Khế Ước Vận Mệnh Thành Lập
Lôi Tấn Khải dằn mạnh chiếc cốc da trâu cổ xuống mặt bàn trầm hương ngàn năm. Tiếng động chấn động rền vang khắp Phòng cược cổ đại, như muốn đập tan bầu không khí ngột ngạt dưới lòng đất sòng bạc Huyền Minh. Ba viên xúc xắc bằng vàng ròng bên trong chiếc cốc vẫn đang xoay tròn điên cuồng, phát ra những tiếng va chạm kim loại sắc lẹm, dồn dập như nhịp tim của kẻ điên.
"Cố tiểu thư, tôi đặt cược ván đầu tiên này với năm năm tuổi thọ vật lý của mình!" Giọng nói của Lôi Tấn Khải trầm hùng, mang theo sát khí vương giả của kẻ thống trị bến cảng Hải Phong. Hắn ngạo nghễ nhìn nàng, cơ ngực săn chắc dưới lớp áo vest đen hở cúc khẽ phập phồng theo từng nhịp thở dứt khoát. Hắn tự tin vào kỹ thuật lắc xúc xắc của mình, một kỹ thuật được rèn luyện trong quân đội có thể tạo ra những tần số âm thanh hỗn loạn phá hủy hoàn toàn thính giác của bất kỳ tay chơi lão luyện nào.
Cố Diệp Chi đứng đối diện hắn, gương mặt thanh tú trắng bệch không một giọt máu. Khóe mắt phải của nàng, một vệt đỏ mỏng quỷ dị bùng lên sắc đỏ rực rỡ, máu tươi rỉ ra ròng ròng, lăn dài trên gò má trắng tuyết, nhỏ xuống chiếc sườn xám đen thêu chỉ bạc hình Tỳ Hưu. Sự phản phệ của nhãn thuật thấu thị sơ cấp (Sơ kính) đang tàn phá võng mạc của nàng dưới áp lực phong thủy cực đoan từ la bàn cổ của Tạ Minh Sách.
Nhưng đôi mắt nàng vẫn băng lãnh, tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng mùa đông. Nàng khẽ miết ngón tay lên vết sẹo nhỏ hình ngôi sao trên cổ tay trái, thầm tính toán bằng lý thuyết trò chơi toán học:
"Xác suất hắn lắc ra điểm số lớn hơn 15: 92.4%. Xác suất hắn dùng lực ly tâm để khống chế xúc xắc theo ý muốn: 99.1%. Nếu tôi chỉ thụ động đoán điểm, tôi sẽ thua ván này. Nhà cái Huyền Minh không bao giờ chỉ thụ động chờ đợi."
Nàng nhìn thẳng vào mắt Lôi Tấn Khải, giọng nói nhẹ nhàng nhưng sắc bén như dao găm:
"Lôi gia chủ, anh nghĩ một ván cược thọ mệnh năm năm có thể thỏa mãn lòng tham của các vị sao? Nếu các vị đã đến đây để chia chác Huyền Minh, vậy thì hãy cược lớn hơn đi. Tôi dùng toàn bộ sòng bạc Huyền Minh này để cược với năm vị. Nhưng luật chơi... do tôi quyết định."
Nói rồi, không đợi Lôi Tấn Khải kịp phản ứng, Diệp Chi vươn bàn tay thon dài, nhợt nhạt nhưng cực kỳ ổn định, giật lấy chiếc cốc da trâu cổ từ tay hắn. Động tác của nàng nhanh đến mức tạo ra tàn ảnh mờ ảo trong không khí, một kỹ thuật tráo bài vô ảnh và lắc xúc xắc vô ảnh mà Lão Tiễn mù đã truyền dạy suốt mười năm qua.
"Cố Diệp Chi! Cô điên rồi sao?" Thẩm Hoài Dạ đẩy nhẹ gọng kính vàng, luồng vận khí tím đậm của Mệnh Kim Đế quanh hắn khẽ dao động đầy nguy hiểm. Hắn tiến lên một bước, thanh âm lạnh buốt như băng tuyết.
Uất Trì Liệt cười hoang dại, chiếc măng tô dạ đen khẽ lay động: "Ha ha! Thú vị! Cô bé này quả thực có gan dạ. Để xem cô lắc ra cái gì!"
Diệp Chi không màng đến những lời xung quanh. Nàng nhắm mắt phải đang rỉ máu lại, chỉ dùng mắt trái và thính giác cực hạn kết hợp với nhãn thuật thấu thị sơ cấp còn sót lại. Đôi tay nàng chuyển động. Chiếc cốc da trâu cổ xoay tròn trên không trung, tạo ra một quỹ đạo elip hoàn mỹ. Tiếng va chạm của ba viên xúc xắc vàng ròng bên trong không còn hỗn loạn nữa, mà chuyển thành một tần số cộng hưởng êm dịu, đều đặn như tiếng chuông chùa thanh tịnh.
Nàng áp dụng công thức vật lý và toán học xác suất cực hạn, tính toán chính xác lực ma sát của mặt bàn gỗ trầm hương và lực cản của không khí chứa đầy khói trầm hương cổ Huyền Minh. Nàng khẽ dịch chuyển đồng xu may mắn Huyền Minh trong lòng bàn tay trái một góc mười lăm độ, mượn linh khí của đồng bạc cổ để phản chiếu hoàn toàn luồng sát khí phong thủy từ la bàn của Tạ Minh Sách đang lén lút truyền tới.
*Cạch. Cạch. Cạch.*
Ba tiếng va chạm cuối cùng vang lên, cực kỳ thanh mảnh và dứt khoát. Diệp Chi dằn mạnh chiếc cốc xuống mặt bàn trầm hương, đúng vào vị trí trung tâm long mạch của căn phòng.
"Mở," Diệp Chi lạnh lùng ra lệnh.
Lão Tiễn mù khẽ run rẩy ngón tay, từ từ nhấc chiếc cốc da trâu cổ lên.
Toàn bộ Phòng cược cổ đại rơi vào một sự im lặng chết chóc. Lôi Tấn Khải trợn trừng mắt, Thẩm Hoài Dạ vô thức siết chặt nắm tay, còn Tạ Minh Sách thì la bàn trên tay khẽ phát ra tiếng kêu giòn giã.
Trên mặt bàn trầm hương, ba viên xúc xắc bằng vàng ròng Huyền Minh không nằm rải rác. Chúng xếp chồng thẳng đứng lên nhau thành một hàng dọc hoàn mỹ. Viên xúc xắc trên cùng hiển thị một chấm đỏ duy nhất rực rỡ dưới ánh nến.
"Nhất... nhất điểm hồng!" Lão Tiễn mù run giọng thông báo. "Điểm số tuyệt đối: Một điểm!"
Lôi Tấn Khải lùi lại nửa bước, gương mặt vạm vỡ của hắn tràn đầy sự kinh hoàng và không tin nổi. Hắn đã lắc ra mười sáu điểm, một điểm số gần như vô địch. Nhưng Diệp Chi lại dùng kỹ thuật lắc xúc xắc vô ảnh để xếp chồng ba viên xúc xắc, tạo ra điểm số nhỏ nhất và duy nhất có thể đè bẹp hắn: Một điểm.
"Cô... cô gian lận!" Lôi Tấn Khải gầm lên, sát khí vương giả bùng phát dữ dội. Hắn định vươn tay bóp cổ Diệp Chi.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc đó, bộ xúc xắc vàng ròng Huyền Minh bỗng nhiên phát ra luồng sáng vàng rực rỡ. Một luồng sinh khí màu trắng mờ ảo từ lồng ngực Lôi Tấn Khải bị hút mạnh ra ngoài, bay thẳng vào ba viên xúc xắc. Hắn khựng lại, gương mặt lập tức trở nên nhợt nhạt, hơi thở dồn dập, lồng ngực trống rỗng như vừa bị khoét đi một mảnh sinh mệnh. Khế ước cổ đại đã tự động thực hiện: năm năm tuổi thọ vật lý của hắn đã bị Huyền Minh tước đoạt.
"Trò quỷ quyệt!" Uất Trì Liệt điên cuồng gầm lên, hắn rút khẩu súng lục ổ quay mạ vàng từ hông ra, hướng thẳng vào đầu Diệp Chi. "Để xem súng đạn của ta có sợ cái khế ước chết tiệt này của cô không!"
Thẩm Hoài Dạ cũng lạnh lùng ra hiệu cho đội vệ sĩ bọc thép vòng ngoài tiến vào: "Cố Diệp Chi, cô nghĩ có thể bước ra khỏi đây sống sót sau khi cướp thọ mệnh của Lôi gia chủ sao?"
Đối diện với năm họng súng đen ngòm và sát khí ngút trời của năm ông trùm, Diệp Chi không hề né tránh. Nàng khẽ cười lạnh, một nụ cười đầy sự liều lĩnh và điên cuồng của kẻ nắm giữ vận mệnh. Nàng vươn tay trái, dứt khoát rút cây trâm ngọc cổ trên búi tóc ra. Mái tóc đen dài mượt mà buông xõa xòa nhẹ trên bờ vai mảnh mai, càng làm nổi bật làn da trắng như tuyết lạnh và vệt máu đỏ tươi đang chảy tràn trên mặt nàng.
Nàng dùng đầu nhọn của cây trâm ngọc cổ, rạch mạnh một đường sắc lẹm vào lòng bàn tay trái của mình. Máu tươi đỏ rực tuôn ra, nhỏ ròng ròng xuống mặt Bàn Cờ Mệnh Cổ Đại bằng đá hắc thạch nằm ngay bên cạnh bàn cược.
"Bằng máu của truyền nhân dòng họ Cố, kích hoạt Huyết Tế Bàn Cờ Mệnh!" Giọng nói của Diệp Chi vang lên, mang theo uy áp tối cao của Điện Vận Mệnh.
*Oành!*
Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ sâu dưới lòng đất sòng sòng bạc. Toàn bộ Điện Vận Mệnh rung chuyển dữ dội. Bàn Cờ Mệnh Cổ Đại bằng đá hắc thạch bùng lên luồng ánh sáng crimson đỏ rực huyền bí, các ký tự cổ chạy dọc theo các đường cờ bẻ cong không gian xung quanh.
Một áp lực vận mệnh vô hình, nặng nề như cả vạn cân đá núi đột ngột giáng xuống phòng cược.
"Cái... cái gì thế này?" Uất Trì Liệt kinh hoàng phát hiện ra cánh tay cầm súng của mình nặng trĩu, xương cốt toàn thân phát ra tiếng kêu răng rắc. Sức mạnh cơ bắp chiến thần của hắn hoàn toàn bị áp chế bởi áp lực vô hình kia. Khẩu súng trên tay hắn rơi bộp xuống đất.
Lôi Tấn Khải, Thẩm Hoài Dạ, Tạ Minh Sách và Tống Cảnh Dao cũng không ngoại lệ. Áp lực vận mệnh đè nặng lên vai khiến đầu gối họ run rẩy. Từng người một, những kẻ thống trị giới ngầm kiêu ngạo nhất Hải Phong, buộc phải quỳ sụp gối xuống nền đá hắc thạch lạnh lẽo trước mặt cô gái mười chín tuổi yếu ớt.
"Khế ước máu đã thành lập," Diệp Chi đứng vững giữa luồng sáng đỏ rực, nhìn xuống năm ông trùm đang quỳ dưới chân mình, giọng nói lạnh lùng vang vọng như thần linh tuyên án. "Từ nay trở đi, vận thế và tuổi thọ của năm gia tộc các vị đã bị trói buộc chặt chẽ vào sinh mệnh của tôi. Nếu tôi gặp nguy hiểm, vận khí của các vị sẽ lập tức sụp đổ về số không (Mệnh Xám). Nếu tôi chết... các vị cũng sẽ phá sản, đắm tàu hoặc tự sát trong vòng hai mươi tư giờ."
Nói xong lời cuối cùng, cơ thể yếu ớt của Diệp Chi đột ngột run rẩy dữ dội. Mắt phải của nàng đau nhói như bị kim châm ngập sâu, máu tươi chảy tràn che khuất hoàn toàn tầm nhìn. Sự phản phệ cực hạn (Suy kiệt cực hạn) của nhãn thuật thấu thị và việc tiêu hao thọ mệnh để huyết tế đã rút cạn chút sinh khí cuối cùng của nàng.
Nàng ngã quỵ xuống.
Tống Cảnh Dao, người đang quỳ gần nhất, bất chấp áp lực vận mệnh khẽ tan bớt, lao vươn tay đỡ lấy cơ thể mảnh mai, lạnh ngắt của nàng. Hắn ôm chặt lấy nàng, bàn tay đeo găng lụa mỏng run rẩy khi chạm vào gò má đẫm máu của cô gái. Hắn dùng ngón tay thon dài lướt qua khóe mắt phải đang rỉ máu của nàng, ánh mắt u tối mang theo sự xót xa ngầm và ham muốn kiểm soát vặn vẹo bùng cháy:
"Suy kiệt cực hạn... Nhịp tim của nàng đang giảm mạnh! Cô gái điên rồ này... nàng thực sự đã dùng mạng sống của mình để trói buộc chúng ta!"
Giữa luồng ánh sáng đỏ rực đang lụi dần của Bàn Cờ Mệnh Cổ Đại, năm sợi tơ vận mệnh màu đỏ rực vương giả đột ngột bùng lên từ tâm bàn đá, xuyên thấu không gian, kết nối chặt chẽ từ trái tim của Lôi Tấn Khải, Thẩm Hoài Dạ, Tạ Minh Sách, Uất Trì Liệt và Tống Cảnh Dao trực tiếp về phía lồng ngực phập phồng yếu ớt của Cố Diệp Chi hệt như những xiềng xích số phận không thể tháo gỡ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!