Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Hồng Môn Yến Của Tạ Gia

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa giông của thành phố cảng Hải Phong vừa dứt, nhưng bầu trời hoàng hôn vẫn xám xịt như một tấm màn lụa cũ bị nhuộm bởi tro tàn. Bên trong chiếc xe limousine bọc thép màu đen sang trọng của Tạ Minh Sách, không khí im lặng đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng tích tắc đều đặn từ chiếc đồng hồ cơ cổ điển trên bảng điều khiển.


Cố Diệp Chi ngồi tựa lưng vào lớp ghế da mềm mại. Dáng người nàng mảnh khảnh, da trắng như tuyết lạnh, nổi bật trên nền chiếc sườn xám cách tân màu đen thêu chỉ bạc hình Tỳ Hưu sắc sảo. Trên bờ vai gầy guộc của nàng, chiếc áo măng tô dạ đen rộng lớn của Thẩm Hoài Dạ vẫn được khoác hờ, mang theo mùi hương gỗ tuyết tùng thâm trầm, lạnh lùng như một lá chắn vô hình che chở nàng khỏi cái lạnh ẩm ướt của ngoại ô. Dải băng gạc trắng muốt quấn quanh mắt phải của nàng vẫn còn vương một vệt máu nhạt khô khốc – tàn dư của cơn phản phệ dữ dội sau ván bài chứng khoán nghẹt thở ngày hôm qua. Nàng khẽ siết chặt tay trái, nơi chiếc Nhẫn ngọc bích Lôi Tấn Khải đang đeo trên ngón tay trỏ phát ra luồng sáng xanh lục nhạt ấm áp. Trong lòng bàn tay nàng, Đồng xu may mắn Huyền Minh bằng bạc cổ bị nứt một vết lớn vẫn lạnh ngắt, mất đi linh lực bảo hộ tự động hằng ngày.


"Em thực sự muốn đi sao, Diệp Chi?"


Giọng nói của Tạ Minh Sách vang lên phá vỡ sự im lặng. Hắn ngồi bên cạnh nàng, phong thái tao nhã như một vị công tử bước ra từ bức tranh cổ. Hắn mặc chiếc áo sơ mi lụa trắng thêu hoa văn chìm tinh xảo, tay trái khẽ xoay quân cờ ngọc phỉ thúy xanh mướt, tay phải đang đặt trên chiếc la bàn cổ bằng gỗ phoebe ngàn năm. Đôi mắt hắn ôn nhu nhưng sâu thẳm bên trong lại ẩn chứa một tia nhìn chiếm hữu cực đoan, găm chặt vào bóng dáng yếu ớt của người con gái bên cạnh.


"Xác suất tôi bị Hội Đồng Ngũ Nhạc ám toán nếu trốn tránh trong sòng bạc là 85.3%," Diệp Chi khẽ mở mắt trái trong suốt như mặt hồ mùa đông, giọng nói của nàng băng lãnh và lý trí tuyệt đối. "Nhưng nếu tôi chủ động bước vào Tòa nhà Tạ Gia dưới sự tháp tùng của em, xác suất họ dám nổ súng trực tiếp sẽ giảm xuống còn 12.4%. Tạ Hữu Phước là một con cáo già, ông ta sẽ không ngu ngốc đến mức công khai trở mặt với gia chủ trẻ của Tạ gia ngay trên địa bàn của mình."


Tạ Minh Sách khẽ thở dài, bàn tay thon dài của hắn vươn ra, khẽ chạm vào bờ vai mảnh mai của nàng qua lớp áo măng tô dạ. Sự tiếp xúc thân mật cự ly gần khiến luồng vận khí màu xanh ngọc bích thanh tao (Mệnh Kỳ Sĩ) từ cơ thể hắn chậm rãi truyền sang, sưởi ấm cho kinh mạch đang lạnh dần của Diệp Chi.


"Chú hai Tạ Hữu Phước đã cấu kết với Cố Chấn Đông từ lâu. Lần này ông ta dùng danh nghĩa 'giải quyết khoản nợ phong thủy cũ của cha em' để gửi thư mời, mục tiêu chắc chắn là Bộ xúc xắc bằng vàng ròng Huyền Minh. Trận pháp bát quái của Tòa nhà Tạ Gia cực kỳ cực đoan, ngay cả anh khi bước vào cũng phải cẩn trọng từng bước. Em đang mạo hiểm bằng chính thọ mệnh còn lại của mình đấy, Diệp Chi."


"Tôi chưa bao giờ chơi một ván bài nào mà không chấp nhận rủi ro," Diệp Chi khẽ nhếch môi, ngón tay thon dài miết nhẹ lên vết nứt của đồng xu bạc cổ. "Nếu Tạ gia muốn dùng quy tắc huyền môn để ép tôi, tôi sẽ dùng chính toán học và nhãn thuật để bẻ gãy sự kiêu ngạo của họ."


Chiếc xe limousine chậm rãi giảm tốc, rẽ vào một con đường lát đá xám rêu phong dẫn thẳng lên ngọn đồi ngoại ô Hải Phong. Tòa nhà Tạ Gia hiện ra giữa những rặng thông già đen sẫm. Đó là một khu phức hợp kiến trúc cổ kính, uy nghiêm nhưng mang lại cảm giác suffocating (ngột ngạt) tột độ. Mọi ngóc ngách, từ độ dốc của mái ngói, hướng đặt của các bức tượng đá cho đến cách bài trí các rãnh nước chảy xung quanh trang viên đều tuân thủ nghiêm ngặt theo phong thủy học bát quái cực đoan, tạo thành một kết giới vô hình sẵn sàng bẫy và hút cạn vận khí của bất kỳ người lạ nào bước vào.


Khi xe dừng hẳn trước bậc thềm đá thạch anh, Tạ Minh Sách xuống xe trước, sau đó ôn nhu đỡ Diệp Chi xuống. Cơ thể nàng yếu ớt, bước đi có phần lảo đảo dưới sức nặng của chiếc áo măng tô dạ rộng lớn. Minh Sách khẽ siết chặt cánh tay nàng, để nàng tựa hoàn toàn vào người mình, sải bước chậm rãi bước lên bậc thềm đá. Hành động công khai bảo vệ người ngoài của hắn khiến những gia nhân Tạ gia đang đứng gác hai bên lối vào phải cúi đầu, ánh mắt họ lóe lên vẻ kinh ngạc và e dè.


Cánh cửa gỗ lim khổng lồ dẫn vào phòng trà chính của Tạ gia chậm rãi mở ra.


Bên trong phòng trà, khói hương trầm tỏa ra nghi ngút, mang theo mùi vị cổ kính nhưng lạnh lẽo. Ngồi ở vị trí chủ vị là Tạ Hữu Phước – trưởng lão phe bảo thủ của Tạ gia. Ông ta khoảng bốn mươi tám tuổi, vóc dáng thấp lùn nhưng gương mặt đầy mụn thịt xảo quyệt, mặc bộ áo gấm hoa văn rồng phượng lòe loẹt, tay cầm chiếc tẩu thuốc bằng đồng đen tỏa khói. Ngồi bên cạnh ông ta là Tạ Thư Nghi – nữ thiên tài phong thủy của Tạ gia. Cô ta mặc bộ áo dài lụa tơ tằm màu xanh nhạt thanh tao, tóc búi trâm gỗ đơn giản, nhưng đôi mắt lạnh lùng dán chặt vào chiếc Nhẫn ngọc bích Lôi Tấn Khải trên ngón tay Diệp Chi, lóe lên tia đố kỵ điên cuồng.


"Minh Sách, cháu thật biết cách làm mất mặt trưởng bối," Tạ Hữu Phước rít một hơi thuốc, giọng nói khàn đặc mang theo áp lực tinh thần cực lớn dội thẳng về phía hai người. "Cháu là gia chủ trẻ của Tạ gia, vậy mà lại đi tháp tùng một đứa con gái mang mệnh xui xẻo, tay dính đầy máu tanh của dòng họ phản bội bước vào từ đường tôn nghiêm của chúng ta?"


"Chú hai, Diệp Chi là khách quý của cháu, cũng là Mệnh Chủ hợp pháp của Huyền Minh," Tạ Minh Sách bước lên một bước, chắn hoàn toàn luồng sát khí tinh thần của Hữu Phước trước mặt Diệp Chi. Hắn chậm rãi đặt chiếc la bàn cổ bằng gỗ phoebe lên bàn trà, mặt la bàn khẽ xoay nhẹ, phát ra một luồng sinh khí ngọc bích ôn hòa hóa giải hoàn toàn áp lực trong phòng trà. "Hôm nay chú gửi thư mời em ấy đến đây để bàn chuyện nợ cũ, cháu nghĩ chúng ta nên dùng quy tắc đàng hoàng để nói chuyện, thay vì dùng uy thế trưởng bối để ép người."


Quan hệ giữa Minh Sách và Hữu Phước lập tức xuất hiện một vết rạn nứt lớn ngay trước mặt các gia nhân. Hữu Phước khẽ biến sắc, gõ mạnh tẩu thuốc xuống bàn trà gỗ gụ phát ra tiếng *bộp* khô khốc.


"Được! Nói chuyện quy tắc!" Tạ Hữu Phước quay sang nhìn chằm chằm vào mắt trái của Diệp Chi. "Cố tiểu thư, cha cô – Cố Thiên Hành năm xưa khi thiết lập đại trận Huyền Minh đã mượn của Tạ gia chúng tôi một luồng long mạch tụ khí trị giá ba mươi năm vận thế. Nay ông ta đã chết, sòng bạc Huyền Minh đã suy kiệt. Theo quy tắc huyền môn Hải Phong, nợ vận mệnh phải được trả bằng bảo vật vận mệnh. Hôm nay, cô phải giao ra Bộ xúc xắc bằng vàng ròng Huyền Minh để cấn trừ khoản nợ này, nếu không, Tạ gia sẽ thu hồi toàn bộ long mạch, đánh sập sòng bạc của cô ngay trong ngày mai!"


Diệp Chi vẫn giữ sự im lặng tuyệt đối. Nàng khẽ ngồi xuống chiếc ghế gỗ lim đối diện. Chiếc áo măng tô dạ đen của Thẩm Hoài Dạ khoác trên vai nàng khẽ lay động. Nàng dùng nhãn thuật Trung kính ở mắt trái – lúc này đang được che giấu khéo léo dưới lớp kính áp tròng lọc quang phổ của Hoài Dạ – để quan sát xung quanh.


Dưới tầm nhìn thấu thị của nàng, thế giới xung quanh bỗng chốc mờ đi, chỉ còn lại những sợi tơ vận mệnh màu sắc đang chuyển động. Nàng kinh hoàng phát hiện ra, từ phía bàn trà dưới chân Tạ Hữu Phước và Tạ Thư Nghi, hàng chục sợi tơ vận mệnh màu xám đen chứa đầy sát khí phong thủy đang âm thầm bò dọc theo chân bàn, tạo thành một ma trận vô hình bao vây chặt chẽ lấy vị trí ngồi của nàng. Đó là một cái bẫy phong thủy giết người không thấy máu hòng làm suy kiệt sinh khí yếu ớt của nàng.


"Tạ trưởng lão, trong toán học ứng dụng, mọi khoản nợ đều có thể quy đổi thành giá trị thanh khoản cụ thể," Diệp Chi lạnh lùng lên tiếng, giọng nói nhẹ nhàng nhưng sắc bén vô cùng. "Tôi có thể thanh toán cho Tạ gia một trăm triệu Huyền Minh Tệ tiền mặt, hoặc nhượng lại năm mươi phần trăm quyền khai thác bến cảng Hải Phong số 9 vừa thu hồi từ Triệu Nhị Gia. Giá trị của bến cảng số 9 đủ để bù đắp gấp ba lần luồng long mạch năm xưa. Bộ xúc xắc vàng ròng là di vật của cha tôi, không thể giao dịch."


"Nực cười!" Tạ Thư Nghi khinh bỉ cắt ngang lời nàng, cô ta đứng dậy, vung tay ném ra một chiếc hộp gấm cổ màu đỏ sẫm lên bàn trà. "Cố Diệp Chi, cô nghĩ tiền bạc dơ bẩn của giới ngầm có thể mua được vận thế phong thủy của Tạ gia sao? Quy tắc huyền môn là tuyệt đối. Nếu cô muốn giữ lại bộ xúc xắc vàng ròng, cô bắt buộc phải chứng minh bản thân có đủ tư cách làm chủ nó. Hãy đặt bộ xúc xắc vàng vào chiếc hộp gấm này để chúng tôi thử phong thủy. Nếu vận khí của cô đủ mạnh để không bị hộp gấm ăn mòn, chúng tôi sẽ cho cô khất nợ thêm ba năm!"


Chiếc hộp gấm cổ vừa xuất hiện, nhãn thuật Trung kính của Diệp Chi lập tức báo động đỏ rực. Chiếc hộp gấm ấy thực chất là một 'vật chứa sát khí' cực đoan, chứa đầy ám khí của những ngôi mộ cổ dòng họ Tạ. Nếu nàng đặt bộ xúc xắc vàng vào đó, tà khí sẽ ngay lập tức bám vào xúc xắc, đánh sập hoàn toàn long mạch bảo vệ sòng sòng bạc Huyền Minh từ xa.


"Cố tiểu thư không cần phải thử," Tạ Minh Sách lạnh lùng bước tới, bàn tay hắn đè chặt lên nắp chiếc hộp gấm cổ, luồng sinh khí xanh ngọc bích từ chiếc nhẫn phỉ thúy của hắn bùng lên, khóa chặt luồng hắc khí đang rục rịch thoát ra khỏi hộp. "Thư Nghi, em đang dùng tà khí mộ cổ để ám hại khách quý. Quy tắc của Tạ gia cấm tuyệt đối việc sử dụng tà thuật phong thủy cự ly gần nhắm vào người phàm."


"Minh Sách! Cháu liên tục bênh vực người ngoài, phản bội lại lợi ích gia tộc!" Tạ Hữu Phước giận dữ quát lớn, luồng khí xám đậm quanh người lão bùng lên hung tợn. "Hôm nay nếu Cố Diệp Chi không giao ra bộ xúc xắc, hoặc không chứng minh được tư cách, đừng hòng bước ra khỏi Tòa nhà Tạ Gia này an toàn!"


Không khí trong phòng trà căng thẳng đến mức nghẹt thở. Sát khí phong thủy từ bàn trà dâng cao, bắt đầu va chạm dữ dội với luồng sinh khí bảo vệ của Tạ Minh Sách, phát ra những tiếng rè rè vô hình trong không khí.


Diệp Chi nhìn thẳng vào mắt Tạ Thư Nghi, khóe môi nàng khẽ cong lên một nụ cười lạnh lùng, ngạo nghễ. Nàng biết, đàm phán thương mại đã hoàn toàn thất bại trước sự tham lam của những kẻ bảo thủ này. Nàng buộc phải kéo họ vào sân chơi của mình.


"Tạ Thư Nghi, cô đố kỵ với trí tuệ của tôi, muốn cướp đoạt bộ xúc xắc vàng ròng Huyền Minh đến thế sao?" Diệp Chi trầm giọng, giọng nói mang theo một áp lực tâm lý cực mạnh khiến Thư Nghi khẽ biến sắc. "Được thôi. Tôi sẽ cho cô một cơ hội. Ba ngày nữa, tôi sẽ thách đấu với cô một ván cờ vây phong thủy – Bát Quái Định Vận Kỳ ngay tại từ đường Tạ gia này để phân định quyền sở hữu bộ xúc xắc vàng ròng. Nếu cô thắng, tôi dâng bằng cả hai tay. Còn nếu cô thua... cô phải tự tay phế bỏ tu vi phong thủy của mình và quỳ gối xin lỗi trước linh cữu của cha tôi!"


"Cô...!" Tạ Thư Nghi tức giận đến mức gương mặt thanh tú đỏ bừng, nhưng sự hiếu thắng ngầm và lòng đố kỵ khiến cô ta không thể từ chối lời thách đấu đầy kiêu hãnh này. "Được! Tôi chấp nhận ván cờ vây phong thủy định mệnh này với cô! Chú hai, hãy kích hoạt kết giới giam giữ, không cho phép em ấy rời khỏi đây để chuẩn bị gian lận!"


"Khai cuộc!" Tạ Hữu Phước cười gằn đầy đắc ý.


Diệp Chi lạnh lùng đứng dậy, khẽ chỉnh lại chiếc áo măng tô dạ đen trên vai, sải bước tự tin hướng về phía cửa chính phòng trà để bước ra sảnh lớn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!