Sức Ép Từ Hội Đồng
Cơn mưa giông gào thét bên ngoài khung cửa kính phong cách Gothic của sòng bạc Huyền Minh vẫn không có dấu hiệu dứt. Bên trong tẩm thất xa hoa ngập tràn hương trầm cổ kính, bầu không khí đặc quánh sát khí và sự ngột ngạt đến nghẹt thở.
Uất Trì Liệt khẽ luyến tiếc rời khỏi đôi môi lạnh buốt của Cố Diệp Chi. Bàn tay thép đầy vết sẹo chiến tranh của hắn vẫn siết chặt lấy eo nàng, như muốn khảm cơ thể mảnh mai, yếu ớt kia vào lồng ngực nóng bỏng của mình. Luồng long khí vương giả màu đỏ rực của Mệnh Chiến Thần tỏa ra từ cơ thể hắn khẽ dao động, sưởi ấm cho kinh mạch đang đóng băng của nàng. Thọ mệnh được bù đắp một năm từ Liệt giúp nhịp tim của Diệp Chi ổn định trở lại mốc bảy mươi nhịp mỗi phút, cứu nàng thoát khỏi ranh giới tử thần sau cơn phản phệ cực hạn của nhãn thuật thấu thị.
Tống Cảnh Dao đứng bên cạnh giường lụa đen, gương mặt đẹp đẽ như thiên sứ của thần y hắc ám lúc này u ám đến đáng sợ. Hắn khẽ miết ngón tay đeo găng lụa mỏng lên hộp kim châm cứu bằng bạc tuyết, đôi mắt u tối găm chặt vào bàn tay của Uất Trì Liệt đang đặt trên eo Diệp Chi. Sự ghen tuông lãnh thổ dữ dội bùng lên trong lòng hắn, nhưng y đức và sự cẩn trọng buộc hắn phải kìm nén sát ý.
"Buông em ấy ra, Uất Trì Liệt," Tống Cảnh Dao trầm giọng, giọng nói ôn nhu giả tạo thường ngày giờ đây lạnh buốt như băng tuyết dưới lòng đất. "Thể chất của Diệp Chi tuy đã tạm thời ổn định nhờ thọ mệnh vương giả của mày, nhưng tủy vận mệnh của em ấy vẫn cực kỳ yếu ớt. Sự thô bạo của một gã lính đánh thuê như mày chỉ khiến kinh mạch của em ấy thêm tổn thương mà thôi."
Uất Trì Liệt hừ lạnh một tiếng khinh bỉ, nhưng trước ánh mắt trái trong suốt và tĩnh lặng của Diệp Chi vừa khẽ hé mở, hắn đành phải nới lỏng lực tay. Hắn đỡ nàng tựa nhẹ vào gối lụa đen, nhưng vẫn đứng sừng sững bên giường như một bức tường đá bất khả xâm phạm.
Diệp Chi khẽ thở ra một hơi thở mỏng manh như sương khói. Mắt phải của nàng vẫn quấn chặt dải băng gạc trắng muốt dính vệt máu tươi đỏ rực đã khô. Cơn đau nhức dọc theo dây thần kinh thị giác vẫn âm ỉ gào thét, nhắc nhở nàng về Cấm kỵ 10 phút sử dụng nhãn thuật thấu thị mà Lão Tiễn từng nghiêm khắc cảnh báo. Nàng khẽ cử động tay trái, cảm nhận Đồng xu may mắn Huyền Minh bằng bạc cổ vẫn nằm chặt trong lòng bàn tay. Vết nứt lớn chạy dọc thân đồng xu dính máu vương giả của Uất Trì Liệt khẽ tỏa ra hơi ấm nhẹ, khôi phục lại một phần nhỏ linh lực bảo mạng đã kiệt quệ sau vụ nổ mìn tại chợ đen.
Nàng khẽ chạm vào túi chiếc sườn xám đen thêu chỉ bạc hình Tỳ Hưu đang khoác hờ chiếc áo măng tô dạ đen rộng lớn của Thẩm Hoài Dạ. Mảnh giấy địa chỉ của Lão Quỷ vẫn an toàn nằm đó. Trên ngón tay trỏ, chiếc Nhẫn ngọc bích Lôi Tấn Khải khẽ phát ra luồng sáng xanh lục nhạt yếu ớt.
"Em nợ ta một mạng, con mồi nhỏ," Uất Trì Liệt cúi xuống, giọng nói khàn đặc đầy tính chiếm hữu kề sát tai nàng. "Và ta đã dùng chính thọ mệnh của mình để trói buộc em. Từ nay về sau, em không thể thoát khỏi ta."
Diệp Chi không né tránh ánh mắt hoang dại của hắn. Trí tuệ logic của một sinh viên ngành toán học ứng dụng lập tức vận hành siêu tốc. Nàng biết, sự hy sinh thọ mệnh này của Liệt không chỉ là bản năng sinh tồn do khế ước phản phản xạ xui x xẻo chí mạng, mà còn là sự chiếm hữu điên cuồng đang dần bén rễ trong lòng hắn. Nàng khẽ nhếch môi, giọng nói nhẹ nhàng nhưng lạnh lùng như tiếng đồng xu rơi trên bàn đá:
"Anh tự nguyện đặt cược thọ mệnh vào ván bài này, Uất Trì gia chủ. Nhà cái Huyền Minh chưa bao giờ ép buộc anh phải dâng hiến vương miện của mình."
Nàng khẽ nghiêng đầu nhìn sang Uất Trì Liệt, hỏi nhỏ: "Ký hiệu hoa bỉ ngạn đen trên tay tên sát thủ Hắc Long tại chợ đen... anh đã kiểm tra kỹ chưa?"
"Đó là ấn ký của Syndicate Thiên Nhãn," Uất Trì Liệt trầm giọng, ánh mắt lóe lên tia nhìn tàn bạo. "Lũ chuột nhắt quốc tế đó đang nhòm ngó Điện Vận Mệnh của em. Nhưng trước khi chúng ta tìm đến chúng, đám tàn dư già cỗi ở Hải Phong đã bắt đầu mất kiên nhẫn rồi."
Như để minh chứng cho lời nói của Liệt, cánh cửa lim khổng lồ của tẩm thất đột ngột bị gõ dồn dập. Trưởng bảo an A Sâm bước vào, gương mặt nghiêm nghị đầy vết xước hằn lên vẻ lo lắng tột độ. Anh cung kính cúi đầu trước Diệp Chi, nhưng ánh mắt lướt qua hai ông trùm đang đứng bên giường đầy e dè:
"Mệnh Chủ, có biến cố lớn tại sảnh chính. Hội Đồng Ngũ Nhạc đã phát động đòn trừng phạt kinh tế. Thẩm Quốc Trực và Lôi Vạn Thiên đang dẫn đầu cuộc họp cổ đông khẩn cấp, phong tỏa toàn bộ tài khoản giao dịch quốc tế của sòng bạc Huyền Minh. Họ yêu cầu Lôi gia chủ và Thẩm gia chủ phải có mặt ngay lập tức để đối chất."
Diệp Chi khẽ miết ngón tay lên vết sẹo nhỏ hình ngôi sao trên cổ tay trái. Xác suất Hội Đồng Ngũ Nhạc hành động ngay khi nàng vừa thoát chết tại chợ đen là 99.9%. Đám trưởng lão bảo thủ đó muốn dùng áp lực tài chính để cô lập nàng, ép nàng phải giao ra di sản của cha.
"Chuẩn bị xe lăn cho tôi," Diệp Chi lạnh lùng ra lệnh cho A Sâm. "Tôi muốn xem, đám cáo già đó có đủ thọ mệnh để nuốt trôi Huyền Minh hay không."
***
Phòng VIP 'Vô Cực' trên tầng cao nhất của sòng bạc Huyền Minh lúc này ngập tràn trong bầu không khí ngột ngạt của khói xì gà và ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo. Chiếc bàn cược bằng gỗ trầm hương ngàn năm vẫn còn hằn sâu vết ăn mòn màu đen từ chén trà độc của ván bài trước.
Diệp Chi ngồi trên chiếc xe lăn bằng gỗ mun thêu gấm, chiếc áo măng tô dạ đen của Thẩm Hoài Dạ khoác hờ trên vai sườn xám thêu Tỳ Hưu, mái tóc đen dài buông xõa tự nhiên che đi một phần dải băng gạc trắng muốt trên mắt phải. Chiếc nhẫn ngọc bích của Lôi Tấn Khải trên tay nàng khẽ phát sáng lục nhạt dưới ánh đèn.
Đứng hai bên nàng là Thẩm Hoài Dạ và Lôi Tấn Khải. Thẩm Hoài Dạ đứng thẳng, đôi tay thon dài đeo găng lụa mỏng khẽ chạm vào gọng kính vàng, phong thái đế vương tài chính lạnh lùng bao phủ bởi luồng vận khí màu tím đậm của Mệnh Kim Đế. Lôi Tấn Khải đứng khoanh tay, áo sơ mi đen phanh cúc cổ lộ ra lồng ngực vạm vỡ phập phồng dữ dội, sát khí vương giả của Mệnh Vương Giả tỏa ra luồng kim quang ngút trời, sẵn sàng nghiền nát mọi kẻ đối địch.
Màn hình LED khổng lồ ở trung tâm phòng VIP sáng lên, kết nối trực tiếp với phòng họp tối mật của Hội Đồng Ngũ Nhạc. Gương mặt nham hiểm, đầy nếp nhăn của Lôi Vạn Thiên – chú ruột của Lôi Tấn Khải, và Thẩm Quốc Trực – cổ đông lớn phản bội của Thẩm gia, hiện lên đầy ngạo mạn và tàn nhẫn.
"Tấn Khải! Con khốn đó đã dùng tà thuật phong thủy gì để mê hoặc mày?" Lôi Vạn Thiên gõ mạnh chiếc gậy ba toong đầu bịt vàng xuống sàn đá qua màn hình, giọng nói khàn đặc đầy phẫn nộ. "Hội đồng đã đưa ra tối hậu thư! Mày phải lập tức rút toàn bộ lực lượng bảo an và hạm đội bến cảng khỏi sòng bạc Huyền Minh! Con nhóc mười chín tuổi đó mang mệnh xui xẻo chí mạng, nó đã khiến hạm đội của mày bị đắm ngoài khơi Hải Phong! Mày muốn hủy hoại cả gia tộc họ Lôi vì một đứa con gái sao?"
Lôi Tấn Khải khẽ nhếch môi cười lạnh, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao cạo găm thẳng vào ông chú ruột của mình qua màn hình. Hắn bước lên một bước, dằn mạnh bàn tay thép xuống mặt bàn trầm hương khiến chiếc ly pha lê cổ khẽ nẩy lên:
"Lôi Vạn Thiên, lão già lẩm cẩm! Tao đã nói một lần rồi, cảng Hải Phong này chỉ nghe lệnh một mình Lôi Tấn Khải tao! Hội đồng già cỗi các người muốn cướp địa bàn của tao để dâng cho đám Syndicate quốc tế? Thử bước qua hạm đội tuần tra bến cảng của tao xem! Cảnh sát tha hóa của các người nếu dám bén mảng đến cảng Huyền Minh, tao sẽ cho tàu chiến bắn chìm tất cả!"
Ngay bên cạnh, Thẩm Quốc Trực khẽ đẩy gọng kính cận mỏng, nụ cười xảo quyệt hiện rõ trên gương mặt bóng dầu giả tạo. Lão nhìn sang Thẩm Hoài Dạ bằng ánh mắt đầy vẻ đắc ý:
"Hoài Dạ, cháu trai yêu quý. Cháu nghĩ cháu kiểm soát được huyết mạch tài chính của Hải Phong thì có thể một tay che trời sao? Hội Đồng Ngũ Nhạc đã đồng thuận sử dụng quyền cổ đông tối cao. Bắt đầu từ giây phút này, toàn bộ các tài khoản thanh khoản, giao dịch quốc tế của sòng bạc Huyền Minh và các công ty liên kết của cháu tại ngân hàng Thẩm gia đã bị đóng băng hoàn toàn!"
Lão cười lớn, giọng nói vang vọng đầy sự đe dọa tàn nhẫn: "Không có dòng tiền thanh khoản, Huyền Minh tệ của các người chỉ là đống nhựa vụn! Trong vòng 12 giờ tới, nếu sòng bạc Huyền Minh không thể thanh toán khoản thuế giới ngầm trị giá một trăm triệu USD, giấy phép hoạt động của các người sẽ bị tịch thu! Cố Diệp Chi, cô sẽ phải quỳ gối cầu xin sự thương hại của hội đồng!"
Bầu không khí trong phòng VIP Vô Cực lập tức rơi xuống điểm đóng băng. A Sâm vô thức siết chặt khẩu Glock 19 bên hông, trong khi các thuộc hạ bảo an vòng ngoài bắt đầu xôn xao lo sợ. Đòn đóng băng tài chính chính thống của Thẩm Quốc Trực đánh thẳng vào tử huyệt của sòng bạc ngay trước kỳ đóng thuế giới ngầm Hải Phong.
Tuy nhiên, Thẩm Hoài Dạ không hề bộc lộ một chút hoảng loạn. Hắn chậm rãi rút chiếc đồng hồ bỏ túi cổ bằng vàng ròng ra, nhìn những kim giây chuyển động chính xác đến từng mili giây, rồi khẽ nhếch môi cười nhạt đầy thâm hiểm:
"Thẩm Quốc Trực, ông nghĩ ông nắm giữ ban hội đồng quản trị của ngân hàng Thẩm gia thì có thể đóng băng dòng tiền của tôi sao? Ông đã quên ai mới là người thiết lập toàn bộ hệ thống tường lửa mã hóa của ngân hàng từ năm năm trước rồi à?"
Hắn gõ nhẹ ngón tay thon dài lên chiếc máy tính bảng bảo mật, ra lệnh bằng giọng nói lạnh lùng, dứt khoát: "Kích hoạt quỹ dự phòng quốc tế 'Kim Đế'. Chuyển toàn bộ dòng tiền thanh khoản từ năm công ty vỏ bọc tại Thụy Sĩ và đảo Cayman thẳng vào quỹ lõi của Huyền Minh. Trong vòng ba phút, tôi muốn thấy tài khoản đóng thuế của Huyền Minh được lấp đầy."
*Tít... Tít...*
Màn hình máy tính bảng của Thẩm Hoài Dạ lập tức bùng lên những dòng mã hóa màu xanh lá cây rực rỡ, hiển thị chuỗi lệnh chuyển tiền khổng lồ vượt qua mọi lớp phong tỏa của Thẩm Quốc Trực. Gương mặt bóng dầu của lão già phản bội qua màn hình LED lập tức biến dạng vì kinh hoàng và không thể tin nổi.
"Mày... mày đã âm thầm thiết lập quỹ dự phòng quốc tế từ khi nào?" Thẩm Quốc Trực lắp bắp, bàn tay cầm con dấu ngân hàng giả khẽ run lên bần bật.
"Từ ngày tôi nhận ra những con cáo già như các người luôn thèm khát chiếc ghế gia chủ của tôi," Thẩm Hoài Dạ lạnh lùng khóa màn hình, cất chiếc đồng hồ bỏ túi vào áo vest. Hắn quay sang nhìn Diệp Chi, ánh mắt u tối hiện rõ sự bảo vệ và chiếm hữu thâm trầm: "Tôi đã nói rồi, Diệp Chi. Tôi sẽ dùng toàn bộ tài lực cá nhân của mình để làm lá chắn kinh tế cho em. Không một ai ở Hải Phong này có thể dùng tiền bạc để ép em phải quỳ gối."
Sự kiên định và phối hợp tác chiến nhịp nhàng của hai ông trùm trẻ tuổi khiến Hội Đồng Ngũ Nhạc vô cùng giận dữ. Đòn phong tỏa chính trị và kinh tế tưởng chừng chắc thắng của họ đã bị bẻ gãy hoàn toàn bởi hạm đội của Tấn Khải và tài lực của Hoài Dạ.
Lôi Vạn Thiên tức giận đến mức mặt đỏ tía tai, lão gầm lên qua màn hình:
"Lũ ranh con kiêu ngạo! Các người nghĩ các người đã thắng sao? Hội Đồng Ngũ Nhạc chúng ta nắm giữ thỏa ước máu năm xưa, chúng ta có thể hủy hoại vận thế của năm gia tộc các người bất cứ lúc nào! Nếu các người đã từ chối luật pháp gia tộc, thì hãy chuẩn bị đối mặt với sự hủy diệt thực sự đi!"
Màn hình LED khổng lồ khẽ nhiễu sóng trong một giây, rồi gương mặt của hai lão già biến mất, nhường chỗ cho một bóng người trẻ tuổi khác bước vào khung hình.
Đó là Thẩm Mộ Bạch.
Gã hai mươi tư tuổi, là em họ của Thẩm Hoài Dạ. Mộ Bạch sở hữu dáng người cao gầy, gương mặt thông minh sắc sảo nhưng lộ rõ vẻ ngạo mạn tột cùng của một thiên tài đầu tư mạo hiểm trẻ tuổi vừa trở về từ phố Wall. Gã mặc bộ vest công sở hiện đại màu xám tro cắt may tinh xảo, đeo chiếc kính thông minh tích hợp máy quét hồng ngoại quân sự cự ly xa. Luồng vận khí màu trắng sáng bao quanh gã tỏa ra sự hanh thông của một mệnh cách tài chính trẻ tuổi.
Thẩm Mộ Bạch lười biếng tựa lưng vào chiếc ghế bành bọc da qua màn hình, xoay nhẹ chiếc máy tính bảng chuyên dụng kết nối trực tiếp với sàn giao dịch chứng khoán ngầm Hải Phong. Gã nhìn lướt qua Thẩm Hoài Dạ bằng nửa con mắt, rồi dừng ánh mắt ngạo mạn, khinh bỉ lên gương mặt quấn băng gạc của Diệp Chi:
"Anh họ Hoài Dạ, anh đã quá già cỗi để chơi trò chơi tài chính hiện đại rồi. Quỹ dự phòng quốc tế của anh có thể cứu mạng sòng bạc Huyền Minh trong vòng 12 giờ, nhưng liệu nó có cứu được cổ phiếu của sòng bạc này trước thuật toán định lượng tần số cao của tôi không?"
Gã khẽ nhếch môi cười đầy tự phụ, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên màn hình máy tính bảng, hiển thị biểu đồ giá cổ phiếu của tập đoàn sòng bạc Huyền Minh đang bắt đầu xuất hiện những cột nến màu đỏ cắm đầu đi xuống một cách bất thường:
"Hội Đồng Ngũ Nhạc đã giao cho tôi toàn quyền sử dụng ba mươi phần trăm cổ phần ngầm của năm gia tộc lớn. Tôi vừa phát động chiến dịch bán khống tàn nhẫn nhắm vào cổ phiếu sòng bạc Huyền Minh trên sàn giao dịch ngầm Hải Phong. Siêu máy tính của tôi đang thực hiện hàng triệu lệnh bán khống tự động mỗi giây để dồn sòng bạc này vào đường phá sản hoàn toàn trước giờ mở cửa ngày mai!"
Thẩm Mộ Bạch bước thẳng vào khung hình đối diện, giọng nói ngạo nghễ thách thức dội thẳng vào phòng VIP Vô Cực:
"Cố Diệp Chi! Tôi không tin vào cái gọi là huyền học phong thủy cổ hủ của cô, càng khinh thường trò cờ bạc may rủi của cha cô năm xưa. Trong thế giới tài chính hiện đại, thuật toán định lượng mới là tối cao! Tôi đưa ra lời thách đấu tài chính trực tiếp nhắm vào cô!"
Gã dí sát gương mặt ngạo mạn vào ống kính camera bảo mật, gằn từng chữ đầy sự khiêu khích tột cùng:
"Nếu cô có bản lĩnh, hãy dùng cái đầu toán học ứng dụng của cô để đấu với siêu máy tính của tôi trên sàn giao dịch ngầm Hải Phong đêm nay! Nếu cô thua, sòng bạc Huyền Minh và toàn bộ Điện Vận Mệnh dưới hầm ngầm sẽ thuộc về tôi và Hội Đồng Ngũ Nhạc! Còn nếu cô thắng... ha, tôi sẽ tự tay xóa sạch toàn bộ vị thế bán khống và giao ra thuật toán cốt lõi của tôi! Cô có dám cược ván bài tài chính sinh tử này không, Nữ Hoàng Vận Mệnh?"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!