ liệu đỏ lòm chạy dọc màn hình ThinkPad ở Máy Chai chỉ là một mảnh ký ức chạy ngược trong đại não đang sốt cao của Trần Quốc Khánh, trước khi thực tại tàn nhẫn giật phắt anh quay về với bóng tối ngột ngạt của đường ống thông gió biệt thự cổ Lạch Tray.
Anh đang nằm sấp, lồng ngực ép chặt xuống tấm tôn kẽm bám đầy bụi công nghiệp và mỡ đóng bánh lâu năm. Không khí bên trong đường ống nóng bức, thiếu oxy và nồng nặc mùi rỉ sét trộn lẫn với mùi máu tanh nồng phát ra từ lòng bàn tay trái của anh. Vết rách mới sâu hoắm do anh tự rạch vào cạnh sắc của tủ rack máy chủ vẫn đang rỉ máu liên tục, thấm đẫm lớp băng gạc cáu bẩn. Tai trái của anh hoàn toàn điếc đặc sau tiếng nổ chập điện của hệ thống máy chủ, chỉ còn lại một tiếng o o vô tận kéo dài như sóng nhiễu của một chiếc radio hỏng. Mọi kích thích thính giác lúc này dồn hết vào tai phải – chiếc radar sinh học duy nhất còn hoạt động của anh.
*Rột... rẹt...*
Tiếng bước chân nện gót da của Vũ Đức Thịnh vang lên ngay phía dưới nắp lưới sắt thông gió, cách đầu gối của Khánh chưa đầy ba mươi centimet. Qua những khe hở hẹp của lưới sắt, Khánh không nhìn thấy màu sắc. Thế giới của anh vĩnh viễn bị tước đoạt sắc màu kể từ khi độc chất thần kinh bắt đầu tàn phá võng mạc, chỉ còn lại một bức tranh tương phản cực đoan giữa hai màu đen và trắng. Dưới luồng ánh sáng trắng đục từ chiếc đèn pin chiến thuật của Thịnh hắt ngược lên, những hạt bụi lơ lửng trong không khí hiện lên như một cơn mưa tro xám xịt.
Thịnh đang quét đèn pin hồng ngoại sát nắp thông gió nơi Khánh trốn. Luồng nhiệt từ bóng đèn Halogen công suất cao phả lên mặt Khánh, nóng rát. Đồng tử mắt phải của anh co thắt lại ở mức tối thiểu để triệt tiêu mọi phản xạ giãn nở nhiệt sinh học trước cảm biến hồng ngoại của đèn pin. Nếu nhịp tim của anh tăng vọt, lượng hồng ngoại phát ra từ cơ thể sẽ ngay lập tức kích hoạt hệ thống cảnh báo nhiệt của thiết bị cầm tay mà Thịnh đang giữ.
Khánh nín thở. Anh bắt đầu kích hoạt Kỹ thuật gõ nhịp định thời gian thực (Time Anchoring). Ngón tay trỏ của bàn tay phải khẽ gõ nhẹ, cực kỳ khẽ, lên đùi theo chu kỳ thở hộp bốn giây: hít vào bốn nhịp gõ, nín thở bốn nhịp, thở ra bốn nhịp, nín thở bốn nhịp. Mỗi nhịp gõ tương đương với tần số ổn định 1Hz – tiếng tích tắc cơ học quen thuộc từ chiếc đồng hồ bỏ túi của cha mà anh đã bị tước đoạt lúc bước vào đây. Anh dùng nhịp gõ này làm mỏ neo thính giác để cưỡng chế nhịp tim không được phép vượt quá sáu mươi nhịp một phút.
*Một... hai... ba... bốn...*
Nhịp tim của Khánh từ từ hạ xuống, ghim chặt ở mức tĩnh lặng dưới ngưỡng phát hiện của máy quét.
Phía dưới, Thịnh dừng lại. Gã khẽ nhíu mày, đưa tay lên chỉnh lại tai nghe bộ đàm không dây. Giọng gã trầm và lạnh lùng vang lên trong không gian vô trùng của phòng máy chủ: “Kiểm tra lại toàn bộ tủ rack số 4. Tôi cảm giác có dòng khí lưu thông bất thường từ phía trần kỹ thuật.”
Khánh nằm bất động, từng thớ cơ trên lưng anh căng cứng như dây đàn. Anh biết mình không thể trốn ở đây lâu. Đức từ safehouse dã chiến Máy Chai đã cảnh báo qua thiết bị thu phát dải tần hẹp rằng Quy tắc 90 giây an ninh (90-Second Protocol) – khoảng trống thời gian khi hệ thống camera sòng bạc tự động hiệu chuẩn lại cảm biến hồng ngoại – chỉ còn lại chưa đầy bốn mươi giây. Khi camera hoạt động trở lại, bất kỳ sự biến đổi nhiệt độ nào trên trần thông gió cũng sẽ kích hoạt báo động đỏ toàn khu biệt thự.
Anh phải di chuyển. Khánh khẽ rướn người về phía trước, dùng cùi chỏ và đầu gối để trườn đi không tiếng động trên lớp tôn kẽm. Anh hướng về phía lối ra phía sau biệt thự, nơi có tường rào kẽm gai dẫn ra rặng cây ven đường Lạch Tray. Đó là lộ trình thoát hiểm ban đầu mà anh đã vạch sẵn trong đầu.
Nhưng khi anh vừa tiếp cận đến nắp thông gió sát rìa ngoài của tòa nhà, hé mắt nhìn qua khe hở hướng xuống khoảng sân sau, một luồng sáng trắng buốt đột ngột quét qua võng mạc của anh. Dưới lăng kính vô sắc, Khánh nhận ra một chấm sáng nhỏ lấp lánh phản xạ từ phía tháp canh cao gác ngoài tường rào.
Đó là kính ngắm của khẩu súng bắn tỉa giảm thanh. Tạ Minh Đức – tay bắn tỉa lạnh lùng của bảo an ngoại vi – đang nằm bất động trên tháp canh, kính ngắm hồng ngoại tầm nhiệt của gã đang rà quét liên tục dọc theo bức tường rào kẽm gai tích điện.
Khánh khựng lại. Một luồng logic lạnh lùng lập tức vận hành trong đại não sốt cao của anh. Nếu anh cố trèo qua tường rào phía sau lúc này, thân nhiệt của anh sẽ hiện lên như một đốm sáng trắng rực rỡ trên kính ngắm tầm nhiệt của Tạ Minh Đức. Ở khoảng cách ba trăm mét, gã sát thủ bắn tỉa sẽ ghim một viên đạn giảm thanh vào ngực anh trước khi anh kịp chạm chân xuống đất. Con đường thoát hiểm trên cạn đã bị khóa chết.
Anh buộc phải thay đổi chiến thuật. Con đường duy nhất để trốn thoát khỏi biệt thự cổ lúc này mà không để lại bất kỳ dấu vết sinh học nào là chui xuống hệ thống cống ngầm bẩn thỉu bên dưới lòng đất.
Khánh quay đầu, bò ngược trở lại đường ống thông gió tối tăm. Anh sử dụng thính giác tai phải cực hạn để định vị phương hướng dựa trên tiếng rít trầm ấm của quạt thông gió trung tâm và tiếng bước chân tuần tra phía dưới. Anh di chuyển nhanh hơn, chấp nhận để các cạnh tôn sắc nhọn cứa vào bả vai và hông, để lại những vết trầy xước rỉ máu trên da thịt. Anh cần phải trượt xuống hầm rượu trước khi chu kỳ 90 giây hiệu chuẩn kết thúc.
Đến cuối đường ống thông gió nhánh dẫn xuống hầm rượu, Khánh dùng bàn tay phải đẩy nhẹ tấm lưới sắt bảo vệ. Anh lách người trượt xuống, bám vào mép tường gạch cổ để giảm lực rơi.
*Bộp.*
Khánh tiếp đất bằng nửa bàn chân phải, gối hơi chùng để triệt tiêu tiếng động. Hầm rượu biệt thự cổ hiện lên dưới mắt anh như một mê cung của những hàng kệ gỗ gụ sẫm màu xếp đầy những chai rượu vang bám bụi, tất cả đều mang một màu xám xịt vô hồn.
Nhưng ngay khi chân anh vừa chạm đất, tai phải của anh lập tức thu nhận một chuỗi âm thanh kim loại va chạm lách cách từ phía cửa chính của hầm rượu. Tiếng bước chân nặng nề, dồn dập nện xuống nền đá hộc cổ điển.
Tạ Văn Lang đang dẫn quân khóa cửa chính.
“Khóa chặt toàn bộ lối ra vào hầm rượu! Thằng rác rưởi đó chắc chắn vẫn còn quanh quẩn ở khu vực kỹ thuật phía dưới!” Giọng nói ồm ồm, đầy tàn bạo của gã mặt sẹo vang lên sát sườn, chỉ cách bức vách ngăn bằng gỗ sồi của hầm rượu chưa đầy mười mét.
Khánh nép mình vào bóng tối phía sau một thùng rượu gỗ sồi lớn. Anh biết mình chỉ có đúng hai mươi giây trước khi Lang và đội enforcer phá cửa xông vào. Trên sàn hầm rượu, cách vị trí của anh năm mét về phía đông bắc, là nắp cống sắt cũ kỹ dẫn xuống Đường cống thoát nước ngầm sông Cấm. Bản vẽ kiến trúc Pháp cổ mà Nguyễn Thành Phong đã phục chế từ thư viện thành phố chính là chiếc chìa khóa duy nhất giúp anh biết được sự tồn tại của con đường này. Sòng bạc đã cố tình bịt kín cống ngầm bằng một khối bê tông mới vào năm 2018, nhưng Phong đã phát hiện ra một kẽ hở chết người: khoảng hở co ngót giữa gạch cổ và bê tông mới do chênh lệch nhiệt độ ven sông.
Khánh lao đến bên nắp cống sắt. Anh quỳ xuống, rút bộ Chìa khóa vạn năng tự chế của Hùng ra từ túi trong của áo khoác.
Bàn tay trái của anh lúc này đã hoàn toàn mất cảm giác do vết rách sâu và cơn sốt đang hoành hành, máu tươi rỉ ra làm ướt sũng lớp băng gạc, khiến các ngón tay trở nên trơn trượt cực kỳ khó điều khiển. Khánh buộc phải dùng miệng cắn chặt một đầu băng gạc để siết chặt vết thương, tự tạo ra một cơn đau nhói buốt chạy thẳng lên đỉnh đầu để cưỡng chế đại não giữ vững sự tập trung.
Anh tra thanh gạt của chìa khóa vạn năng vào ổ khóa cơ học gỉ sét của nắp cống sắt.
*Mười lăm giây.*
Đầu ngón tay phải của anh cảm nhận lực phản hồi từ các chốt cơ học bên trong ổ khóa. Những chốt sắt đã bị gỉ sét lâu ngày do hơi ẩm từ sông Cấm thổi vào, kẹt cứng.
*Click... click...*
"Nhanh lên..." Khánh thầm thì trong cổ họng, mồ hôi lạnh chảy dài trên thái dương vô sắc của anh.
*Mười giây.*
Tiếng rầm rầm vang dội từ phía cửa hầm rượu. Lang đang dùng xà-beng gỗ để phá chốt cửa thép khóa trong.
*Click. Cạch.*
Chốt khóa cơ học cuối cùng ngã ngũ. Khánh dùng hết sức lực của cánh tay phải, bỏ qua sự đau đớn của vết thương tay trái, kéo mạnh nắp cống sắt nặng nề lên. Một luồng khí mê-tan hôi thối, ẩm ướt và lạnh buốt từ dưới lòng đất ập thẳng vào mặt anh.
*Rầm!*
Cánh cửa gỗ sồi của hầm rượu bị Lang phá tung. Ánh đèn pin quét mạnh vào phòng.
Khánh không hề do dự, anh thả mình rơi tự do vào bóng tối đen ngòm của miệng cống ngầm, dùng tay phải kéo sập nắp cống sắt trở lại vị trí cũ ngay khi luồng ánh sáng đèn pin của Lang quét qua vị trí kệ rượu phía trên.
*Rầm!*
Nắp cống đóng sập lại, khóa chặt Khánh vào thế giới của bóng tối và sự hôi thối cực hạn.
Khánh rơi xuống độ sâu khoảng ba mét, lưng anh va đập mạnh vào thành gạch vòm cổ kính của đường cống ngầm trước khi rơi tõm xuống dòng nước thải lạnh ngắt, ngập đến ngang hông. Cú va chạm mạnh khiến bả vai phải của anh bị chấn động nhói buốt, vết thương ở tay trái bị rách sâu thêm, rỉ máu đỏ sẫm vào dòng nước bẩn thỉu.
Bóng tối dưới cống ngầm sông Cấm là một màu đen tuyệt đối. Đối với một người đã mất đi thị giác màu sắc như Khánh, không gian lúc này chỉ còn là những đường viền xám xịt lờ mờ phản chiếu từ bề mặt dòng nước thải đang chảy siết. Tai trái của anh vẫn u uất tiếng o o kéo dài, nhưng tai phải của anh lại thu nhận rất rõ những tiếng gầm rú điên cuồng của Tạ Văn Lang ngay phía trên nắp cống sắt:
“Nắp cống đã bị bẻ khóa! Thằng chó đó chui xuống cống ngầm rồi! Mang chó nghiệp vụ và đèn pha xuống đây ngay lập tức!”
Khánh biết mình không có thời gian để thở. Chó nghiệp vụ của sòng bạc sẽ sớm được đưa xuống đây. Cách duy nhất để cắt đứt dấu vết mùi hương sinh học của anh là di chuyển thật nhanh theo dòng nước thải hướng ra phía cửa sông Cấm.
Anh bắt đầu bước đi trong dòng nước thải lạnh buốt. Nước ngập đến đùi, cuốn theo rác thải sinh hoạt, bùn lầy và những mảng chất hữu cơ phân hủy bốc mùi nồng nặc. Mỗi bước chân của Khánh dưới lòng đất là một cuộc chiến vật lý cực hạn. Bùn lầy dưới đáy cống trơn trượt, sẵn sàng kéo ghì chân anh xuống, trong khi vết thương hở ở lòng bàn tay trái đang tiếp xúc trực tiếp với nguồn nước ô nhiễm cực nặng này.
Cơn đau rát buốt từ vết thương bắt đầu biến chuyển thành một luồng nhiệt nóng bỏng, lan dần từ cổ tay lên đến nách. Khánh cảm nhận được hệ miễn dịch của mình đang hoàn toàn thất thủ trước sự tấn công của hàng vạn vi khuẩn độc hại dưới cống ngầm. Cơn sốt nhiễm trùng bùng phát dữ dội, khiến đại não của anh bắt đầu xuất hiện những ảo ảnh mờ ảo.
“Bố ơi... cứu con...”
Ảo thanh tiếng khóc của Bé Sóc lại vang lên từ góc tối của đường cống ngầm vòm gạch cổ. Khánh lắc mạnh đầu, ngón tay phải của anh ghì chặt vào chiếc nhẫn cưới bạc xước trên ngón áp út tay trái. Vết xước nhám của chiếc nhẫn cưới cứa vào da thịt, tạo ra một mỏ neo xúc giác kéo anh ra khỏi cơn hoang tưởng.
*Hít vào bốn nhịp. Nín thở bốn nhịp. Thở ra bốn nhịp. Nín thở bốn nhịp.*
Anh tiếp tục gõ nhịp ngón tay trỏ phải lên mạn sườn để định vị thời gian thực tế. Theo bản vẽ của Phong, đường cống ngầm này kéo dài khoảng tám trăm mét trước khi thông ra bến đò Máy Chai ven sông Cấm. Với tốc độ di chuyển hiện tại dưới nước thải, anh cần đúng hai mươi phút để thoát ra ngoài.
Phía sau anh, tiếng sủa dữ dội của chó nghiệp vụ bắt đầu vang vọng dọc theo vòm gạch cổ của cống ngầm. Tiếng sủa bị khuếch đại bởi không gian hẹp, dội vào tai phải của Khánh như những nhát búa nện. Lang đã cho thả chó xuống cống.
Nhưng đúng như tính toán của Phong, dòng nước thải đậm đặc hóa chất tẩy rửa từ các công ty xuất nhập khẩu Hoàng Phát xả ngầm xuống cống đã tạo ra một bức tường mùi hóa học cực mạnh. Tiếng sủa của chó nghiệp vụ đột ngột chuyển thành những tiếng rên rỉ hoang mang khi chúng hoàn toàn mất dấu mùi hương sinh học của Khánh giữa vũng bùn ô nhiễm.
Khánh gượng sức di chuyển nhanh hơn. Sức lực của anh đang cạn kiệt theo từng giây. Cơn sốt nhiễm trùng đã đẩy nhiệt độ cơ thể anh lên mức nguy hiểm, đôi mắt phải của anh bắt đầu mờ đi, những đường viền xám xịt của vòm gạch cổ nhòe ra thành những mảng tối hỗn độn.
Sau đúng một nghìn hai trăm nhịp gõ ngón tay – tương đương với hai mươi phút định thời gian thực – Khánh nhìn thấy một dải ánh sáng trắng đục mờ ảo phía cuối đường hầm.
Cửa sông Cấm đã ở ngay trước mặt.
Khánh dùng hết chút sức tàn cuối cùng, lết thân xác sũng nước thải ra khỏi miệng cống vòm gạch cổ. Anh bò lên bãi bùn lầy lội ven bến đò Máy Chai. Gió biển từ sông Cấm thổi vào lạnh buốt, cuốn theo những hạt mưa bão nện thẳng vào khuôn mặt hốc hác của anh.
Thế giới trước mắt Khánh lúc này hoàn toàn không màu sắc, chỉ có những rặng tre xám xịt dập dềnh trong gió bão và dòng nước sông Cấm mang màu chì đục ngầu. Vết thương ở lòng bàn tay trái của anh đã chuyển sang màu xám đen, sưng tấy dữ dội và bốc ra thứ mùi của thịt hoại tử do nhiễm trùng nước thải cực nặng. Cơn đau buốt chạy thẳng vào hệ thần kinh trung ương, khiến toàn thân anh co giật nhẹ trong cơn sốt lạnh.
Khánh lết thân xác đẫm máu và sũng nước của mình lên những tấm ván gỗ mục nát của một chiếc nhà nổi bỏ hoang ven bến đò Máy Chai. Đại não của anh đã quá tải hoàn toàn, adrenaline cạn kiệt, nhịp tim tụt dốc không phanh.
Trước khi bóng tối vĩnh viễn nuốt chửng lấy nhận thức tỉnh táo cuối cùng, Khánh khẽ đưa bàn tay phải lên, ôm chặt lấy chiếc nhẫn cưới bạc xước trên ngón tay trái đeo gạc đẫm máu. Hình ảnh gương mặt thanh tú nhưng nhợt nhạt của Nguyễn Hoài An hiện lên trong tâm trí anh như một mỏ neo ký ức cuối cùng.
*Anh sẽ cứu em... dù phải trả giá bằng cả linh hồn vô sắc này...*
Khánh ngã gục xuống sàn gỗ mục nát, hoàn toàn lịm đi giữa tiếng mưa bão gầm rú liên hồi trên bến đò Máy Chai.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!