Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Dấu Vết Tử Khí

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Làn khói đen kịt bốc lên từ mặt bàn trầm hương ngàn năm của phòng VIP Vô Cực mang theo một thứ mùi kinh tởm—mùi của gỗ mục bị thiêu cháy trộn lẫn với tử khí nồng nặc của xác phân hủy. Tiếng sủi bọt xèo xèo quỷ dị vang lên ghê rợn khi những giọt trà cuối cùng thấm sâu vào thớ gỗ quý, ăn mòn lớp véc-ni bóng loáng thành một vệt đen đúa, sần sùi như da của một xác chết lâu ngày.


Sự hả hê từ chiến thắng vang dội trước Giang Nhất Minh vừa mới lan tỏa trong không khí chưa đầy ba phút trước lập tức bị dập tắt hoàn toàn. Thay vào đó là một bầu không khí kinh hoàng, ngột ngạt bao trùm lên sảnh VIP. Những vị quan khách thượng lưu Hải Phong vừa rồi còn đang xôn xao bàn tán về sự sụp đổ của sòng bạc Kim Sa giờ đây đều đồng loạt lùi lại, gương mặt tái mét vì sợ hãi.


"Chất độc vận mệnh!"


Tống Cảnh Dao khẽ rít lên qua kẽ răng. Gương mặt đẹp đẽ như thiên sứ của hắn hằn lên những tia máu u tối đầy sát khí. Bàn tay đeo găng lụa mỏng của hắn nhanh như cắt gạt phắt đống mảnh sứ thanh hoa vỡ nát ra xa khỏi tầm tay của Cố Diệp Chi. Hắn không màng đến việc những mảnh sứ sắc nhọn có thể làm rách lớp găng tay đắt đỏ, ánh mắt u ám của hắn lúc này chỉ khóa chặt vào cơ thể mảnh mai đang khẽ run lên của cô gái trước mặt.


"A Sâm! Phong tỏa toàn bộ phòng VIP Vô Cực! Không một ai được phép rời khỏi đây!" Tống Cảnh Dao ra lệnh bằng giọng nói trầm thấp nhưng mang theo uy quyền tuyệt đối của một gia chủ trẻ Tống gia.


"Rõ!" Trưởng bảo an A Sâm lập tức chấp hành mệnh lệnh. Khẩu Glock 19 trên tay anh giương lên, đội ngũ bảo vệ vòng trong nhanh chóng lập hàng rào thép, phong tỏa mọi lối thoát hiểm.


Diệp Chi ngồi yên trên ghế chủ vị bọc da gấm. Chiếc áo măng tô dạ đen rộng lớn của Thẩm Hoài Dạ vẫn khoác hờ trên vai nàng, mang theo mùi hương gỗ tuyết tùng lạnh lùng như một lá chắn tinh thần giúp nàng giữ vững sự tỉnh táo cuối cùng. Nàng khẽ siết chặt tay trái, nơi chiếc Nhẫn ngọc bích Lôi Tấn Khải đang phát ra luồng sáng xanh lục nhạt ôn hòa trên ngón tay trỏ. Trong lòng bàn tay nàng, Đồng xu may mắn Huyền Minh dính máu tươi khẽ ấm lên, nhưng vết nứt sâu hoắm chạy dọc thân đồng xu vẫn lạnh buốt, nhắc nhở nàng rằng thọ mệnh của bản thân đang ở ranh giới cực kỳ mong manh.


"Cảnh Dao..." Giọng nói của Diệp Chi vang lên nhẹ nhàng, băng lãnh như tuyết đầu mùa, không một chút hoảng loạn. "Đừng để quan khách hoang mang. Đưa tôi đến phòng thí nghiệm của anh."


Tống Cảnh Dao không nói một lời. Hắn cúi xuống, một tay đỡ lấy bờ vai thon thả của nàng, tay kia luồn xuống dưới đầu gối nàng, bế bổng nàng lên một cách nhẹ nhàng nhưng đầy tính chiếm hữu. Hắn không muốn bất kỳ ai chạm vào cơ thể yếu ớt của nàng lúc này, kể cả những gia nhân trung thành nhất của Huyền Minh.


Chú mèo đen mắt vàng—Mực—nhảy vọt xuống đất, lặng lẽ bám theo gót chân của Tống Cảnh Dao. Đôi mắt vàng rực của nó vẫn cảnh giác nhìn xung quanh, thỉnh thoảng lại khẽ gầm gừ khi ngửi thấy mùi tử khí còn sót lại trong không khí.


***


Phòng thí nghiệm của Tống Cảnh Dao nằm sâu dưới tầng hầm của bệnh viện tư nhân Tống gia, một không gian vô trùng tuyệt đối, lạnh lẽo và biệt lập với thế giới bên ngoài. Nơi đây chứa đầy những thiết bị y tế hiện đại nhất thế giới kết hợp với các tủ kính lớn chứa hàng ngàn mẫu máu biến dị và các loại độc chất vận mệnh được bảo quản nghiêm ngặt.


Tống Cảnh Dao nhẹ nhàng đặt Diệp Chi nằm xuống chiếc giường bệnh bọc da màu đen ở trung tâm phòng thí nghiệm. Hắn cẩn thận điều chỉnh độ cao của gối, tháo chiếc áo măng tô dạ đen của Thẩm Hoài Dạ ra và treo lên giá một cách tỉ mỉ, rồi quay lại nhìn nàng bằng ánh mắt chứa đựng sự lo lắng điên cuồng nhưng cố kiềm chế dưới lớp vỏ bọc ôn nhu giả tạo.


"Em biết thứ này nguy hiểm thế nào không?" Giọng nói của hắn khàn đặc, ngón tay thon dài khẽ lướt qua dải băng gạc trắng muốt đang che phủ bên mắt phải của nàng. "Chỉ cần một giọt thấm vào da, chất độc vận mệnh sẽ ăn mòn toàn bộ thọ thọ của em chỉ trong vòng ba tiếng đồng hồ. Kẻ ra tay... hắn muốn em phải chết ngay lập tức."


"Nhưng tôi vẫn chưa chết," Diệp Chi khẽ nhướng mi mắt trái trong suốt, nhìn thẳng vào mắt hắn. "Xác suất tôi bị trúng độc khi có mèo Mực ở bên cạnh chỉ là 0.01%. Kẻ ra tay đã tính toán sai lầm một biến số phong thủy quan trọng."


Mực nhảy lên nằm phục bên cạnh chân Diệp Chi, cái đuôi đen dài khẽ ngoáy nhẹ như một lời khẳng định.


Tống Cảnh Dao khẽ thở dài, sự cuồng sạch sẽ và kiểm soát của hắn bộc phát khi hắn tự tay dùng khăn giấy tẩm cồn sát khuẩn lau sạch từng ngón tay thon dài của nàng, đảm bảo không có một hạt bụi độc nào còn sót lại trên làn da trắng muốt như tuyết của cô gái. Sau khi hoàn tất quy trình vệ sinh cá nhân cho nàng một cách tỉ mỉ đến mức cực đoan, hắn mới quay sang chiếc khay bạc chứa những mảnh sứ vỡ của chén trà độc vừa được A Sâm chuyển đến.


"Bắt đầu thôi," Cảnh Dao trầm giọng. Hắn đeo một chiếc mặt nạ lọc khí chuyên dụng, bật hệ thống hút gió công suất cao của phòng thí nghiệm và bắt đầu cuộc điều tra y học đầy căng thẳng.


Hắn rút từ trong hộp gỗ cổ ra một cây kim châm bằng bạc nguyên chất từ bộ kim châm gia truyền của Tống gia. Cây kim dài, mảnh lấp lánh dưới ánh đèn LED cường độ cao. Cảnh Dao chậm rãi nhúng đầu kim vào vệt nước trà màu nâu đen còn bám trên mảnh sứ vỡ.


*Xèo...*


Một tiếng động nhỏ vang lên. Ngay khi tiếp xúc với chất lỏng quỷ dị kia, đầu kim bạc lập tức hóa thành một màu đen xám quỷ dị, màu đen ấy nhanh chóng lan rộng dọc theo thân kim như một con rắn độc đang bò ngược lên.


"Độ độc cực cao, kết hợp giữa độc tố thần kinh biến dị và tà khí rủa sả phong thủy," Tống Cảnh Dao vừa quan sát vừa ghi chép số liệu vào máy tính. Gương mặt hắn càng lúc càng sa sầm. "Đây không phải là chất độc hóa học thông thường. Nó hoạt động dựa trên cơ chế ăn mòn sinh khí và vận thế của nạn nhân. Khi vận khí của em bị kéo sụp về màu xám tro chết chóc, các cơ quan nội tạng sẽ tự động suy kiệt mà không có bất kỳ dấu vết y học nào."


Diệp Chi nằm trên giường, dùng tư duy toán học ứng dụng để phân tích lời nói của hắn. "Nói cách khác, chất độc này là một dạng 'phản phong thủy' cự ly gần. Nó không giết tôi bằng độc tính sinh học, mà bằng cách bẻ gãy dòng chảy vận mệnh của tôi?"


"Chính xác," Tống Cảnh Dao gật đầu. Hắn gắp một giọt độc chất đặt dưới kính hiển vi điện tử siêu phân giải. "Nhìn vào đây đi. Cấu trúc phân tử của nó liên tục thay đổi tần số dao động để thích ứng và kháng lại các tế bào miễn dịch. Tôi đã thử nhỏ ba loại huyết thanh kháng độc mạnh nhất của Tống gia vào, nhưng tất cả đều bị nó nuốt chửng trong vòng ba giây."


Trên màn hình máy tính lớn, những chuỗi liên kết hóa học màu đen xám đang điên cuồng tàn phá và đồng hóa các kháng thể màu xanh lục của huyết thanh kháng độc. Độc chất biến dị liên tục kháng thuốc một cách đáng sợ.


"Nó đang tìm kiếm nguồn năng lượng để nuôi dưỡng bản thân," Cảnh Dao thâm trầm phân tích, ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng lạnh lẽo. "Thứ nó thèm khát nhất chính là dòng máu đặc thù mang tính chất thanh tẩy của em. Nếu độc chất này xâm nhập vào cơ thể em, nó sẽ dùng chính huyết mạch của em làm chất xúc tác để tự nhân bản, biến em thành một cái xác khô kiệt thọ mệnh."


Nghe đến đây, Diệp Chi khẽ nhíu mày. Nàng đưa tay trái lên, nhìn vào vết sẹo nhỏ hình ngôi sao trên cổ tay—ký ức đau đớn từ vụ bắt cóc năm mười tuổi. Cơn đau nhức âm ỉ bỗng nhiên trỗi dậy như một sự cộng hưởng đáng sợ với tử khí đang tỏa ra từ khay bạc.


"Cha tôi... năm xưa cũng bị đầu độc bằng thứ này phải không?" Giọng nàng run lên nhẹ, nhưng nhanh chóng lấy lại sự băng giá thường lệ.


Tống Cảnh Dao khựng lại. Hắn quay đầu nhìn nàng, đôi mắt u tối ẩn chứa sự xót xa ngầm. "Đúng vậy. Tôi đã nghiên cứu bệnh án cũ của Cố tiền bối. Xương cốt của ông ấy trước khi chết hoàn toàn bị đen hóa bởi một loại tà khí tương tự. Cố Chấn Đông đã dùng chất bột màu xám tro này để đầu độc mãn tính cha em suốt ba năm trời, khiến vận thế của Huyền Minh suy sụp dần trước khi phát động đảo chính."


Manh mối đã rõ ràng. Chất độc vận mệnh này chính là sợi dây nhân quả nối liền cái chết của cha nàng với thế lực đứng sau Cố Chấn Đông—Hội Đồng Ngũ Nhạc.


"Cảnh Dao, tôi muốn biết ai là kẻ đã chế tạo ra thứ này," Diệp Chi trầm giọng. "Chấn Đông chỉ là một kẻ tham lam nông cạn, ông ta không có đủ tri thức huyền học và y khoa để điều chế một loại độc chất tinh vi như thế này."


"Tôi biết," Tống Cảnh Dao nhếch môi cười lạnh, nụ cười mang theo sự vặn vẹo khát máu của một thần y hắc ám. "Giới ngầm Hải Phong chỉ có một kẻ duy nhất có khả năng nuôi dưỡng độc trùng cổ xưa bằng máu của người mang mệnh xui xẻo để chế tạo ra thứ này. Đó là Độc dược sư Lão Quỷ—kẻ đã bị trục xuất khỏi Tống gia ba mươi năm trước vì tội sử dụng y thuật cấm kỵ để đoạt thọ."


"Lão Quỷ..." Diệp Chi lặp lại cái tên này, ghi nhớ sâu vào bộ não thiên tài toán học của mình. "Vậy làm thế nào để tìm ra công thức và trung hòa nó?"


"Độc chất này quá tinh vi, nó liên tục nhảy tần số để kháng thuốc," Tống Cảnh Dao bước đến bên cạnh nàng, hắn cúi xuống sát gương mặt thanh tú của Diệp Chi, hơi thở ấm áp mang theo mùi bạc hà thanh nhẹ phả lên làn da nàng. "Nhưng tôi có một cách. Tôi cần một giọt máu của em để làm chất xúc tác định vị tần số gốc của độc chất. Dòng máu mang tính chất Thanh Tẩy của em là khắc tinh duy nhất có thể ép nó phải bộc lộ cấu trúc nguyên bản."


Diệp Chi không hề do dự. Nàng chìa bàn tay trái thon dài ra trước mặt hắn.


Tống Cảnh Dao khẽ nâng bàn tay nàng lên, ngón tay hắn vuốt ve nhẹ nhàng qua những đốt ngón tay mảnh khảnh của nàng đầy vẻ nâng niu và chiếm hữu cực đoan. Hắn rút một cây kim châm bạc sạch sẽ, khẽ châm nhẹ vào đầu ngón tay trỏ của nàng.


Một giọt máu đỏ tươi, thuần khiết bốc lên một luồng sinh khí màu vàng nhạt ấm áp xuất hiện. Cảnh Dao cẩn thận dùng ống nghiệm thủy tinh hứng lấy giọt máu, rồi nhỏ trực tiếp vào đĩa petri chứa độc chất vận mệnh đang biến dị dưới kính hiển vi.


*Xèo xèo! Oanh!*


Một phản ứng hóa học kịch liệt bùng nổ ngay lập tức. Khi giọt máu Thanh Tẩy của Diệp Chi chạm vào độc chất, luồng hắc khí màu đen xám lập tức bị dập tắt như tuyết gặp ánh mặt trời. Chuỗi phân tử độc chất đang điên cuồng tàn phá bỗng nhiên bị đông cứng lại, bộc lộ ra một cấu trúc hình học đối xứng hoàn mỹ nhưng quỷ dị.


"Thành công rồi!" Tống Cảnh Dao khẽ reo lên. Hắn nhanh chóng vận hành máy quét quang phổ để ghi lại toàn bộ dữ liệu cấu trúc của độc chất.


Tuy nhiên, sự tiếp xúc gần với độc chất và việc mất đi một lượng sinh khí nhỏ khiến cơ thể yếu ớt của Diệp Chi lập tức xuất hiện phản ứng đào thải. Nàng khẽ ho nhẹ một tiếng, lồng ngực phập phồng khó thở, một dòng máu tươi nhỏ lại rỉ ra từ khóe mắt phải dưới lớp băng gạc trắng.


"Diệp Chi!" Tống Cảnh Dao lo lắng tột độ. Hắn lập tức vứt bỏ đĩa petri, ôm chặt lấy bả vai nàng, dùng kỹ thuật châm cứu khống chế thần kinh để ổn định nhịp tim cho nàng. "Đừng cử động! Em đang bị phản phệ nhẹ do tà khí xung quanh. Hãy hít thở đều theo nhịp của tôi."


Hắn áp sát lồng ngực vững chãi của mình vào lưng nàng, truyền một luồng sinh khí ấm áp để sưởi ấm cơ thể đang lạnh dần của cô gái. Sự chiếm hữu và lo lắng điên cuồng của hắn lúc này đã hoàn toàn vượt ngoài tầm kiểm soát của một bác sĩ thông thường. Hắn thầm thề trong lòng, bất luận kẻ nào đứng sau vụ đầu độc này, hắn sẽ dùng những phương pháp tra tấn tàn bạo nhất của y khoa hắc ám để khiến kẻ đó sống không bằng chết.


Sau mười phút châm cứu căng thẳng, nhịp tim của Diệp Chi dần bình ổn trở lại. Nàng khẽ tựa đầu vào vai hắn, hơi thở dốc nhẹ nhưng đôi mắt trái vẫn giữ nguyên sự lý trí lạnh lùng.


"Cảnh Dao... nhìn vào màn hình quét quang phổ đi," Diệp Chi thều thào chỉ tay về phía máy tính.


Tống Cảnh Dao quay đầu nhìn lại màn hình lớn, nơi cấu trúc nguyên bản của độc chất vừa được quét hoàn tất. Trên biểu đồ phân tích 3D của đáy chén sứ thanh hoa bị ăn mòn, dưới ánh đèn huỳnh quang cực tím đặc biệt, một ký hiệu ẩn giấu bấy lâu nay bỗng nhiên hiện lên rõ mồn một.


Đó là hình ảnh một bông hoa bỉ ngạn đen với những cánh hoa dài, cong vút như móng vuốt của một con quỷ dữ đang vươn ra từ bóng tối địa ngục—biểu tượng độc quyền, không thể làm giả của Độc dược sư Lão Quỷ.


Gương mặt Tống Cảnh Dao lập tức đông cứng lại, sát khí u tối trong mắt hắn bùng lên dữ dội hơn bao giờ hết.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!