Nụ Hôn Của Sói Hoang
Cơn mưa giông của thành phố cảng Hải Phong trút xuống dữ dội, gột rửa những vết máu và khói súng bám trên lớp kính chống đạn của chiếc limousine bọc thép đang phóng như bay trên đường cao tốc ven biển. Bên trong khoang xe tối tăm và ngột ngạt, tiếng thở dốc nặng nề của Uất Trì Liệt vang lên đầy dồn dập. Gương mặt góc cạnh vạm vỡ của vua lính đánh thuê lúc này xám ngoét, đôi mắt hoang dại như dã thú đỏ rực sát khí, găm chặt vào cô gái đang nằm bất động trong lòng mình.
Cố Diệp Chi hoàn toàn hôn mê. Gương mặt nàng trắng bệch không một giọt máu, mỏng manh và lạnh ngắt như một nhành mai bị vùi dập trong bão tuyết. Chiếc áo măng tô dạ đen rộng lớn của Thẩm Hoài Dạ vẫn khoác hờ trên vai nàng, nhưng giờ đây nó đã bị vấy bẩn bởi khói bụi của vụ nổ mìn tự chế tại Chợ đen Hải Phong. Bên dưới lớp áo khoác, chiếc sườn xám cách tân màu đen thêu chỉ bạc hình Tỳ Hưu ôm sát lấy cơ thể yếu ớt đang run rẩy nhẹ theo từng nhịp nẩy của xe. Dải băng gạc trắng muốt quấn quanh mắt phải của nàng đã bị máu tươi nhuộm đỏ rực, vết máu khô khốc lăn dài trên gò má tuyết trắng, tạo nên một cảnh tượng thảm thương đến nhói lòng.
Trong lòng bàn tay trái lạnh buốt của Diệp Chi, năm ngón tay thon dài vẫn siết chặt lấy Đồng xu may mắn Huyền Minh. Đồng xu bạc cổ ấy giờ đây đã xuất hiện một vết nứt sâu hoắm chạy dọc thân, linh lực bảo mạng tự động hoàn toàn kiệt quệ sau khi gánh chịu sức ép từ vụ nổ để cứu mạng Uất Trì Liệt. Trên ngón tay trỏ của nàng, chiếc Nhẫn ngọc bích Lôi Tấn Khải khẽ phát ra luồng sáng xanh lục nhạt yếu ớt, như một ngọn nến sắp tắt trước gió.
"Nhanh lên! Khương Thế Hải, đạp lút ga cho tao!" Uất Trì Liệt gầm lên, giọng nói khàn đặc đầy phẫn nộ và hoảng loạn. Hắn siết chặt eo Diệp Chi, cố gắng dùng lồng ngực nóng bỏng như lửa của mình để sưởi ấm cho cơ thể đang lạnh dần của nàng. Mỗi nhịp tim của Diệp Chi đập chậm đi, lồng ngực của Liệt lại co thắt dữ dội do phản phệ của khế ước vận mệnh liên kết sinh mệnh. Hắn chưa bao giờ sợ hãi như lúc này. Kẻ từng đi qua hàng trăm chiến trường đẫm máu, coi mạng người như cỏ rác, giờ đây lại run rẩy trước hơi thở mỏng manh như sương khói của một cô gái mười chín tuổi.
Chiếc limousine phanh gấp một tiếng chói tai trước lối vào tối mật của sòng bạc Huyền Minh. Uất Trì Liệt bế thốc Diệp Chi xuống xe, cơ thể khổng lồ cao một mét chín mươi di chuyển điên cuồng vượt qua làn khói bụi và mưa giông, lao thẳng vào thang máy chuyên dụng dẫn lên tầng cao nhất. Hắn không màng đến sự kinh hoàng của các nhân viên sảnh chính, trực tiếp dùng báng súng đập vỡ bảng điều khiển bảo mật, xông thẳng vào Tẩm thất của Diệp Chi.
*Rầm!*
Cánh cửa lim khổng lồ của tẩm thất bị đá văng. Bên trong phòng, không khí ngột ngạt và tăm tối. Mùi hương trầm ngàn năm tỏa ra từ chiếc lư đồng khẽ lay động. Tống Cảnh Dao đã đứng đợi sẵn bên giường lụa đen. Hắn mặc chiếc áo blouse trắng sạch sẽ, bàn tay thon dài đeo găng lụa mỏng khẽ run lên khi nhìn thấy vết máu đỏ rực trên băng gạc của Diệp Chi. Gương mặt đẹp đẽ như thiên sứ của thần y hắc ám lập tức bao phủ bởi một tầng sát khí u tối.
"Tránh ra!" Tống Cảnh Dao lạnh lùng gạt phắt Uất Trì Liệt sang một bên, nhanh chóng đặt Diệp Chi nằm xuống giường lụa đen. Hắn áp hai ngón tay thon dài lên mạch cổ của nàng, bấm mạch tượng. Đồng tử của Cảnh Dao khẽ co rút: "Nhịp tim giảm xuống còn 38 nhịp/phút. Thần kinh thị giác mắt phải bị tổn thương cực hạn. Thọ mệnh vật lý của em ấy... đang tụt dốc không phanh!"
"Mày nói cái gì?" Uất Trì Liệt túm chặt lấy cổ áo blouse của Cảnh Dao, gầm lên như một con dã thú bị thương: "Mày là thần y cơ mà! Mau dùng kim châm cứu cho nàng! Dùng huyết thanh đặc chế của mày cứu nàng đi!"
"Buông ra!" Cảnh Dao lạnh lùng hất tay Liệt ra, nhanh chóng mở Hộp kim châm cứu Tống Cảnh Dao. Hắn rút ra ba cây kim châm bằng bạc tuyết Tây Tạng, nhanh như cắt châm sâu vào các huyệt Thái Dương, Nhân Trung và Thần Đình của Diệp Chi để thực hiện phép Châm cứu ôn kinh bổ huyết. Đồng thời, hắn lấy ra một ống Huyết thanh kháng độc đặc chế tiêm trực tiếp vào tĩnh mạch tay phải của nàng.
Tuy nhiên, máy đo nhịp tim sinh học bên giường vẫn phát ra những tiếng *tít... tít...* chậm rãi và yếu ớt. Vệt đỏ rỉ máu ở mắt phải của Diệp Chi vẫn không hề có dấu hiệu khép lại, máu tươi tiếp tục thấm qua lớp băng gạc mới thay hằn lên sắc đỏ rợn người.
"Vô ích thôi," Tống Cảnh Dao buông kim châm xuống, gương mặt thiên sứ vặn vẹo vì bất lực và phẫn nộ thầm kín. "Y thuật của ta chỉ có thể chữa trị những tổn thương vật lý và ức chế độc chất. Nhưng cơ thể em ấy lúc này đang bị suy kiệt cực hạn do phản phệ nhãn thuật. Em ấy đã dùng đến năng lực cấm kỵ Dự Đoán 5 Giây để bẻ cong dòng thời gian cứu mạng mày. Thọ mệnh vật lý của em ấy đã bị hút cạn một tháng chỉ trong vòng năm giây! Mất đi thọ mệnh cốt lõi, cơ thể em ấy đang tự hoại tử từ bên trong. Không có loại thuốc nào trên đời có thể hồi phục được thọ mệnh đã mất!"
Uất Trì Liệt khựng lại. Lời nói của Cảnh Dao như một gáo nước lạnh dội thẳng vào linh hồn hoang dại của hắn. Hắn nhìn chằm chằm vào vết sẹo nhỏ hình ngôi sao trên cổ tay trái của Diệp Chi đang khẽ run lên dưới ánh đèn mờ. Nàng đã dùng chính thọ mệnh quý giá của mình, chấp nhận chịu đựng cơn đau xé rách tủy xương để kéo hắn ra khỏi vụ nổ mìn của Cố Vĩnh Khang.
Nàng không có võ lực, cơ thể mỏng manh yếu ớt đến mức hắn chỉ cần dùng một tay là có thể bóp nát, vậy mà nàng lại dùng mạng sống của mình để làm lá chắn cho một kẻ đi săn kiêu ngạo như hắn.
Sợi tơ vận mệnh màu đỏ rực vương giả kết nối trái tim Uất Trì Liệt với Diệp Chi khẽ rung động dữ dội, chuyển dần sang màu xám tro chết chóc. Hắn cảm nhận được thọ mệnh của chính mình cũng đang bị rút mòn theo nhịp tim yếu ớt của nàng. Khế ước phản vệ đang trừng phạt hắn, nhưng trong lòng hắn lúc này không còn là nỗi sợ hãi mất mạng, mà là một ngọn lửa phẫn nộ, xót xa và ham muốn chiếm hữu điên cuồng bùng cháy lên mức cực đoan.
"Ta không cho phép bản thân nợ em, con mồi nhỏ," Uất Trì Liệt trầm giọng, giọng nói khàn đặc chứa đựng một quyết định điên cuồng. Hắn bước tới bên giường, gạt phắt Tống Cảnh Dao đang định tiến hành các liệu pháp y học khác sang một bên.
"Mày định làm gì? Thể trạng em ấy lúc này không chịu nổi bất kỳ sự bạo lực nào của mày đâu!" Cảnh Dao hét lên, định lao vào ngăn cản.
"Câm mồm!" Uất Trì Liệt gầm lên, sát khí chiến trường của Mệnh Chiến Thần bộc phát nồng đậm khiến cả căn phòng như bị hạ nhiệt độ xuống mức đóng băng. Hắn không nhìn Cảnh Dao, đôi mắt dã thú chỉ khóa chặt vào gương mặt trắng bệch của Diệp Chi. "Y thuật của mày vô dụng, nhưng khế ước của Huyền Minh thì không. Nàng dùng thọ mệnh cứu ta, ta sẽ dùng thọ mệnh của ta trả lại cho nàng gấp bội!"
Hắn nắm lấy bàn tay trái lạnh ngắt của Diệp Chi, thô bạo dùng Dao găm hợp kim titan rạch một đường nhỏ trên lòng bàn tay phải của mình. Máu tươi nóng hổi, mang theo vận khí vương giả đỏ rực của hắn chảy ra ròng ròng. Liệt nhỏ trực tiếp những giọt máu nóng ấm ấy lên Đồng xu may mắn Huyền Minh đang nứt vỡ trong tay trái nàng.
*Hưu!*
Ngay khi máu vương giả chạm vào đồng xu bạc cổ dính máu của Diệp Chi, một luồng ánh sáng crimson đỏ rực quỷ dị bùng lên từ Điện Vận Mệnh dưới lòng đất sòng bạc, xuyên thấu qua các lớp sàn nhà, bao phủ lấy giường ngủ của nàng. Nghi thức Chuyển Giao Vận Khí cổ xưa chính thức được kích hoạt.
Uất Trì Liệt cúi xuống. Cơ thể khổng lồ, vạm vỡ đầy vết sẹo chiến tranh của hắn bao phủ hoàn toàn thân hình mảnh mai, yếu ớt của Diệp Chi. Sự tương phản giữa sự mạnh mẽ, nóng bỏng của vua lính đánh thuê và sự mỏng manh, lạnh ngắt của nữ thừa kế sòng bạc tạo nên một cảnh tượng đầy quyến rũ và nghẹt thở.
Hắn áp môi mình lên đôi môi lạnh buốt, nhợt nhạt của nàng.
Đó là một nụ hôn khế ước đầy mãnh liệt, thô ráp và mang đậm tính sở hữu cực đoan. Uất Trì Liệt không hề dịu dàng, hắn dùng răng mút nhẹ bờ môi nàng, ép buộc nàng phải tiếp nhận luồng sinh khí nóng bỏng đang cuồn cuộn chảy ra từ lồng ngực mình. Luồng long khí màu đỏ rực vương giả từ cơ thể hắn bắt đầu chuyển dịch mãnh liệt, xuyên qua nụ hôn sâu, tràn thẳng vào tủy xương và tâm mạch đang đóng băng của Diệp Chi.
Dòng máu đặc thù Thanh Tẩy Ám Nguyền trong người Diệp Chi lập tức phản ứng mạnh mẽ với nguồn năng lượng vương giả dồi dào. Cơ thể nàng khẽ giật nẩy lên dưới vòng tay siết chặt của Liệt. Nhịp tim của nàng bắt đầu tăng tốc, máy đo sinh học phát ra những tiếng *tít... tít...* dồn dập và khỏe mạnh hơn: 50... 60... rồi ổn định ở mức 70 nhịp/phút.
Uất Trì Liệt cảm thấy một phần linh hồn và thọ mệnh vật lý của mình đang bị rút rỗng, truyền thẳng sang cho cô gái dưới thân. Cơ thể hắn xuất hiện một cảm giác mệt mỏi nhẹ, nhưng ánh mắt dã thú của hắn không hề có một tia hối hận, ngược lại càng thêm điên cuồng và thỏa mãn. Hắn siết chặt eo nàng hơn, nụ hôn càng lúc càng sâu, như muốn khảm sâu cô gái này vào tận xương tủy của mình để nàng vĩnh viễn không thể thoát khỏi sự bảo hộ của hắn.
Trong không gian tăm tối của tẩm thất, luồng ánh sáng đỏ rực bao quanh hai người bắt đầu dịu đi.
Diệp Chi khẽ mở mắt trái trong suốt dưới nụ hôn sâu đầy áp bức của Uất Trì Liệt. Dưới tác động của thọ mệnh vương giả vừa được truyền vào, vệt đỏ rỉ máu ở mắt phải của nàng bắt đầu dịu đi, cơn đau nhức dữ dội dần biến mất dưới lớp băng gạc. Nàng cảm nhận được hơi ấm nóng bỏng, nồng đậm mùi khói súng và máu tươi từ đôi môi của hắn, nhưng khi nhìn vào đôi mắt hoang dại đang ở cự ly gần sát của Uất Trì Liệt, trái tim lý trí của nàng khẽ run lên.
Sự chiếm hữu của con sói hoang này... đã hoàn toàn vượt ngoài tầm kiểm soát của nàng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!