Manh Mối Ở Chợ Đen
Ánh đèn huỳnh quang trong phòng thí nghiệm vô trùng của Tống Cảnh Dao khẽ chớp tắt, hắt lên những mảnh sứ thanh hoa vỡ nát dưới sàn nhà một thứ ánh sáng xanh lam lạnh lẽo. Mùi khói đen độc hại bám trên mảnh sứ vỡ vẫn chưa tan hết, tỏa ra một thứ tử khí nồng nặc khiến lòng người nghẹt thở. Dưới đáy chiếc chén sứ, ký hiệu hoa bỉ ngạn đen hiện lên quỷ dị, như một vết sẹo đen đúa cắm sâu vào da thịt của dòng họ Cố.
"Lão Quỷ..."
Tống Cảnh Dao khẽ miết ngón tay đeo găng lụa mỏng lên màn hình máy tính hiển thị cấu trúc độc chất đã bị đông cứng. Gương mặt đẹp đẽ như thiên sứ của vị thần y hắc ám lúc này hoàn toàn đông cứng lại, sát khí u tối trong mắt hắn bùng lên dữ dội hơn bao giờ hết. Hắn quay lại nhìn Diệp Chi đang nằm trên giường bệnh, giọng nói ôn nhu giả tạo bỗng chốc trở nên lạnh buốt như băng tuyết dưới lòng đất: "Em không được phép rời khỏi đây, Diệp Chi. Thể chất của em đang suy kiệt nhẹ sau khi nhỏ máu thanh tẩy. Chất độc vận mệnh này liên tục biến dị, chỉ cần một sơ sẩy nhỏ, thọ mệnh của em sẽ bị hút cạn."
Cố Diệp Chi khẽ nhướng mi mắt trái trong suốt. Bên mắt phải của nàng vẫn quấn một dải băng gạc trắng muốt, che đi vệt đỏ nhãn thuật đang nhức nhối âm ỉ dọc theo các dây thần kinh thị giác. Chiếc áo măng tô dạ đen rộng lớn của Thẩm Hoài Dạ vẫn khoác hờ trên vai nàng, mang theo mùi hương gỗ tuyết tùng lạnh lùng để bảo vệ nàng khỏi những luồng sát khí xung quanh.
Nàng khẽ siết chặt tay trái, nơi chiếc Nhẫn ngọc bích Lôi Tấn Khải đang phát ra luồng sáng xanh lục nhạt ôn hòa trên ngón tay trỏ. Trong lòng bàn tay nàng, Đồng xu may mắn Huyền Minh dính máu tươi khẽ ấm lên, nhưng vết nứt sâu hoắm chạy dọc thân đồng xu vẫn lạnh buốt, nhắc nhở nàng rằng thọ mệnh của bản thân đang ở ranh giới cực kỳ mong manh.
"Xác suất tôi tìm thấy Lão Quỷ nếu chỉ ngồi yên trong phòng thí nghiệm của anh là 0%," Diệp Chi trầm giọng, giọng nói nhẹ nhàng nhưng mang theo một áp lực vô hình khiến Tống Cảnh Dao phải khựng lại. "Nhưng nếu tôi đến Chợ đen Hải Phong, xác suất đó sẽ tăng lên 87.5%. Tôi không thể chờ đợi chất độc này tự tàn phá cơ thể mình, Cảnh Dao."
"Em điên rồi," Cảnh Dao siết chặt nắm tay, nhưng hắn biết mình không thể cưỡng lại ý chí lý trí cực hạn của cô gái này. Khế ước liên kết sinh mệnh khiến trái tim hắn khẽ nhói lên một cơn đau cảnh báo hễ hắn có ý định cưỡng ép giam giữ nàng.
*Rầm!*
Cánh cửa kim loại dày nặng của phòng thí nghiệm đột ngột bị đẩy mạnh ra. Uất Trì Liệt bước vào, mang theo luồng gió lạnh buốt và mùi thuốc súng đặc trưng của một kẻ vừa trở về từ chiến trường. Vóc dáng khổng lồ cao một mét chín mươi của hắn sừng sững như một ngọn núi đá di động, mái tóc undercut nổi loạn khẽ bay nhẹ, đôi mắt hoang dại như dã thú lóe lên một tia sáng phấn khích khi nhìn thấy Diệp Chi.
"Tống Cảnh Dao, chú em lề mề quá đấy," Uất Trì Liệt cười gằn, giọng nói trầm khàn đầy bá đạo dội thẳng vào không gian vô trùng. Hắn bước đến bên giường bệnh, gạt phắt Cảnh Dao ra một cách thô bạo, cúi xuống nhìn thẳng vào mắt trái của Diệp Chi. "Con mồi nhỏ, em muốn đến Chợ đen Hải Phong? Được thôi, tôi sẽ dẫn em đi. Để xem kẻ nào dám cản đường lính đánh thuê của Uất Trì gia."
"Uất Trì Liệt, thể chất của em ấy hiện tại không chịu nổi một cuộc đụng độ vũ trang," Tống Cảnh Dao gầm lên, sát khí xanh lục sẫm quanh người bùng phát.
"Thế thì tôi sẽ làm lá chắn sống cho em ấy," Liệt nhếch môi, bàn tay to lớn đầy vết sẹo chiến tranh khẽ miết nhẹ lên gấu áo măng tô dạ đen của Diệp Chi đầy vẻ chiếm hữu. "Không có sự cho phép của tôi, tử thần cũng không được đụng vào em."
Diệp Chi nhìn thẳng vào mắt hắn, khẽ gật đầu. Nàng biết, trong năm ông trùm, Uất Trì Liệt là lá chắn vật lý mạnh mẽ nhất, luôn xuất hiện giải vây khi có nổ súng. Nàng khẽ ra lệnh: "A Lực, chuẩn bị xe bọc thép. Chúng ta xuất phát."
Gã khổng lồ lầm lì A Lực đứng sừng sững sau lưng nàng khẽ cúi đầu, ánh mắt không cảm xúc quay đi thực hiện mệnh lệnh.
***
Chợ đen Hải Phong nằm sâu dưới lòng đất của khu cảng cũ, một hệ thống hầm ngầm cổ kính từ thời thuộc địa được cải tạo thành thánh địa giao dịch bóng tối lớn nhất thành phố cảng. Nơi đây không có ánh sáng mặt trời, chỉ có những dải đèn neon màu xanh đỏ mờ ảo hắt lên những mảng tường bê tông ẩm mốc, bốc mùi muối biển, rỉ sét và khói thuốc lá rẻ tiền.
Tiếng ồn ào từ các quầy hàng chợ đen, tiếng mặc cả các cổ vật phong thủy thất lạc và tiếng bước chân dồn dập tạo nên một bầu không khí hỗn loạn, đầy rẫy nguy hiểm. Những kẻ di chuyển trong chợ đen đều cúi đầu, che giấu gương mặt dưới những chiếc mũ sụp hoặc mạng che mặt mỏng để tránh sự dòm ngó của cảnh sát Hải Phong.
Diệp Chi bước đi giữa hàng ngũ lính đánh thuê bọc thép của Uất Trì Liệt. Chiếc sườn xám đen thêu chỉ bạc hình Tỳ Hưu của nàng khẽ lay động theo từng bước chân mảnh khảnh, tương phản mạnh mẽ với bầu không khí bẩn thỉu, xô bồ xung quanh. Dù quấn băng gạc che một bên mắt, phong thái lạnh lùng, kiêu sa của nàng vẫn thu hút vô số ánh mắt tham lam từ bóng tối. Nhưng ngay khi những ánh mắt đó chạm vào vóc dáng khổng lồ của Uất Trì Liệt và khẩu súng chiến thuật giắt bên hông hắn, tất cả đều vội vã rụt đầu lại.
Đoàn người dừng lại trước một tiệm cầm đồ cổ kính nằm ở góc khuất nhất của chợ đen. Tấm biển hiệu bằng gỗ mục khắc ba chữ "Trịnh Gia Điếm" ẩn hiện dưới ánh đèn dầu tù mù.
Bước vào bên trong, mùi hương trầm nhẹ nhàng lập tức xua tan mùi ẩm mốc của hầm ngầm. Phía sau quầy đá basalt cổ đại, một người phụ nữ trung niên thanh lịch khoảng ba mươi mốt tuổi đang chậm rãi dùng chiếc kính lúp phong thủy để thẩm định một mảnh huyết ngọc thạch. Cô đeo một chiếc mạng che mặt mỏng bằng lụa tơ tằm, mặc sườn xám màu xám khói sang trọng, toát ra một khí chất bí ẩn và đầy quyền lực. Đó chính là Trịnh Nhã—bà chủ của Chợ đen Hải Phong.
"Uất Trì gia chủ quang lâm, Trịnh Nhã không kịp đón tiếp từ xa," Trịnh Nhã không ngẩng đầu, giọng nói thanh tao vang lên nhẹ nhàng. Nhưng khi ánh mắt cô lướt qua dải băng gạc trên mắt Diệp Chi và chiếc trâm ngọc cổ cài trên búi tóc nàng, ngón tay cô khẽ khựng lại. Cô đặt chiếc kính lúp xuống, đứng dậy cúi đầu cung kính: "Cố tiểu thư, người mang huyết mạch họ Cố cuối cùng... Trịnh Nhã kính trọng Cố Thiên Hành tiền bối, hôm nay tiểu thư đến đây là muốn tìm thứ gì?"
"Tôi muốn tìm Độc dược sư Lão Quỷ," Diệp Chi bước lên trước, đặt tay trái lên mặt quầy đá cổ. Chiếc Nhẫn ngọc bích Lôi Tấn Khải khẽ chạm vào mặt đá phát ra tiếng gõ thanh giòn. "Tôi biết bà nắm giữ toàn bộ thông tin giao dịch bóng tối của Hải Phong. Đổi lại, tôi sẽ trả cho bà thứ này."
Nàng khẽ mở lòng bàn tay trái, để lộ ba chíp cược Huyền Minh Tệ bằng hợp kim đặc biệt đang tỏa ra luồng vận khí vàng rực rỡ ấm áp. Đây là những chíp cược chứa đựng vận khí may mắn cực đại mà Diệp Chi đã tích tụ được sau ván thắng tất tay trước Giang Nhất Minh.
Trịnh Nhã nhìn chằm chằm vào luồng vận khí vàng rực trên chíp cược, đôi mắt sau lớp mạng che khẽ co rụt lại. Cô biết rõ giá trị vô giá của Huyền Minh Tệ đối với những người làm kinh doanh trong bóng tối—nó có thể xua đuổi mọi ám nguyền xui xẻo và giúp tài lộc hanh thông hằng năm.
"Huyền Minh Tệ của Mệnh Chủ quả nhiên danh bất hư truyền," Trịnh Nhã khẽ thở dài, nhưng cô không nhận lấy chíp cược ngay mà khẽ lắc đầu. "Nhưng Cố tiểu thư, Lão Quỷ là kẻ mang Mệnh Đen Độc cực đoan, hành tung của hắn vô cùng thần bí. Hơn nữa... hắn đang được bảo trợ bởi một thế lực mà tôi không tiện đắc tội."
"Thế lực đó là Cố Chấn Đông phải không?" Giọng nói của Diệp Chi lạnh lùng cắt ngang lời cô. "Xác suất Cố Chấn Đông bại liệt hoàn toàn sau đêm nay là 99.9%. Trịnh gia chủ, bà là người thông minh, đặt cược vào một kẻ sắp chết hay đặt cược vào tân chủ nhân của Huyền Minh?"
Trịnh Nhã khựng lại, cô dùng kính lúp phong thủy nhìn vào sợi tơ vận mệnh của Diệp Chi. Dù yếu ớt và đầy vết nứt thọ mệnh, luồng vận khí vương giả màu đỏ sẫm quấn quanh nàng vẫn vô cùng kiên cường, được bảo hộ bởi luồng sát khí đỏ rực như chiến thần của Uất Trì Liệt đứng bên cạnh.
"Tôi hiểu rồi," Trịnh Nhã khẽ cúi đầu. Cô gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ ba tiếng.
Từ trong bóng tối của kệ sách cổ, một bóng người gầy gò, nhanh nhẹn bước ra. Hắn mặc đồ tối màu bụi bặm, đội chiếc mũ lưỡi trai sụp xuống che nửa mặt xảo quyệt. Đó chính là Tần Hoài—kẻ đưa tin chuyên nghiệp của bến cảng.
"Tần Hoài, đưa thông tin cho Cố tiểu thư," Trịnh Nhã ra lệnh.
Tần Hoài láu cá nhìn ba chíp cược Huyền Minh Tệ trên tay Diệp Chi, nuốt nước bọt một cái ực. Hắn bước lại gần, giọng nói nhỏ nhẹ như tiếng muỗi kêu: "Cố tiểu thư, Lão Quỷ hiện tại không có ở nội thành. Hắn đang ẩn náu tại Biệt thự ma ám của Cố Chấn Đông ở ngoại ô Hải Phong để tiếp tục điều chế độc chất vận mệnh. Hắn được bảo vệ bởi hơn ba mươi sát thủ tinh nhuệ của băng nhóm Hắc Long do đường huynh Cố Vĩnh Khang trực tiếp chỉ huy."
Hắn vừa nói vừa lén lút thò tay ra định giật lấy ba chíp cược Huyền Minh Tệ trên bàn.
"Khoan đã," Trịnh Nhã đột ngột biến sắc. Cô rút chiếc la bàn phong thủy bằng đồng cổ đeo bên hông ra. Kim la bàn đang xoay tròn điên cuồng, rồi dừng lại chỉ thẳng về hướng lối vào chợ đen, run rẩy dữ dội. "Có luồng sát khí lạ đang tiếp cận khu vực này... Sát khí cực kỳ hỗn loạn, mang theo vận khí màu xám tro chết chóc!"
"Cái gì?" Tần Hoài kinh hoàng thét lên.
*Đoàng! Đoàng! Đoàng!*
Tiếng súng nổ vang dội đột ngột từ lối vào chợ đen cắt đứt mọi lời nói. Tiếng la hét thảm thiết của các thương nhân bóng tối vang lên hỗn loạn, kèm theo tiếng đổ vỡ loảng xoảng của các gian hàng xung quanh. Toàn bộ hệ thống đèn chiếu sáng neon của chợ đen lập tức bị cắt đứt, đẩy cả không gian hầm ngầm vào bóng tối kịt quỷ dị.
"Cố Diệp Chi! Con khốn! Hôm nay tao sẽ tiễn mày xuống địa ngục gặp cha mày!"
Giọng nói điên cuồng, tàn nhẫn của đường huynh Cố Vĩnh Khang vang lên qua loa phóng thanh của chợ đen, vang vọng ghê rợn trong không gian hầm ngầm tối tăm. Hắn dẫn theo hàng chục sát thủ bịt mặt của băng nhóm Hắc Long, trang bị súng súng liên thanh nã đạn xối xả vào các gian hàng để thị uy.
"Bảo vệ tiểu thư!" A Sâm thét lớn qua bộ đàm vòng ngoài.
Trong bóng tối kịt, Diệp Chi khẽ nhắm mắt trái lại. Khi nàng mở mắt ra, nhãn thuật thấu thị sơ cấp (Sơ kính) được kích hoạt. Thế giới xung quanh nàng bỗng chốc trở nên trong suốt dưới dạng các luồng năng lượng màu sắc. Nàng nhìn thấy hàng chục sợi tơ vận mệnh màu xám tro—biểu hiện của sát khí chết chóc—đang điên cuồng lao về phía tiệm cầm đồ của Trịnh Nhã.
"Chúng có ba mươi hai tên, chia làm ba ngả đường," Diệp Chi trầm giọng báo cáo số liệu chính xác cho Uất Trì Liệt trong vòng 0.1 giây. "Ngả chính diện có mười lăm tên, hai ngả hẻm bên cạnh mỗi ngả có tám tên. Chúng dùng súng liên thanh quét diện rộng."
"Chơi hay đấy!" Uất Trì Liệt cười gằn đầy khát máu. Hắn không hề hoảng sợ trước làn mưa đạn, ngược lại, bản năng dã thú của vua lính đánh thuê hoàn toàn thức tỉnh. Hắn vươn cánh tay lực lưỡng, ôm chặt lấy eo Diệp Chi, nhấc bổng cơ thể mảnh mai của nàng lên và giật mạnh nàng lùi lại phía sau quầy đá basalt cổ đại của Trịnh Nhã.
*Hưu! Hưu! Hưu!*
Hàng loạt viên đạn găm thẳng vào mặt trước của quầy đá cổ, bắn ra những tia lửa sáng rực và mảnh đá vỡ vụn găm đầy trong không khí. Quầy đá basalt dày nửa mét khẽ rung chuyển dưới sức công phá của đạn liên thanh.
"A Lực! Chặn họng súng của chúng!" Uất Trì Liệt ra lệnh dứt khoát.
Gã khổng lồ lầm lì A Lực không nói một lời, bước lên trước sừng sững như một bức tường đá di động. Hắn rút từ sau lưng ra chiếc khiên bọc thép bằng sợi Kevlar siêu nhẹ bọc titan khổng lồ, dằn mạnh xuống mặt đất, thiết lập một hàng rào phòng thủ cự ly gần hoàn mỹ che chắn toàn bộ góc bắn của sát thủ nhắm vào Diệp Chi và Uất Trì Liệt.
*Keng! Keng! Keng! Keng!*
Tiếng đạn bắn vào khiên bọc thép vang lên chói tai như tiếng búa nện vào đe sắt. Sức nặng của hàng trăm viên đạn liên thanh găm vào khiên khiến cơ thể khổng lồ của A Lực khẽ lùi lại nửa bước, nhưng ánh mắt lầm lì của hắn vẫn bất động không một chút dao động.
Tần Hoài trong cơn hoảng loạn tột độ, thấy lối đi chính diện bị chặn đứng, lập tức ôm đầu lao thẳng ra lối cửa sau của tiệm cầm đồ hòng trốn thoát.
"Đừng đi hướng đó!" Diệp Chi thét lên cảnh báo, nhãn thuật của nàng nhìn thấy một sợi tơ sát khí xám tro đang phục kích ngay sau cánh cửa gỗ lim cửa sau.
Nhưng đã quá muộn.
*Đoàng!*
Một phát súng lục vang lên từ bóng tối sau cửa. Tần Hoài hét lên một tiếng thảm thiết, bả vai hắn bị đạn bắn trúng rỉ máu tươi xối xả, ngã gục ngay sát mép cửa gỗ. Hai tay súng bịt mặt bước ra từ bóng tối, họng súng đen ngóm hướng thẳng vào đầu hắn để chặn đường rút lui của phe main.
"Mẹ kiếp!" Uất Trì Liệt rủa sả một tiếng. Hắn nhận ra đối phương sử dụng chiến thuật bao vây đa điểm và dùng súng liên thanh quét diện rộng để triệt tiêu mọi đường lui. Trong không gian hầm ngầm chật hẹp, việc phản công ngay lập tức bằng súng hạng nặng sẽ dễ gây sập hầm và làm tổn thương Diệp Chi yếu ớt.
"Con mồi nhỏ, đứng yên sau lưng tôi," Liệt trầm giọng, hơi thở nóng bỏng của hắn phả lên tai nàng đầy vẻ bảo vệ điên cuồng. Hắn quyết định không rút súng tấn công cự ly xa mà tập trung phòng thủ cự ly gần, dùng thân hình cao lớn của mình bao phủ hoàn toàn cơ thể mảnh mai của nàng dưới quầy đá.
Chợ đen Hải Phong lúc này hoàn toàn bị tàn phá nặng nề. Tiếng la hét, tiếng súng nổ liên thanh gầm rú xé toạc màn đêm không ngủ dưới lòng đất. Một số thuộc hạ của Trịnh Nhã cố gắng phản kháng nhưng lập tức bị hỏa lực áp đảo bắn trọng thương ngã gục trên vũng máu.
Cố Vĩnh Khang cười điên cuồng trong bóng tối, tiếng bước chân nện gót giày da đắt tiền của hắn càng lúc càng tiến lại gần tiệm cầm đồ. Hắn rít lên qua khe cửa nứt nẻ: "Cố Diệp Chi! Mày không thoát được đâu! Hôm nay tao sẽ dùng máu của mày để tế bàn thờ phong thủy của cha tao!"
Ngay sau lưng hắn, các sát thủ bắt đầu rút chốt những quả lựu đạn khói và chất nổ tự chế, chuẩn bị ném thẳng vào khu vực phòng thủ sau quầy đá của A Lực và Uất Trì Liệt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!