Ván Xúc Xắc Lột Sạch Kiêu Ngạo
Sảnh chính của sòng bạc Huyền Minh chìm trong một bầu không khí ngột ngạt đến mức tưởng chừng như chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng đủ kích nổ cả tòa nhà Gothic cổ kính này. Ánh bình minh nhợt nhạt của Hải Phong không thể xuyên qua lớp sương mù xám xịt ngoài ô cửa kính lớn, chỉ để lại những vệt sáng lờ mờ hắt lên những mảnh vỡ pha lê của chiếc đèn chùm bị bắn nát đêm qua. Những mảnh thủy tinh vương vãi trên sàn đá cẩm thạch như những hạt kim cương rỉ máu, phản chiếu gương mặt nhợt nhạt nhưng lạnh lùng của Cố Diệp Chi.
Nàng đứng đó, vóc dáng mảnh mai được bao bọc bên trong chiếc áo măng tô dạ đen rộng lớn khoác hờ trên vai. Dưới lớp áo khoác, chiếc sườn xám cách tân màu đen thêu chỉ bạc hình Tỳ Hưu sắc sảo ôm sát lấy đường cong cơ thể thanh mảnh. Một bên mắt phải của nàng vẫn được che phủ bởi lớp băng gạc trắng mịn, che giấu vệt đỏ mỏng quỷ dị đang nhức nhối do sự phản phệ của nhãn thấu thị sơ cấp đêm qua. Nhưng đôi mắt trái lộ ra ngoài lại trong suốt và tĩnh lặng như mặt hồ mùa đông, không một gợn sóng.
Đối diện với nàng, Triệu Nhị Gia – gã trùm cho vay nặng lãi khét tiếng bến cảng Hải Phong – đang nhe hàm răng vàng khè cười đầy khát máu. Gã dằn mạnh chiếc cốc lắc xúc xắc bằng da trâu cổ xuống mặt bàn đá cẩm thạch đã bị đập nứt một đường dài. Tiếng động trầm đục vang lên giữa sảnh chính, kéo theo tiếng cười hô hố đầy đe dọa của hàng trăm tay sai vũ trang đang bao vây xung quanh.
"Lắc đi, Cố tiểu thư!" Triệu Nhị Gia rít một hơi xì gà khét lẹt, phả làn khói xám xịt thẳng về phía Diệp Chi. "Hợp đồng cược huyết thệ đã ký, dấu vân tay của cô đã đỏ roi rói trên giấy tờ. Ván này, nếu cô lắc ra điểm số nhỏ hơn ta, sòng bạc Huyền Minh này sẽ đổi họ thành họ Triệu! Còn nếu cô thắng... ha, toàn bộ hệ thống bến cảng số 9 của ta sẽ dâng bằng cả hai tay cho cô! Nhưng nhìn cái vận khí xám xịt quấn thân kia của cô, ta e là cô không sống nổi qua ngày hôm nay đâu!"
Diệp Chi không đáp. Tay trái nàng khẽ siết chặt đồng xu may mắn Huyền Minh bằng bạc cổ trong lòng bàn tay. Nhờ kỹ thuật Đánh Lừa Vận Mệnh, nàng đang cố tình ngụy tạo một luồng tử khí màu xám tro bao quanh cơ thể mình, đánh lừa hoàn toàn trực giác mê tín của Triệu Nhị Gia. Trong mắt gã trùm bến cảng, nàng lúc này chỉ là một con mồi yếu ớt mang mệnh đại hung, chắc chắn sẽ tự hủy trên bàn cược.
Nàng chậm rãi tiến lên một bước. Đôi bàn tay thon dài, nhợt nhạt vươn ra khỏi ống tay áo sườn xám, nhẹ nhàng đặt lên chiếc cốc lắc bằng da trâu cổ của Lão Tiễn.
"Tiểu thư..." A Sâm đứng phía sau khẽ gọi, bàn tay anh đã đặt sẵn vào báng súng Glock 19 giắt bên hông, gương mặt chữ điền nghiêm nghị tràn đầy vẻ lo lắng. Ngay bên cạnh anh, gã khổng lồ A Lực đứng sừng sững như một bức tường đá di động, đôi mắt híp lại khóa chặt vào từng cử động của đám tay sai Triệu Nhị Gia.
"Lùi lại, A Sâm," Diệp Chi ra lệnh, giọng nói của nàng tuy nhỏ và yếu ớt nhưng chứa đựng một uy áp tối cao khiến trưởng bảo an lập tức im lặng cúi đầu lùi lại.
Nàng khẽ khép hờ mắt trái. Dù không sử dụng nhãn thuật thấu thị để tránh làm rách vết thương ở mắt phải, nhưng bộ não thiên tài của một sinh viên ngành toán học ứng dụng của nàng đã bắt đầu vận hành với tốc độ cực hạn. Kỹ năng Tính Toán Xác Suất Siêu Tốc được kích hoạt không tốn một giọt thọ mệnh.
*Rầm... rầm... rầm...*
Ngay khi những ngón tay thon dài của nàng vừa chạm vào chiếc cốc da trâu, một tần số rung động siêu nhỏ, bất thường truyền qua lớp da trâu cổ rỉ vào da thịt nàng. Diệp Chi khẽ nhíu mày. Tần số dao động của mặt bàn đá cẩm thạch không khớp với nhịp độ tự nhiên của tòa nhà.
"Tần số rung: 120Hz. Từ trường biến thiên nhẹ dưới gầm bàn: khoảng 0.4 Tesla," bộ não nàng lập tức đưa ra con số chính xác trong vòng 0.1 giây.
Khóe môi Diệp Chi khẽ cong lên một vệt lạnh lùng cực hạn. Triệu Nhị Gia, kẻ tự phụ chắc thắng, đã âm thầm cho người lắp đặt một thiết bị nam châm điện cực mạnh dưới gầm bàn cược đá cẩm thạch từ trước. Ba viên xúc xắc vàng ròng Huyền Minh tuy là vàng nguyên chất, nhưng bên trong lõi của chúng đã bị gã tráo đổi bằng những viên xúc xắc có chứa bột từ tính siêu mỏng. Khi gã lắc, từ trường dưới gầm bàn sẽ tự động hút các mặt số lớn hướng lên trên, đảm bảo điểm số của gã luôn đạt mức tối đa.
"Muốn dùng công nghệ từ trường để bẻ cong vận mệnh của Huyền Minh sao?" Diệp Chi thầm nghĩ, lòng bàn tay trái của nàng khẽ nóng lên khi đồng xu bạc cổ phản xạ lại sát khí từ gầm bàn.
Nàng khẽ hít một hơi sâu, mùi trầm hương ngàn năm thanh khiết từ tẩm thất vẫn còn vương trên tóc nàng như một liều thuốc an thần. Diệp Chi bắt đầu chuyển động cổ tay.
*Xoảng!*
Chiếc cốc da trâu cổ đột ngột rời khỏi mặt bàn. Chuyển động của Diệp Chi nhanh đến mức kỳ dị, đôi bàn tay thon dài của nàng bỗng chốc hóa thành những tàn ảnh mờ ảo giữa không trung. Đây chính là tuyệt kỹ Lắc Xúc Xắc Vô Ảnh mà Lão Tiễn mù đã truyền dạy cho nàng suốt mười năm ròng rã trong bóng tối của hầm ngầm.
*Rào... rào... rào...*
Tiếng va chạm của ba viên xúc xắc vàng ròng bên trong chiếc cốc da trâu cổ không phát ra âm thanh chói tai thông thường, mà tạo thành một chuỗi tần số cộng hưởng trầm đục, mượt mà như tiếng nước chảy xiết qua khe đá. Diệp Chi không lắc cốc theo chiều thẳng đứng hay chiều ngang thông thường. Nàng xoay tròn cổ tay theo một quỹ đạo hình elip cực hạn, tạo ra một lực ly tâm khổng lồ bên trong lòng cốc.
"Lực ly tâm cực đại: 15G. Tốc độ xoay: 240 vòng/phút," bộ não nàng liên tục tính toán xác suất.
Dưới tác động của lực ly tâm cực mạnh do Lắc Xúc Xắc Vô Ảnh tạo ra, ba viên xúc xắc vàng ròng có chứa bột từ tính bên trong cốc không thể rơi tự do chạm vào mặt bàn, nơi từ trường nam châm điện đang chực chờ hút lấy chúng. Thay vào đó, chúng bị lực ly tâm ép chặt vào nhau, xoay tròn điên cuồng và bắt đầu đứng chồng thẳng đứng lên nhau thành một hàng thẳng tắp ngay giữa tâm chiếc cốc da.
Sức hút từ trường dưới gầm bàn lúc này hoàn toàn bị triệt tiêu bởi lực quán tính ly tâm cực hạn và diện tích tiếp xúc của các viên xúc xắc đã bị giảm thiểu về mức tối thiểu – chỉ còn một điểm tiếp xúc duy nhất của viên xúc xắc dưới cùng với mặt bàn.
Cơ tay mảnh mai của Diệp Chi bắt đầu mỏi nhừ dữ dội. Thể chất yếu ớt của nàng run rẩy nhẹ dưới chiếc áo măng tô dạ đen, những giọt mồ hôi lạnh rỉ ra trên vầng trán trắng tuyết. Nàng biết, cơ thể này của mình đang chạm đến giới hạn chịu đựng vật lý, nhưng nàng vẫn cắn chặt răng, giữ vững quỹ đạo xoay tròn hoàn mỹ.
*Cạch!*
Diệp Chi dằn mạnh chiếc cốc da trâu cổ xuống mặt bàn đá cẩm thạch nứt vỡ. Tiếng động dứt khoát vang lên, dập tắt hoàn toàn mọi tiếng cười cợt của đám tay sai xung quanh. Toàn bộ sảnh chính sòng bạc rơi vào một sự im lặng chết chóc.
Triệu Nhị Gia nhe răng cười, gã thong thả nhả ra một ngụm khói xì gà cuối cùng, ánh mắt đầy vẻ đắc thắng: "Xong rồi chứ gì, con nhóc? Để ta xem cái Mệnh Xám xui xẻo của cô sẽ lắc ra được mấy điểm! Mở ra!"
Diệp Chi chậm rãi rút bàn tay thon dài khỏi chiếc cốc da. Nàng không tự tay mở cốc, mà lùi lại nửa bước, tựa nhẹ người vào cánh tay bọc thép của A Lực để giữ thăng bằng cho cơ thể đang run rẩy vì kiệt sức.
"Triệu Nhị Gia, tự anh mở đi," Diệp Chi lạnh lùng nói, giọng nói không một chút dao động.
Triệu Nhị Gia cười khẩy, gã vươn bàn tay mập mạp đầy mụn thịt ra, giật phắt chiếc cốc da trâu cổ lên. Gã đinh ninh rằng thiết bị nam châm ngầm dưới bàn đã khóa chặt điểm số của Diệp Chi ở mức thấp nhất là 3 điểm phân tán.
Nhưng ngay khi chiếc cốc da được nhấc lên, nụ cười ngạo mạn trên gương mặt đầy sẹo của Triệu Nhị Gia lập tức hóa đá. Điếu xì gà trên môi gã rơi rụng xuống sàn đá cẩm thạch, tàn lửa đỏ rực vỡ tan.
"Cái... cái gì thế này?!" Triệu Nhị Gia trợn trừng hai mắt, hơi thở dồn dập nghẹn ứ nơi cổ họng.
Hàng trăm tên tay sai vũ trang xung quanh cũng đồng loạt xôn xao, những họng súng đen ngòm vô thức hạ xuống trong sự ngỡ ngàng tột độ.
Trên mặt bàn đá cẩm thạch nứt vỡ, ba viên xúc xắc bằng vàng ròng Huyền Minh không hề nằm phân tán như thông thường. Chúng đang đứng chồng thẳng đứng lên nhau thành một cột trụ hoàn mỹ, không hề lung lay dù chỉ một milimet. Viên xúc xắc trên cùng lấp lánh dưới ánh sáng nhạt của bình minh, để lộ một mặt duy nhất hướng thẳng lên trời.
Đó là một chấm tròn màu đỏ rực rỡ như máu.
"Nhất... Nhất điểm hồng!" A Sâm đứng phía sau không kìm được tiếng reo khẽ đầy kinh ngạc.
Ba viên xúc xắc chồng thẳng đứng, điểm số được tính bằng mặt trên cùng của viên xúc xắc cao nhất. Điểm số của Diệp Chi là 1 điểm – điểm số nhỏ nhất, đồng thời cũng là điểm số tuyệt đối chiến thắng trong luật cược ngược của ván bài sinh tử này. Kỹ thuật Lắc Xúc Xắc Vô Ảnh của nàng đã hoàn toàn triệt tiêu lực nam châm ngầm, lột sạch mọi kiêu ngạo của gã trùm bến cảng.
"Mày... mày gian lận!" Triệu Nhị Gia gầm lên điên cuồng, gương mặt mập mạp đỏ lựng vì nhục nhã và giận dữ. Gã mất đi toàn bộ hệ thống bến cảng số 9 – huyết mạch tài chính của gã tại Hải Phong. "Con nhóc họ Cố này dùng tà thuật! Tụi bây đâu, bắn nát đầu nó cho ta! Tịch thu sòng bạc!"
Ngay khi Triệu Nhị Gia vừa thọc tay vào nách định rút khẩu súng lục ổ quay ra, một bóng đen khổng lồ đã ập đến như một cơn lốc.
*Rắc!*
Một tiếng xương gãy giòn giã, lạnh người vang lên giữa sảnh chính sòng bạc.
A Lực đã ra tay. Gã vệ sĩ khổng lồ lầm lỳ không một lời nói, chỉ dùng một bàn tay thép bóp nát cổ tay cầm súng của Triệu Nhị Gia, bẻ ngược nó ra sau một góc chín mươi độ. Khẩu súng lục rơi bộp xuống sàn đá.
"Áaaa! Tay tôi!" Triệu Nhị Gia thét lên thảm thiết, gã quỳ sụp xuống sàn đá cẩm thạch, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên mặt, toàn thân co rúm lại vì đau đớn cực hạn.
Hàng trăm tên tay sai định ùa lên nổ súng, nhưng tiếng lên đạn dứt khoát của A Sâm và đội bảo an Huyền Minh vòng trong đã khóa chặt mọi ngả đường.
"Kẻ nào bước thêm một bước, Huyền Minh sẽ tiễn kẻ đó trôi sông bến cảng ngay lập tức," A Sâm lạnh lùng tuyên bố, khẩu Glock 19 gí sát vào đầu Triệu Nhị Gia đang quỳ dưới đất.
Diệp Chi đứng đó, khoác chiếc áo măng tô dạ đen rộng lớn, ánh mắt trái băng lãnh nhìn xuống gã trùm bến cảng đang bò rạp dưới chân mình như một con chó hoang bị đánh gãy chân. Nàng khẽ xoay đồng xu bạc cổ trong tay, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng uy áp tối cao vang lên:
"Triệu Nhị Gia, hợp đồng cược huyết thệ đã ký dưới sự chứng kiến của luật pháp giới ngầm. Bến cảng số 9 từ hôm nay thuộc về Huyền Minh. Anh... có phục không?"
Triệu Nhị Gia run rẩy kịch liệt, gã ngước gương mặt đầy nước mắt và máu nhìn Diệp Chi, sự kiêu ngạo ban đầu hoàn toàn bị lột sạch, chỉ còn lại sự kính sợ và hoảng loạn tột độ trước cô gái mười chín tuổi này. Gã dập đầu xuống sàn đá cẩm thạch nứt vỡ, giọng nói khản đặc:
"Tôi phục... tôi phục rồi! Xin Cố tiểu thư tha mạng! Xin tha mạng!"
Từ trên ban công VIP tối tăm ở tầng hai, nơi ánh sáng đèn neon không thể chạm tới, năm bóng người quyền lực nhất giới ngầm Hải Phong đã lặng lẽ quan sát toàn bộ ván bài từ đầu đến cuối.
Thẩm Hoài Dạ khẽ gõ nhẹ ngón tay thon dài lên mặt chiếc đồng hồ túi cổ bằng vàng ròng, khóe môi gã đế vương tài chính lạnh lùng khẽ cong lên một vệt thích thú: "Thật là một ván bài bẫy số liệu hoàn mỹ. Nàng ta không dùng nhãn thấu thị, mà dùng chính lực ly tâm của toán học vật lý để bẻ gãy từ trường. Trí tuệ này... quả thực khiến người ta muốn độc chiếm."
Tạ Minh Sách xoay nhẹ quân cờ ngọc bích trong tay, ánh mắt tao nhã của gã kỳ sĩ phong thủy tràn đầy sự nể phục ngầm: "Không chỉ có toán học, nàng ta còn dùng cả đồng xu bạc cổ để chuyển di tà khí rủa sả của khu rừng bến cảng. Sự đồng điệu tâm hồn này, tôi chưa từng thấy ở ai khác."
Uất Trì Liệt mân mê chiếc bật lửa titan khắc hình sói cô độc, ánh mắt hoang dại như dã thú rực lên tia sáng khát máu: "Một con mồi fragile nhưng lại có móng vuốt sắc bén. Ta muốn xem nàng ta sẽ dùng đôi bàn tay thon dài đó để thuần hóa năm con sói chúng ta như thế nào."
Tống Cảnh Dao khẽ vuốt ve chiếc găng tay lụa mỏng che giấu bộ kim châm bạc, nội tâm vặn vẹo của gã thần y hắc ám bùng lên một niềm đam mê kỳ lạ: "Cơ thể yếu ớt của nàng đang run rẩy kìa... Sự phản phệ nhãn thuật tàn phá tủy xương nàng hằng đêm. Ta thực sự muốn tự tay chăm sóc, tiêm độc và giải độc cho cơ thể tuyệt mỹ đó."
Nhưng bóng người đứng đầu ban công – Lôi Tấn Khải – không nói một lời nào. Mái tóc ngắn mạnh mẽ và vóc dáng vạm vỡ của gã trùm vận tải biển đứng sừng sững trong bóng tối. Sợi tơ vận mệnh màu đỏ rực vương giả bao quanh hắn khẽ rung động điên cuồng, kết nối trực tiếp với trái tim đang đập loạn nhịp của Diệp Chi bên dưới sảnh chính.
Hắn từ trong bóng tối bước ra, sải những bước chân dài đầy uy lực xuống chiếc cầu thang xoắn ốc. Ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao cạo của Lôi Tấn Khải dính chặt vào vóc dáng mảnh mai của Diệp Chi, tỏa ra một luồng sát khí vương giả đầy chiếm hữu và thách thức mới.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!