Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Bát Quái Định Vận Kỳ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cánh cửa gỗ lim nặng nề của Tòa nhà Tạ Gia đóng sập lại với một tiếng trầm đục vang dội, cắt đứt hoàn toàn chút ánh sáng hoàng hôn cuối cùng của thành phố cảng Hải Phong. Bóng tối nhanh chóng nuốt chửng sảnh chính cổ kính, chỉ còn lại những ngọn nến sáp đỏ bày trí theo thế trận phong thủy phát ra luồng ánh sáng lập lòe quỷ dị.


Cố Diệp Chi đứng yên ở trung tâm đại sảnh. Chiếc áo măng tô dạ đen rộng lớn của Thẩm Hoài Dạ vẫn khoác hờ trên bờ vai mảnh mai, mang theo mùi hương gỗ tuyết tùng thâm trầm như một lá chắn vô hình sưởi ấm cho cơ thể đang khẽ run lên vì lạnh của nàng. Bên dưới lớp áo dạ, tà sườn xám màu đen thêu chỉ bạc hình Tỳ Hưu khẽ lay động theo luồng gió lạnh rít qua khe cửa. Nàng khẽ siết chặt tay trái, nơi chiếc Nhẫn ngọc bích Lôi Tấn Khải đeo trên ngón tay trỏ đang phát ra luồng sáng xanh lục nhạt ôn hòa, trong khi Đồng xu may mắn Huyền Minh bị nứt một vết lớn vẫn nằm im lìm, lạnh ngắt trong lòng bàn tay.


"Em không cần phải sợ, Diệp Chi. Có anh ở đây, không ai trong Tạ gia dám chạm vào một sợi tóc của em."


Tạ Minh Sách đứng ngay sau lưng nàng, giọng nói ôn nhu nhưng mang theo một sự kiên định không thể lay chuyển. Hắn khẽ đặt bàn tay thon dài lên bả vai nàng, luồng sinh khí màu xanh ngọc bích thanh tao (Mệnh Kỳ Sĩ) từ cơ thể hắn chậm rãi truyền qua lớp áo dạ, giúp ổn định nhịp tim đang có phần hỗn loạn của Diệp Chi. Sự công khai bảo vệ này của hắn chính là một lời tuyên chiến ngầm gửi đến toàn bộ trưởng lão Tạ gia đang ẩn mình trong bóng tối.


Đêm hôm đó, Diệp Chi được sắp xếp nghỉ ngơi tại Tây sương phòng của Tòa nhà Tạ Gia dưới sự canh gác nghiêm ngặt của lính gác tuần tra. Minh Sách không rời nàng nửa bước, hắn ngồi bên bàn trà, lặng lẽ dùng ngón tay xoay quân cờ ngọc phỉ thúy, đôi mắt thâm trầm luôn dán chặt vào bóng dáng yếu ớt của người con gái trên giường lụa. Hắn biết, ván cờ ngày mai không đơn thuần là một cuộc đấu trí cờ vây, mà là một trận chiến sinh tử nơi Thư Nghi sẽ dùng Trận Pháp Định Vận để hút cạn vận khí và thọ mệnh của Diệp Chi.


***


Sáng hôm sau, khi sương mù dày đặc của vùng ngoại ô vẫn chưa tan, sảnh chính của Tòa nhà Tạ Gia đã được dọn dẹp sạch sẽ để chuẩn bị cho ván cờ định mệnh. Ở chính giữa sảnh, trên một bục đá thạch anh cao ba bậc, đặt một bàn cờ vây khổng lồ làm bằng hắc thạch cổ ngàn năm. Mặt bàn cờ đen bóng như gương, những đường kẻ dọc ngang được khắc sâu, tỏa ra một luồng tử khí lạnh buốt khiến người ta phải rùng mình.


Tạ Hữu Phước ngồi ở phía xa, tay cầm tẩu thuốc bằng đồng đen tỏa khói nghi ngút, ánh mắt xảo quyệt đầy đắc ý. Ngồi đối diện với bàn cờ hắc thạch là Tạ Thư Nghi. Cô ta mặc bộ áo dài lụa tơ tằm màu xanh nhạt thanh tao, mái tóc búi trâm gỗ đơn giản, nhưng đôi mắt lạnh lùng nhìn Diệp Chi bước vào sảnh lại ngập tràn sự đố kỵ và hiếu thắng cực đoan.


"Cố Diệp Chi, cô vẫn dám đến," Tạ Thư Nghi khẽ nhếch môi, giọng nói thanh tao nhưng mang theo sát khí phong thủy cự ly gần. "Ván cờ vây phong thủy – Bát Quái Định Vận Kỳ này hoạt động theo quy tắc huyền môn cổ xưa. Mỗi quân cờ đặt xuống sẽ liên kết trực tiếp với vận khí của người chơi. Nếu cô thua, sòng bạc Huyền Minh và bộ xúc xắc vàng ròng sẽ thuộc về Tạ gia. Còn nếu cô muốn rút lui... e là kết giới phong thủy của Tòa nhà Tạ Gia sẽ không để cô bước ra ngoài an toàn đâu."


Diệp Chi khẽ mỉm cười, nụ cười băng lãnh và ngạo nghễ tột cùng. Nàng chậm rãi bước lên bục đá, tà sườn xám đen khẽ quét qua bậc thềm thạch anh. Nàng ngồi xuống chiếc ghế đối diện, chiếc áo măng tô dạ đen khoác hờ trên vai tạo nên một phong thái đầy quyền lực của một Mệnh Chủ thực thụ.


"Tôi chưa bao giờ có thói quen rút lui trước khi ván bài bắt đầu," Diệp Chi lạnh lùng lên tiếng, đôi mắt trái trong suốt dưới lớp kính áp tròng lọc quang phổ của Thẩm Hoài Dạ khẽ chớp nhẹ. Nàng tuân thủ nghiêm ngặt giới hạn cấm kỵ, tuyệt đối không kích hoạt nhãn thấu thị ở mắt phải đang quấn băng gạc trắng muốt để tránh mù lòa vĩnh viễn. Nàng sẽ dùng nhãn thuật Trung kính ở mắt trái kết hợp với tư duy toán học ứng dụng cực hạn để đối phó với kẻ thù.


"Khai cuộc!" Tạ Hữu Phước gõ mạnh tẩu thuốc xuống bàn gỗ, ra lệnh.


Tạ Thư Nghi khẽ nhấc một quân cờ đen làm bằng đá hắc thạch từ trong hộp gấm cổ, đặt xuống góc bàn cược (vị trí Q16).


*Cạch!*


Tiếng quân cờ chạm vào mặt đá hắc thạch vang lên giòn giã, nhưng ngay lập tức, một luồng hắc khí phong thủy vô hình bùng lên từ quân cờ, lan tỏa khắp sảnh chính. Dưới tầm nhìn nhãn thuật Trung kính ở mắt trái của Diệp Chi, nàng nhìn thấy luồng khí xám đen tà môn kia đang uốn lượn như một con rắn độc, quấn chặt lấy các sợi tơ vận mệnh màu vàng quanh người nàng, điên cuồng hút lấy sinh khí sưởi ấm của cơ thể.


"Trận Pháp Định Vận đã kích hoạt," Tạ Minh Sách đứng ngay sau lưng Diệp Chi thầm nghĩ, gương mặt hắn khẽ biến sắc. Hắn nhìn thấy mặt kính chiếc la bàn cổ bằng gỗ phoebe ngàn năm trong tay mình khẽ run nhẹ và xuất hiện một vết nứt nhỏ, tàn dư sát khí từ trận pháp đang điên cuồng công phá lá chắn của hắn. Minh Sách âm thầm dùng ngón tay xoay quân cờ ngọc phỉ thúy, truyền luồng sinh khí màu xanh ngọc bích thanh tao của mình sang cơ thể Diệp Chi để ổn định từ trường phong thủy bảo vệ nàng.


Diệp Chi khẽ nhíu mày, cảm nhận được luồng khí lạnh lẽo đang xâm nhập vào kinh mạch, khiến vết sẹo nhỏ hình ngôi sao trên cổ tay trái của nàng bắt đầu nhói đau âm ỉ. Nhưng gương mặt nàng vẫn không bộc lộ một chút dao động nào. Nàng khẽ miết ngón tay thon dài lên Đồng xu may mắn Huyền Minh trong tay trái để giữ vững thần trí, đồng thời bộ não thiên tài toán học bắt đầu hoạt động hết công suất.


"Xác suất đối thủ dùng Trận Pháp Định Vận để khóa chặt 4 góc bàn cờ nhằm tạo thế bao vây hoàn mỹ: 98.7%," Diệp Chi thầm tính toán bằng Lý thuyết trò chơi toán học. "Nếu tôi đi cờ theo lối truyền thống của huyền môn, tôi sẽ hoàn toàn bị cuốn vào dòng chảy năng lượng của trận pháp bát quái đối xứng, vận khí sẽ bị hút cạn trong vòng 30 nước cờ. Để bẻ gãy một cấu trúc đối xứng hoàn hảo, tôi phải tạo ra một biến số bất đối xứng phi lý tính."


Nàng khẽ vươn ngón tay thon dài, nhấc một quân cờ trắng làm bằng bạch ngọc thạch, không thèm nhìn vào thế trận đối xứng của Thư Nghi, dứt khoát đặt quân cờ xuống một vị trí hoàn toàn phi truyền thống, ngay sát biên bàn cờ (vị trí D10).


*Cạch!*


Tạ Thư Nghi khẽ khựng lại, đôi lông mày thanh tú nhíu chặt: "Đi cờ biên ở ngay nước thứ hai? Cố Diệp Chi, cô hoàn toàn không biết đánh cờ vây sao? Nước cờ ngu ngốc này sẽ tự hủy hoại thế trận của cô!"


"Trong toán học, không có nước cờ nào là ngu ngốc, chỉ có những con số chưa được giải mã," Diệp Chi lạnh lùng đáp, giọng nói băng lãnh không một gợn sóng.


Tạ Thư Nghi hừ lạnh, tiếp tục đặt xuống quân cờ đen thứ hai (vị trí D4), kích hoạt luồng hắc khí thứ hai bao vây chặt chẽ lấy quân cờ trắng của Diệp Chi. Trận Pháp Định Vận bắt đầu siết chặt, sảnh chính của Tòa nhà Tạ Gia trở nên ngột ngạt tột độ, nhiệt độ trong phòng giảm mạnh xuống mức đóng băng.


Diệp Chi vẫn duy trì sự tĩnh lặng tuyệt đối. Nàng nhắm mắt trái lại trong vòng 3 giây, sử dụng thiền định toán học để phân tích bàn cờ 19x19 thành một ma trận xác suất Markov phức tạp. Nàng tính toán trước 50 nước cờ tiếp theo trong đầu, tìm kiếm chính xác tọa độ giao thoa nơi năng lượng phong thủy của trận pháp yếu nhất.


Nước thứ mười... Nước thứ hai mươi...


Thế trận trên bàn cờ hắc thạch diễn ra cực kỳ quỷ dị. Tạ Thư Nghi đi những nước cờ bá đạo, chính tông của phong thủy bát quái, tạo thành một thiên la địa võng màu đen khổng lồ bao vây lấy những quân cờ trắng rải rác, phi logic của Diệp Chi. Luồng hắc khí tà môn xung quanh bàn cờ ngày càng nồng đậm, bốc mùi tử khí lạnh buốt, điên cuồng tấn công vào lá chắn sinh khí của Tạ Minh Sách.


Tạ Minh Sách đứng sau lưng nàng, gương mặt đã trở nên nhợt nhạt cắt không còn giọt máu. Hắn đang phải gánh chịu một áp lực phong thủy khổng lồ từ trận pháp gia tộc để bảo vệ cho Diệp Chi. Chiếc nhẫn phỉ thúy trên tay hắn khẽ run rẩy, phát ra những tiếng kêu *crắc* siêu nhỏ do quá tải năng lượng.


"Diệp Chi, cẩn thận... nước đi tiếp theo của cô ta sẽ khóa chặt mắt trận," Minh Sách khẽ truyền âm qua nhịp thở gấp gáp.


Diệp Chi khẽ liếc nhìn Minh Sách, nàng nhìn thấy sợi tơ vận mệnh màu xanh ngọc bích của hắn đang bị mài mòn nghiêm trọng vì nàng. Một cảm giác xót xa thầm kín dâng lên trong lòng, nhưng ngay lập tức bị lý trí lạnh lùng của nàng đè xuống. Nàng biết, cách duy nhất để cứu cả hai lúc này là phải giành chiến thắng tuyệt đối.


Tạ Thư Nghi cười ngạo nghễ, ngón tay cô ta kẹp quân cờ đen đặt mạnh xuống vị trí trung tâm Thiên Nguyên (vị trí K10): "Mắt trận đã khóa! Cố Diệp Chi, vận khí của cô đã hoàn toàn sụp đổ! Hãy giao ra bộ xúc xắc vàng ròng!"


*Ầm!*


Một luồng gió hắc khí phong thủy cực đoan bùng nổ từ vị trí Thiên Nguyên, quét qua sảnh chính, làm rung chuyển các bức tượng đá xung quanh. Luồng hắc khí quỷ dị như một con rồng đen khổng lồ há miệng định nuốt chửng lấy Diệp Chi.


Nhưng ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc đó, Diệp Chi khẽ mở mắt trái. Nhãn thuật Trung kính bùng lên một luồng sáng đỏ rực quỷ dị dưới lớp kính bảo vệ. Nàng nhìn thấu toàn bộ dòng chảy năng lượng của Trận Pháp Định Vận. Nhờ nước cờ biên phi truyền thống ở nước thứ hai và chuỗi quân cờ rải rác tính toán bằng toán học xác suất, nàng đã âm thầm thiết lập một ma trận bẫy số liệu đối trọng, bao vây ngược lại toàn bộ hệ thống bát quái của Thư Nghi từ vòng ngoài.


"Tạ Thư Nghi, cô quá tự phụ vào sự đối xứng hoàn hảo của bát quái phong thủy," Diệp Chi trầm giọng, giọng nói nhẹ nhàng nhưng mang theo một áp lực tâm lý cực hạn bóp nghẹt không gian. "Nhưng trong toán học xác suất, sự đối xứng hoàn hảo chính là điểm yếu chí mạng dễ bị bẻ gãy nhất nếu xuất hiện một biến số bất đối xứng cực hạn."


Nàng khẽ vươn ngón tay thon dài đeo chiếc Nhẫn ngọc bích Lôi Tấn Khải phát sáng xanh lục ấm áp, nhấc quân cờ trắng quyết định, dứt khoát đặt thẳng vào vị trí 'mắt trận' thực sự ẩn giấu dưới lớp sương mù phong thủy (vị trí H11).


*CẠCH!*


Tiếng quân cờ chạm vào bàn đá hắc thạch vang lên như một tiếng sấm sét nổ tung giữa sảnh chính.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!