Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Sóng Gió Đầu Tiên - Đòi Nợ Khống

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh bình minh nhợt nhạt của thành phố cảng Hải Phong không thể xuyên qua lớp sương mù dày đặc sau đêm giông bão, chỉ để lại một dải sáng xám xịt, lạnh lẽo hắt qua khung cửa kính của sòng bạc Huyền Minh.


Trong tẩm thất riêng tư nằm sâu sau phòng VIP Vô Cực, Cố Diệp Chi khẽ mở mắt. Cơn đau nhức dữ dội từ hốc mắt phải truyền thẳng lên đại não khiến nàng vô thức nhíu chặt đôi mày thanh tú. Nàng vươn bàn tay thon dài, nhợt nhạt chạm vào lớp băng gạc trắng mịn đang che khuất tầm nhìn một bên mắt. Dư âm của sự phản phệ nhãn thuật thấu thị sơ cấp từ đêm qua vẫn còn như những cây kim châm bỏng rát găm sâu vào võng mạc nàng.


Mùi trầm hương ngàn năm thanh khiết vẫn còn phảng phất trong không khí, nhưng nó nhanh chóng bị lấn át bởi mùi thuốc bắc đắng ngắt tỏa ra từ chén thuốc bồi bổ đặt trên bàn trà gỗ trầm. Diệp Chi khẽ miết ngón tay lên vết sẹo nhỏ hình ngôi sao trên cổ tay trái. Cơn đau nhức âm ỉ từ vết sẹo cũ như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về thế giới ngầm Hải Phong – nơi kẻ yếu chỉ là mồi ngon cho bầy sói đói.


*Rầm!*


Tiếng động lớn vang lên từ phía sảnh chính sòng bạc, kèm theo tiếng đổ vỡ loảng xoảng của pha lê và những tiếng chửi bới thô tục dội thẳng vào hành lang yên tĩnh.


Cửa tẩm thất lập tức bị đẩy ra. Trưởng bảo an A Sâm bước vào với gương mặt nghiêm nghị đầy vết xước, bộ vest đen bảo an của anh hơi rách ở vai, để lộ bắp tay săn chắc. Theo sau anh là vệ sĩ riêng A Lực – gã khổng lồ lầm lì đứng sừng sững như một bức tường đá di động, đôi mắt híp lại đầy sát khí.


"Tiểu thư, Triệu Nhị Gia – ông trùm cho vay nặng lãi bến cảng Hải Phong đã đem theo hơn trăm tay sai vũ trang xông vào sảnh chính," A Sâm trầm giọng báo cáo, bàn tay anh vô thức siết chặt khẩu Glock 19 giắt bên hông. "Hắn trưng ra một bản hợp đồng nợ khống trị giá năm mươi triệu Huyền Minh tệ, có chữ ký giả của lão gia Cố Thiên Hành. Hắn tuyên bố nếu trong vòng một giờ không giao đủ tiền mặt, hắn sẽ xiết nợ bằng cách tiếp quản toàn bộ sòng bạc Huyền Minh."


Diệp Chi khẽ nghiêng đầu, đôi môi mỏng nhợt nhạt khẽ mím lại. Nàng thầm dùng toán học ứng dụng để phân tích tình hình: "Xác suất cha ta ký một bản hợp đồng vay nặng lãi với kẻ như Triệu Nhị Gia: 0%. Xác suất Cố Chấn Đông đứng sau giật dây, dùng Triệu Nhị Gia làm quân cờ tiên phong để thử thách quyền lực của ta ngay trong ngày đầu tiên lên ngôi: 100%."


"Tiểu thư, để tôi dẫn đội bảo an vòng ngoài xuống dọn dẹp chúng," A Sâm nói, ánh mắt lộ rõ vẻ sốt ruột. "Chúng ta có đủ hỏa lực để tống cổ chúng ra ngoài."


"Không được," Diệp Chi lên tiếng, giọng nói của nàng tuy yếu ớt nhưng lạnh lùng và chứa đựng uy áp tối cao khiến A Sâm lập tức khựng lại. "Quy tắc sắt của Huyền Minh là cấm tuyệt đối bạo lực trực tiếp bên trong sòng bạc. Nếu anh nổ súng trước, chúng ta sẽ vi phạm cấm kỵ phong thủy của tòa nhà, đồng thời tạo cái cớ hoàn hảo cho Phó cục trưởng cảnh sát tha hóa Trương Thế Hùng kéo quân đến phong tỏa sòng bạc dưới danh nghĩa điều tra. Đó chính là bẫy của Cố Chấn Đông."


Nàng vén tấm chăn lụa, chậm rãi bước xuống giường. Cơ thể nàng vẫn còn run rẩy do kiệt quệ thọ mệnh từ nghi thức Huyết Tế đêm qua, nhưng ánh mắt trái của nàng lại sáng quắc, tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng.


Nàng bước đến bên tủ quần áo, khoác lên mình chiếc áo măng tô dạ đen rộng lớn để che đi vóc dáng mảnh mai bên trong chiếc sườn xám cách tân thêu chỉ bạc hình Tỳ Hưu sắc sảo. Chiếc áo khoác đen rộng lớn khoác hờ trên vai, mái tóc đen dài buông xõa mượt mà, cây trâm ngọc cổ của cha cài gọn gàng trên búi tóc nhỏ phía sau. Trông nàng lúc này hệt như một nữ hoàng băng tuyết bước ra từ bóng tối, vừa fragile nhưng lại mang một phong thái quyền lực áp chế tuyệt đối.


"Đi thôi. Để ta xuống gặp Triệu Nhị Gia," Diệp Chi lạnh lùng ra lệnh, tay trái nàng khẽ nắm chặt đồng xu may mắn Huyền Minh bằng bạc cổ trong lòng bàn tay.


Khi Diệp Chi bước xuống chiếc cầu thang xoắn ốc dẫn vào sảnh chính, đập vào mắt nàng là một cảnh tượng hỗn loạn. Chiếc đèn chùm pha lê khổng lồ giữa sảnh đã bị bắn nát, những mảnh thủy tinh lấp lánh vương vãi khắp mặt sàn đá cẩm thạch. Hàng chục nhân viên chia bài và phục vụ đang bị dồn vào góc tường dưới họng súng của những tên côn đồ xăm trổ đầy mình.


Ngồi nghênh ngang trên chiếc ghế sofa nhung đỏ ở trung tâm sảnh là Triệu Nhị Gia. Hắn là một gã mập mạp hung tợn, mặc chiếc áo ba lỗ lụa đen khoe ra những mảng hình xăm đầu lâu gớm ghiếc, cổ đeo sợi xích vàng khổng lồ. Hắn đang thong thả nhai một điếu xì gà, khói thuốc khét lẹt tỏa ra bao phủ khắp không gian sang trọng.


"Ô kìa, Cố tiểu thư cuối cùng cũng chịu ló mặt ra rồi sao?" Triệu Nhị Gia cười khẩy, giọng nói thô thiển vang dội khắp sảnh. Hắn dằn mạnh tập hồ sơ nợ giả lên mặt bàn kính đã bị đập nứt. "Cha cô chết rồi, Huyền Minh giờ chỉ là cái vỏ không. Con nhóc mười chín tuổi như cô thì gánh vác thế nào được? Khôn hồn thì ký vào giấy chuyển nhượng sòng bạc để trừ nợ, bằng không... bến cảng Hải Phong hôm nay sẽ có thêm một bao tải trôi sông đấy."


Đám tay sai xung quanh rộ lên tiếng cười hô hố đầy đe dọa, tiếng lên đạn lách cách vang lên đồng loạt.


A Sâm và A Lực lập tức tiến lên nửa bước, thiết lập một hàng rào bảo vệ vững chắc chắn trước mặt Diệp Chi. A Lực đứng sừng sững như một ngọn núi nhỏ, bàn tay khổng lồ của anh đã đặt sẵn vào mép chiếc áo vest, nơi giấu chiếc khiên bọc thép siêu nhẹ sẵn sàng đỡ đạn cho nàng bất cứ lúc nào.


Diệp Chi bước lên trước, nhẹ nhàng gạt tay A Sâm ra. Nàng đứng đối diện với Triệu Nhị Gia, khoảng cách chỉ chưa đầy ba mét. Đôi mắt trái trong suốt của nàng nhìn thẳng vào gương mặt đầy mụn thịt xảo quyệt của hắn.


Nàng nhạy cảm nhận ra Triệu Nhị Gia liên tục liếc nhìn sắc mặt nàng, bàn tay mập mạp của hắn vô thức xoay nhẹ chiếc nhẫn phong thủy bằng đá mắt hổ trên ngón tay cái. Hắn là một kẻ cực kỳ mê tín – đặc trưng của những kẻ làm giàu bất chính bằng cờ bạc và cho vay nặng lãi ở bến cảng. Hắn đang cố gắng đọc vị "vận khí" của nàng để xem nàng có phải là một kẻ sắp gặp tai ương hay không.


"Triệu Nhị Gia," Diệp Chi cất giọng, thanh âm nhẹ nhàng, trong trẻo nhưng lạnh buốt như sương muối. "Huyền Minh là sòng bạc vận mệnh, mọi tranh chấp từ thời tổ tiên sáng lập đến nay đều không giải quyết bằng súng đạn thô bỉ, mà giải quyết trên bàn cược. Anh mang theo hợp đồng nợ giả đến đây, chẳng qua cũng chỉ muốn thâu tóm sòng bạc này. Vậy thì anh có dám cược một ván với nhà cái Huyền Minh không?"


Triệu Nhị Gia cười ngạo nghễ, nhả ra một ngụm khói xì gà đầy khinh thường: "Cược? Cô lấy cái gì để cược với ta? Một con nhóc sắp chết đến nơi, mắt thì băng bó, thể chất thì yếu ớt như cành liễu trước gió. Cô nghĩ ta ngu mà đi cược với dòng họ Cố nổi tiếng có nhãn thuật sao?"


Diệp Chi khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt đầy vẻ giễu cợt. Nàng đưa bàn tay trái đang nắm chặt đồng xu bạc cổ lên.


"Tôi dùng sòng bạc Huyền Minh và toàn bộ giấy phép hoạt động trị giá hàng trăm triệu đô này làm tiền cược," Diệp Chi chậm rãi nói, từng chữ như gõ vào tâm trí hắn. "Nhưng để công bằng, tôi sẽ không dùng nhãn thuật. Tôi sẽ dùng kỹ thuật Đánh Lừa Vận Mệnh để tự bẻ cong vận khí của mình trước khi ván bài bắt đầu."


Nói rồi, Diệp Chi tập trung tinh thần lực còn sót lại vào lòng bàn tay trái. Nàng miết mạnh ngón cái lên mặt đồng xu may mắn Huyền Minh. Sợi tơ vận mệnh màu vàng rực rỡ bao quanh nàng đột ngột bị bẻ cong, chuyển hóa thành một luồng khí màu xám đục giả tạo bao phủ toàn bộ gương mặt và cơ thể nàng.


Trong mắt những kẻ mê tín và nhạy cảm với phong thủy như Triệu Nhị Gia, sắc mặt của Diệp Chi bỗng chốc tối sầm lại, một làn sương xám tro của tử khí và xui xẻo chí mạng (Mệnh Xám) hiện rõ mồn một trên trán nàng.


Triệu Nhị Gia trợn tròn mắt nhìn sự thay đổi quỷ dị trên gương mặt Diệp Chi. Hắn thầm nghĩ: "Tử khí quấn thân! Con nhóc này vận khí đã tận, Mệnh Xám đại hung! Ván này nàng ta chắc chắn sẽ gặp tai ương tự hủy! Đây là cơ hội trời cho để ta lột sạch Huyền Minh!"


Lòng tham điên cuồng bùng cháy trong mắt gã trùm cho vay nặng lãi. Hắn đứng bật dậy, dằn mạnh điếu xì gà xuống sàn: "Được! Ta cược với cô! Một ván xúc xắc định sinh tử! Nếu cô thua, Huyền Minh thuộc về ta. Nếu cô thắng, năm mươi triệu nợ khống xóa sạch, và ta sẽ dâng toàn bộ tài sản bến cảng Hải Phong của ta cho cô!"


Triệu Nhị Gia cười ngạo nghễ đồng ý ván bài, ký rầm rập vào bản hợp đồng cược huyết thệ do Bạch Lộ soạn thảo sẵn, hoàn toàn không biết mình đang bước vào bẫy ngụy trang vận khí cực hạn của Diệp Chi.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!