Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Sự Phản Phệ Vận Mệnh Tàn Nhẫn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Chiều tà hoàng hôn lúc mười bảy giờ ba mươi phút, Đồi Gió Hú hoang vu chìm trong một màu đỏ ối quỷ dị của mây giông đại dương. Những rặng thông già bị gió bão quật nghiêng ngả, phát ra tiếng rít buốt óc như tiếng khóc than của quỷ dữ. Trên bãi cỏ lạnh buốt sát mép vực đá, Cố Diệp Chi đang nằm bất tỉnh nhân sự trong vòng tay run rẩy của Lão Tạ. Gương mặt nàng trắng bệch không một giọt máu, chiếc sườn xám cách tân màu đen thêu chỉ bạc hình Tỳ Hưu bị gió biển thổi bay phần phật, để lộ vết trầy xước rỉ máu đỏ tươi trên chiếc cổ cao ngần thanh tú. Khóe mắt phải ẩn dưới lớp băng gạc trắng muốt vẫn còn đọng lại vệt máu khô nhỏ như hạt hồng ngọc. Trong lòng bàn tay trái lạnh ngắt của nàng, đồng xu may mắn Huyền Minh bằng bạc cổ đã nứt một đường sâu hoắm, linh lực bảo mạng tạm thời tiêu tán hoàn toàn sau khi gánh chịu đòn bắn tỉa chí mạng từ Độc Nhãn. Nàng đã thoát chết, nhưng cái giá phải trả là một năm thọ mệnh bị hút cạn và một cơn hôn mê sâu kéo ý thức nàng chìm vào bóng tối vô tận của Vận Mệnh Chi Uyên.


Nhưng ngay khi hơi thở của Diệp Chi trở nên yếu ớt, một dị tượng kinh hoàng đã âm thầm bùng phát, quét qua toàn bộ thành phố cảng Hải Phong.


***


Tại cảng biển Hải Phong sầm uất, trên boong chiếc siêu du thuyền hoàng gia trị giá hàng trăm triệu đô la của Lôi gia.


Lôi Tấn Khải đang đứng bên lan can bọc thép, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao cạo nhìn về phía chân trời xa xăm. Hắn vừa kết thúc cuộc đối thoại đầy chiếm hữu với Diệp Chi ba tiếng trước, lồng ngực vẫn còn cảm giác co thắt nhẹ do phản xạ khế ước cảnh báo. Xung quanh cơ thể vạm vỡ cao một mét tám mươi mốt của hắn, những sợi tơ vận mệnh màu đỏ rực vương giả (Mệnh Vương Giả) vốn tỏa ra luồng kim quang ngút trời bỗng nhiên khựng lại.


Đúng mười bảy giờ ba mươi phút.


*Hự!*


Một cơn đau nhói dữ dội, lạnh buốt như có hàng ngàn cây kim độc cắm thẳng vào tim, đột ngột bùng phát trong lồng ngực Lôi Tấn Khải. Hắn khuỵu một gối xuống boong tàu, hai tay ôm chặt lấy ngực trái, gương mặt bánh mật khỏe khoắn lập tức xám ngoét lại. Mạch máu ở khóe mắt hắn căng phồng lên, đỏ rực như muốn vỡ nứt.


"Lôi tổng!" Trưởng hạm đội tuần tra bến cảng hốt hoảng lao đến đỡ lấy hắn, nhưng chưa kịp chạm vào người Lôi Tấn Khải, một tiếng nổ kinh hoàng đã vang lên từ phía ngoài khơi.


*Uỳnh! Uỳnh!*


Cơn bão cấp mười hai không hề có trong dự báo thời tiết đột ngột hình thành chỉ trong vòng năm phút, kéo theo những cột sóng khổng lồ cao hàng chục mét nhấn chìm ba chiếc tàu chở hàng viễn dương lớn nhất của Lôi gia đang neo đậu ngoài cửa biển. Tiếng còi báo động khẩn cấp vang lên dồn dập trên toàn bến cảng. Hệ thống radar quét bão hoàn toàn bị tê liệt, các thiết bị định vị bỗng chốc mất tín hiệu.


Lôi Tấn Khải thở dốc, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Hắn nhìn xuống lòng bàn tay mình, kinh hoàng phát hiện luồng kim quang vương giả xung quanh cơ thể đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một luồng hắc khí màu xám tro chết chóc, nồng đậm tử khí đang bao phủ lấy hắn.


Mệnh Xám (Xui xẻo chí mạng)!


"Báo... báo cáo Lôi tổng! Ba chiếc tàu chở hàng số 9 của chúng ta... đã đâm vào rạn đá ngầm tự hủy hoại! Tổn thất ước tính ban đầu... hơn năm mươi triệu đô la!" Tiếng thuộc hạ run rẩy báo cáo qua bộ đàm bạt mạng.


Lôi Tấn Khải không nghe thấy tiếng thuộc hạ nữa, trong đầu hắn chỉ vang lên một giọng nói lạnh lùng, tàn nhẫn của khế ước vận mệnh: *"Nếu nàng chết, vận thế của ngươi sẽ sụp đổ về số không."*


"Khốn kiếp!" Lôi Tấn Khải gầm lên một tiếng đầy bất lực, máu tươi từ khóe môi rỉ ra. Hắn đập nát mặt bàn kính du thuyền bên cạnh, thét lên qua điện thoại bảo mật: "Cố Diệp Chi... cô đã xảy ra chuyện gì rồi?! Tìm thấy nàng ngay lập tức!"


***


Cùng lúc đó, tại tầng cao nhất của tòa tháp tài chính Thẩm Thị giữa trung tâm Hải Phong.


Thẩm Hoài Dạ đang ngồi sau chiếc bàn làm việc bằng gỗ mun, tay cầm chiếc bút máy mạ vàng chuẩn bị đặt bút ký vào bản hợp đồng sáp nhập ngân hàng ngầm lớn nhất khu vực. Phong thái của hắn vẫn luôn thanh lịch, lạnh lùng như một đế vương tài chính tối cao (Mệnh Kim Đế), vận khí tím đậm tôn quý bao quanh cơ thể không một gợn sóng.


Đúng mười bảy giờ ba mươi phút.


*Rắc!*


Chiếc đồng hồ túi cổ bằng vàng ròng đặt trên bàn của hắn bỗng nhiên nứt vỡ mặt kính pha lê, kim giờ và kim phút đứng khựng lại.


Thẩm Hoài Dạ khẽ biến sắc, lồng ngực hắn đột ngột thắt chặt như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Một cơn đau buốt lạnh chạy dọc theo tủy sống, khiến hắn không thể thở nổi. Hắn buông rơi chiếc bút máy mạ vàng xuống mặt bàn.


*Phụt!*


Thẩm Hoài Dạ phun ra một ngụm máu đen ngay khi nhìn thấy biểu đồ tài chính gia tộc sụt giảm thẳng đứng trên màn hình máy tính siêu cấu hình.


Toàn bộ hệ thống máy chủ cốt lõi của ngân hàng Thẩm Thị bỗng nhiên bị tấn công bởi một loại virus mã độc vô danh, đóng băng hoàn toàn các tài khoản giao dịch ngầm trị giá hàng tỷ đô la. Các chỉ số chứng khoán của tập đoàn sụt giảm với tốc độ không tưởng, quét sạch hàng trăm triệu USD vốn hóa chỉ trong vòng vài giây.


"Thẩm tổng! Hệ thống bảo mật AI của chúng ta... bị sập mạng hoàn toàn rồi! Không thể khôi phục dữ liệu!" Thư ký hoảng loạn lao vào phòng, gương mặt cắt không còn giọt máu.


Thẩm Hoài Dạ dùng khăn lụa trắng lau đi vệt máu đen trên khóe môi, đôi mắt đeo kính gọng vàng híp lại đầy nguy hiểm. Luồng vận khí tím đậm tôn quý của hắn lúc này đã bị nhuộm đen bởi một màu xám tro chết chóc. Hắn nhìn ngụm máu đen trên bàn, bàn tay thon dài khẽ run lên.


"Phản phản xạ xui xẻo..." Thẩm Hoài Dạ thầm thì, giọng nói lạnh buốt như băng tuyết. "Cố Diệp Chi, cô đang định kéo cả Thẩm gia của ta xuống địa ngục cùng cô sao?"


***


Tại từ đường cổ kính của Tạ gia, nằm sâu trong khu rừng trúc ngoại ô Hải Phong.


Tạ Minh Sách đang ngồi xếp bằng trước bàn cờ vây bằng ngọc phỉ thúy cổ, tay cầm quân cờ trắng xoay nhẹ. Gương mặt hắn tao nhã như công tử cổ đại, xung quanh tỏa ra luồng khí xanh ngọc bích thanh tao của một bậc thầy phong thủy (Mệnh Kỳ Sĩ).


Đúng mười bảy giờ ba mươi phút.


*Rắc... xoảng!*


Chiếc la bàn cổ bằng đồng truyền đời đặt bên cạnh hắn đột ngột nứt vỡ làm đôi. Những chữ số phong thủy khắc trên mặt la bàn bốc lên những luồng khói xám đục ngột ngạt. Vương miện vận thế bao quanh cơ thể Tạ Minh Sách lập tức nứt vỡ, luồng hắc khí tà môn từ đất từ đường bùng lên quấn chặt lấy hắn.


Tạ Minh Sách biến sắc, ngực trái nhói đau dữ dội khiến hắn phải tựa tay vào bàn cờ để giữ thăng bằng. Quân cờ ngọc phỉ thúy trong tay hắn tự động vỡ vụn thành cát bụi.


"Trận pháp phong thủy gia tộc... bị phản phệ dữ dội!" Tạ Minh Sách lẩm bẩm, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc nhìn la bàn cổ bị nứt. Hắn cố gắng vận hành thuật bấm độn để vá lại vận khí, nhưng vừa niệm bùa chú, một luồng sát khí cực đoan từ long mạch đã dội ngược lại, khiến hắn ho khan liên tục, máu tươi rỉ ra từ khóe mắt.


"Mệnh Xám... Đây là xui xẻo chí mạng từ khế ước sòng bạc!" Tạ Minh Sách thấu suốt vạn vật, lập tức nhận ra chân tướng. "Diệp Chi gặp nguy hiểm chí mạng rồi!"


***


Tại căn cứ quân sự ngầm của Uất Trì gia ở ngoại ô phía Bắc.


Uất Trì Liệt đang đứng trước bản đồ tác chiến kỹ thuật số, hướng dẫn phó tướng Triệu Vô Kỵ chuẩn bị cho một cuộc vây quét băng nhóm Hắc Long. Sát khí chiến trường đỏ rực (Mệnh Chiến Thần) bao quanh gã khổng lồ cao một mét chín mươi tỏa ra uy áp bạo lực tuyệt đối.


Đúng mười bảy giờ ba mươi phút.


*Hự!*


Uất Trì Liệt bỗng nhiên khụy ngã, lồng ngực vạm vỡ đầy vết sẹo chiến tranh co thắt kịch liệt. Hắn cảm thấy như có một viên đạn vô hình vừa bắn xuyên qua tim mình, mang theo hơi lạnh thấu xương tủy.


*Bùm! Bùm! Bùm!*


Cùng lúc đó, hệ thống còi báo động phòng thủ của căn cứ vang lên điên cuồng. Một loạt đạn pháo lạc từ cuộc tập kích bất ngờ của băng nhóm đối địch không biết từ đâu bắn thẳng vào kho vũ khí vòng ngoài, gây nên những vụ nổ liên hoàn kinh hoàng. Radar phòng thủ hoàn toàn bị nhiễu sóng do lỗi hệ thống tự động.


"Đại ca! Căn cứ bị tập kích bất ngờ! Radar phòng thủ bị sập rồi!" Triệu Vô Kỵ thét lên giữa tiếng nổ vang trời.


Uất Trì Liệt không quan tâm đến vết thương hay vụ nổ, hắn gầm lên như một con dã thú bị thương, luồng sát khí đỏ rực xung quanh hắn đã bị nhuộm đen hoàn toàn bởi Mệnh Xám chết chóc. Hắn rút khẩu súng lục ổ quay ra, ánh mắt hoang dại đầy tàn bạo: "Cố Diệp Chi... cô dám gặp chuyện sao?! Lũ khốn kiếp nào dám chạm vào nàng!"


***


Tại phòng thí nghiệm vô trùng tối mật của Tống gia.


Tống Cảnh Dao đang dùng găng tay lụa mỏng để điều chế một loại độc dược mới. Phong thái của hắn ôn nhu giả tạo nhưng nội tâm vặn vẹo (Mệnh Linh Y) tỏa ra luồng khí xanh lục sẫm đầy độc tính.


Đúng mười bảy giờ ba mươi phút.


*Xoảng!*


Bộ ống nghiệm thủy tinh chứa huyết thanh kháng độc bỗng nhiên tự động nứt vỡ, dung dịch độc chất tràn ra mặt bàn inox, bốc lên làn khói xám đen quỷ dị. Bộ kim châm bạc tẩm độc tố đặt trong hộp gỗ cổ bảo mật bỗng chốc hóa đen xám, rỉ sét hoàn toàn chỉ trong vòng một giây.


Tống Cảnh Dao khựng lại, ngực trái đau nhói như bị dao đâm. Hắn nhìn bộ kim châm bạc bị hủy hoại, ánh mắt u tối bỗng chốc bùng lên một tia nhìn điên cuồng, vặn vẹo cực đoan.


"Dòng máu của nàng... nhịp tim của nàng đang yếu đi," Tống Cảnh Dao liếm nhẹ vệt máu đen rỉ ra trên môi mình, cười một cách đầy bệnh hoạn. "Diệp Chi... cơ thể yếu ớt của cô quả nhiên là nguồn sống duy nhất của năm người chúng ta. Cô không được phép chết trước khi ta nghiên cứu xong dòng máu thanh tẩy của cô!"


***


Trong vòng chưa đầy một giờ sau biến cố tại Đồi Gió Hú, năm chiếc điện thoại bảo mật của năm ông trùm tài phiệt đồng loạt đổ chuông liên tục.


Họ kết nối cuộc gọi mật mã, phát hiện ra tất cả đều gặp phải những tai nạn liên hoàn, phá sản hoặc bị tập kích bất ngờ vào đúng mười bảy giờ ba mươi phút – thời điểm vận khí của họ sụp đổ về số không (Mệnh Xám).


"Tất cả các người đều gặp tai nạn?" Giọng nói lạnh lùng của Thẩm Hoài Dạ vang lên qua bộ đàm, chứa đựng một sự run rẩy hiếm hoi.


"Hạm đội của ta bị đắm ba tàu chở hàng lớn nhất!" Lôi Tấn Khải thét lên đầy phẫn nộ.


"La bàn cổ của Tạ gia nứt vỡ, trận pháp phong thủy bị phản phệ dữ dội," Tạ Minh Sách trầm giọng báo cáo. "Đây là phản phản xạ xui xẻo của khế ước Huyền Minh. Chỉ có một giải thích duy nhất: Cố Diệp Chi đang gặp nguy hiểm chí mạng hoặc đã chết."


"Nàng không thể chết!" Uất Trì Liệt gầm lên qua bộ đàm, tiếng súng nổ càn quét kẻ thù vẫn còn vang vọng phía sau hắn. "Mạng của nàng là của ta! Ta đang dẫn quân lính đánh thuê tiến về sòng bạc!"


"Độc chất trong phòng thí nghiệm của ta bị biến dị, kim châm bạc hóa đen," Tống Cảnh Dao lên tiếng, giọng nói vặn vẹo đầy lo lắng. "Thể chất của nàng đang suy kiệt cực hạn. Nếu không cứu nàng ngay lập tức, trong vòng hai mươi tư giờ tới, tất cả chúng ta sẽ chết vì suy kiệt vận khí."


"Hội quân tại sòng bạc Huyền Minh ngay lập tức!" Thẩm Hoài Dạ đưa ra quyết định cuối cùng, giọng nói đầy tính áp chế tuyệt đối.


Năm chiếc xe bọc thép đen khổng lồ từ năm hướng khác nhau của thành phố cảng Hải Phong, bất chấp cơn giông bão điên cuồng đang gầm rú trên bầu trời, đồng loạt lao vút điên cuồng trong đêm tối, hướng thẳng về phía tòa tháp Gothic cổ kính của sòng bạc Huyền Minh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!