Ván Cược Tất Tay
Tiếng sấm rền vang ngoài bến cảng Hải Phong quất mạnh vào lớp kính cường lực của sòng bạc Huyền Minh, kéo theo những vệt nước loang lổ như những vết nứt của số phận. Trong hành lang dài lát đá cẩm thạch đen dẫn từ tẩm thất riêng trở lại phòng VIP Vô Cực, không khí lạnh lẽo và trang nghiêm đến mức nghẹt thở. Tiếng gót giày cao gót của Cố Diệp Chi gõ xuống mặt sàn bóng loáng, âm thanh cô độc nhưng đều đặn, vang vọng như tiếng gõ cửa của tử thần.
Nàng bước đi thong thả, chiếc áo măng tô dạ đen rộng lớn của Thẩm Hoài Dạ vẫn khoác hờ trên vai, tà áo rộng bay nhẹ theo từng nhịp bước, mang theo mùi hương gỗ tuyết tùng pha lẫn chút khói thuốc lá lạnh lùng quen thuộc. Bên dưới lớp áo khoác, chiếc sườn xám cách tân màu đen thêu chỉ bạc hình Tỳ Hưu sắc sảo ôm sát lấy vóc dáng mảnh mai, da trắng như tuyết lạnh của nàng. Một dải băng gạc trắng muốt quấn quanh mắt phải, che đi vệt đỏ nhãn thuật vừa mới ngừng chảy máu cách đây ít phút. Nhưng đôi mắt trái trong suốt như mặt hồ đóng băng mùa đông của nàng vẫn duy trì một sự bình tĩnh đến tàn nhẫn.
Trên ngón tay trỏ tay trái của Diệp Chi, chiếc Nhẫn ngọc bích Lôi Tấn Khải đang phát ra những luồng sáng xanh lục nhạt, ấm áp và ổn định. Luồng sáng ấy không chỉ sưởi ấm cho bàn tay lạnh ngắt của nàng, mà còn kích hoạt một lá chắn bảo vệ công nghệ cao cự ly gần, âm thầm bẻ gãy mọi sóng điện từ và tần số từ trường quân sự trong bán kính ba mét xung quanh nàng.
Lôi Tấn Khải bước đi song song bên cạnh nàng, gương mặt góc cạnh vạm vỡ của hắn vẫn còn hơi nhợt nhạt do vừa dâng hiến một lượng lớn thọ mệnh và vận khí vương giả để sưởi ấm kinh mạch cho nàng. Tuy nhiên, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao cạo của ông trùm vận tải biển vẫn găm chặt vào khoảng không phía trước, tỏa ra luồng sát khí vương giả (Mệnh Vương Giả) đỏ rực rỡ để cảnh cáo bất kỳ kẻ nào dám nhìn trộm nàng. Phía sau họ, Tống Cảnh Dao bước đi thầm lặng, đôi găng tay lụa mỏng khẽ vuốt ve hộp kim châm cứu, ánh mắt u tối của hắn không rời khỏi bóng lưng mảnh mai của Diệp Chi dù chỉ một giây.
"Mười bốn phút năm mươi giây," Diệp Chi khẽ mấp máy đôi môi tái nhợt, giọng nói lạnh lùng như băng tuyết. "Vừa kịp lúc."
*Cạch.*
Cánh cửa gỗ lim khổng lồ của phòng VIP Vô Cực tự động trượt mở.
Bên trong phòng cược, ánh đèn neon rực rỡ nhưng lạnh lẽo hắt lên chiếc bàn trầm hương ngàn năm. Giang Nhất Minh đang ngồi ngạo nghễ trên chiếc ghế bành bọc da gấm, nụ cười tự phụ nở trên môi gã công tử bột. Theo sau gã là ba kỹ thuật viên mặc đồng phục xám, tay ôm những chiếc máy tính bảng đang hiển thị các biểu đồ sóng não nhảy liên tục. Kính áp tròng thông minh trên mắt gã thỉnh thoảng lại lóe lên những tia hồng ngoại quét quân sự, liên tục gửi dữ liệu phân tích về bộ não cấy ghép của gã.
"Ồ, tôi cứ tưởng Cố tiểu thư đã ôm tiền chạy trốn cùng năm vị hộ vệ của mình rồi chứ?" Giang Nhất Minh nhếch mép cười khẩy, ánh mắt gã dừng lại trên dải băng gạc trắng che mắt phải của Diệp Chi đầy vẻ chế giễu. "Trông cô thật thảm hại. Liệu dải băng đó có giúp cô nhìn thấy được các con số, hay chỉ để che đi sự tuyệt vọng của một kẻ sắp mất đi sòng bạc?"
Diệp Chi không thèm nhướng mi, nàng chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế chủ vị đối diện gã. Nàng khẽ chỉnh lại chiếc áo măng tô dạ đen trên vai, bàn tay trái đặt lên mặt bàn trầm hương, để lộ chiếc nhẫn ngọc bích đang phát sáng nhẹ.
"Giang thiếu gia lo lắng quá rồi," Diệp Chi trầm giọng, giọng nói nhẹ nhàng nhưng mang theo một áp lực vô hình khiến nụ cười của Giang Nhất Minh khựng lại. "Huyền Minh chưa bao giờ biết đến hai chữ thất bại. Ván bài baccarat này, chúng ta tiếp tục."
Người chia bài chính A Tài đứng ở đầu bàn cược khổng lồ, ngón tay thon dài linh hoạt của hắn khẽ run nhẹ dưới áp lực cực hạn của hai bên. Hắn lướt tay xáo lại bộ bài tây mạ bạc chuyên dụng của Huyền Minh, chuẩn bị chia hai quân bài quyết định cho mỗi bên.
Lúc này, trong không gian tinh thần của Giang Nhất Minh, thiết bị cấy ghép sóng não của gã đang hoạt động hết công suất. Bộ quét hồng ngoại quân sự tích hợp trên kính áp tròng thông minh của gã cố gắng quét xuyên qua lớp bài tây mạ bạc để đọc vị điểm số.
*Bíp... Bíp...*
Một dòng chữ màu xanh lục hiển thị trực tiếp trên võng mạc của Giang Nhất Minh: [Tỷ lệ thắng của nhà con (Player): 95%. Hệ thống phát hiện nhà cái (Banker) đang mang vận khí cực kỳ suy kiệt].
Giang Nhất Minh hít một hơi xì gà sâu, phả làn khói xám xịt về phía Diệp Chi. Gã hoàn toàn không biết rằng, ngay khi gã kích hoạt máy quét, lá chắn từ chiếc nhẫn ngọc bích trên tay Diệp Chi đã lập tức can thiệp. Sóng điện từ bẻ khóa do Kiều Tư lập trình từ phòng giám sát đã đồng bộ hoàn hảo với chiếc nhẫn, gửi đi những tín hiệu dữ liệu giả lập đánh lừa bộ não cấy ghép của gã.
"Xác suất để một kẻ kiêu ngạo tự hủy hoại bản thân bằng chính công nghệ gã sùng bái là 98.7%," Diệp Chi thầm tính toán trong đầu bằng kỹ năng Tính Toán Xác Suất Siêu Tốc. Nàng đã ghi nhớ chính xác toàn bộ 312 quân bài đã ra trong sáu bộ bài trước đó. Nàng biết rõ, quân bài tiếp theo nằm ở vị trí cắt bài chắc chắn là một quân 9 của Spades (Bích), mang lại điểm số tuyệt đối cho nhà cái. Nhưng nàng cần gã phải đặt cược tất cả.
Nàng khẽ chạm ngón tay trái vào Đồng xu may mắn Huyền Minh đang nứt lớn trong lòng bàn tay, tập trung tinh thần lực tối đa để kích hoạt kỹ thuật Đánh Lừa Vận Mệnh.
*Vút.*
Trong mắt của Giang Nhất Minh và bất kỳ cao thủ phong thủy nào có mặt trong phòng, luồng vận khí xung quanh Diệp Chi đột ngột biến đổi. Sợi tơ vận mệnh màu vàng vương giả bao quanh nàng bỗng chốc co rút lại, hóa thành một luồng hắc khí màu xám tro tàn úa, ảm đạm như một kẻ sắp gặp tai ương chí mạng (Mệnh Xám).
"Ha ha ha!" Giang Nhất Minh nhìn thấy luồng khí xám tro quấn quanh người Diệp Chi qua máy quét, gã không thể kìm nén được sự phấn khích, đập mạnh tay xuống bàn cược trầm hương. "Cố Diệp Chi! Vận khí của cô đã tận! Đến cả thần vận mệnh cũng đã từ bỏ cô rồi! Ván này, ta cược toàn bộ hai trăm triệu Huyền Minh Tệ!"
Gã quay sang ra hiệu cho tên trợ lý mặc đồ xám. Tên trợ lý lập tức mở chiếc vali hợp kim, lấy ra một tấm bằng da dê mạ vàng có khắc con dấu đỏ roi rói – giấy phép hoạt động hợp pháp của sòng bạc Kim Sa đối thủ.
"Không chỉ tiền mặt! Ta cược cả giấy phép hoạt động của sòng bạc Kim Sa!" Giang Nhất Minh dí sát gương mặt ngạo mạn của mình về phía nàng, đôi mắt gã đỏ ngầu vì tham lam. "Cô có dám dùng toàn bộ sòng sòng bạc Huyền Minh này để cược tất tay với ta không?"
Không khí trong phòng VIP Vô Cực lập tức đóng băng. A Sâm vô thức siết chặt khẩu Glock 19 bên hông, trong khi Lôi Tấn Khải bước lên nửa bước, luồng sát khí vương giả bùng lên dữ dội như muốn xé nát gã công tử trước mặt. Nhưng Diệp Chi khẽ giơ tay trái lên, chiếc nhẫn ngọc bích lóe sáng nhẹ ngăn cản hành động của họ.
Nàng nhìn thẳng vào đôi mắt hồng ngoại của Giang Nhất Minh, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười băng lãnh, đầy giễu cợt:
"Nếu Giang thiếu gia đã có nhã ý dâng tặng Kim Sa cho tôi... Nhà cái Huyền Minh từ chối thì thật là thất kính."
Diệp Chi chậm rãi đẩy toàn bộ số chip cược khổng lồ và bản di chúc hợp pháp của cha về phía trung tâm bàn cược:
"Tất tay."
A Tài run rẩy đưa tay lật mở quân bài đầu tiên của Giang Nhất Minh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!