Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Mật Bản Dưới Hầm Mộ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão tuyết rơi muộn của thành phố cảng Hải Phong dường như không thể lọt qua lớp tường đá dày của sòng bạc Huyền Minh, nhưng cái lạnh buốt của lòng đất thì lại chân thực đến mức len lỏi vào tận xương tủy.


Trở về từ Tòa nhà Tạ Gia sau ván cờ vây định mệnh, Cố Diệp Chi không cho phép bản thân nghỉ ngơi dù chỉ một giây. Chiếc áo măng tô dạ đen rộng lớn của Thẩm Hoài Dạ vẫn khoác hờ trên bờ vai mảnh mai của nàng, mang theo mùi hương gỗ tuyết tùng trầm ấm nhưng cô độc, phần nào cản lại những cơn gió lạnh rít qua hành lang Gothic. Dải băng gạc trắng muốt quấn quanh mắt phải của nàng đã thấm một vệt máu nhạt, minh chứng cho sự tàn phá âm ỉ của nhãn thuật thấu thị lên võng mạc yếu ớt. Trên ngón tay trỏ tay trái, chiếc Nhẫn ngọc bích Lôi Tấn Khải vẫn phát ra luồng sáng xanh lục nhạt ôn hòa, như một đốm lửa nhỏ bảo vệ từ trường xung quanh nàng khỏi sự nhiễu loạn. Trong lòng bàn tay trái, năm ngón tay thon dài của nàng siết chặt lấy Đồng xu may mắn Huyền Minh bằng bạc cổ. Vết nứt lớn chạy dọc thân đồng xu lạnh ngắt, gợi nhắc nàng về ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết.


Nàng trải mảnh bản đồ da dê cổ vừa thu hồi từ bàn cờ hắc thạch bị nứt của Tạ Gia lên mặt bàn gỗ mun. Những đường vẽ bằng mực chu sa đã mờ, nhưng dưới góc nhìn của nhãn thuật Trung kính ở mắt trái, các mạch khí phong thủy chạy ngầm dưới lòng đất sòng bạc hiện lên rõ ràng như những sợi chỉ đỏ.


"Tiểu thư, người thực sự muốn xuống đó ngay lúc này sao? Thể chất của người..."


Giọng nói khàn khàn của Lão Bản vang lên từ phía sau. Ông lão chép sử bảy mươi hai tuổi của gia tộc họ Cố, chủ tiệm sách cũ lầm lì, khẽ chỉnh lại chiếc kính lão trễ xuống mũi. Tay ông dính đầy vết mực đen, ôm chặt cuốn sổ tay da dê ghi chép kiến trúc nguyên bản của hầm ngầm.


Đứng bên cạnh ông là Tiểu Bình, lính canh hầm mộ trẻ tuổi mang vóc dáng cao lớn, mặc bộ trang phục bảo an bọc thép đen nghiêm nghị. Ánh mắt Tiểu Bình lầm lì, tay nắm chặt chiếc chìa khóa điện tử quét mã sinh trắc học, cung kính cúi đầu trước Diệp Chi:


"Tiểu thư, lối vào Hầm mộ Cố Gia đã được phong tỏa nghiêm ngặt sau vụ đột kích của nhóm sát thủ Hắc Long. Nhưng sâu bên dưới năm mươi mét, hệ thống bẫy cơ quan hắc thạch cổ đại vẫn tự động vận hành. Không có ấn ký chủ nhân, ngay cả tôi cũng không thể bảo đảm an toàn."


Diệp Chi khẽ miết ngón tay lên vết sẹo nhỏ hình ngôi sao trên cổ tay trái. Nàng nhìn vào khoảng tối sâu thẳm phía sau cánh cửa sắt rỉ sét dẫn xuống hầm ngầm.


"Xác suất tôi tìm thấy câu trả lời về lời nguyền đoản mệnh của cha ở trên mặt đất là 0%. Nhưng ở dưới kia, nó là 100%," Diệp Chi lạnh lùng nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng mang theo uy quyền tuyệt đối của một Mệnh Chủ. "Tiểu Bình, dẫn đường. Lão Bản, đi sát sau tôi."


Cánh cửa sắt nặng nề mở ra với tiếng rít chói tai. Luồng khí lạnh mang theo mùi rêu phong và tử khí ngàn năm ùa lên, làm lay động tà sườn xám đen thêu chỉ bạc hình Tỳ Hưu của Diệp Chi. Ba bóng người chậm rãi bước xuống những bậc thang đá hắc thạch tối tăm, sâu hút xuống lòng đất.


Càng đi sâu, không khí càng loãng và lạnh buốt. Nhịp tim của Diệp Chi bắt đầu đập nhanh, lồng ngực co thắt nhẹ do thể chất yếu ớt không thích ứng được với môi trường thiếu dưỡng khí. Chiếc nhẫn ngọc bích trên tay nàng khẽ nóng lên, truyền vào một luồng long khí vương giả ấm áp để ổn định tâm mạch của nàng. Nàng thầm cảm ơn sự bảo hộ cưỡng ép nhưng hữu hiệu từ khế ước liên kết với Lôi Tấn Khải.


"Dừng lại!"


Tiểu Bình đột ngột giơ tay ra hiệu. Anh quỳ một gối xuống, bật thiết bị quét hồng ngoại quân sự cầm tay hướng về phía hành lang đá hắc thạch phía trước. Màn hình thiết bị lập tức nhấp nháy những vệt đỏ dày đặc nối liền hai bức tường đá.


"Tiểu thư, đúng như dự đoán. Hệ thống bẫy tên bắn ngầm liên hoàn trong tường đá đã bị kích hoạt do từ trường phong thủy của sòng bạc biến động sau cái chết của Chấn Đông. Chỉ cần bước nhầm vào một ô gạch có trọng lực sai lệch, hàng trăm mũi tên sắt tẩm độc sẽ bắn ra từ hai phía," Tiểu Bình trầm giọng báo cáo, trán lấm tấm mồ hôi lạnh.


Lão Bản vội vàng lật cuốn sổ tay da dê, nheo mắt dưới ánh đèn pin lờ mờ: "Bản vẽ ghi rằng bẫy tên này hoạt động dựa trên sự cân bằng trọng lực phong thủy của bát quái trận. Phải đi theo bước chân của Quy vị... nhưng chữ cổ ở đây bị mờ rồi, tôi không thể giải mã ngay được!"


Tiểu Bình nắm chặt báng súng trường, định bước lên: "Để tôi dùng khiên bọc thép thử phá hủy cơ quan kích hoạt dưới sàn đá."


"Lùi lại, Tiểu Bình," Diệp Chi khẽ quát nhẹ. Nàng bước lên trước, chiếc áo măng tô dạ đen khoác hờ trên vai khẽ lay động. "Cơ quan hắc thạch cổ đại được thiết kế theo long mạch tự nhiên. Nếu cậu dùng vũ lực phá hủy sàn đá, sự mất cân bằng trọng lực sẽ kích hoạt cơ chế tự hủy sập toàn bộ hầm ngầm này trong vòng sáu mươi giây. Chúng ta sẽ bị chôn sống."


Nàng tập trung tinh thần vào mắt trái. Dưới nhãn thuật Trung kính, thế giới tăm tối xung quanh biến mất, thay vào đó là dòng chảy năng lượng phong thủy màu xám đen quấn chặt lấy các ô gạch dưới chân. Nàng nhìn thấy những sợi tơ vận mệnh màu đỏ rực ẩn hiện dưới các khe đá, kết nối thẳng đến một ổ khóa đồng cổ hình đầu Tỳ Hưu nằm khuất trên bức tường bên phải.


"Đó là trục cơ học tiên phong," Diệp Chi thầm tính toán bằng Lý thuyết trò chơi toán học. "Xác suất vô hiệu hóa bẫy bằng cách đi đúng ô gạch trong tình trạng thiếu dữ liệu chữ cổ là dưới 12%. Nhưng xác suất khóa chặt trục cơ học bằng cách dùng vật đối trọng chính xác là 99.4%."


Nàng rút cây Trâm ngọc cổ của cha đang cài trên búi tóc đen mượt mà. Mái tóc đen dài lập tức buông xõa xòa nhẹ trên bờ vai mảnh mai của nàng. Cầm cây trâm ngọc phỉ thúy mát lạnh trong tay, Diệp Chi bước đi uyển chuyển nhưng cực kỳ chính xác. Nàng không dẫm lên các ô gạch dưới đất, mà tựa nhẹ người vào vách đá hắc thạch, vươn tay cắm thẳng đầu nhọn của trâm ngọc vào miệng tượng Tỳ Hưu trên ổ khóa đồng cổ.


*Cạch!*


Nàng xoay ngược cây trâm ngọc cổ 90 độ theo chiều kim đồng hồ. Một tiếng kim loại va chạm trầm đục vang lên bên trong tường đá. Những vệt đỏ hồng ngoại trên thiết bị quét của Tiểu Bình lập tức biến mất. Hệ thống bánh răng cơ học của bẫy tên bắn ngầm bị khóa chặt hoàn toàn.


"Vô hiệu hóa thành công rồi..." Tiểu Bình thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt nhìn Diệp Chi tràn đầy sự nể phục và kính sợ. Cô gái mỏng manh không một chút võ lực này lại có thể bẻ gãy cạm bẫy chết chóc của tổ tiên chỉ bằng một cây trâm ngọc.


"Đi tiếp thôi, thời gian của chúng ta không có nhiều," Diệp Chi cất trâm ngọc vào túi sườn xám, bước đi có phần lảo đảo do nhãn lực mắt trái bị tiêu hao. Lão Bản vội vàng đi sát bên cạnh đỡ lấy nàng.


Vượt qua hành lang cơ quan, họ tiến vào trung tâm của Hầm mộ Cố Gia. Không gian đột ngột mở rộng ra thành một mật thất hình tròn khổng lồ. Ở chính giữa mật thất, đặt một chiếc quan tài bằng đá hắc thạch nguyên khối, xung quanh là tám khối cổ thạch phong thủy bát quái xếp theo hình trận pháp khóa chặt vận khí. Đó chính là ngôi mộ của tổ tiên sáng lập dòng họ Cố – Cố Trường Sinh.


Lão Bản run rẩy bước đến bên bia đá trước quan tài, dùng ngón tay dính mực khẽ vuốt theo những nét chữ cổ được khắc sâu: "Tổ tiên Cố Trường Sinh... người duy nhất từng đối thoại trực tiếp với thực thể Vô Thường... Chữ khắc ở đây nói rằng: 'Vận khí thế gian vốn có hạn, kẻ muốn đứng trên đỉnh cao quyền lực phải dùng thọ mệnh của huyết mạch canh giữ để đổi lấy sự hưng thịnh vĩnh cửu cho đồng minh'."


Diệp Chi khẽ nhíu mày dưới lớp kính áp tròng lọc quang phổ. "Dùng thọ mệnh của huyết mạch họ Cố để đổi lấy sự hưng thịnh cho đồng minh? Đồng minh ở đây... chính là năm gia tộc lớn Hải Phong?"


"Đúng vậy, tiểu thư," Lão Bản thảng thốt đọc tiếp. "Thỏa ước máu năm xưa buộc năm gia tộc phải cung cấp tài lực và lòng trung thành để bảo vệ Huyền Minh, ngược lại, Huyền Minh dùng Bàn Cờ Mệnh để chuyển di thọ mệnh của dòng họ Cố sưởi sưởi ấm và gia tăng vận thế vương giả cho họ. Nhưng... có một điều khoản ẩn."


Diệp Chi không đợi Lão Bản đọc hết. Nàng dùng nhãn thấu thị Trung kính quét nhanh qua bệ đá thờ bên dưới quan tài của tổ tiên. Dưới lớp đá hắc thạch dày nửa mét, nàng nhìn thấy một luồng khí xám tro nhạt đang bao quanh một chiếc hộp đồng cổ nhỏ được niêm phong bằng sáp đỏ.


"Tiểu Bình, đập vỡ bệ đá ở góc tây nam. Chiếc hộp nằm ở dưới đó," Diệp Chi ra lệnh.


Tiểu Bình lập tức bước lên, dùng báng súng trường bọc thép dứt khoát nện mạnh ba nhát vào vết nứt phong thủy mà Diệp Chi chỉ định. Đá hắc thạch vỡ vụn, lộ ra một chiếc hộp đồng cổ rỉ sét xanh.


Diệp Chi đón lấy chiếc hộp. Trên mặt hộp khắc biểu tượng Tỳ Hưu ngậm đồng tiền cổ – ấn ký riêng của cha nàng, Cố Thiên Hành. Nàng dùng đầu nhọn của trâm ngọc cổ khẽ gẩy nhẹ lớp sáp niêm phong đã khô khốc, mở nắp hộp. Bên trong là một tệp tài liệu bằng giấy bản cổ, nét chữ viết tay quen thuộc bằng mực tàu đen của cha nàng hiện ra rõ mồn một.


Đó chính là Bản di chúc phụ của cha.


Diệp Chi khẽ lật từng trang giấy mỏng, đôi mắt trái của nàng co thắt dữ dội khi đọc những dòng chữ chứa đầy máu và nước mắt của người cha quá cố:


*"Diệp Chi, con gái yêu dấu của ta...

Khi con đọc được những dòng này, ta đã không còn trên thế gian này nữa. Ta biết con sẽ hận ta vì đã đẩy con vào sòng bạc Huyền Minh, trói buộc con vào khế ước sinh mệnh với năm ông trùm tài phiệt. Nhưng đó là cách duy nhất để giữ lại mạng sống cho con.


Con có biết vì sao vết sẹo hình ngôi sao trên cổ tay trái của con luôn đau nhức mỗi khi thời tiết thay đổi? Đó không phải là vết sẹo bắt cóc thông thường. Mười năm trước, khi con bị bắt cóc, kẻ chủ mưu thực sự chính là Hội Đồng Ngũ Nhạc. Chúng muốn dùng máu của con để huyết tế kích hoạt hoàn toàn Bàn Cờ Mệnh Cổ Đại, hút cạn thọ mệnh dòng họ Cố để giúp năm gia tộc đạt đến sự bất tử vĩnh cửu.


Để cứu con, ta đã phải thực hiện giao dịch tuổi thọ đầu tiên với thực thể thần bí Vô Thường dưới Điện Vận Mệnh. Ta dâng hiến hai mươi năm thọ mệnh của bản thân để đổi lấy nhãn thuật thấu thị bảo vệ con, đồng thời thiết lập khế ước phản vệ lên năm ông trùm thế hệ trẻ. Chỉ cần con gặp nguy hiểm, vận khí của họ sẽ sụp đổ. Ta buộc họ phải dùng mạng sống của họ để làm lá chắn bảo vệ con, bởi vì nếu con chết, họ cũng sẽ tiêu vong trong vòng hai mươi tư giờ.


Nhưng hãy cẩn thận, Diệp Chi. Khế ước này là một con dao hai lưỡi. Thực thể Vô Thường đang ngủ say dưới lòng đất Huyền Minh không bao giờ làm ăn thua lỗ. Mỗi lần con dùng nhãn thuật để bẻ cong vận mệnh hoặc thanh tẩy ám nguyền cho họ, thọ mệnh của con sẽ bị rút ngắn trực tiếp. Đến cuối cùng, nếu con không thể đánh bại Vô Thường trên Bàn Cờ Mệnh Cổ Đại, con và cả năm ông trùm sẽ bị biến thành những quân cờ rỗng tuếch, hiến tế toàn bộ linh hồn cho bóng tối..."*


Bản di chúc phụ của cha rơi khỏi bàn tay run rẩy của Diệp Chi, đáp nhẹ xuống sàn đá hắc thạch lạnh buốt.


"Thì ra... cái chết của cha... và khế ước trói buộc năm ông trùm... tất cả đều là một ván cờ đổi mạng khổng lồ," Diệp Chi thầm nghĩ, lồng ngực nàng nhói đau dữ dội. Nàng khẽ miết chặt Đồng xu may mắn Huyền Minh dính máu trong tay trái. Sự thật tàn nhẫn này bóp nghẹt lấy hơi thở yếu ớt của nàng. Cha nàng đã dùng chính sinh mạng của mình để mua cho nàng một cơ hội sống sót giữa bầy sói đói Hải Phong.


"Tiểu thư! Có biến cố!"


Tiểu Bình đột ngột thét lên, giương súng trường che chắn trước người Diệp Chi.


*Ầm! Ầm! Ầm!*


Từ sâu dưới Điện Vận Mệnh – phòng kín sâu nhất dưới hầm ngầm sòng bạc – một tiếng gầm rú trầm đục, ghê rợn vang lên, rung chuyển toàn bộ không gian hầm mộ. Những khối cổ thạch phong thủy bát quái xếp xung quanh quan tài của tổ tiên khẽ rung lắc dữ dội, xuất hiện những vết nứt chằng chịt.


Luồng hắc khí xám đen quỷ dị từ dưới lòng đất phun ra xối xả, mang theo một áp lực vận mệnh khổng lồ bóp nghẹt lấy linh hồn của ba người. Tiếng gầm rú trầm đục ấy như tiếng cười giễu cợt của một thực thể thần bí vừa tỉnh giấc sau giấc ngủ ngàn năm, báo hiệu phong ấn cổ đại của thực thể Vô Thường đang bị lung lay dữ dội sau khi Diệp Chi chạm vào mật bản di chúc phụ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!