Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Bão Đạn Đêm Không Ngủ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối sụp xuống Chợ đen Hải Phong nhanh đến mức tàn nhẫn, giống như một bàn tay khổng lồ dập tắt ngọn nến cuối cùng trong căn phòng đầy tử khí. Tiếng súng nổ vang dội từ lối vào, âm thanh đanh gọn xé toạc bầu không khí ẩm mốc của đường cống ngầm cổ kính. Ngay sau đó, những dải đèn neon màu xanh đỏ mờ ảo chớp tắt liên tục rồi tắt lịm hoàn toàn. Không gian rơi vào một trạng thái đen kịt quỷ dị, nơi duy nhất còn phát ra ánh sáng là chiếc Nhẫn ngọc bích Lôi Tấn Khải trên ngón tay trỏ tay trái của Cố Diệp Chi, tỏa ra luồng sinh khí màu xanh lục nhạt ôn hòa nhưng cô độc.


“Nằm xuống!”


Giọng nói trầm khàn, đầy dã tính của Uất Trì Liệt vang lên sát bên tai Diệp Chi. Bàn tay to lớn, thô ráp đầy vết sẹo chiến tranh của hắn siết chặt lấy eo nàng, kéo mạnh cơ thể mảnh mai của nàng vào sâu phía sau quầy đá basalt cổ đại của tiệm cầm đồ Trịnh Gia Điếm. Chiếc áo măng tô dạ đen rộng lớn của Thẩm Hoài Dạ vẫn khoác hờ trên vai nàng khẽ lay động, mang theo mùi hương gỗ tuyết tùng lạnh lùng bị xé rách bởi mùi khói súng nồng nặc và mùi lưu huỳnh khét lẹt.


*Keng! Keng! Keng! Keng!*


Hàng loạt viên đạn liên thanh găm thẳng vào mặt trước của quầy đá, bắn ra những tia lửa sáng rực trong bóng đêm. Gã khổng lồ lầm lì A Lực đã đứng sừng sững phía trước như một bức tường đá di động. Chiếc khiên bọc thép bằng sợi Kevlar bọc titan khổng lồ của hắn dằn mạnh xuống mặt đất, chặn đứng toàn bộ góc bắn chính diện của nhóm sát thủ Hắc Long. Sức công phá của đạn liên thanh khiến chiếc khiên rung lên bần bật, nhưng ánh mắt lầm lì của A Lực vẫn không một chút dao động.


“Cố Diệp Chi! Con khốn! Hôm nay tao sẽ tiễn mày xuống địa ngục gặp cha mày!”


Tiếng hét điên cuồng, đầy đố kỵ của đường huynh Cố Vĩnh Khang vang vọng qua loa phóng thanh của chợ đen, méo mó và ghê rợn. Hắn đang đứng ngoài hành lang tối tăm, được bảo vệ bởi hàng chục tay súng tinh nhuệ của băng nhóm Hắc Long. Đối với hắn, việc cắt đứt nguồn điện chợ đen và bao vây tiệm cầm đồ này là một kế hoạch hoàn mỹ để kết liễu mạng sống của đứa em họ mười chín tuổi yếu ớt.


Trong bóng tối kịt, Diệp Chi khẽ nhắm mắt trái lại. Cơn đau nhói âm ỉ dọc theo dây thần kinh thị giác từ mắt phải—nơi vẫn quấn dải băng gạc trắng muốt—gào thét đòi nàng phải dừng lại. Nhưng nàng biết, nếu không dùng nhãn thuật, xác suất sống sót của họ trong không gian chật hẹp này chỉ có 12.4%.


Nàng tập trung tinh thần vào mắt phải. Khi nàng mở mắt ra, nhãn thuật thấu thị sơ cấp (Sơ kính) được kích hoạt. Thế giới đen tối xung quanh bỗng chốc trở nên trong suốt dưới dạng các luồng năng lượng màu sắc. Nàng nhìn thấy rõ ràng ba mươi hai luồng khí màu xám tro—biểu hiện của sát khí chết chóc—đang bao vây xung quanh tiệm cầm đồ.


“Uất Trì Liệt,” Diệp Chi trầm giọng, giọng nói nhẹ nhàng nhưng lạnh lùng như tiếng đồng xu bạc rơi trên bàn đá. “Chúng có mười lăm tên ở ngả chính diện, tám tên ở hẻm bên trái và chín tên ở hẻm bên phải. Tên cầm đầu Cố Vĩnh Khang đang đứng sau bức tường bê tông cách đây mười lăm mét về phía bên trái. Hắn đang chuẩn bị cho sát thủ ném lựu đạn khói và chất nổ tự chế vào đây.”


Uất Trì Liệt khẽ nhướng mày, đôi mắt hoang dại như dã thú của hắn lóe lên một tia sáng phấn khích tột độ trong bóng tối. Hắn không ngạc nhiên trước việc nàng nhìn thấu kẻ thù trong bóng đêm, mà bị thu hút điên cuồng bởi sự bình tĩnh đến tàn nhẫn của cô gái đang nằm trong vòng tay mình.


“Con mồi nhỏ, em quả nhiên là một siêu máy tính sống,” Liệt cười gằn, giọng nói trầm thấp đầy bá đạo. Hắn siết chặt eo nàng hơn, khẩu súng chiến thuật trên tay hắn khẽ giật nhẹ. “Trịnh Nhã! Lối thoát hiểm đường cống ngầm của bà còn hoạt động được không?”


“Lối đi bị chặn bởi hai tay súng phục kích từ trước,” Trịnh Nhã đứng sau quầy đá, la bàn phong thủy bằng đồng cổ trên tay cô run rẩy dữ dội dưới tác động của từ trường từ các thiết bị gây nhiễu sóng của kẻ thù. “Tần Hoài đã bị bắn trúng bả vai trái rỉ máu xối xả, đang ngã gục ngay sát mép cửa gỗ cửa sau.”


“Tôi sẽ mở đường máu,” Uất Trì Liệt dứt khoát đưa ra quyết định. Hắn nhận ra nếu tiếp tục phòng thủ thụ động, chất nổ tự chế của đối phương sẽ làm sập toàn bộ hầm ngầm của chợ đen. “A Lực, giữ vững khiên phòng thủ hướng chính diện. Đội đặc nhiệm lính đánh thuê, theo tôi quét sạch hai ngả hẻm!”


*Hưu! Hưu!*


Hai quả lựu đạn khói từ bóng tối ngoài hành lang được ném thẳng vào sảnh tiệm cầm đồ, tỏa ra làn khói xám xịt bốc mùi hóa chất nồng nặc. Nhưng ngay trước khi làn khói kịp bao phủ, Uất Trì Liệt đã hành động.


Hắn bế thốc Diệp Chi lên bằng một tay, cơ thể khổng lồ cao một mét chín mươi di chuyển nhanh nhẹn và im lặng như một con báo đen trong đêm tối. Khẩu súng chiến thuật trên tay phải của hắn bắt đầu khạc lửa.


*Đoàng! Đoàng! Đoàng!*


Ba phát súng nổ vang, ba tia lửa lóe lên trong bóng tối chính xác găm thẳng vào trán ba tên sát thủ đang định xông vào từ hẻm bên phải. Những sợi tơ sát khí màu xám tro quanh người chúng lập tức đứt đoạn, cơ thể đổ sụp xuống đất không một tiếng động. Kỹ năng bắn súng bách phát bách trúng của vua lính đánh thuê được thể hiện một cách tàn nhẫn và hoàn mỹ.


Diệp Chi tựa sát vào lồng ngực nóng bỏng, săn chắc của Uất Trì Liệt. Dù cơ thể yếu ớt đang run rẩy nhẹ do phản phệ nhãn thuật, nàng vẫn ép bản thân phải tính toán nhẩm bằng Lý thuyết trò chơi toán học: “Tốc độ di chuyển của Uất Trì Liệt là 4.2 mét/giây. Tần suất xả súng của đối phương là 300 viên/phút. Nếu hắn đột phá ngả hẻm bên phải, xác suất thoát khỏi tầm bắn của Cố Vĩnh Khang là 82.3%.”


“Ngã rẽ tiếp theo, bên trái có một tên cầm dao găm phục kích!” Diệp Chi khẽ thì thầm vào tai Liệt.


Uất Trì Liệt không hề do dự, ngay khi vừa bước qua góc cua, hắn không nổ súng mà nghiêng người né tránh lưỡi dao găm đang đâm tới trong gang tấc. Bàn tay trái đầy vết sẹo của hắn nhanh như chớp chộp lấy cổ tay của tên sát thủ, dùng lực bẻ ngược một tiếng *rắc* giòn giã. Tên sát thủ hét lên thảm thiết, khẩu súng ngắn trên tay rơi xuống đất.


Uất Trì Liệt áp sát cự ly gần, dùng báng súng nện thẳng vào thái dương của hắn, khiến hắn ngất lịm ngay lập tức. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi dưới ánh sáng chớp tắt từ quả lựu đạn khói phía xa, ánh mắt dã thú của Liệt đột ngột khựng lại. Hắn nhìn thấy trên mu bàn tay trái của tên sát thủ Hắc Long có xăm một ký hiệu hoa bỉ ngạn đen rực đỏ quỷ dị—ký hiệu của “Lõi Vận Mệnh” cổ xưa, manh mối liên quan trực tiếp đến thế lực quốc tế đứng sau cái chết của cha Diệp Chi.


“Ký hiệu này...” Liệt gầm gừ trong cổ họng, bản năng chiến trường báo động cho hắn biết cuộc vây quét này không đơn thuần là một vụ tranh chấp gia tộc của Cố Chấn Đông.


“Liệt! Cẩn thận phía trước!” Tiếng hét của Diệp Chi kéo hắn trở lại thực tại.


Cố Vĩnh Khang từ trong bóng tối bước ra, gương mặt phong lưu sa đọa của hắn lúc này vặn vẹo vì điên cuồng và sợ hãi khi thấy hàng chục sát thủ tinh nhuệ bị Uất Trì Liệt càn quét sạch sẽ. Trên tay hắn là một thiết bị kích nổ tự chế mạ vàng, có khắc bùa may mắn giả tạo.


“Uất Trì Liệt! Mày nghĩ mày là chiến thần thì tao không dám giết mày sao? Hôm nay tao sẽ kéo tất cả tụi mày cùng chết!” Vĩnh Khang gào thét điên cuồng, ngón tay run rẩy của hắn đặt trên nút bấm kích hoạt một quả mìn tự chế chôn ngầm dưới nền đất basalt của tiệm cầm đồ.


Trong lòng bàn tay trái của Diệp Chi, Đồng xu may mắn Huyền Minh dính máu tươi khẽ ấm lên dữ dội, nhưng vết nứt sâu hoắm trên thân đồng xu cho thấy nó đã mất đi linh lực bảo mạng tự động. Nàng biết, nếu quả mìn phát nổ ở cự ly này, sức ép và mảnh vỡ sẽ găm nát cơ thể yếu ớt của nàng và cả Uất Trì Liệt.


Nàng không còn lựa chọn nào khác.


Diệp Chi dùng móng tay trỏ tay trái tự rạch một đường nhỏ trên ngón tay dính máu, nhỏ một giọt máu huyết thệ đỏ tươi trực tiếp vào cây trâm ngọc cổ đang cầm trên tay phải.


Kích hoạt năng lực: Dự Đoán 5 Giây.


*Oong!*


Một tiếng động trầm đục vang lên trong não bộ của Diệp Chi, giống như có hàng ngàn chiếc kim châm đâm thẳng vào võng mạc mắt phải. Thế giới xung quanh nàng bỗng chốc dừng lại, hóa thành một cuộn phim xám xịt chuyển động chậm rãi. Thời gian bị bẻ cong dưới tác động của nhãn thuật cao cấp.


Nàng nhìn thấy tương lai gần trong vòng 5 giây tới:


*Giây thứ nhất: Cố Vĩnh Khang điên cuồng bấm nút kích nổ.*


*Giây thứ hai: Quả mìn chôn dưới đất basalt phát nổ, luồng ánh sáng đỏ và lửa bao phủ toàn bộ lối đi hẻm bên phải.*


*Giây thứ ba: Sức ép vụ nổ thổi bay chiếc khiên bọc thép của A Lực, gạch đá sụp xuống đè nặng lên người Uất Trì Liệt.*


*Giây thứ tư: Một mảnh vỡ kim loại sắc nhọn găm thẳng vào lồng ngực của Uất Trì Liệt khi hắn dùng thân hình khổng lồ để che chắn cho nàng, máu đỏ nhuộm đẫm chiếc áo măng tô dạ đen.*


*Giây thứ năm: Uất Trì Liệt gục xuống trong vũng máu, hơi thở tắt lịm, kéo theo sự sụp đổ vận thế của cả hai người.*


Tương lai kinh hoàng hiện ra rõ mồn một trong tâm trí Diệp Chi. Nàng biết, cái giá phải trả cho việc sử dụng Dự Đoán 5 Giây là cực kỳ đắt—nó tiêu tốn trực tiếp 1 tháng thọ mệnh vật lý của nàng và kích hoạt trạng thái Suy kiệt cực hạn (Phản phệ) chí mạng.


Nhưng nàng không thể để Uất Trì Liệt chết ở đây. Hắn là lá chắn sống duy nhất của nàng.


Tỉnh lại thực tại, thời gian chỉ còn đúng 3 giây.


Bằng tất cả sức lực yếu ớt còn lại của cơ thể mảnh mai, Diệp Chi dùng cả hai tay bấu chặt lấy vai áo măng tô dạ đen của Uất Trì Liệt. Nàng không dùng lời nói, vì âm thanh di chuyển chậm hơn suy nghĩ. Nàng dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể mình để kéo mạnh hắn ngã nhào sang bên phải, hướng về phía chiếc cột basalt cổ kính dày hơn một mét của Trịnh Gia Điếm.


Uất Trì Liệt khựng lại một nhịp, phản xạ dã thú của hắn lập tức nhận ra ý đồ của nàng. Hắn không chống cự, ngược lại dùng sức mạnh vạm vỡ của mình bao bọc lấy nàng, xoay lưng che chắn toàn bộ cơ thể nàng vào góc khuất của cột đá cổ đúng vào giây thứ hai.


*OÀNG!!!*


Quả mìn tự chế phát nổ dữ dội. Sức ép kinh hoàng của vụ nổ xé toạc không gian hầm ngầm, thổi bay toàn bộ các kệ sách cổ và quầy hàng của tiệm cầm đồ thành những mảnh vụn bay tứ tung. Lửa đỏ và khói đen cuồn cuộn bốc lên nghi ngút, đất đá từ trần hầm sụp xuống rào rào.


Sức ép chấn động mạnh đến mức chiếc cột basalt cổ khẽ nứt ra một đường dài, nhưng đã cản được toàn bộ luồng mảnh vỡ chí mạng nhắm vào hai người. Cố Vĩnh Khang bị sức ép vụ nổ hất văng ra xa, ngã gục xuống vũng máu ngoài hành lang.


Ngay khi vụ nổ bùng lên, nhãn thuật thấu thị của Diệp Chi bị quá tải hoàn toàn dưới áp lực từ trường và khói độc. Võng mạc mắt phải của nàng như bị thiêu đốt bởi ngọn lửa địa ngục.


Dưới lớp băng gạc trắng muốt, máu tươi rỉ ra ròng ròng, nhanh chóng nhuộm đỏ thẫm cả dải băng và lăn dài trên gò má trắng bệch như tuyết của nàng. Cơn đau đầu dữ dội ập đến, nhịp tim nàng đột ngột giảm mạnh, phổi co thắt không thể thở nổi.


Cơ thể mảnh mai của Diệp Chi hoàn toàn mất đi sức lực, đổ sụp vào lồng ngực rộng lớn, nóng bỏng của Uất Trì Liệt đang thở dốc vì chấn động. Ý thức nàng lịm dần đi, chìm vào bóng tối lạnh lẽo của sự phản phệ cực hạn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!