Nhạc nềnMystery_Detective

Chín Mươi Giây Sinh Tử

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh mắt lạnh lùng của Vũ Đức Thịnh quét qua bóng dáng người lao công của Khánh dưới màn mưa xám xịt, chỉ cách anh đúng ba mét trên vỉa hè phố Nguyễn Đức Cảnh.


Thời gian như đông cứng lại trong từng hạt mưa bong bóng vỡ ra trên mặt đường nhựa rạn nứt. Dưới vành mũ lưỡi trai sũng nước, Trần Quốc Khánh không hề né tránh, cũng không đột ngột cúi đầu. Anh hiểu rất rõ thuật toán nhận diện hành vi: một cái cúi đầu quá nhanh hay một bước chân lỡ nhịp dưới ánh nhìn của kẻ săn mồi chính là chiếc thẻ căn cước tự tố cáo bản thân rõ ràng nhất.


Anh khòm lưng xuống thêm hai centimet, hai đầu gối hơi chùng, mô phỏng hoàn hảo dáng đi của một người lao công quét rác ngoài ngũ tuần bị thoái hóa cột sống nhẹ. Bàn tay phải của anh nắm chặt cán chổi tre, trong khi cánh tay trái quấn băng gạc giấu sâu dưới lớp áo mưa nilon màu xám tro đục ngầu. Thế giới trong mắt Khánh lúc này hoàn toàn vô sắc. Chiếc Mercedes-Maybach S650 bóng loáng của Vũ Đức Thịnh vốn mang sắc đen sang trọng giờ đây chỉ là một khối kim loại màu than chì sẫm màu, gạt mưa quét qua kính chắn gió phát ra tiếng rít cơ học đều đặn.


Hít vào bốn nhịp. Nín thở bốn nhịp. Thở ra bốn nhịp. Nín thở bốn nhịp.


Khánh cưỡng chế nhịp tim của mình ghim chặt ở mức sáu mươi nhịp một phút. Ngón tay phải của anh khẽ miết lên mặt nhám của chiếc nhẫn cưới bạc xước giấu trong túi áo khoác – mỏ neo xúc giác duy nhất định vị thực tại giữa cơn sốt nhẹ đang âm ỉ đốt cháy các tế bào thần kinh của anh. Chiếc xe Maybach từ từ lướt qua. Ánh mắt của Thịnh, lạnh lẽo và sắc lẹm sau lớp kính đen, dừng lại trên bờ vai hơi lệch của Khánh trong đúng một giây rưỡi trước khi chiếc xe tăng tốc, phun ra một làn nước bẩn xóa nhòa bóng đổ xám xịt của nó dưới màn mưa.


Khánh thở ra một hơi dài, luồng khí nóng phả ra làm mờ đi mắt kính cận dày cộp giả trang. Anh đã vượt qua cửa ải đầu tiên. Nhưng thời gian không còn đợi anh nữa. Lịch trình ván cược lớn tại biệt thự cổ đường Lạch Tray sắp bắt đầu, và đó là cơ hội duy nhất để anh thâm nhập phòng giám sát AI 'Chronos' trước khi Trịnh Thế Vỹ phát hiện ra sự biến mất của tệp dữ liệu hành vi thô.


***


Đêm Hải Phòng ngập trong màn sương muối ẩm ướt và mùi muối mặn từ sông Cấm thổi vào. Tòa biệt thự cổ Pháp đường Lạch Tray hiện lên dưới lăng kính vô sắc của Khánh như một pháo đài bằng đá xám khổng lồ, những ô cửa kính vòm cao vút tỏa ra thứ ánh sáng trắng đục vô hồn.


Sử dụng chiếc vé mời VIP Hắc Diện bằng kim loại xước nhẹ đã đoạt được, Khánh lách qua chốt bảo vệ vòng ngoài mà không gặp bất kỳ sự cản trở nào. Sảnh cược chính bên trong đang náo loạn. Tiếng xóc đĩa cơ học, tiếng gõ của những đồng xu polymer nện xuống bàn cược, và tiếng hò reo hỗn loạn của những tài phiệt đất Cảng đang dồn toàn bộ sự chú ý vào một ván đấu lớn ở trung tâm sảnh. Tiếng ồn ào ấy chính là bức tường âm thanh hoàn hảo che giấu cho hành động của anh.


Khánh lách người vào hành lang phía sau sảnh VIP, hướng thẳng về phía khu vực kỹ thuật bảo mật. Tai trái của anh hoàn toàn điếc đặc, chỉ còn một tiếng o o kéo dài như tiếng sóng nhiễu của một chiếc radio hỏng, nhưng tai phải của anh lại nhạy bén đến mức cực đoan. Anh có thể nghe thấy tiếng bước chân nện gót của toán tuần tra bảo an cách đó hai khúc quanh, tiếng rè rè rất nhỏ từ động cơ bước của những chiếc camera AI 'Chronos' đang tự động xoay chuyển trên trần nhà.


Từ trong tai nghe lọc âm chuyên dụng siêu nhỏ giấu sâu trong ống tai phải, giọng nói của Nguyễn Minh Đức vang lên qua tần số vô tuyến dải tần hẹp, nhỏ như tiếng muỗi kêu:


"Anh Khánh, tôi đã kết nối được với camera hành lang thông qua tài khoản của Kiên. Kiên đã kích hoạt đoạn băng lặp lại thành công. Anh có đúng chín mươi giây trước khi hệ thống AI Chronos tự động quét và phát hiện ra sự sai lệch khung hình trong chu kỳ hiệu chuẩn tiếp theo. Chín mươi giây bắt đầu từ... bây giờ."


"Hiểu," Khánh thì thầm.


Anh lướt nhanh qua hành lang vô sắc, bóng của anh đổ dài trên những bức tường dán giấy hoa văn kiểu Pháp cổ. Cửa Phòng giám sát AI 'Chronos' hiện ra trước mắt. Đó là một tấm cửa thép dày màu xám tro, khóa bảo mật sinh trắc học đang nhấp nháy một chấm sáng trắng đục – dải ánh sáng hồng ngoại mà mắt thường không thể thấy nhưng võng mạc bị tổn thương của Khánh lại nhận diện được độ tương phản rất rõ.


Khánh rút từ trong túi áo ra bộ Chìa khóa vạn năng tự chế của Hùng 'Điếc'. Ngón tay trái của anh, bọc dưới lớp băng gạc nhem nhuốc, run lên nhẹ do cơn sốt bắt đầu bùng phát. Vết thương nhiễm trùng rỉ ra thứ dịch lỏng ấm nóng làm ướt đẫm lớp vải gạc. Cơn đau nhói buốt chạy dọc lên tận đỉnh đầu.


*Tám mươi lăm giây.*


Anh tra phôi chìa khóa vào ổ cơ học dự phòng ẩn dưới tấm ốp điện tử. Đôi bàn tay của cựu chuyên gia đàm phán cảnh sát buộc phải lấy lại sự tĩnh lặng tuyệt đối. Anh cảm nhận lực phản hồi từ các chốt cơ học nhỏ xíu bên trong ổ khóa thông qua xúc giác nhạy bén của đầu ngón tay phải.


*Cạch.*


Một tiếng kêu cơ học thanh thoát vang lên. Cửa thép hé mở. Khánh lách người vào bên trong phòng máy chủ. Không gian nơi đây lạnh buốt, ngập tràn tiếng gầm rú đều đặn của các dàn quạt tản nhiệt và mùi ozone nồng nặc. Những dãy tủ rack chứa máy chủ xếp song song nhau, những sợi cáp quang đan xen như mạng nhện khổng lồ tỏa ra thứ ánh sáng nhấp nháy xám xịt.


*Bảy mươi giây.*


Khánh tiếp cận tủ máy chủ trung tâm của AI Chronos. Anh dùng chiếc chìa khóa thứ hai để mở tủ két sắt bảo mật chứa ổ cứng lưu trữ vật lý.


"Đức, tôi đã tiếp cận được máy chủ. Đang cắm USB trích xuất," Khánh nói khẽ vào mic cổ áo.


"Đang nhận tín hiệu truyền dữ liệu thô... Tiến trình đạt mười phần trăm... hai mươi phần trăm..." Giọng Đức dồn dập qua tai nghe. "Nhanh lên anh Khánh, chu kỳ hiệu chuẩn của camera hành lang đang đếm ngược. Bốn mươi giây nữa!"


Trên màn hình máy tính xách tay ThinkPad của Đức từ xa hiển thị dải băng thông đang căng ra hết mức. Khánh đứng bất động dưới ánh sáng trắng đục của phòng máy chủ, mắt phải của anh không rời khỏi thanh tiến trình trên ổ cứng USB.


*Ba mươi giây.*


Đột nhiên, một tiếng *tạch* sắc lẹm vang lên từ hộp cầu chì trung tâm phía góc phòng. Một tia lửa điện màu xám sáng lóe lên, kèm theo mùi khét lẹt của nhựa cháy. Hệ thống điện của phòng giám sát bị chập đột ngột do quá tải đường truyền nhiễu tần số của Đức.


*Uỳnh.*


Tấm cửa thép bảo mật tự động sập xuống với một lực cực mạnh, tiếng chốt khóa điện tử đóng sập lại khô khốc. Toàn bộ đèn chiếu sáng trong phòng vụt tắt, đẩy Khánh vào không gian tối tăm hoàn toàn. Đối với một người chỉ nhìn thấy hai màu đen trắng như anh, sự mất đi nguồn sáng nhân tạo đồng nghĩa với việc thế giới xung quanh lập tức biến thành một vũng bùn xám xịt, mờ mịt không tiêu cự.


"Anh Khánh! Có sự cố chập mạch nguồn phụ! Hệ thống tự động khóa chặt cửa phòng giám sát rồi! Khóa điện tử đã bị ngắt nguồn hoàn toàn, không thể tác động cơ học từ bên ngoài!" Tiếng Đức hét lên đầy hoảng loạn qua tai nghe.


Khánh lập tức lao về phía cửa thép, tra chìa khóa vạn năng vào ổ khóa trong. Anh cố gắng xoay trục cơ học nhưng chốt thép điện từ đã bị kẹt cứng do mất nguồn điện kích hoạt đột ngột. Chìa khóa vạn năng xoay tròn vô vọng.


*Cạch... cạch...*


Thất bại. Khóa điện tử đã bị khóa chết hoàn toàn.


Cùng lúc đó, tai phải của Khánh bắt đầu thu nhận những âm thanh từ bên ngoài hành lang. Tiếng gót giày da nện xuống nền gạch đá hoa cương vang lên dồn dập, đi kèm với tiếng xích sắt va vào nhau lách cách của đội tuần tra bảo an.


"Có sự cố chập điện ở khu vực máy chủ trung tâm! Tất cả bảo an di chuyển về phía phòng giám sát AI Chronos ngay lập tức!" Giọng nói trầm ấm, lạnh lùng của Vũ Đức Thịnh vang lên qua hệ thống loa nội bộ hành lang, chỉ cách cánh cửa thép chưa đầy mười lăm mét.


Khánh rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan. Lối thoát hiểm duy nhất dưới đất đã bị phong tỏa. Nếu Thịnh mở cửa bước vào và phát hiện ra anh, toàn bộ kế hoạch cứu Hoài An sẽ sụp đổ, và bản thân anh sẽ bị dán nhãn bệnh nhân tâm thần nguy hiểm trốn viện để tiêu hủy vĩnh viễn.


Cơn sốt lại bùng lên, khiến đầu óc Khánh mờ mịt. Ánh sáng hồng ngoại từ camera bắt đầu nhấp nháy trở lại khi nguồn điện dự phòng khẩn cấp được kích hoạt.


Anh cần adrenaline. Anh cần sự tỉnh táo ngay lập tức.


Khánh nghiến chặt răng, chủ động dùng lực bóp mạnh bàn tay trái đang quấn băng gạc vào cạnh sắc nhọn bằng thép của tủ rack máy chủ bên cạnh. Cạnh kim loại sắc bén cứa sâu qua lớp gạc, rạch một đường dài vào lòng bàn tay trái của anh.


Cơn đau vật lý cực hạn dội thẳng lên vỏ não như một luồng điện cao áp. Adrenaline lập tức phóng thích vào máu, ép nhịp tim của anh đứng vững ở mức sáu mươi nhịp, quét sạch cơn sốt hoang tưởng và sự mờ mịt của đại não.


Anh ngước mắt phải lên. Phía trên trần phòng máy chủ, nắp lưới sắt của Hệ thống thông gió biệt thự cổ hiện lên dưới độ tương phản xám xịt của bóng đổ. Đó là lối thoát duy nhất.


Khánh dùng hết sức lực còn lại của cánh tay phải, đu người lên nóc tủ rack máy chủ, dùng tua-vít cơ học nhỏ xíu trên chìa khóa vạn năng để cạy tung bốn chốt sắt của nắp thông gió.


*Két... két...*


Tiếng kim loại ma sát vang lên ê răng. Khánh lách thân hình gầy gò của mình vào đường ống thông gió hẹp hòi, bám đầy bụi công nghiệp và màng nhện khô khốc ngay khi tiếng bíp quét vân tay của Vũ Đức Thịnh vang lên ngoài cửa phòng giám sát.


*Bíp. Cạch.*


Tấm cửa thép mở ra. Vũ Đức Thịnh bước vào phòng cùng ba tên bảo an trang bị súng bắn điện tầm gần.


Nằm bất động trên tấm tôn mỏng của đường ống thông gió, Khánh ngửi thấy mùi bụi công nghiệp nồng nặc xộc vào mũi, phế quản của anh co thắt lại dữ dội, ép anh vào một cơn ho khan cận kề. Nếu anh phát ra dù chỉ một tiếng động nhỏ, tấm tôn sẽ rung lên và tố cáo vị trí của anh.


Khánh kích hoạt Kỹ thuật gõ nhịp định thời gian thực. Ngón tay trỏ tay phải của anh khẽ gõ nhẹ lên tấm tôn theo đúng tần số 1Hz của tiếng rít từ máy nén điều hòa trung tâm bên ngoài. Anh đồng điệu hóa nhịp thở của mình với tiếng rít của quạt gió máy chủ phía dưới.


*Hít... gõ... thở... gõ...*


Phía dưới, Thịnh quét luồng ánh sáng hồng ngoại cực mạnh từ chiếc đèn pin chiến thuật lên khắp các góc tối của căn phòng. Ánh đèn quét qua tủ rack máy chủ bị mở khóa, rồi từ từ di chuyển lên phía trần nhà, dừng lại ngay sát nắp lưới sắt thông gió đang hơi lệch.


Khánh nín thở hoàn toàn, đồng tử mắt phải co thắt lại ở mức tối thiểu để triệt tiêu mọi phản xạ giãn nở nhiệt sinh học trước cảm biến hồng ngoại của đèn pin.


Thịnh đứng lặng lẽ dưới nắp thông gió trong đúng năm giây dài dằng dặc. Sự im lặng trong phòng máy chủ lúc này trở nên ngột ngạt đến mức cực hạn.


"Trưởng ban, hệ thống điện đã được khôi phục. Không phát hiện dấu vết đột nhập vật lý nào khác ngoài sự cố chập mạch cầu chì," tiếng một tên bảo an báo cáo vang lên qua tai phải của Khánh.


Thịnh từ từ hạ đèn pin xuống, ánh mắt gã vẫn chứa đựng một sự hoài nghi sắc lạnh. "Kiểm tra lại toàn bộ nhật ký truy cập máy chủ Chronos. Nếu có bất kỳ sự sai lệch dữ liệu nào, lập tức phong tỏa toàn bộ biệt thự cổ Lạch Tray cho tôi."


"Rõ!"


Tiếng bước chân của toán bảo an nhỏ dần rồi biến mất sau tiếng sập cửa thép.


Khánh nằm úp mặt trên tấm tôn lạnh lẽo, hít vào một hơi thở run rẩy đầy bụi bẩn, lồng ngực anh rung lên trong một cơn ho nhẹ được kìm nén tối đa. Anh rướn người về phía trước, rút chiếc USB trích xuất từ trong túi áo ra.


Thế giới đen trắng của anh khẽ dao động. Trên mặt kính của ổ USB, dải mã hóa sinh trắc học đã hoàn tất một trăm phần trăm. Anh đã trích xuất thành công Dữ liệu hành vi thô của AI Chronos, và đi kèm với nó là tệp tin ẩn chứa danh sách cổ đông đen của tập đoàn tài chính Lâm Gia tại đất Cảng Hải Phòng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!