Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Ván Bài Đặt Cược Tuổi Thọ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cánh cửa đá hắc thạch khổng lồ dưới lòng đất từ từ trượt sang hai bên, phát ra những tiếng ma sát trầm đục ê răng vang vọng khắp hầm ngầm sòng bạc Huyền Minh. Từ bên trong, một luồng khí lạnh lẽo mang theo mùi gỗ mục và hương trầm cổ kính ngàn năm ùa ra, quấn lấy tà sườn xám đen thêu chỉ bạc hình Tỳ Hưu của Cố Diệp Chi.


Nàng không hề run rẩy. Đôi mắt trong suốt như sương tuyết của nàng nhìn thẳng vào khoảng tối sâu thẳm phía trước, nơi chiếc bàn cược bằng gỗ trầm hương ngàn năm đang lặng lẽ ngự trị dưới ánh sáng mờ nhạt của những ngọn nến sáp ong vàng vọt. Phía sau nàng, năm ông trùm tài phiệt – năm con sói đói đang thèm khát xâu xé di sản của cha nàng – cũng bước xuống. Tiếng giày da nện lên bậc đá hắc thạch vang lên đều đặn, lạnh lùng và đầy áp lực.


"Xác suất họ lùi bước khi nhìn thấy Phòng cược cổ đại này: 0%," Diệp Chi thầm tính toán trong đầu. Ngón tay thon dài của nàng khẽ chạm vào cây trâm ngọc cổ vừa rút khỏi búi tóc, mái tóc đen dài buông xõa xòa nhẹ trên bờ vai mảnh mai. Khóe mắt phải của nàng vẫn còn hơi nhức, vệt đỏ mỏng quỷ dị do lạm dụng nhãn thuật thấu thị sơ cấp (Sơ kính) trước đó vẫn chưa tan hết. Nàng biết, cơ thể yếu ớt này đang phải chịu đựng sự phản phệ, nhưng nàng không được phép lộ ra bất kỳ sự yếu đuối nào trước mặt năm kẻ đi săn cực đoan này.


Dưới Điện Vận Mệnh tăm tối, Phòng cược cổ đại hiện ra như một thánh đường cấm kỵ. Ở chính giữa căn phòng hình tròn, trên mặt chiếc bàn trầm hương ngàn năm, bộ ba viên xúc xắc bằng vàng ròng Huyền Minh đang nằm im lìm bên trong chiếc cốc lắc bằng da trâu cổ.


Ngồi phía sau bàn cược là một bóng người già nua, mặc áo vải thô xám giản dị. Đó là Lão Tiễn – người chia bài mù huyền thoại của Huyền Minh, người đã dạy Diệp Chi những kỹ năng lắc xúc xắc và thuật đọc vị đầu tiên từ thuở nhỏ. Dù đôi mắt đã mù lòa, tai của ông khẽ động đậy khi nghe tiếng bước chân của Diệp Chi. Ông cung kính cúi đầu:


"Mệnh Chủ, người đã về. Khai cuộc Huyền Minh đã sẵn sàng."


Lôi Tấn Khải bước lên trước, chiếc áo vest đen hở cúc cổ để lộ lồng ngực săn chắc dao động theo từng nhịp thở mạnh mẽ. Hắn nhìn lướt qua Lão Tiễn mù, rồi cười lạnh, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao cạo găm chặt vào gương mặt thanh tú của Diệp Chi:


"Cố tiểu thư, trò hề này kéo dài đủ rồi đấy. Cô nghĩ một lão già mù và mấy viên xúc xắc đất sét mạ vàng này có thể giữ được sòng bạc Huyền Minh sao? Lôi gia chúng tôi kiểm soát toàn bộ bến cảng Hải Phong, chỉ cần một mệnh lệnh của tôi, sòng bạc này sẽ biến thành bình địa trong vòng một giờ."


"Lôi gia chủ," Diệp Chi thản nhiên ngắt lời, giọng nói nhẹ nhàng nhưng mang theo uy quyền lạnh lùng của một Mệnh Chủ thực thụ. "Tiền tài hay thế lực quân sự của anh ngoài kia đều vô nghĩa khi bước qua cánh cửa đá này. Đây là Phòng cược cổ đại của dòng họ Cố. Tại đây, chúng ta không giao dịch bằng tiền mặt, cũng không dùng đến Huyền Minh tệ. Thứ duy nhất được đặt lên bàn cân... chính là tuổi thọ vật lý của các vị."


Lời nói của Diệp Chi vừa dứt, không khí trong phòng cược đột ngột hạ xuống vài độ. Thẩm Hoài Dạ, đế vương tài chính đang đứng phía sau, khẽ đẩy gọng kính vàng. Đôi mắt thâm trầm sắc bén của hắn híp lại, luồng vận khí màu tím đậm của Mệnh Kim Đế bao quanh hắn khẽ dao động. Hắn tiến lên một bước, thanh âm lạnh buốt vang lên:


"Tuổi thọ vật lý? Cố tiểu thư, cô đang muốn dùng trò lừa bịp phong thủy của cha cô để dọa dẫm chúng tôi sao? Tôi là kẻ thực tế, tôi chỉ tin vào những con số trên báo cáo tài chính."


"Thẩm tổng có thể không tin," Diệp Chi xoay nhẹ đồng xu may mắn Huyền Minh trong lòng bàn tay trái, cảm nhận linh khí ấm áp từ đồng bạc cổ truyền lại để ổn định thần trí. "Nhưng thỏa ước máu năm mươi năm trước giữa năm gia tộc các vị và tổ tiên họ Cố đã ghi rõ: Vận khí vương giả của năm gia tộc được duy trì bằng cách chia sẻ thọ mệnh với Huyền Minh. Cha tôi qua đời, phong ấn lỏng lẻo, vận khí của các vị đang rò rỉ từng giờ. Nếu không đặt cược thọ mệnh để tái thiết lập khế ước, các vị nghĩ mình còn sống được bao lâu?"


Tạ Minh Sách – thiên tài phong thủy của Tạ gia – khẽ nhíu mày. Hắn rút chiếc la bàn cổ bằng đồng ra khỏi tay áo lụa trắng. Chiếc kim la bàn xoay tròn điên cuồng, chỉ thẳng về phía chiếc bàn trầm hương. Hắn trầm giọng nói:


"Nàng không nói dối. Từ trường phong thủy ở đây đang nuốt chửng sinh khí của chúng ta. Nếu không tham gia ván cược này, chúng ta bước ra ngoài cũng sẽ gặp tai ương chí mạng do vận khí sụp đổ."


Uất Trì Liệt cười hoang dại, chiếc măng tô dạ đen đầy vết sẹo chiến tranh của hắn khẽ động. Hắn bước tới sát bàn cược, chống hai tay xuống mặt gỗ trầm hương, ánh mắt đỏ rực sát khí dã thú nhìn chằm chằm Diệp Chi:


"Đặt cược thọ mệnh sao? Thú vị! Cô bé, nếu tôi thắng, tôi muốn cô phải quỳ xuống dâng hiến toàn bộ sòng bạc này cho tôi. Còn nếu tôi thua... cô muốn lấy bao nhiêu năm mạng sống của tôi?"


"Mỗi ván bài cược tối thiểu là năm năm tuổi thọ vật lý," Diệp Chi lạnh lùng đáp, không hề né tránh ánh mắt hoang dại của hắn. "Luật chơi rất đơn giản: Lắc xúc xắc đoán điểm. Đoán đúng, các vị lấy đi vận khí của Huyền Minh để gia tăng thọ mệnh. Đoán sai, bộ xúc xắc vàng ròng này sẽ tự động hút đi năm năm tuổi thọ của kẻ thua cuộc thông qua khế ước cổ đại."


Lôi Tấn Khải bước lên gạt Uất Trì Liệt ra. Sự kiêu ngạo của kẻ thống trị bến cảng không cho phép hắn đứng sau kẻ khác. Hắn nhìn bộ xúc xắc bằng vàng ròng Huyền Minh đang lấp lánh dưới ánh nến, rồi cười gằn:


"Năm năm tuổi thọ? Đối với Mệnh Vương Giả của Lôi Tấn Khải tôi, năm năm chẳng là gì cả. Tôi sẽ là người đầu tiên đặt cược. Cô bé, chuẩn bị dâng sòng bạc này ra đi!"


Lão Tiễn mù khẽ gật đầu, ông đưa đôi bàn tay thon dài có những vết chai đặc trưng của người chia bài huyền thoại lên. Ông thắp một nén trầm hương cổ Huyền Minh đặt vào chiếc lư đồng nhỏ bên cạnh bàn cược. Làn khói hương trầm tỏa ra, mang theo mùi thơm thanh khiết nhưng lạnh lẽo, nhanh chóng bao phủ lấy toàn bộ bàn cược, tạo thành một lớp màng ánh sáng mờ ảo ngăn cách không gian phòng cược với bên ngoài. Đây chính là nghi thức "Khai Cuộc Huyền Minh".


A Sâm đứng ở cửa hầm ngầm, gõ mạnh vào chiếc chuông đồng cổ gia truyền ba tiếng dồn dập. Tiếng chuông vang lên trầm hùng, làm rung chuyển cả những khối đá cổ thạch phong thủy xung quanh phòng.


Lão Tiễn mù cầm chiếc cốc lắc bằng da trâu cổ lên, đặt ba viên xúc xắc vàng ròng vào bên trong, rồi đẩy về phía Lôi Tấn Khải:


"Lôi gia chủ, mời anh lắc xúc xắc. Mệnh Chủ sẽ là người đoán điểm."


Lôi Tấn Khải cười ngạo nghễ. Hắn vươn bàn tay to lớn, thô ráp nắm lấy chiếc cốc da trâu cổ. Hắn không phải là một con bạc thông thường, mà là một kẻ đã qua huấn luyện quân sự cực hạn. Hắn biết rõ rằng những kẻ chia bài huyền thoại thường dùng thính giác để nghe tiếng xúc xắc va chạm nhằm đoán điểm số.


"Muốn nghe tiếng xúc xắc để đoán sao? Để xem cô nghe thế nào!" Lôi Tấn Khải thầm nghĩ.


Hắn bắt đầu lắc chiếc cốc. Hắn dùng lực cánh tay cực mạnh, lắc với tần số siêu cao và góc độ biến hóa khôn lường. Tiếng va chạm của ba viên xúc xắc vàng ròng vào thành cốc da trâu phát ra những âm thanh chói tai hỗn loạn, tạo thành một bức tường âm thanh bão tố gầm rú trong phòng kín. Tiếng ồn quá lớn, vang dội vào vách đá hắc thạch khiến người bình thường đứng bên cạnh cũng phải ù tai nhức óc.


Diệp Chi nhắm mắt lại, cố gắng sử dụng kỹ thuật thính giác mà Lão Tiễn đã truyền thụ từ nhỏ. Nàng tập trung toàn bộ thính lực vào chiếc cốc lắc. Nhưng tiếng lắc bạo lực của Lôi Tấn Khải quá hỗn loạn, âm thanh va chạm bị bẻ gãy liên tục, vang lên như tiếng súng liên thanh xé rách không khí.


"Không thể nghe được bằng tai thường," Diệp Chi lập tức nhận ra giới hạn. "Tốc độ và lực lắc của hắn đã vượt quá ngưỡng phân tích của thính giác thông thường. Hắn đang cố tình phá hủy thính lực của tôi."


Nàng không còn cách nào khác. Nàng buộc phải sử dụng đến nhãn thuật thấu thị sơ cấp (Sơ kính).


Diệp Chi mở mắt ra. Nàng dồn toàn bộ tinh thần lực còn lại vào mắt phải. Trong chớp mắt, đồng tử mắt phải của nàng khẽ co lại, vệt đỏ mỏng ở khóe mắt bùng lên sắc đỏ rực quỷ dị, mang theo cảm giác bỏng rát kinh hoàng như có một ngọn lửa đang thiêu đốt võng mạc của nàng. Cơn đau nhức dữ dội từ mắt phải lan thẳng lên đỉnh đầu, khiến thái dương nàng giật mạnh liên hồi.


Nhưng bù lại, tầm nhìn của nàng thay đổi hoàn toàn. Chiếc cốc da trâu cổ màu đen sẫm dần trở nên mờ nhạt, rồi hóa thành trong suốt như pha lê dưới nhãn lực thấu thị của nàng. Bên trong chiếc cốc, ba viên xúc xắc bằng vàng ròng Huyền Minh đang xoay tròn điên cuồng, các mặt số chấm đỏ, chấm đen lướt qua mắt nàng với tốc độ cực nhanh.


Đúng lúc đó, Diệp Chi đột ngột cảm nhận được một luồng từ trường phong thủy quỷ dị bùng lên từ phía đối diện.


Tạ Minh Sách đang đứng lặng lẽ, ngón tay thon dài của hắn khẽ xoay nhẹ quân cờ ngọc phỉ thúy. Hắn đang sử dụng la bàn cổ để âm thầm điều chỉnh từ trường phong thủy xung quanh bàn cược. Luồng khí xanh ngọc bích thanh tao của Mệnh Kỳ Sĩ từ người hắn lan tỏa ra, bẻ cong dòng chảy năng lượng tự nhiên của căn phòng, cố gắng tác động vào quỹ đạo xoay của ba viên xúc xắc vàng ròng bên trong cốc nhằm ép điểm số ra kết quả bất lợi cho Diệp Chi.


Dưới tác động của trận pháp phong thủy của Minh Sách, ba viên xúc xắc vàng ròng bỗng nhiên chuyển động lệch hướng một cách phi lý vật lý, quỹ đạo xoay của chúng trở nên hỗn loạn hơn bao giờ hết. Nhãn thấu thị của Diệp Chi bị nhiễu loạn, hình ảnh ba viên xúc xắc bắt đầu nhòe đi, vệt đỏ ở mắt phải nàng càng bùng cháy dữ dội, một giọt máu nhỏ xíu rỉ ra từ khóe mắt, lăn dài trên gò má trắng tuyết của nàng.


"Hắn đang cố tình bẻ cong phong thủy bàn cược," Diệp Chi thầm tính toán, lý trí của nàng lạnh lùng đến đáng sợ. "Xác suất nhãn thuật bị quá tải hoàn toàn dẫn đến mù lòa nếu tôi tiếp tục duy trì thấu thị dưới tác động của trận pháp: 85%."


Nàng không hề hoảng loạn. Nàng thọc bàn tay trái vào túi chiếc sườn xám đen, nắm chặt lấy Đồng xu may mắn Huyền Minh bằng bạc cổ. Đồng xu bạc cổ phát ra một luồng sinh khí ấm áp sưởi ấm lòng bàn tay nàng. Diệp Chi khẽ dịch chuyển đồng xu bạc cổ theo một góc độ chính xác mười lăm độ hướng về phía Tạ Minh Sách.


Đây chính là kỹ thuật Chuyển Di Vận Xui sơ cấp. Nàng dùng đồng xu bạc cổ làm vật trung gian để phản chiếu lại luồng sát khí phong thủy của Minh Sách, vá lại long mạch sòng bạc tại vị trí bàn cược.


Ngay lập tức, chiếc kim la bàn cổ trên tay Tạ Minh Sách khẽ giật mạnh một cái, luồng khí xanh ngọc bích quanh hắn bị dập tắt tạm thời. Minh Sách kinh ngạc nhìn Diệp Chi, hắn không ngờ nàng lại có thể hóa giải đòn ám toán phong thủy của hắn một cách im lặng và tinh vi đến thế chỉ bằng một động tác dịch chuyển đồng xu trong túi sườn xám.


Từ trường phong thủy ổn định trở lại. Ba viên xúc xắc vàng ròng bên trong chiếc cốc da trâu cổ khôi phục lại quỹ đạo xoay tự nhiên của chúng dưới nhãn thấu thị của Diệp Chi.


Mắt phải của nàng đau nhức tột độ, máu tươi rỉ ra nhiều hơn, nhuộm đỏ một bên má trắng bợt của nàng dưới ánh nến vàng vọt. Nhưng đôi mắt nàng vẫn giữ nguyên sự băng lãnh, lý trí tuyệt đối.


Lôi Tấn Khải grins, gương mặt đầy vẻ tự tin ngạo mạn của một kẻ nắm giữ mệnh vương giả thống trị bến cảng Hải Phong. Hắn dùng lực cánh tay cực mạnh dằn mạnh chiếc cốc da trâu cổ xuống mặt bàn trầm hương phát ra một tiếng *Rầm* chấn động.


"Cố tiểu thư, tôi đặt cược ván đầu tiên này với năm năm tuổi thọ vật lý của mình!" Lôi Tấn Khải gầm lên, ánh mắt đầy vẻ chiếm hữu và ngạo nghễ nhìn thẳng vào nàng.


Hắn đặt cược năm năm mạng sống của mình vào ván bài, và bên dưới chiếc cốc da trâu cổ màu đen sẫm kia, ba viên xúc xắc bằng vàng ròng Huyền Minh vẫn đang xoay tròn điên cuồng, phát ra những tiếng va chạm kim loại nhỏ dần, chuẩn bị dừng lại định đoạt vận mệnh của kẻ thống trị bến cảng Hải Phong.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!