Huyết Chiến Cảng Hải Phong
Tiếng gầm rú trầm đục từ Điện Vận Mệnh sâu dưới lòng đất vẫn còn rung chuyển trong màng nhĩ, kéo theo những vết nứt chằng chịt xuất hiện trên các khối đá cổ thạch bát quái của hầm mộ gia tộc họ Cố. Bụi đá rơi lả tả như một cơn mưa xám xịt, bao phủ lấy tà sườn xám đen thêu chỉ bạc hình Tỳ Hưu của Cố Diệp Chi. Nàng đứng tựa nhẹ vào bệ đá vỡ, bàn tay trái mảnh mai siết chặt lấy Bản di chúc phụ của cha vừa tìm thấy. Dưới lớp băng gạc trắng muốt quấn quanh mắt phải, dây thần kinh thị giác của nàng nhói lên từng cơn đau buốt do dư chấn từ trường phong thủy của Điện Vận Mệnh dâng cao.
“Tiểu thư! Trần hầm mộ đang sạt lở! Chúng ta phải rút lui ngay!” Tiểu Bình thét lớn, khẩu súng trường trên tay anh giương lên che chắn phía trên đầu Diệp Chi, trong khi Lão Bản run rẩy ôm chặt lấy cuốn sổ tay da dê ghi chép kiến trúc hầm ngầm, dẫn đường chạy ngược về phía lối thoát hiểm.
Diệp Chi không hề hoảng loạn. Nàng dùng nhãn thuật Trung kính ở mắt trái quét nhanh qua các mạch khí phong thủy đang hỗn loạn dưới lòng đất. Bằng Lý thuyết trò chơi toán học, nàng tính toán chính xác tần số rung chấn của các khối đá hắc thạch: “Xác suất sập hoàn toàn trong vòng ba phút tới là dưới 5%. Tiểu Bình, Lão Bản, đi theo hướng càn vị bên phải, tránh xa các cột đá trung tâm.”
Nhờ sự chỉ dẫn lạnh lùng và chính xác của Diệp Chi, ba người nhanh chóng vượt qua những bậc thang đá tối tăm, thoát khỏi hầm mộ đang sạt lở và bước lên mặt đất thông qua đường hầm tối mật nối thẳng đến phòng làm việc riêng của nàng tại sòng bạc Huyền Minh.
Ngay khi cánh cửa mật thất bằng gỗ lim khép lại, tiếng chuông điện thoại bảo mật của Diệp Chi đột ngột reo vang dập dồn. Đó là cuộc gọi khẩn cấp từ Kiều Tư. Giọng nói của cô nàng hacker thường ngày vốn nhí nhảnh giờ đây tràn đầy sự nghiêm trọng và căng thẳng:
“Diệp Chi! Tớ vừa chặn được một luồng thông tin mã hóa từ vệ tinh giới ngầm. Cố Chấn Đông trong cơn tuyệt vọng cùng cực sau khi bị chúng ta đánh sập bàn thờ tà môn đã quyết định chơi một ván bài lật ngửa. Hắn cấu kết với Uất Trì Phong – gã em trai phản loạn của Uất Trì Liệt – để phát động một phi vụ buôn lậu vũ khí hạng nặng quy mô lớn ngay tại Cảng Hải Phong, cụ thể là ở Kho số 9!”
Diệp Chi khẽ nhướng mi mắt trái trong suốt, ngón tay thon dài khẽ miết lên vết nứt sâu hoắm trên Đồng xu may mắn Huyền Minh bằng bạc cổ trong túi sườn xám. “Vũ khí hạng nặng? Mục đích của chúng là gì?”
“Trang bị cho lực lượng lính đánh thuê tư nhân của Uất Trì Phong,” Kiều Tư gõ bàn phím lạch cạch liên tục, truyền dữ liệu bản đồ cảng biển sang máy tính bảng của Diệp Chi. “Chúng muốn thực hiện một cuộc tấn công tổng lực bằng vũ trang hạng nặng để đánh sập hoàn toàn sòng bạc Huyền Minh và Điện Vận Mệnh ngay trong đêm nay! Lô hàng vũ khí bao gồm súng đại liên, chất nổ tự chế và đạn xuyên giáp chuẩn quân sự đang được bốc dỡ tại Kho số 9.”
“Xác suất chúng thành công nếu Huyền Minh không chủ động phòng thủ là 94.2%,” Diệp Chi thầm tính toán nhẩm trong đầu, đôi môi anh đào khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng, sắc bén như lưỡi dao cạo. “Nhưng nếu chúng ta chủ động vây quét, tỷ lệ tử vong của chúng sẽ là 100%.”
Nàng lập tức liên lạc với Lôi Tấn Khải và Uất Trì Liệt qua kênh truyền tin bảo mật.
Chưa đầy mười phút sau, hai ông trùm quyền lực nhất giới ngầm Hải Phong đã có mặt tại phòng làm việc của nàng. Lôi Tấn Khải mặc chiếc áo khoác da đen bụi bặm, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao cạo tỏa ra luồng sát khí vương giả (Mệnh Vương Giả) đỏ rực rỡ. Hắn đứng tựa lưng vào cửa sổ, hai cánh tay vạm vỡ khoanh trước ngực, giọng nói trầm thấp đầy vẻ ngạo mạn: “Cảng Hải Phong là địa bàn của Lôi gia ta. Cố Chấn Đông và gã rác rưởi Uất Trì Phong dám lén lút nhập khẩu vũ khí lậu ngay dưới mũi ta, đúng là chán sống rồi.”
Uất Trì Liệt đứng bên cạnh hắn, vóc dáng lực lưỡng cao một mét chín mươi sáu sừng sững như một ngọn núi đá di động. Gương mặt đầy vết sẹo chiến tranh của vua lính đánh thuê co rút lại đầy điên cuồng, đôi mắt hoang dại như dã thú lóe lên tia nhìn khát máu: “Uất Trì Phong... gã em trai cùng cha khác mẹ của ta lại muốn dùng súng đạn để lật đổ ta sao? Được lắm, ta sẽ tự tay bẻ gãy từng cái xương sườn của gã để gã nhớ kỹ thế nào là sức mạnh tuyệt đối của Mệnh Chiến Thần.”
Diệp Chi nhìn hai người đàn ông đang tỏa ra áp lực vương giả ngút trời, nàng chậm rãi chỉ tay vào bản đồ điện tử hiển thị Kho số 9: “Kho số 9 có ba lối thoát đường biển và hai lối thoát đường bộ. Tấn Khải, anh hãy dùng tàu tuần tra bọc thép của hạm đội Lôi gia để phong tỏa hoàn toàn lối thoát đường biển. Liệt, anh dẫn đầu đội đặc nhiệm lính đánh thuê đột kích thẳng vào sảnh chính kho hàng từ đường bộ. Triệu Vô Kỵ sẽ hỗ trợ anh bằng hỏa lực hạng nặng để bẻ gãy hàng phòng ngự container của đối phương.”
Lôi Tấn Khải khẽ nhếch môi, hắn bước tới gần Diệp Chi, khoảng cách gần đến mức nàng có thể ngửi thấy mùi thuốc súng và hơi thở nam tính mạnh mẽ của hắn. Hắn cúi xuống, bàn tay thô ráp khẽ nâng cằm nàng lên, ép nàng phải nhìn thẳng vào đôi mắt sắc lạnh của mình: “Cố Diệp Chi, ta dốc toàn bộ hạm đội biển để bảo vệ địa bàn của em. Sau khi ván này thắng, em định bồi hoàn cho ta cái gì? Một nụ hôn khế ước sưởi ấm tâm mạch... hay là chính cơ thể mảnh mai này của em?”
Diệp Chi không hề né tránh ánh mắt của hắn. Nàng khẽ xoay nhẹ chiếc Nhẫn ngọc bích Lôi Tấn Khải đang đeo trên ngón tay trỏ tay trái, phát ra luồng sáng xanh lục nhạt ấm áp: “Lôi gia chủ, mạng sống của anh đang liên kết chặt chẽ với nhịp tim của tôi qua khế ước phản vệ. Bảo vệ tôi chính là bảo vệ mạng sống của chính anh. Đó là giao dịch công bằng nhất.”
Uất Trì Liệt hừ lạnh một tiếng, hắn bước tới gạt phắt tay Tấn Khải ra khỏi cằm Diệp Chi, lồng ngực vạm vỡ của hắn áp sát người nàng đầy tính chiếm hữu: “Đừng dùng cái miệng lưỡi thương nhân đó để uy hiếp nàng, Lôi Tấn Khải. Trận chiến vũ trang này thuộc về lính đánh thuê của ta. Diệp Chi, em chỉ cần ngồi yên trong xe bọc thép canh gác phía sau, ta sẽ mang đầu của Uất Trì Phong về dâng dưới chân em.”
Cơn mưa rào hắc ám của Hải Phong bắt đầu đổ xuống cảng biển sầm uất, màn đêm bao phủ lấy những container khổng lồ xếp chồng lên nhau như những khối hộp sắt vô tri.
Khoảng hai mươi ba giờ đêm. Cảng Hải Phong (Kho số 9).
Tiếng sóng biển đập vào mạn tàu tuần tra bọc thép của Lôi gia vang lên trầm đục giữa màn sương mù dày đặc. Lôi Tấn Khải đứng trên đài chỉ huy của chiếc tàu tuần tra tiên phong, tay cầm khẩu súng ngắn chiến thuật mạ vàng, ánh mắt sắc bén quét qua mặt biển đen ngòm. Hệ thống radar quân sự trên tàu đã khóa chặt toàn bộ các tàu cao tốc buôn lậu của đối phương đang neo đậu tại cầu cảng Kho số 9.
“Phong tỏa toàn bộ cửa sông Hải Phong! Không cho phép bất kỳ chiếc tàu nào thoát ra ngoài biển quốc tế!” Lôi Tấn Khải ra lệnh qua hệ thống liên lạc vô tuyến. Hạm đội tàu tuần tra bọc thép của Lôi gia lập tức dàn trận hình cánh cung, khóa chặt hải lộ thoát hiểm duy nhất của Kho số 9.
Cùng lúc đó, từ đường bộ, tiếng động cơ gầm rú của đoàn xe bọc thép lính đánh thuê dưới sự chỉ huy của Uất Trì Liệt đã áp sát vách ngoài của kho hàng.
“Đột kích!”
Uất Trì Liệt thét lớn. Anh dẫn đầu đội đặc nhiệm lính đánh thuê, tay cầm khẩu súng trường tấn công bọc thép, dứt khoát đạp tung cánh cửa sắt khổng lồ của Kho số 9. Tiếng búa tạ nện vào cửa sắt vang lên rầm rầm, xé toạc sự im lặng của bến cảng.
Bên trong kho hàng rộng hàng ngàn mét vuông, hàng trăm lính đánh thuê tư nhân của Uất Trì Phong và tay sai của phe cánh Cố Chấn Đông đang bốc dỡ các hòm gỗ chứa vũ khí hạng nặng. Sự xuất hiện bất ngờ của đội đặc nhiệm Uất Trì Liệt khiến chúng hỗn loạn trong giây lát.
“Nổ súng! Giết sạch chúng cho tôi!”
Từ trên nóc các container cao hàng chục mét, tiếng gầm điên cuồng của Uất Trì Phong vang lên qua hệ thống loa phóng thanh. Gã em trai phản loạn của Uất Trì Liệt đang đứng sừng sững trên đỉnh container trung tâm, gương mặt tàn nhẫn và điên loạn của gã hằn lên những vệt sát khí xám xịt (Mệnh cách Sát Khí Xám). Trên tay gã là một khẩu súng đại liên mạ vàng ròng cực lớn, họng súng đen ngóm bắt đầu quay tròn dữ dội.
*Đoàng! Đoàng! Đoàng! Đoàng! Đoàng!*
Làn đạn đại liên mạ vàng xối xả nã xuống từ trên cao, quét qua mặt đất bến cảng như một cơn mưa lửa. Những viên đạn xuyên giáp cỡ lớn găm thẳng vào sàn bê tông, bắn ra những tia lửa sáng rực và những mảnh vỡ đá dăm văng tung tóe. Nhiều lính đánh thuê của Uất Trì Liệt buộc phải lao người ẩn nấp sau các kiện hàng và vách container bọc thép.
“Hahaha! Uất Trì Liệt! Hôm nay tao sẽ dùng khẩu súng này để tiễn mày và con khốn Cố Diệp Chi xuống địa ngục! Toàn bộ Hải Phong này sẽ thuộc về tao!” Uất Trì Phong cười ngạo nghễ, gã điên cuồng xoay họng súng đại liên quét qua các góc phòng thủ của đối phương.
Sức công phá của khẩu súng đại liên quá mạnh, khiến đội đặc nhiệm của Uất Trì Liệt tạm thời bị áp chế hỏa lực, không thể tiến lên sảnh chính kho hàng.
Trong chiếc xe limousine bọc thép bọc Kevlar đỗ ở vòng ngoài cảng, Cố Diệp Chi ngồi yên lặng trên ghế da gấm, mắt trái nàng dán chặt vào màn hình giám sát thời gian thực do camera của Kiều Tư truyền về. Nàng khẽ miết ngón tay trỏ tay trái lên chiếc Nhẫn ngọc bích Lôi Tấn Khải, tính toán nhẩm quỹ đạo đường đạn và vị trí đặt các container chứa thuốc nổ của đối phương.
“Liệt, Phong đang đứng ở vị trí container số 402. Cách gã mười mét về phía bên trái là container số 405 chứa toàn bộ chất nổ tự chế và đạn dược lậu chưa kịp bốc dỡ,” Diệp Chi trầm giọng truyền tin qua bộ đàm bảo mật. “Xác suất kích nổ container số 405 bằng một phát súng tên lửa vác vai để bẻ gãy hoàn toàn hàng phòng ngự của gã là 98.7%.”
Uất Trì Liệt nhận được chỉ dẫn của nàng qua tai nghe áp sát tai. Anh khẽ liếm vệt máu sượt qua má do mảnh đá dăm găm vào, đôi mắt hoang dại bùng lên sát khí điên cuồng: “Triệu Vô Kỵ! Nghe lệnh của tiểu thư chưa? Mang súng bắn tên lửa vác vai ra đây cho ta! Nhắm thẳng vào container số 405 mà bắn!”
“Rõ, thủ lĩnh!”
Phó tướng Triệu Vô Kỵ gầm lên đầy phấn khích. Gã khổng lồ lực lưỡng như gấu xám bước ra từ sau vách thép, vác trên vai khẩu súng phóng tên lửa chống tăng vác vai (RPG) hạng nặng mạ thép Damascus. Gã quỳ một gối xuống sàn đất, nhắm chuẩn xác vào chiếc container màu xanh lục mang số hiệu 405 nằm ngay dưới chân bục đứng của Uất Trì Phong.
*Vút! Đoàng!*
Viên tên lửa vác vai lao vút đi trong không khí, để lại một vệt khói trắng xóa trước khi đâm sầm thẳng vào hông chiếc container chứa vũ khí lậu.
Một tiếng nổ kinh thiên động địa bùng phát. Chiếc container số 405 nổ tung hoàn toàn, tạo thành một quầng lửa khổng lồ hình nấm rực đỏ cả bầu trời bến cảng Hải Phong. Sức ép từ vụ nổ mìn và cháy nổ vũ khí lậu cực mạnh thổi bay hàng chục container xung quanh, hất văng hàng trăm tay súng của đối phương ra xa như những con búp bê vải rách. Những mảnh vỡ kim loại bốc cháy đỏ rực rơi xuống như mưa lửa, nhuộm đỏ cả mặt nước bến cảng.
Uất Trì Phong bị sức ép vụ nổ thổi bay khỏi đỉnh container trung tâm. Gã nhào lộn mấy vòng trên không trung rồi rơi bịch xuống sàn đất cát, khẩu súng đại liên mạ vàng tuột khỏi tay gã, văng ra xa.
“Khốn kiếp! Bắn hạ các tay súng bắn tỉa hỗ trợ cho tao!” Uất Trì Phong bò dậy, gương mặt lấm lem muội than gào thét điên cuồng hướng về phía các tay súng bắn tỉa của gã đang mai phục trên các cần cẩu cảng biển.
Tuy nhiên, từ phía ngoài khơi, hạm đội tàu tuần tra bọc thép của Lôi Tấn Khải đã bắt đầu ra tay chiến thuật.
Lôi Tấn Khải đứng trên boong tàu, hắn giương khẩu súng ngắn bắn tỉa chiến thuật bọc thép, nheo mắt nhắm chuẩn xác qua ống ngắm hồng ngoại tầm nhiệt. Dưới làn mưa bão bùng và sương mù dày đặc, hắn nổ súng dứt khoát, bắn hạ liên tiếp ba tay súng bắn tỉa hỗ trợ của Phong đang ẩn nấp trên cần cẩu cao. Mỗi phát đạn của hắn đều bách phát bách trúng, găm thẳng vào trán đối phương khiến chúng rơi rụng xuống biển đen ngòm.
“Uất Trì Phong, đường lui của mày đã bị hạm đội Lôi gia ta khóa chặt vĩnh viễn,” Giọng nói của Lôi Tấn Khải vang vọng qua hệ thống loa phát thanh trên tàu tuần tra bọc thép, lạnh lùng và đầy uy quyền vương giả.
Nhận thấy lực lượng lính đánh thuê của mình đã bị tiêu diệt hoàn toàn, Kho số 9 đã biến thành một biển lửa khổng lồ do cháy nổ vũ khí lậu, Uất Trì Phong điên cuồng chạy trốn hướng về phía cầu cảng phía sau, nơi có một chiếc tàu cao tốc buôn lậu đang nổ máy chờ sẵn.
“Tao không thể thua ở đây! Tao phải trốn ra biển quốc tế!” Uất Trì Phong gầm rú, gã lao vút lên chiếc tàu cao tốc buôn lậu, định vượt biên trốn chạy.
Nhưng ngay khi chiếc tàu cao tốc vừa lao ra khỏi cửa sông Hải Phong được một trăm mét, ba chiếc tàu tuần tra bọc thép khổng lồ của Lôi Tấn Khải đã bao vây phong tỏa toàn bộ lối thoát.
“Bắn chìm nó cho ta,” Lôi Tấn Khải dửng dưng ra lệnh.
Hệ thống pháo tự động trên tàu tuần tra bọc thép đồng loạt nhả đạn. Chiếc tàu cao tốc buôn lậu của Uất Trì Phong bị bắn trúng buồng máy, nổ tung thành một quầng lửa lớn giữa dòng nước sông đen kịt và chìm nghỉm ngay tại cửa sông.
Uất Trì Phong may mắn thoát chết nhờ lao người xuống nước trước khi tàu nổ. Gã ngoi đầu lên mặt nước bão bùng, điên cuồng bơi ngược trở lại bờ vách đá Đồi Gió Hú hoang vu ngoại ô bến cảng để lẩn trốn sự truy sát của Uất Trì Liệt.
Trận huyết chiến bến cảng Kho số 9 kết thúc trong sự sụp đổ thảm hại hoàn toàn của lực lượng phản loạn dưới trướng Cố Chấn Đông và Uất Trì Phong. Toàn bộ kho hàng bốc cháy ngùn ngụt, chiếu sáng rực rỡ cả góc trời Hải Phong.
Uất Trì Liệt sải bước dài giữa những xác chết lính đánh thuê và đống đổ nát bốc khói của kho hàng, khẩu súng trường trên tay anh vẫn còn nóng hổi. Anh bước đến bên chiếc xe limousine bọc thép, tự tay mở cửa xe cho Diệp Chi bước xuống.
Diệp Chi khẽ bước xuống xe, chiếc áo măng tô dạ đen khoác hờ trên vai nàng bay nhẹ theo gió biển mang theo mùi thuốc súng nồng nặc. Nàng nhìn vào đống tro tàn của Kho số 9, thầm tính toán bằng nhãn thuật Trung kính: “Nanh vuốt vũ trang của Cố Chấn Đông tại Hải Phong đã bị nhổ bỏ hoàn toàn. Nhưng Uất Trì Phong vẫn còn sống. Gã đang trốn lên Đồi Gió Hú.”
Lôi Tấn Khải từ trên tàu tuần tra bọc thép bước lên bờ cảng, tà áo khoác da đen của hắn sũng nước mưa. Hắn bước đến sát bên cạnh Diệp Chi, ánh mắt dán chặt vào gương mặt thanh tú quấn băng gạc của nàng đầy vẻ chiếm hữu: “Chúng ta đã san phẳng bến cảng số 9 theo ý muốn của em, Cố tiểu thư. Bây giờ, đã đến lúc em phải thực hiện lời hứa của mình.”
Nhưng ngay khi hắn vừa dứt lời, từ phía rừng cây tối tăm dẫn lên Đồi Gió Hú ngoại ô bến cảng, một tiếng gầm rú điên cuồng đầy tuyệt vọng bùng lên giữa màn đêm giông bão gào thét dữ dội.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!