Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Năm Con Sói Đói Vào Cuộc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn giông bão ngoài khơi Hải Phong như một bàn tay khổng lồ quất mạnh vào những ô cửa kính màu của sòng bạc Huyền Minh, tiếng sấm rền vang xé rách màn đêm tĩnh mịch. Nhưng tất cả những âm thanh cuồng nộ của thiên nhiên ngoài kia đều bị lấn át bởi thứ sát khí đặc quánh đang tràn vào đại sảnh.


Năm chiếc xe limousine bọc thép đen bóng sừng sững đỗ trước thềm sòng bạc. Cửa xe mở ra, năm bóng người bước xuống sương mù bão gió, mang theo áp lực quyền lực có thể bóp nghẹt bất kỳ kẻ yếu đuối nào. Gió quất mạnh làm tà áo măng tô của họ bay phần phật, nhưng không một ai lung lay. Họ bước đi thong thả nhưng vững chãi, như những vị thần chết đang đến để phân chia một đế chế vừa sụp đổ.


A Sâm đứng chắn trước linh cữu của Cố Thiên Hành, bàn tay nắm chặt chuôi súng Glock 19 bọc thép, khớp xương gồ lên trắng bệch. Lão Tạ đứng bên cạnh, vết thương đạn bắn ở vai trái khẽ rỉ máu thấm qua lớp băng gạc, nhưng ánh mắt gã vẫn kiên định như một con chó săn già bảo vệ lãnh thổ. Tuy nhiên, khi năm bóng người kia bước qua ngưỡng cửa gỗ lim khổng lồ, toàn bộ đội bảo an của Huyền Minh đều vô thức lùi lại nửa bước. Đó không phải là nỗi sợ hãi hèn nhát, mà là phản xạ sinh lý tự nhiên trước những kẻ đứng đầu chuỗi thức ăn ngầm.


Dẫn đầu là Lôi Tấn Khải. Hắn hai mươi sáu tuổi, cao một mét tám mươi tám, vóc dáng vạm vỡ của một kẻ đã từng đối đầu với bão tố đại dương. Chiếc áo vest đen hở cúc cổ khoe ra khuôn ngực săn chắc và làn da bánh mật khỏe khoắn. Ánh mắt hắn sắc lạnh như lưỡi dao cạo, mang theo sự ngạo mạn tột cùng của kẻ nắm giữ toàn bộ huyết mạch vận tải biển Hải Phong. Sợi tơ vận mệnh màu đỏ rực vương giả bao quanh hắn tỏa ra luồng kim quang ngút trời, áp chế mọi luồng khí xám xịt xung quanh.


Ngay bên cạnh hắn là Thẩm Hoài Dạ, đế vương tài chính lạnh lùng của Hải Phong. Hắn mặc một bộ vest ba mảnh cắt may thủ công tinh xảo, mái tóc đen vuốt keo gọn gàng phản chiếu ánh đèn chùm mờ nhạt. Đôi kính gọng vàng trí thức che giấu đi đôi mắt thâm trầm, sắc bén như chim ưng. Luồng vận khí màu tím đậm tôn quý của Mệnh Kim Đế bao quanh hắn tĩnh lặng nhưng thâm sâu, sẵn sàng bóp nghẹt bất kỳ đối thủ nào về mặt tài lực.


Ba người còn lại bước sau, mỗi người mang một khí chất cực đoan riêng biệt. Tạ Minh Sách – thiên tài phong thủy với phong thái tao nhã như công tử cổ đại, tay xoay nhẹ quân cờ ngọc phỉ thúy tỏa ra luồng khí xanh ngọc bích thanh tao. Uất Trì Liệt – vua lính đánh thuê khét tiếng, khoác chiếc măng tô dạ đen bụi bặm đầy vết sẹo chiến tranh, ánh mắt hoang dại như dã thú đói mồi. Và cuối cùng là Tống Cảnh Dao – thần y hắc ám với gương mặt đẹp đẽ như thiên sứ nhưng đôi bàn tay đeo găng lụa mỏng lại tỏa ra luồng khí xanh lục sẫm đầy tử khí của độc dược.


Cố Diệp Chi đứng yên lặng bên cạnh linh cữu cha. Chiếc sườn xám cách tân màu đen thêu chỉ bạc hình Tỳ Hưu ôm sát lấy thân hình mảnh mai, da nàng trắng như tuyết lạnh dưới ánh đèn vàng vọt. Khóe mắt phải của nàng vẫn còn vương một vệt máu nhỏ mờ nhạt – dấu vết của sự phản phệ nhãn thuật sơ cấp từ cuộc đối đầu với Trương Thế Hùng trước đó. Nàng khẽ miết ngón tay thon dài lên cây trâm ngọc cổ cài trên búi tóc, đôi mắt trong suốt không một chút gợn sóng, lạnh lùng quan sát năm con sói đói đang tiến lại gần.


"Xác suất sống sót nếu đối đầu trực diện bằng vũ lực: 0.001%," Diệp Chi thầm tính toán trong đầu. "Họ không phải là những kẻ có thể bị dọa dẫm bởi một bản di chúc hợp pháp. Họ đến đây để đòi món nợ vận khí mà cha đã ký kết năm xưa."


Lôi Tấn Khải dừng lại cách Diệp Chi ba bước. Hắn cúi đầu nhìn lướt qua linh cữu của Cố Thiên Hành, rồi dời ánh mắt sắc lẹm lên gương mặt thanh tú nhưng nhợt nhạt của nàng. Một nụ cười nhạt đầy giễu cợt hiện lên trên môi hắn:

"Cố tiểu thư, cha cô đã nằm xuống, sòng bạc Huyền Minh này cũng nên đổi chủ rồi. Món nợ vận thế của Lôi gia chúng tôi suốt mười năm qua, cô tính trả thế nào? Hay là... dùng cả tòa nhà này để gán nợ?"


Giọng nói của hắn trầm đục, mang theo sức ép của một kẻ quen ra lệnh. Phía sau hắn, hàng chục vệ sĩ bến cảng vũ trang hạng nặng đã phong tỏa toàn bộ lối ra vào sảnh chính.


Thẩm Hoài Dạ bước lên một bước, thanh âm thanh nhã nhưng lạnh buốt xương tủy vang lên:

"Huyền Minh hiện tại đang gánh khoản nợ xấu trị giá ba trăm triệu tệ tại ngân hàng Thẩm gia. Theo luật pháp giới ngầm Hải Phong, nếu trong vòng mười hai giờ tới cô không thể chứng minh khả năng thanh khoản, tôi có quyền đóng băng toàn bộ tài sản và niêm phong sòng bạc này. Cô bé, thế giới này không vận hành bằng sự thương hại."


Uất Trì Liệt cười khằng khặc, ánh mắt hoang dại quét qua bờ vai mảnh mai của Diệp Chi:

"Một cô gái mười chín tuổi, ngay cả một khẩu súng cũng không cầm nổi, lại muốn làm chủ sòng bạc vận mệnh sao? Cố tiểu thư, cô có muốn tôi dùng lực lượng lính đánh thuê của mình để 'bảo vệ' cô không? Cái giá chỉ là... toàn bộ kho lưu trữ Huyền Minh Tệ dưới hầm ngầm thôi."


Tống Cảnh Dao không nói gì, hắn chỉ lặng lẽ quan sát vệt máu nhỏ ở khóe mắt phải của Diệp Chi. Đôi mắt đen u tối của hắn khẽ híp lại, bàn tay đeo găng lụa mỏng khẽ cử động như muốn chạm vào làn da trắng tuyết của nàng để nghiên cứu cơ thể yếu ớt đang chịu phản phệ kia.


Sự áp chế tinh thần cực đoan từ năm người đàn ông quyền lực nhất Hải Phong dồn dập đổ ập xuống Diệp Chi. A Sâm định bước lên chặn trước mặt nàng, nhưng gã lập tức bị luồng sát khí đỏ rực của Uất Trì Liệt khóa chặt, không thể nhúc nhích.


Diệp Chi vẫn đứng yên, không hề lùi lại dù chỉ một phân. Nàng khẽ nhắm mắt trái, dồn toàn bộ tinh thần lực còn lại vào mắt phải. Đồng tử mắt phải của nàng khẽ co lại, vệt đỏ mỏng ở khóe mắt bùng lên sắc đỏ rực quỷ dị. Nhãn thuật thấu thị sơ cấp (Sơ kính) được kích hoạt.


Trong tầm nhìn thấu thị của nàng, thế giới xa hoa xung quanh mờ nhạt đi, chỉ còn lại năm luồng vận khí khổng lồ mang năm màu sắc vương giả đang bao phủ lấy năm người đàn ông trước mặt. Sợi tơ vận mệnh của họ kết nối chặt chẽ với long mạch của sòng bạc Huyền Minh, nhưng có một điểm chung: năm luồng vận khí này đang có xu hướng rò rỉ, dao động dữ dội do cái chết của Cố Thiên Hành.


"Họ đang lo sợ," Diệp Chi thầm nghĩ, khóe môi nàng khẽ cong lên một biên độ cực nhỏ. "Cha qua đời, phong ấn vận mệnh bị lỏng lẻo. Nếu không có huyết mạch họ Cố gia trì, vận khí vương giả của họ sẽ sớm bị rò rỉ sạch sẽ. Họ đến đây đòi nợ, thực chất là để tìm cách duy trì sự trường tồn của gia tộc mình."


Nàng mở mắt ra, vệt đỏ ở mắt phải nhạt dần nhưng cơn đau đầu dữ dội ập đến như búa bổ. Một giọt máu tươi nhỏ xíu khẽ rỉ ra từ mũi nàng, thấm đỏ một góc chỉ bạc thêu hình Tỳ Hưu trên sườn xám. Nàng thản nhiên dùng ngón tay thon dài gạt đi giọt máu, phong thái vẫn bình tĩnh đến đáng sợ.


"Năm vị tiên sinh," Diệp Chi cất tiếng, giọng nói của nàng nhẹ nhàng nhưng rõ ràng, vang vọng khắp sảnh chính tĩnh mịch. "Đàm phán thương mại hay uy hiếp vũ lực đều là những trò chơi có xác suất thắng thua quá rõ ràng. Đối với chủ nhân của Huyền Minh, chúng ta không giải quyết tranh chấp bằng những cách tầm thường đó."


Nàng quay sang nhìn Thẩm Hoài Dạ, ánh mắt thấu suốt như nhìn thấu qua lớp kính gọng vàng của hắn:

"Thẩm tổng, khoản nợ ba trăm triệu tệ của Huyền Minh thực chất đã được cha tôi dùng năm mươi năm vận khí tài lộc của Thẩm gia để bảo chứng từ năm mươi năm trước. Nếu Thẩm gia đóng băng tài sản của tôi, khế ước bảo chứng sẽ lập tức vô hiệu. Xác suất Thẩm gia bị sụp đổ cổ phiếu và phá sản trong vòng hai mươi tư giờ tới là 98.7%."


Gương mặt lạnh lùng của Thẩm Hoài Dạ khẽ biến sắc. Đôi mắt hắn híp lại, luồng khí tím đậm quanh hắn dao động nhẹ. Hắn không ngờ cô gái trẻ này lại biết đến điều khoản bảo mật tối cao của thỏa ước máu năm xưa.


Diệp Chi dời ánh mắt sang Lôi Tấn Khải:

"Lôi gia chủ, hạm đội vận tải biển của anh đang gặp bão lớn ngoài khơi đúng không? Nếu không có long mạch Huyền Minh trấn áp sát khí bến cảng, xác suất đắm tàu của anh đêm nay là 100%. Anh muốn cướp sòng bạc, hay muốn cứu hạm đội của mình?"


Lôi Tấn Khải nheo mắt, sát khí bùng lên trong mắt hắn dữ dội hơn: "Cô đang đe dọa tôi sao, Cố tiểu thư?"


"Tôi chỉ đang đưa ra các con số xác suất chính xác nhất," Diệp Chi lạnh lùng đáp. "Các vị đến đây để đòi nợ vận khí. Vậy thì, hãy bước vào bàn cược của Huyền Minh. Luật chơi từ thời cổ đại: mọi tranh chấp sinh tử đều được giải quyết trên bàn cược. Kẻ thắng có tất cả, kẻ thua phải trả giá bằng thọ mệnh."


Nàng xoay người bước đi, tà váy sườn xám đen thướt tha lướt qua những dải lụa trắng. "Mời đi theo tôi lên phòng VIP 'Vô Cực'."


Năm ông trùm tài phiệt nhìn nhau. Sự kiêu ngạo của họ bị kích động bởi sự bình tĩnh và trí tuệ sắc sảo của cô gái mười chín tuổi này. Họ vốn coi nàng là con mồi dễ dàng xâu xé, nhưng giờ đây, con mồi này lại đang chủ động dẫn dụ họ vào bẫy.


"Thú vị đấy," Uất Trì Liệt liếm môi, bước đi đầu tiên theo sau nàng. "Để xem cô bé này có thể giở trò gì trên bàn cược."


Thẩm Hoài Dạ, Lôi Tấn Khải, Tạ Minh Sách và Tống Cảnh Dao cũng lần lượt bước theo. A Sâm và Lão Tạ định đi theo bảo vệ nhưng bị Diệp Chi giơ tay ra hiệu dừng lại ở ngoài cửa phòng VIP.


Phòng VIP "Vô Cực" nằm trên tầng cao nhất của tòa nhà sòng bạc Huyền Minh. Không gian nơi đây xa hoa tột độ nhưng u tối, được bao phủ bởi những bức tường bằng đá hắc thạch đen bóng và hệ thống gương bát quái ẩn tường. Ở chính giữa phòng là một chiếc bàn cược khổng lồ làm bằng gỗ gụ ngàn năm, mặt bàn khảm huyết ngọc thạch quý hiếm tỏa ra luồng sinh khí ấm áp dịu nhẹ.


Năm ông trùm ngồi xuống năm chiếc ghế bọc da cá sấu xung quanh bàn cược. Diệp Chi đứng ở vị trí nhà cái, đối diện với họ. Áp lực trong phòng kín lúc này còn khủng khiếp hơn dưới sảnh chính, từ trường phong thủy cực đoan bắt đầu kích phát lòng tham và sự điên cuồng của người chơi.


"Cố tiểu thư, cô định cược gì với chúng tôi?" Lôi Tấn Khải gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn khảm ngọc, ánh mắt đầy vẻ thách thức.


Diệp Chi không trả lời ngay. Nàng đưa tay lên búi tóc, rút cây trâm ngọc cổ của cha ra. Mái tóc đen dài mượt mà của nàng lập tức buông xõa xuống hai bên vai, tương phản mạnh mẽ với làn da trắng tuyết và chiếc sườn xám đen thêu chỉ bạc. Hành động này không mang vẻ quyến rũ lẳng lơ, mà mang một sự trang nghiêm, lạnh lùng đến nghẹt thở.


Nàng cầm cây trâm ngọc, cắm dứt khoát vào một khe hở cơ học ẩn giấu dưới góc bàn cược bằng gỗ gụ, rồi xoay ngược chiều kim đồng hồ đúng một vòng.


"Cạch... Cạch... Rầm..."


Một tiếng động cơ học trầm đục, nặng nề vang lên từ sâu dưới lòng đất. Chiếc bàn cược khổng lồ khẽ rung chuyển. Mặt đất ở giữa phòng VIP đột ngột nứt ra làm đôi, để lộ một lối đi bí mật với những bậc thang bằng đá hắc thạch dẫn thẳng xuống lòng đất tăm tối.


Tạ Minh Sách, người đang cầm la bàn phong thủy trên tay, bất ngờ biến sắc. Chiếc kim la bàn bằng đồng cổ của hắn xoay tròn điên cuồng không thể kiểm soát. Luồng khí xanh ngọc bích quanh hắn dao động dữ dội.

"Dừng tay! Từ trường phong thủy của sòng bạc đang bị đảo lộn hoàn toàn! Có cơ quan cổ đại đang được kích hoạt!" Minh Sách đứng bật dậy, cảnh báo bốn người còn lại.


Nhưng đã quá muộn.


Từ sâu dưới lối đi tối tăm kia, một luồng khói hương trầm cổ kính, lạnh lẽo tỏa ra bao phủ lấy toàn bộ phòng VIP. Và rồi, một âm thanh trầm đục, cổ xưa vang lên xuyên thấu qua màng nhĩ của mọi người.


*Boong...*

*Boong...*

*Boong...*


Tiếng chuông đồng cổ vang lên ba tiếng dồn dập, ngân dài khắp không gian dưới lòng đất sòng bạc Huyền Minh. Mỗi tiếng chuông vang lên như một nhát búa nện thẳng vào linh hồn của năm ông trùm, khiến vận khí vương giả của họ khẽ run rẩy.


Cửa đá của Phòng cược cổ đại dưới lòng đất đã chính thức mở ra.


Diệp Chi đứng bên mép lối đi tối tăm, mái tóc đen buông xõa bay nhẹ trong luồng gió lạnh từ dưới hầm thổi lên. Nàng cầm cây trâm ngọc cổ, ánh mắt mắt phải đỏ rực nhìn thẳng vào năm người đàn ông đang kinh ngạc:

"Năm vị tiên sinh, chào mừng đến với Phòng cược cổ đại của Huyền Minh. Ván bài sinh tử đặt cược bằng tuổi thọ và vận khí của các vị... chính thức bắt đầu."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!