Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Hiệp Ước Bảo Hộ Chung 24/7

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão sấm sét ngoài khơi Hải Phong gầm rú liên hồi, trút những đợt mưa như trút nước xuống những mái vòm Gothic cổ kính của sòng bạc Huyền Minh. Gió rít qua từng khe cửa đá, mang theo cái lạnh buốt xương của đại dương và mùi tử khí ngột ngạt. Bên trong tẩm thất riêng của Diệp Chi, bầu không khí tĩnh lặng đến mức đáng sợ, chỉ có tiếng máy đo nhịp tim phát ra những âm thanh bíp bíp yếu ớt, đứt quãng.


Trên chiếc giường lớn bọc lụa đen, Cố Diệp Chi nằm bất động. Gương mặt nàng nhợt nhạt, da dẻ trắng bệch như tuyết lạnh, mái tóc đen dài xõa tung trên gối, tương phản mạnh mẽ với chiếc sườn xám cách tân màu đen thêu chỉ bạc hình Tỳ Hưu vẫn chưa kịp thay ra. Một dải băng gạc trắng muốt che phủ hoàn toàn bên mắt phải của nàng, nơi vệt máu đỏ rực do phản phệ nhãn thuật thấu thị sơ cấp đã khô lại thành một vệt sẫm màu quỷ dị. Trên chiếc cổ cao ngần thanh tú, vết trầy xước rỉ máu đỏ tươi từ mảnh đạn bắn tỉa sượt qua vẫn còn chưa khép miệng, thỉnh thoảng lại rỉ ra một giọt máu đỏ sẫm. Tay trái của nàng đặt trên ngực, năm ngón tay thon dài vẫn nắm chặt lấy đồng xu may mắn Huyền Minh bằng bạc cổ. Đồng xu bạc ấy giờ đây đã bị nứt một vết lớn chạy dọc thân, linh lực bảo mạng tạm thời tiêu tán hoàn toàn, lạnh ngắt không một chút hơi ấm.


*Rầm!*


Cánh cửa tẩm thất bằng gỗ lim khổng lồ đột ngột bị đẩy mạnh ra. Năm bóng người cao lớn, mang theo sát khí ngút trời và hơi nước lạnh buốt từ cơn giông bão bên ngoài, dồn dập bước vào.


Lôi Tấn Khải dẫn đầu, lồng ngực vạm vỡ phập phồng dữ dội dưới lớp áo sơ mi đen sũng nước mưa. Gương mặt hắn xám ngoét, khóe mắt hằn lên những tia máu đỏ rực do cơn đau phản phệ khế ước vẫn chưa hoàn toàn tan biến. Ngay phía sau hắn, Thẩm Hoài Dạ bước đi có phần lảo đảo, chiếc khăn lụa trắng trong tay hắn vẫn còn dính vệt máu đen mà hắn vừa thổ ra khi hệ thống tài chính của Thẩm gia bị sập mạng. Tạ Minh Sách tay cầm chiếc la bàn cổ đã nứt làm đôi, gương mặt tao nhã thường ngày giờ đây tràn đầy vẻ nghiêm trọng. Uất Trì Liệt điên cuồng giắt khẩu súng lục vào bao da, đôi mắt hoang dại như dã thú quét nhanh qua chiếc giường lụa đen, trong khi Tống Cảnh Dao đã nhanh chóng lao đến bên giường, gương mặt thiên sứ ẩn hiện một vẻ vặn vẹo, lo lắng tột cùng.


"Nàng thế nào rồi?" Lôi Tấn Khải gầm lên một tiếng trầm đục, bàn tay hắn siết chặt đến mức các khớp xương kêu răng rắc. "Mạng của ta suýt nữa đã tiêu tùng ngoài khơi bến cảng! Khế ước khốn kiếp này..."


"Câm miệng!" Tống Cảnh Dao lạnh lùng cắt ngang, giọng nói nhẹ nhàng thường ngày giờ đây mang theo một luồng độc khí lạnh buốt. Hắn nhanh chóng tháo đôi găng tay lụa mỏng, đặt hai ngón tay lên mạch cổ của Diệp Chi. Khóe môi hắn khẽ giật: "Nhịp tim của nàng đang giảm mạnh. Độc tố vận mệnh từ vết trầy xước trên cổ kết hợp với sự phản phệ nhãn thuật cực hạn đang tàn phá kinh mạch của nàng. Nếu các người còn muốn ồn ào, ta sẽ dùng độc dược tiễn các người đi trước khi khế ước này tự tay kết liễu các người."


Thẩm Hoài Dạ bước đến bên cạnh giường, ánh mắt đeo kính gọng vàng híp lại, nhìn chằm chằm vào vết nứt trên đồng xu may mắn trong tay Diệp Chi. "Vận khí của Thẩm Thị đã bốc hơi ba trăm triệu USD chỉ trong vòng một giờ. Hệ thống ngân hàng ngầm bị phong tỏa. Khế ước liên kết sinh mệnh này là có thật. Nếu cô ta chết, năm gia tộc lớn nhất Hải Phong sẽ bị xóa sổ khỏi bản đồ giới ngầm trong vòng hai mươi tư giờ."


"Không thể giải trừ khế ước này sao?" Uất Trì Liệt điên cuồng nắm lấy bả vai Tạ Minh Sách, lắc mạnh. "Ngươi là bậc thầy phong thủy! Ngươi phải có cách bẻ gãy cái bẫy máu này chứ!"


Tạ Minh Sách chậm rãi gạt tay Uất Trì Liệt ra, nhìn chiếc la bàn cổ bị nứt vỡ trong lòng bàn tay mình với nụ cười cay đắng. "Giải trừ? Khế ước Huyền Minh được ký kết bằng máu huyết thệ và linh hồn của tổ tiên năm gia tộc 50 năm trước dưới Điện Vận Mệnh. Nó đã ăn sâu vào long mạch của Hải Phong. Trừ khi Cố Diệp Chi tự nguyện dùng nhãn thuật tối cao để giải phóng chúng ta, bằng không, bất kỳ nỗ lực dùng bạo lực hay tà thuật nào để phá vỡ khế ước cũng sẽ kích hoạt sự phản phệ gấp mười lần. Các người muốn thử xem thọ mệnh của mình có cứng hơn bàn đá cổ đại hay không?"


Cả căn phòng bỗng chốc rơi vào một sự im lặng chết chóc. Năm người đàn ông quyền lực nhất, kiêu ngạo nhất Hải Phong, những kẻ từng coi Diệp Chi là một con mồi yếu ớt cần phải xâu xé, giờ đây lại phải đứng xếp hàng xung quanh chiếc giường của nàng, run rẩy trước từng hơi thở yếu ớt của cô gái mười chín tuổi.


Lúc này, Bạch Lộ – trợ lý pháp lý đắc lực của Diệp Chi – bước lên từ phía sau phòng. Cô mặc một bộ vest công sở màu xám tro cắt may thủ công cực kỳ tôn dáng, gương mặt sắc sảo không một chút sợ hãi trước uy áp của năm ông trùm. Cô chậm rãi mở chiếc cặp da bảo mật, rút ra năm bản hợp đồng mạ vàng tinh xảo, đặt lên chiếc bàn tròn bằng gỗ mun giữa phòng.


"Các vị gia chủ," giọng nói của Bạch Lộ vang lên rõ ràng, lạnh lùng và đầy tính chuyên nghiệp. "Dưới sự ủy quyền hợp pháp của Cố tiểu thư trước khi đi Đồi Gió Hú, và dưới sự chứng kiến của pháp luật giới ngầm Hải Phong, tôi đưa ra 'Khế ước bảo hộ chung 24/7'."


"Cái gì?" Lôi Tấn Khải nhướng mày, ánh mắt sắc lạnh như muốn đâm thủng bản hợp đồng. "Cô nghĩ chúng ta sẽ ký vào một hiệp ước nô lệ thứ hai sao?"


"Đây không phải là hiệp ước nô lệ, Lôi tổng," Bạch Lộ bình tĩnh đối mặt với ánh mắt của hắn. "Đây là hiệp ước sinh tồn. Như các vị đã thấy, Cố tiểu thư là mục tiêu ám sát liên tục của Cố Chấn Đông và các thế lực ẩn danh đứng sau Hội Đồng Ngũ Nhạc. Chỉ cần một viên đạn sượt qua cổ nàng như chiều nay, vận thế của các vị sẽ sụp đổ về số không, dẫn đến tai nạn đắm tàu, sập mạng tài chính hay nổ kho vũ khí. Cách duy nhất để các vị giữ mạng và khôi phục vương miện vận thế của mình là đảm bảo Cố Diệp Chi hoàn toàn an toàn, không bị trầy xước dù chỉ là một sợi tóc."


Bạch Lộ gõ nhẹ ngón tay lên bản hợp đồng: "Hiệp ước bảo hộ chung quy định: Năm gia tộc lớn sẽ thiết lập một ma trận bảo vệ vĩnh cửu xung quanh sòng bạc Huyền Minh và cá nhân Cố tiểu thư. Năm vị gia chủ phải luân phiên canh gác, bảo vệ nàng 24/7. Bất kỳ ai lơ là nhiệm vụ dẫn đến việc Cố tiểu thư gặp nguy hiểm, gia tộc đó sẽ phải bồi hoàn toàn bộ tổn thất tài chính cho bốn gia tộc còn lại, đồng thời chịu sự phán quyết của khế ước máu."


"Nực cười!" Uất Trì Liệt cười gằn, bước lên một bước, uy áp của vua lính đánh thuê tỏa ra nồng đậm. "Ta là kẻ nắm giữ lực lượng quân sự mạnh nhất Hải Phong. Ta sẽ đưa đội lính đánh thuê vũ trang hạng nặng vào chiếm quyền canh gác vòng trong của tẩm thất này. Không một ai, kể cả bốn người các người, được phép bước vào đây!"


"Bớt dùng cái đầu cơ bắp của ngươi đi, Uất Trì," Thẩm Hoài Dạ lạnh lùng lên tiếng, giọng nói đầy sự khinh bỉ. "Lính đánh thuê của ngươi chỉ biết nổ súng và gây náo loạn. Sòng bạc Huyền Minh là nơi giao dịch vận khí, không phải chiến trường. Việc đưa quân đội vào đây chỉ làm rò rỉ thêm sát khí phong thủy. Ta đề xuất dùng hệ thống an ninh quét AI thông minh của Thẩm gia. Chúng ta sẽ lắp đặt camera cảm biến nhiệt, quét mống mắt sinh trắc học và hàng rào laser bảo vệ xung quanh tẩm thất của Diệp Chi. Mọi chuyển động trong bán kính 1km sẽ được truyền trực tiếp về điện thoại của ta."


"Hệ thống AI của ngươi vừa bị sập mạng cách đây một giờ đấy, Thẩm tổng," Lôi Tấn Khải mỉa mai, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh. "Công nghệ của ngươi quá dễ bị hack. Cảng Hải Phong là địa bàn của Lôi gia. Ta sẽ deploy hạm đội tàu tuần tra bọc thép khóa chặt mọi hải lộ xung quanh sòng bạc. Còn về việc canh gác tẩm thất riêng? Ta mới là người có quyền lực tối cao để đứng gác ở đây."


"Các người đều quên mất tà thuật phong thủy của Hội Đồng Ngũ Nhạc rồi sao?" Tạ Minh Sách chậm rãi bước đến bên bàn tròn, ánh mắt thâm trầm nhìn vào bản hợp đồng. "Súng đạn của Uất Trì hay công nghệ của Thẩm đều vô dụng trước những đòn ám hại bằng bùa chú rủa sả. Chúng ta cần bài trí một trận pháp Bát Quái phong thủy bao phủ toàn bộ tòa nhà này để phản chiếu sát khí. Và ta, với tư cách là người am hiểu trận pháp nhất, phải là người trực ca đầu tiên hằng đêm bên cạnh nàng."


Sự ghen tuông lãnh thổ dữ dội bắt đầu bùng phát giữa năm người đàn ông. Ánh mắt họ chạm nhau, tóe ra những tia lửa của sự chiếm hữu cực đoan. Không ai chịu nhường ai quyền được ở gần giường ngủ của Diệp Chi hằng đêm. Đối với họ, cô gái nhỏ đang nằm kia không chỉ là chiếc chìa khóa giữ mạng, mà đã dần trở thành một sự tồn tại đặc biệt, một con mồi bướng bỉnh mà ai cũng muốn độc chiếm dưới danh nghĩa "bảo vệ".


"Đủ rồi!" Tống Cảnh Dao thét lên một tiếng trầm thấp, gương mặt đẹp đẽ như thiên sứ của hắn lúc này đầy vẻ u ám. Hắn đứng bật dậy từ bên giường, tay cầm một chén thuốc bằng sứ cổ đang bốc khói nghi ngút, tỏa ra mùi hương thanh nhẹ nhưng cực kỳ nồng ấm của Thảo dược ôn kinh bổ huyết. "Ta đã nói tất cả im miệng! Diệp Chi đang bị suy kiệt cực hạn, nhịp tim của nàng chỉ còn bốn mươi nhịp mỗi phút. Nếu các người còn tiếp tục tranh giành lãnh thổ ở đây, luồng sát khí từ cơ thể các người sẽ bóp nghẹt nàng thực sự!"


Tống Cảnh Dao cẩn thận đặt chén thuốc xuống bàn trà bên cạnh giường. Hắn cầm bộ kim châm bạc từ chiếc hộp gỗ cổ bảo mật lên, ánh mắt hắn trở nên cực kỳ tập trung và tỉ mỉ. Hắn khẽ vén nhẹ tay áo sườn xám của Diệp Chi, để lộ làn da trắng ngần nhưng lạnh ngắt như băng. Hắn châm cứu vào huyệt Thái Dương và huyệt Nhân Trung của nàng để thông kinh lạc, ổn định dòng máu mắt phải.


"Ta đã sắc Thảo dược ôn kinh bổ huyết ngàn năm," Tống Cảnh Dao vừa châm cứu vừa trầm giọng nói, bàn tay đeo găng lụa mỏng của hắn khẽ vuốt nhẹ gò má lạnh lẽo của Diệp Chi một cách đầy dịu dàng nhưng đầy tính chiếm hữu. "Thuốc này có thể ổn định nhịp tim và hồi phục sinh khí cho nàng tạm thời. Nhưng thể chất của nàng quá yếu, không thể tự uống được. Chúng ta bắt buộc phải ký hiệp ước bảo hộ chung ngay bây giờ để phân chia ca trực, tránh việc năm luồng năng lượng vương vãi làm loạn thần trí của nàng."


Bạch Lộ bước lên, chìa chiếc bút máy bằng vàng ra trước mặt năm ông trùm. "Các vị gia chủ, thời gian của các vị không còn nhiều. Vận thế của các vị đang rò rỉ từng phút. Hãy ký vào đây, dốc toàn bộ tài lực và quân sự của năm gia tộc lớn nhất Hải Phong để làm lá chắn cho Cố Diệp Chi. Đây là con đường duy nhất."


Lôi Tấn Khải nhìn dải băng gạc trắng che mắt phải của Diệp Chi, rồi nhìn vết trầy xước rỉ máu trên cổ nàng. Lồng ngực hắn khẽ thắt lại một cơn đau nhói khó tả – không phải do phản phệ khế ước, mà là một cảm giác xót xa thực sự lần đầu tiên trỗi dậy trong lòng gã đàn ông bá đạo này. Hắn dứt khoát giật lấy chiếc bút máy từ tay Bạch Lộ, rạch một đường nhỏ trên lòng bàn tay mình, để giọt máu vương giả đỏ rực nhỏ xuống bản hợp đồng, rồi ký tên bằng chữ ký phượng múa rồng bay.


"Lôi gia chấp nhận hiệp ước. Ta sẽ trực ca đầu tiên từ sáu giờ tối đến sáu giờ sáng hằng ngày. Bất kỳ kẻ nào bén mảng đến gần phòng ngủ của nàng trong ca của ta... sẽ làm mồi cho cá ngoài vịnh Hải Phong!" Lôi Tấn Khải gầm gừ, ném chiếc bút sang cho Thẩm Hoài Dạ.


Thẩm Hoài Dạ lạnh lùng đón lấy chiếc bút, cũng ký tên bằng những nét chữ sắc sảo như những con số tài chính. "Thẩm gia chấp nhận. Ta sẽ trực ca ngày và chịu trách nhiệm toàn bộ hệ thống quét AI bảo mật vòng ngoài. Nếu lính của Lôi gia làm rò rỉ thông tin, ta sẽ phong tỏa toàn bộ tài khoản của bến cảng."


Tạ Minh Sách chậm rãi ký tên tiếp theo. "Tạ gia sẽ trực ca đêm cùng Lôi gia để duy trì trận pháp phong thủy Bát Quái. Chúng ta không thể để tà thuật của Hội Đồng Ngũ Nhạc xâm nhập qua cửa sổ."


Uất Trì Liệt giật lấy bút, ký một nét thô bạo. "Uất Trì gia sẽ chịu trách nhiệm tuần tra vũ trang vòng ngoài sòng bạc. Ca trực của ta sẽ là ca rạng sáng, thời điểm sát thủ dễ ra tay nhất. Đừng hòng có kẻ nào vượt qua được họng súng của ta."


Cuối cùng, Tống Cảnh Dao ký tên mình bằng một nét chữ uốn lượn, mềm mại nhưng đầy độc tính. "Tống gia chịu trách nhiệm y tế 24/7. Ta sẽ túc trực bên cạnh giường nàng mỗi khi nàng cần châm cứu và uống thuốc."


Bản Hiệp ước bảo hộ chung 24/7 chính thức được ký kết thành công bằng máu của năm ông trùm tài phiệt lớn nhất Hải Phong. Năm sợi tơ vận mệnh màu đỏ rực vương giả từ trái tim của họ bùng lên một luồng sáng ấm áp, kết nối chặt chẽ và truyền nhẹ một luồng sinh khí bảo hộ về phía tẩm thất riêng của Diệp Chi, giúp ổn định phần nào vương miện vận thế đang nứt vỡ của chính họ.


Tuy nhiên, sau khi rút hết kim châm bạc, Tống Cảnh Dao khẽ nhíu mày. Hắn bưng chén Thảo dược ôn kinh bổ huyết lên, cố gắng mớm một thìa thuốc ấm vào khóe môi nhợt nhạt của Diệp Chi, nhưng thuốc lập tức chảy ngược ra ngoài. Cơ thể nàng vẫn lạnh ngắt như băng, nhịp tim vẫn duy trì ở mức thấp kỷ lục.


"Không được," Tống Cảnh Dao trầm giọng, ánh mắt hắn bỗng chốc tối sầm lại đầy vẻ vặn vẹo. "Thể chất của nàng đang ở trạng thái suy kiệt cực hạn do phản phệ nhãn thuật thấu thị và mất đi thọ mệnh huyết tế. Châm cứu và thuốc thông thường không thể thẩm thấu vào kinh mạch đã bị đóng băng phong thủy của nàng."


"Vậy phải làm sao?" Lôi Tấn Khải bước sát giường bệnh, bàn tay to lớn của hắn vô thức nắm chặt lấy tay phải lạnh ngắt của Diệp Chi.


"Nàng cần nguồn vận khí vương giả để sưởi ấm tim mạch," Tống Cảnh Dao nhìn thẳng vào Lôi Tấn Khải và Thẩm Hoài Dạ, giọng nói hắn khẽ run lên vì một sự ghen tuông điên cuồng đang bùng cháy trong lòng. "Chúng ta bắt buộc phải thực hiện nghi thức Chuyển Giao Vận Khí trực tiếp qua tiếp xúc vật lý cự ly gần nhất. Có nghĩa là... một trong hai người mang Mệnh Vương Giả hoặc Mệnh Kim Đế mạnh nhất phải truyền long khí sưởi ấm cho nàng ngay lập tức."


Trong lòng bàn tay trái của Diệp Chi, đồng xu may mắn Huyền Minh khẽ rung động nhẹ, phát ra một tiếng kêu thanh mảnh vô hình.


Năm ngón tay thon dài của nàng đột ngột khẽ động đậy, móng tay khẽ miết lên mu bàn tay của Lôi Tấn Khải. Nhưng cơ thể nàng vẫn quá lạnh, pale như một nhành mai trong sương tuyết, hơi thở mỏng manh như sương khói chuẩn bị tan biến hễ thiếu đi nguồn vận khí vương giả sưởi ấm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!