Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Tiếng Súng Bắn Tỉa Trên Đồi Gió Hú

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm của thành phố cảng Hải Phong chưa bao giờ mang lại cảm giác thanh bình. Nó luôn mang theo vị mặn chát của muối biển pha lẫn mùi dầu máy rỉ sét từ những boong tàu viễn dương, tạo nên một bầu không khí đặc quánh, lạnh lẽo bao trùm lên những đỉnh tháp nhọn hoắt mang phong cách Gothic của sòng bạc Huyền Minh.


Kim đồng hồ cổ kính tại sảnh chính vừa điểm tám giờ ba mươi phút sáng. Triệu Nhị Gia đã bị thuộc hạ của A Sâm lôi đi như một bao tải rách, để lại những vệt máu tươi kéo dài trên nền đá cẩm thạch nứt vỡ. Nhưng sự im lặng không hề trở lại.


Từ trên ban công VIP tầng hai, Lôi Tấn Khải bước xuống. Tiếng đế giày da nện lên bậc thang gỗ lim vang lên đều đặn, nặng nề như tiếng gõ cửa của tử thần. Ánh sáng từ chiếc đèn chùm pha lê bị bắn hỏng đêm qua khẽ chao đảo, hắt những vệt sáng nhạt nhòa lên bờ vai rộng lớn, vạm vỡ của gã trùm vận tải biển Hải Phong. Chiếc áo vest đen khoác hờ bên ngoài sơ mi phanh cúc cổ lộ ra làn da bánh mật khỏe khoắn và những sợi tơ vận mệnh màu đỏ rực vương giả đang quấn chặt lấy cơ thể hắn, tỏa ra luồng kim quang ngút trời, ép chặt bầu không khí xung quanh đến mức nghẹt thở.


Cố Diệp Chi đứng yên bên bàn cược nứt vỡ, một tay nàng tựa nhẹ vào bờ vai khổng lồ của vệ sĩ riêng A Lực để giữ thăng bằng. Cơ tay trái của nàng vẫn còn mỏi nhừ dữ dội sau ván lắc xúc xắc vô ảnh vắt kiệt thể lực vừa rồi. Dưới lớp băng gạc trắng muốt đang che phủ bên mắt phải, một cơn đau nhói âm ỉ lan truyền dọc theo các dây thần kinh thị giác. Nhãn thuật thấu thị sơ cấp (Sơ kính) của nàng đang gào thét đòi nghỉ ngơi, nhưng đôi mắt trái trong suốt của nàng vẫn duy trì một sự băng lãnh đến tột cùng, không một gợn sóng.


"Cô nghĩ cô có thể nuốt trôi bến cảng số 9 của Lôi gia ta dễ dàng như vậy sao, Cố tiểu thư?" Lôi Tấn Khải dừng lại cách Diệp Chi ba bước chân. Giọng nói của hắn trầm thấp, khàn đặc nhưng chứa đựng một uy lực áp chế tuyệt đối. Đôi mắt sắc lạnh như lưỡi dao cạo của hắn khóa chặt vào vóc dáng mảnh mai, nhợt nhạt của cô gái mười chín tuổi trước mặt.


Diệp Chi khẽ siết chặt đồng xu may mắn Huyền Minh bằng bạc cổ trong lòng bàn tay trái. Hơi lạnh từ kim loại cổ truyền qua da thịt, giúp nàng giữ vững sự tỉnh táo tối đa. Nàng khẽ nghiêng đầu, chiếc áo măng tô dạ đen khoác hờ trên vai sườn xám thêu chỉ bạc khẽ lay động.


"Lôi tổng," Diệp Chi lên tiếng, giọng nói của nàng tuy nhỏ và yếu ớt nhưng rõ ràng đến từng âm tiết. "Bến cảng số 9 là vật đặt cược hợp pháp mà Triệu Nhị Gia đã ký bằng máu trên bản hợp đồng cược huyết thệ của sòng bạc Huyền Minh. Lôi gia là hoàng đế bến cảng Hải Phong, nhưng luật lệ của Huyền Minh tại thành phố này là tối cao. Triệu Nhị Gia thua cược, tài sản của hắn thuộc về ta. Đó là xác suất toán học và luật chơi giới ngầm, không phải việc ta muốn hay không."


Khóe mắt Lôi Tấn Khải khẽ giật giật. Sợi tơ vận mệnh màu đỏ rực kết nối trái tim hắn với Diệp Chi đột ngột co thắt dữ dội. Một cơn đau nhói bất ngờ bùng lên trong lồng ngực hắn – phản phản xạ xui xẻo của khế ước liên kết sinh mệnh đang cảnh báo hắn không được phép làm tổn thương cô gái này. Hắn muốn bóp nát cổ họng mảnh mai kia, muốn chứng minh cho nàng thấy ai mới là kẻ thống trị thực sự của Hải Phong, nhưng cơ thể hắn lại không thể tuân theo ý chí tàn bạo đó.


"Tốt... rất tốt," Lôi Tấn Khải cười gằn, bước tới sát bên nàng, khoảng cách gần đến mức Diệp Chi có thể ngửi thấy mùi thuốc lá nồng đậm và hơi thở nóng bỏng của hắn. Hắn cúi xuống, ghé sát tai nàng thì thầm đầy chiếm hữu: "Cố Diệp Chi, bến cảng số 9 ta có thể tạm thời để cô giữ. Nhưng hãy nhớ kỹ, mạng của cô từ nay đã bị trói chặt vào vận thế của Lôi gia ta. Nếu cô dám tự hủy hoại bản thân, ta sẽ là kẻ đầu tiên san phẳng sòng bạc này."


Hắn quay người bỏ đi, tà áo vest đen khẽ lay động theo luồng sát khí vương giả bóp nghẹt sảnh chính. Diệp Chi nhìn theo bóng lưng vạm vỡ của hắn khuất dần sau cánh cửa lim lớn, lòng bàn tay trái của nàng khẽ run lên. Nàng biết, khế ước vận mệnh đã thành công trói buộc năm ông trùm, biến họ thành những lá chắn bảo vệ cưỡng ép, nhưng nó cũng biến nàng thành mục tiêu chiếm hữu cực đoan của năm con sói đói này.


***


Ba tiếng sau, tại tẩm thất riêng tư phía sau phòng VIP Vô Cực.


Không gian tĩnh mịch chỉ có tiếng tích tắc đều đặn của chiếc đồng hồ quả lắc cổ điển. Diệp Chi ngồi bên bàn trang điểm bằng gỗ gụ, tự tay tháo bỏ lớp băng gạc trắng trên mắt phải. Trong gương phản chiếu gương mặt trắng bệch như tuyết lạnh của nàng, khóe mắt phải xuất hiện một vệt đỏ mỏng quỷ dị, rỉ ra một giọt máu tươi nhỏ như hạt hồng ngọc. Sự phản phệ của nhãn thuật thấu thị sơ cấp (Sơ kính) đang tàn phá thể chất yếu ớt của nàng.


*Cốc, cốc.*


Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên. Nhân viên liên lạc ngầm A Tinh bước vào, cung cấp một phong thư màu đen bằng da bò mạ sáp niêm phong đỏ rực.


"Tiểu thư, một kẻ nặc danh đã gửi phong thư này đến quầy lễ tân VIP vòng ngoài. Hắn chỉ đích danh cô phải tự tay mở," A Tinh cung kính cúi đầu, đặt phong thư lên bàn rồi nhanh chóng lui ra ngoài.


Diệp Chi dùng ngón tay thon dài rạch nhẹ lớp sáp niêm phong. Bên trong phong thư là một mảnh vải gấm cũ rách, nhuộm một vệt máu khô xám xịt và một tờ giấy viết tay bằng mực đỏ rực:


*"Muốn biết kẻ đã bỏ chất độc vận mệnh vào trà của cha mày ba năm trước? Đến Đồi Gió Hú lúc hoàng hôn hôm nay. Đi một mình bằng xe bọc thép của sòng bạc, nếu không manh mối này sẽ vĩnh viễn chôn vùi dưới biển sâu cùng linh hồn Cố Thiên Hành."*


Nét chữ nguệch ngoạc, xảo quyệt đầy quen thuộc.


"Cố Chấn Đông," Diệp Chi thầm đọc cái tên của người chú ruột phản bội trong đầu. Đôi mắt trái của nàng híp lại, nhãn lực Trung kính vừa thăng tiến khẽ lay động, nhìn thấy luồng tà khí màu xám đen mờ nhạt bốc lên từ vệt máu khô trên mảnh vải gấm.


Nàng nhanh chóng vận hành bộ não thiên tài để lập mô hình xác suất: "Xác suất đây là một cạm bẫy ám sát do Cố Chấn Đông bài trí: 99.9%. Xác suất hắn thực sự nắm giữ danh tính của Độc dược sư Lão Quỷ - kẻ chế tạo độc chất vận mệnh hại chết cha ta: 95%. Nếu ta báo cho năm ông trùm, họ chắc chắn sẽ phong tỏa thông tin và giam lỏng ta tại đây để bảo vệ mạng sống của chính họ theo khế ước. Ta không thể để họ kiểm soát hoàn toàn hành động của mình."


Nàng quyết định đi. Nhưng nàng sẽ không đi một mình trong thế bị động.


Nàng bước ra ngoài hành lang, khẽ gọi tài xế trung thành Lão Tạ: "Lão Tạ, chuẩn bị chiếc limousine bọc thép chống đạn màu đen của Thẩm gia tặng. Chúng ta đi Đồi Gió Hú."


Lão Tạ – người đàn ông trung niên thô khỏe với vết sẹo đạn bắn trên vai trái – khẽ giật mình. Ánh mắt gã lộ vẻ lo lắng: "Tiểu thư, Đồi Gió Hú là một vách đá hoang vu ngoại ô, gió biển thổi rất mạnh, địa hình hiểm trở cực kỳ thích hợp cho việc mai phục bắn tỉa. Lão gia trước khi mất đã dặn tôi phải bảo vệ cô bằng mọi giá. Cô thực sự muốn mạo hiểm sao?"


"Cha ta chết không nhắm mắt, Lão Tạ," Diệp Chi khoác lên mình chiếc áo măng tô dạ đen rộng lớn, che giấu chiếc sườn xám thêu chỉ bạc và vết sẹo hình ngôi sao đang đau nhức trên cổ tay trái. "Chúng ta không có đường lui."


***


Chiếc limousine bọc thép màu đen di chuyển êm ái trên con đường độc đạo dẫn ra ngoại ô thành phố cảng Hải Phong. Thời tiết bắt đầu chuyển biến xấu. Những đám mây đen đặc quánh từ đại dương tràn vào đất liền, che khuất hoàn toàn ánh mặt trời buổi chiều tà. Gió biển bắt đầu rít gào dồn dập qua khe cửa kính bọc thép dày ba lớp, tạo nên những âm thanh trầm đục ghê người.


Diệp Chi ngồi ở ghế sau, tay trái nắm chặt đồng xu may mắn Huyền Minh. Đồng xu bằng bạc cổ lúc này lạnh buốt như băng, nhưng ẩn sâu bên trong là một luồng linh khí ấm áp quen thuộc của cha nàng để lại trước khi qua đời hằng tối. Vết sẹo hình ngôi sao trên cổ tay trái của nàng đột ngột đau nhói lên dữ dội, như một luồng điện chạy dọc kinh mạch. Nàng khẽ nhíu mày, mồ hôi lạnh rỉ ra trên trán.


"Tiểu thư, chúng ta sắp đến Đồi Gió Hú," Lão Tạ quan sát qua gương chiếu hậu, giọng nói đầy cảnh giác. "Tôi đã quét radar bảo mật của xe, không phát hiện tín hiệu định vị lạ xung quanh, nhưng khu vực này nằm ngoài vùng phủ sóng của cảnh sát Hải Phong. Nếu có biến cố, đội bảo an của A Sâm phải mất ít nhất ba mươi phút mới có thể ứng cứu."


"Giữ nguyên động cơ xe, Lão Tạ. Đừng tắt máy," Diệp Chi lạnh lùng ra lệnh.


Chiếc xe dừng lại bên rìa vách đá dựng đứng của Đồi Gió Hú. Phía dưới là sóng biển gầm rú dữ dội, đập mạnh vào những rạn đá ngầm đen đúa, tung bọt trắng xóa. Những rặng thông già hai bên đường bị gió thổi nghiêng ngả, phát ra tiếng xào xạc như tiếng khóc than của những linh hồn bị giam cầm.


Diệp Chi mở cửa bước xuống xe. Làn gió biển lạnh buốt lập tức thốc vào mặt, làm mái tóc đen dài buông xõa của nàng bay hỗn loạn trong không trung. Chiếc áo măng tô dạ đen khẽ bay phần phật. Nàng đứng bên mép vách đá hoang vu, ánh mắt trái quét qua khoảng không tăm tối trước mặt.


Không có một bóng người.


"Cố Chấn Đông, bước ra đi," Diệp Chi nói lớn, giọng nói của nàng nhanh chóng bị tiếng gió rít gào nuốt chửng.


Đột nhiên, đồng xu may mắn Huyền Minh trong tay trái nàng khẽ nóng bừng lên một cách dị thường.


Nhãn thuật Trung kính (Nhìn thấu vận khí) của Diệp Chi tự động kích hoạt thụ động dù nàng đang băng bó mắt phải. Trong tầm mắt trái trong suốt của nàng, thế giới xung quanh bỗng chốc mờ đi, chỉ còn lại những sợi tơ vận mệnh màu sắc.


Từ đỉnh ngọn đồi đối diện – cách vị trí của nàng chính xác một kilomet đường chim bay – một sợi tơ vận mệnh màu xám đen chết chóc, nồng đậm sát khí đột ngột vươn dài ra, khóa chặt thẳng vào giữa trán của Diệp Chi. Luồng tử khí xám xịt bao phủ lấy sợi tơ đó mạnh mẽ đến mức làm bóp méo cả không gian xung quanh.


"Có bắn tỉa!" bộ não thiên tài của nàng lập tức đưa ra cảnh báo trong vòng 0.01 giây.


Cách đó một kilomet, ẩn mình trong bụi cây rậm rạp trên đỉnh đồi đối diện, tay súng bắn tỉa chuyên nghiệp Độc Nhãn đang áp sát mắt phải vào ống ngắm hồng ngoại tầm nhiệt của khẩu Barrett M82A1 bọc thép quân sự. Gương mặt tàn nhẫn, chột mắt trái của hắn co rúm lại thành một nụ cười khát máu.


"Vĩnh biệt, Cố tiểu thư," Độc Nhãn thầm nghĩ, ngón tay trỏ từ từ siết chặt cò súng.


*Đoàng!*


Tiếng nổ xé toạc bầu trời Đồi Gió Hú vang lên. Viên đạn bắn tỉa hạng nặng cỡ 12.7mm xé gió lao đi với vận tốc siêu thanh, tạo nên một vệt khí vô hình rạch đôi màn sương mù đỏ rực.


"Tiểu thư!" Lão Tạ thét lên điên cuồng từ cabin xe bọc thép. Gã dũng cảm lao ra khỏi cửa xe, cố gắng dùng thân hình thô khỏe của mình để che chắn cho Diệp Chi, nhưng vận tốc viên đạn quá nhanh, phản xạ vật lý của con người hoàn toàn vô dụng trước tốc độ của tử thần.


Diệp Chi đứng sừng sững bên mép vách đá, cơ thể mảnh mai của nàng đóng băng hoàn toàn. Nàng nhìn thấy viên đạn đang lao tới qua nhãn thuật thấu thị, nhưng cơ thể yếu ớt không có võ lực của nàng không thể né tránh kịp.


Trong micro giây sinh tử đó, khi đầu viên đạn chỉ còn cách trán nàng chưa đầy mười centimet, đồng xu may mắn Huyền Minh trong lòng bàn tay trái của nàng đột ngột phát sáng ấm áp, tỏa ra một luồng sáng bạc kết hợp huyết thệ crimson đỏ rực rỡ.


*Rắc... rắc... rắc...*


Một tiếng nứt vỡ giòn giã vang lên ngay trong lòng bàn tay Diệp Chi. Chiếc đồng xu bạc cổ Huyền Minh – bảo vật gia trì huyết thệ của cha nàng – tự nứt ra một vết lớn, sâu hoắm dọc theo thân đồng xu.


Luồng năng lượng chuyển di sát khí cực đoan từ đồng xu nứt vỡ bùng phát, tạo thành một lá chắn phong thủy vô hình bẻ cong quỹ đạo của viên đạn bắn tỉa hạng nặng ngay sát sạt trán nàng.


*Xoẹt! phập!*


Viên đạn bị bẻ lệch hướng chỉ một phần mười milimet, sượt qua làn da cổ trắng ngần của Diệp Chi, tạo nên một vết trầy dài rỉ máu đỏ tươi, trước khi cắm phập vào kính bọc thép của chiếc limousine phía sau, làm nứt vỡ hoàn toàn lớp kính dày ba lớp.


Áp lực chấn động cực hạn từ vụ nổ và luồng sát khí bị bẻ cong va đập thẳng vào hệ thần kinh vốn đã suy kiệt của Diệp Chi. Đồng thời, cái giá tích lũy của bảo vật bảo mệnh được kích hoạt: một năm thọ mệnh vật lý của nàng lập tức bị hút cạn để duy trì lá chắn phong thủy.


Cơ thể Diệp Chi run rẩy kịch liệt, da dẻ nàng hóa trắng bệch không một giọt máu, nhịp tim đột ngột giảm mạnh xuống mức nguy hiểm. Đôi mắt trái của nàng mờ đi, nàng ngã quỵ xuống bãi cỏ lạnh buốt của Đồi Gió Hú, rơi vào trạng thái hôn mê sâu ngay khi Lão Tạ điên cuồng chạy lại bế lấy nàng.


Cách đó một kilomet, trên đỉnh đồi đối diện.


Sự phản phệ vận mệnh dữ dội từ khế ước liên kết sinh mệnh của Huyền Minh lập tức bùng nổ ngược lại kẻ nổ súng. Khẩu súng bắn tỉa Barrett của Độc Nhãn bất ngờ bị nổ nòng do áp lực từ trường phong thủy nghịch chuyển, mảnh vỡ kim loại văng ra găm thẳng vào mắt phải còn lại của hắn, khiến hắn thét lên thảm thiết, ngã nhào xuống vách đá tự hủy hoại bản thân.


Cùng lúc đó, tại trung tâm thành phố cảng Hải Phong.


Năm sợi tơ vận mệnh màu đỏ rực kết nối trái tim của năm ông trùm tài phiệt với Diệp Chi đột ngột nứt vỡ, chuyển hóa thành một màu xám tro chết chóc (Mệnh Xám).


Lôi Tấn Khải đang đứng trên boong du thuyền lớn ngoài khơi bỗng nhiên ôm lấy lồng ngực gầm lên đau đớn, mạch máu mắt đỏ rực; Thẩm Hoài Dạ đang ký hợp đồng tài chính bỗng phun ra một ngụm máu đen ngay trên bàn làm việc; Tạ Minh Sách chứng kiến chiếc la bàn cổ trong tay nứt làm đôi; Uất Trì Liệt bị bạo kích lồng ngực ngã quỵ giữa căn cứ huấn luyện quân sự; Tống Cảnh Dao kinh hoàng phát hiện bộ kim châm bạc trong tay hóa đen xám quỷ dị.


Vận khí vương giả của năm ông trùm quyền lực nhất Hải Phong đã sụp đổ về số không chỉ trong vòng một giây.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!