Tiếng Cười Vô Sắc
Bóng tối ở ngõ Cấm không bao giờ là một màu đen thuần khiết. Nó luôn bị pha tạp bởi thứ ánh sáng vàng vọt, nhớp nhúa hắt ra từ những cột đèn cao áp rỉ sét ngoài phố Lạch Tray, lọc qua lớp decal đen kịt dán kín các ô cửa kính của căn phòng trọ vô trùng. Trần Quốc Khánh ngồi bất động trên mép chiếc giường sắt đơn sơ. Gió biển từ cảng Hải Phòng lùa qua khe cửa hẹp, mang theo mùi muối mặn xen lẫn mùi rêu ẩm đặc trưng của đất Cảng, nhưng khi bước vào không gian này, nó lập tức bị bóp nghẹt bởi mùi cồn sát trùng nồng nặc.
Khánh thích sự vô trùng. Hoặc đúng hơn, hệ thần kinh bị tàn phá của anh đòi hỏi một môi trường tối giản đến mức cực đoan để không bị quá tải. Trong căn phòng mười hai mét vuông này, không có gương, không có tranh ảnh, không có bất kỳ vật dụng nào có khả năng phản chiếu ánh sáng. Chỉ có một chiếc giường sắt, một chiếc bàn gỗ cũ kỹ xếp đầy những tập hồ sơ đàm phán cảnh sát đã úa vàng, và một chiếc máy tính xách tay ThinkPad đời cổ không kết nối mạng.
“Bố ơi, gõ nhịp cho con nghe đi.”
Ảo thanh xuất hiện đột ngột vào đúng 3 giờ 14 phút sáng. Đó là một tần số quen thuộc, dao động ở ngưỡng 4.13 kHz – dải âm thanh mà các nghiên cứu lâm sàng chỉ ra là trùng khớp với giọng nói của một đứa trẻ năm tuổi. Tiếng cười của Trần Mai Chi vang lên từ góc phòng tối tăm, nơi chiếc váy màu vàng chanh rực rỡ của cô bé trong ngày tai nạn mười năm trước dường như vẫn đang lấp lánh trong ký ức của Khánh.
Cơn hoảng loạn ập đến như một làn sóng điện cao áp chạy dọc tủy sống. Nhịp tim của Khánh lập tức tăng vọt lên 130 nhịp/phút. Mồ hôi lạnh vã ra trên trán, và lồng ngực anh thắt chặt lại như thể có một bàn tay thép đang bóp nghẹt phế quản. Đáp ứng thần kinh thực vật của anh đang kích hoạt phản xạ chiến đấu hoặc bỏ chạy (fight or flight) ở mức độ cực hạn. Đây là chứng PTSD – hội chứng sang chấn tâm lý sau tai nạn – thứ duy nhất còn sót lại để nhắc nhở anh rằng mình từng có một gia đình.
Khánh run rẩy đưa tay vào túi áo khoác măng-tô xám tro, rút ra lọ thuốc chẹn beta. Anh đổ hai viên thuốc màu trắng ra lòng bàn tay, định nuốt khan. Nhưng ngay khi viên thuốc chạm vào đầu lưỡi, một phản ứng bài xích tâm lý dữ dội trỗi dậy. Dạ dày anh co thắt mạnh. Khánh gục đầu xuống cạnh giường, nôn thốc nôn tháo ra thứ dịch vị chua loét nồng mùi cồn. Cơ thể anh từ chối hóa chất. Đại não của một cựu chuyên gia đàm phán cảnh sát đang âm thầm cảnh báo: nếu tiếp tục lạm dụng thuốc an thần, anh sẽ vĩnh viễn mất đi khả năng đọc vị biểu cảm vi mô và phân tích hành vi – thứ vũ khí duy nhất anh có để sinh tồn.
“Bình tĩnh lại. Khống chế nhịp thở.”
Khánh tự đàm phán với chính mình bằng giọng nói khàn đặc, đều đặn của một kẻ đang cố gắng thương thuyết với một đối tượng bắt cóc con tin trong đầu. Anh áp dụng kỹ thuật thở hộp (Box Breathing) mà cha ruột – một cựu sĩ quan quân đội nghiêm khắc – đã dạy anh từ thuở nhỏ. Hít vào bốn giây. Nín thở bốn giây. Thở ra bốn giây. Nín thở bốn giây.
Nhưng tiếng cười của Mai Chi vẫn không dứt. Nó bắt đầu xoáy sâu vào màng nhĩ, biến thành tiếng rít của lốp xe ben trên mặt đường nhựa ướt sũng nước mưa mười năm trước.
Không còn cách nào khác, Khánh đưa bàn tay trái lên ngang tầm mắt. Trên ngón áp út, chiếc nhẫn cưới bạc xước lấp lánh một thứ ánh sáng xám xịt lạnh lẽo dưới ánh đèn bàn. Anh dùng ngón cái và ngón trỏ của tay phải, siết chặt lấy chiếc nhẫn, xoay mạnh nó quanh ngón tay. Mặt trong của chiếc nhẫn có một vết xước sâu, sắc nhọn do chính anh tự rạch bằng dao mổ. Vết xước cứa vào da thịt, tạo ra một cơn đau nhói vật lý tức thời.
Đau đớn giải phóng adrenaline. Cơn đau đóng vai trò như một mỏ neo xúc giác (tactile anchor) cực mạnh, cưỡng chế đại não ngắt kết nối khỏi vùng ký ức ảo giác và kéo hệ thần kinh của Khánh trở lại với thực tại vật lý cứng nhắc của căn phòng trọ. Tiếng rít lốp xe mờ dần. Tiếng cười của Mai Chi lùi sâu vào bóng tối. Nhịp tim của anh từ từ hạ xuống, ổn định ở mức 72 nhịp/phút. Khánh thở dốc, nhìn vết máu nhỏ rỉ ra từ kẽ ngón tay áp út, thấm vào mặt bạc xước của chiếc nhẫn cưới. Anh đã thắng được cơn hoảng loạn của chính mình thêm một lần nữa.
Đúng lúc đó, một tiếng động nhẹ phát ra từ phía cửa ra vào.
Đó là tiếng sột soạt của giấy ma sát với mặt sàn gỗ. Trong sự tĩnh lặng tuyệt đối của ngõ Cấm lúc rạng sáng, âm thanh đó sắc lẹm như một nhát dao. Khánh lập tức đứng dậy, di chuyển không tiếng động đến sát mép cửa. Thính giác nhạy bén của anh ghi nhận tiếng bước chân vội vã, nhẹ bẫng đang xa dần ngoài hành lang hẹp, hướng ra phía con hẻm tối dẫn ra đường Lạch Tray.
Dưới khe cửa gỗ mục nát, một phong bì thư màu vàng nâu nằm im lìm.
Khánh quỳ một gối xuống sàn, không vội vàng chạm vào phong bì. Anh quan sát kỹ lưỡng. Phong bì không có tem thư, không ghi người gửi, chỉ có ba chữ viết tay bằng mực đen sắc nét: “Gửi anh Khánh”. Chữ viết có độ nghiêng nhẹ về phía bên phải, lực nhấn bút rất mạnh ở các nét gạch ngang – một thói quen viết chữ đặc trưng của những người luôn sống trong trạng thái cảnh giác cao độ. Đó là nét chữ của Nguyễn Hoài Thương, em vợ của anh.
Khánh dùng một chiếc kẹp y tế gắp phong bì lên, đặt lên bàn gỗ dưới ánh đèn neon. Anh dùng dao mổ rạch nhẹ mép phong bì. Bên trong không có thư giấy, chỉ có một chiếc thẻ nhớ Micro-SD màu đen được bọc cẩn thận trong một mẩu giấy nến chống ẩm.
Khánh lắp chiếc thẻ nhớ vào đầu đọc thẻ, cắm vào cổng USB của chiếc ThinkPad offline. Màn hình máy tính nhấp nháy, hiển thị một tệp tin duy nhất được mã hóa dưới định dạng đuôi lạ: `An_1.0.biǹ.
Một hộp thoại yêu cầu nhập khóa giải mã (Decryption Key) xuất hiện trên màn hình nền xám xịt.
Khánh nhìn chằm chằm vào dòng chữ yêu cầu mật khẩu. Anh biết Hoài Thương không đủ khả năng lập trình một hệ thống mã hóa phức tạp như thế này. Chiếc thẻ nhớ này chắc chắn là di vật mà Hoài An – người vợ yêu dấu của anh – đã lén cất giấu trước khi bị cưỡng chế đưa vào dưỡng trí viện Vạn An mười năm trước. Hoài An là một chuyên gia phân tích tâm lý học lâm sàng, cô có thói quen sử dụng các mỏ neo logic liên quan đến nghệ thuật để bảo mật thông tin cá nhân.
Khánh nhắm mắt lại, lục tìm trong ký ức vô sắc của mình hình ảnh Hoài An ngồi bên chiếc đàn piano cũ ở căn nhà cổ Hải Phòng. Cô luôn chơi một bản nhạc duy nhất mỗi khi gặp căng thẳng: bản Nocturne Op. 9 No. 2 của Chopin. Nhưng cô không chơi theo bản nhạc gốc. Cô có một thói quen lập dị là dịch giọng (transpose) toàn bộ bản nhạc sang một thang âm tự chế, bắt đầu bằng nốt Sol thăng thay vì nốt Mi giáng.
Khánh mở một trình soạn thảo văn bản trống trên máy tính. Bàn tay anh gõ nhẹ xuống mặt bàn gỗ theo nhịp điệu của bản nhạc trong ký ức. Anh chuyển đổi các nốt nhạc trong thang âm dịch giọng của Hoài An thành các ký tự alphanumeric tương ứng dựa trên tần số Hertz của từng phím đàn.
`G# - C# - D# - F - G#...`
Anh gõ chuỗi ký tự mật mã vào hộp thoại giải mã: `Gis3Cis4Dis4F4Gis4`.
Tiếng ổ cứng máy tính kêu lạch cạch liên hồi. Thanh tiến trình giải mã chạy từ 0% đến 100% trong vòng chưa đầy ba giây. Màn hình máy tính lập tức bung ra một thư mục chứa hàng loạt tệp âm thanh ghi âm thô và các ghi chép nhật ký điện tử.
Tệp tin đầu tiên có tiêu đề: `Nhật ký điện tử mã hóa (Hoài An 1.0)`.
Khánh nhấn đúp chuột vào tệp âm thanh đầu tiên. Tiếng rè của băng ghi âm cũ vang lên, tiếp theo là một giọng nói dịu dàng, trầm ấm nhưng phảng phất nỗi sợ hãi tột cùng – giọng nói của Nguyễn Hoài An.
“Khánh… nếu anh đang nghe đoạn băng này, điều đó có nghĩa là họ đã thành công trong việc cô lập em. Em không có nhiều thời gian. Cha em… thám tử Nguyễn Văn Hùng… ông không chết vì tai nạn đột quỵ. Ông đã bị sát hại vì phát hiện ra dòng tiền đen chạy ngầm giữa một tổ chức có tên là Sòng bạc ngầm Deep-Net Hải Phòng và một cơ sở y tế có tên là Dưỡng trí viện Vạn An ở Ba Vì.”
Khánh siết chặt nắm tay đến mức các khớp xương kêu rắc rắc. Máu từ vết xước ở ngón áp út lại rỉ ra, ấm nóng.
“Họ đang thử nghiệm một loại hóa chất thần kinh có mã hiệu S-401. Nó có khả năng xóa bỏ ký ức chọn lọc và bóp méo nhận thức không gian của con người. Họ dùng sòng bạc Deep-Net để dụ dỗ các con nợ VIP, ép họ đặt cược chính giác quan và thời gian tỉnh táo của mình. Những kẻ thua cuộc sẽ bị dán nhãn điên loạn và đưa đến Vạn An để làm vật thí nghiệm tiêu hủy chứng cứ. Em phải tự nguyện ký giấy nhập viện… đó là cách duy nhất để em giữ lại mạng sống cho anh và bảo vệ chiếc thẻ nhớ này khỏi tay bọn chúng. Đừng tìm em, Khánh. Hệ thống của chúng vượt ngoài tầm kiểm soát của luật pháp…”
Đoạn băng kết thúc bằng một tiếng rít dài của tần số nhiễu sóng âm.
Căn phòng vô trùng ngõ Cấm lại rơi vào sự câm lặng chết chóc. Khánh ngồi im như một bức tượng đá. Những lời nói của Hoài An như một luồng điện cực mạnh, đập tan mọi lớp phòng vệ tâm lý cuối cùng mà anh dày công xây dựng để tự hủy hoại bản thân trong suốt mười năm qua. Anh đã luôn tự trách mình vì cái chết của con gái, luôn muốn tự sát để chuộc tội. Nhưng giờ đây, anh nhận ra toàn bộ bi kịch gia đình anh không phải là một sự ngẫu nhiên của số phận. Đó là một kịch bản tàn nhẫn được dàn dựng bởi một thế lực ngầm khổng lồ.
Hoài An vẫn còn sống. Cô đang bị giam cầm nhận thức tại Vạn An. Cô đã hy sinh chính bản ngã tỉnh táo của mình để đổi lấy mạng sống cho anh.
Một tia hy vọng sắc lạnh, bén nhọn như dao mổ trỗi dậy trong lòng Khánh. Ánh mắt anh không còn đờ đẫn nữa. Bản năng của một chuyên gia đàm phán khủng hoảng từng đối đầu với những tên tội phạm nguy hiểm nhất đất Cảng đã hoàn toàn thức tỉnh. Anh nhìn vào tệp dữ liệu văn bản đi kèm trong thẻ nhớ. Đó là một danh sách các tọa độ định vị GPS ngầm và các ghi chép về phương thức vận hành của sòng bạc Deep-Net Hải Phòng.
Để cứu Hoài An, anh không thể sử dụng luật pháp chính thống. Anh phải bước vào thế giới của bọn chúng. Anh phải thắng các ván bài tâm lý tại Deep-Net để giành lấy tấm thẻ thông hành màu đen – chiếc chìa khóa duy nhất để tiếp cận phân khu bảo mật của Vạn An.
Khánh mở tệp văn bản cuối cùng. Trên màn hình hiển thị một dòng địa chỉ được bôi đỏ:
`Cổng thâm nhập sơ cấp: Phòng trà 'Lệ Đêm', đường Lạch Tray, Hải Phòng. Gặp gỡ môi giới sòng bạc để nhận diện.`
Khánh đứng dậy, bước đến bên ô cửa sổ dán kín decal đen. Anh dùng ngón tay bóc một góc nhỏ của lớp decal, nhìn ra ngoài. Trời Hải Phòng bắt đầu hửng sáng, một thứ ánh sáng xám xịt, vô sắc bao phủ lên những mái nhà tôn rỉ sét của ngõ Cấm. Anh quay lại bàn, cầm lọ thuốc chẹn beta lên, ném thẳng nó vào sọt rác dưới chân giường.
Anh không cần thuốc nữa. Anh cần một đại não hoàn toàn tỉnh táo, một hệ thần kinh nhạy bén đến từng mili-giây để đối đầu với thuật toán của sòng bạc.
Khánh lấy chiếc áo khoác măng-tô rộng màu xám tro khoác lên người, che giấu cơ thể gầy gò nhưng săn chắc. Anh đeo chiếc nhẫn cưới bạc xước sát vào gốc ngón tay, cảm nhận cơn đau nhẹ vẫn đang âm ỉ như một lời nhắc nhở về thực tại.
Anh mở cửa phòng trọ, bước ra ngoài hành lang tối tăm. Phía trước anh, con ngõ Cấm sâu thẳm và ngoằn ngoèo như một mê cung nhận thức đang chờ đón. Khánh bắt đầu bước đi, tiếng bước chân của anh nhẹ bẫng nhưng kiên định, hướng thẳng về phía Phòng trà Lệ Đêm – nơi ván bài đánh cược giác quan đầu tiên của cuộc đời anh chuẩn bị bắt đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!