Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Sự Cứu Rỗi Của Lôi Thần

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng sấm rền vang ngoài bến cảng Hải Phong quất mạnh vào lớp kính cường lực của sòng bạc Huyền Minh, kéo theo những vệt nước loang lổ như những vết nứt của số phận. Mười lăm phút. Đó là toàn bộ khoảng thời gian tạm dừng mà sòng bạc Huyền Minh có được trước khi ván cược baccarat thế kỷ bị xử thua tự động do nhà cái bỏ cuộc.


Trong hành lang dẫn về tẩm thất riêng của Diệp Chi, bước chân của trưởng bảo an A Sâm dồn dập đến đáng sợ. Phía sau anh, gã khổng lồ A Lực cẩn trọng bế xốc Cố Diệp Chi trên tay. Gương mặt nàng trắng bệch không một giọt máu, dải băng gạc trắng muốt quấn quanh mắt phải giờ đây đã bị nhuộm đỏ bởi một vệt máu tươi thẫm màu, liên tục rỉ ra và thấm đẫm cả một bên bờ vai chiếc sườn xám đen thêu chỉ bạc hình Tỳ Hưu sắc sảo. Chiếc áo măng tô dạ đen rộng lớn của Thẩm Hoài Dạ vẫn khoác hờ trên người nàng, tà áo rũ xuống theo nhịp bước chân vội vã, mang theo mùi hương thuốc lá trầm lạnh lẫn với mùi máu tanh nồng.


Trong lòng bàn tay trái lạnh ngắt của Diệp Chi, năm ngón tay thon dài vẫn siết chặt lấy đồng xu may mắn Huyền Minh. Đồng xu bạc cổ ấy giờ đây dính đầy máu tươi rỉ ra từ mắt phải của nàng, vết nứt lớn chạy dọc thân đồng xu khẽ phát ra những luồng khí lạnh lẽo, báo hiệu lá chắn bảo mạng tối cao của nàng đã hoàn toàn kiệt quệ linh lực.


"Nhanh lên! Nhịp tim của tiểu thư đang giảm sâu!" A Sâm thét lớn qua bộ đàm, bàn tay siết chặt khẩu Glock 19 giắt bên hông khi anh dùng vai húc mạnh vào cánh cửa lim khổng lồ của tẩm thất riêng.


Cửa phòng mở sập ra. Bên trong tẩm thất riêng của Diệp Chi, không khí ngột ngạt và tăm tối lạ thường. Mùi trầm hương ngàn năm tỏa ra từ chiếc lư đồng nhỏ ở góc phòng khẽ lay động, cố gắng xua tan tử khí đang bao trùm giường lụa đen.


Tống Cảnh Dao đã đứng đợi sẵn bên giường bệnh. Hắn mặc chiếc áo blouse trắng sạch sẽ, bàn tay thon dài đeo găng lụa mỏng thanh lịch khẽ mở chiếc hộp kim châm cứu Tống Cảnh Dao bằng bạc tuyết Tây Tạng. Gương mặt đẹp đẽ như thiên sứ của hắn không một chút biểu cảm, nhưng ánh mắt u tối bên dưới hàng mi dài lại khẽ co rút khi nhìn thấy vết máu đỏ thẫm trên mặt Diệp Chi.


"Đặt nàng xuống giường. Tất cả lui ra ngoài," giọng nói của Tống Cảnh Dao ôn nhu nhưng mang theo một mệnh lệnh tối cao không thể chối từ.


A Lực cẩn thận đặt Diệp Chi xuống lớp nệm lụa đen. Ngay lập tức, Tống Cảnh Dao bước lên, ngón tay thon dài lướt nhanh trên các huyệt đạo của nàng. Hắn rút ra một cây kim bạc dài ba tấc từ trong hộp gấm, khéo léo châm sâu vào huyệt Thái Dương bên phải của Diệp Chi.


*Vút.*


Một luồng sinh khí màu xanh lục nhạt từ thân kim bạc thẩm thấu vào mạch máu của nàng, cố gắng giải tỏa áp lực máu tụ đang tàn phá võng mạc dưới tác động của từ trường mạnh. Kỹ thuật châm cứu ôn kinh bổ huyết của Tống gia lập tức phát huy tác dụng, ổn định huyết áp đang hỗn loạn của Diệp Chi, khiến dòng máu rỉ ra từ khóe mắt nàng bắt đầu chảy chậm lại.


Tuy nhiên, cơ thể mảnh mai của Diệp Chi bỗng nhiên run rẩy dữ dội. Nàng mê sảng, đôi môi tái nhợt khẽ mấp máy những con số xác suất vô nghĩa trong cơn đau búa bổ. Tống Cảnh Dao nhíu mày, hắn nhanh chóng đổ một chén Thảo dược ôn kinh bổ huyết ngàn năm định mớm cho nàng, nhưng ngay khi thìa thuốc chạm vào môi, cơ thể Diệp Chi lập tức từ chối hấp thụ. Thuốc thảo dược chảy tràn ra khóe môi, hoàn toàn vô hiệu.


"Không ổn," Cảnh Dao trầm giọng, ánh mắt u tối hằn lên tia lo ngại. "Tủy vận mệnh của nàng bị tổn hao quá nặng do vi phạm cấm kỵ mười phút dùng nhãn thuật dưới áp lực từ trường quân sự của Kim Sa. Thể chất yếu ớt này đang rejects mọi loại dược lý thông thường. Nếu không có nguồn sinh khí vương giả sưởi ấm kinh mạch ngay lập tức, tim nàng sẽ ngừng đập trong vòng mười phút nữa."


*Rầm!*


Cánh cửa tẩm thất một lần nữa bị đẩy mạnh từ bên ngoài. Lôi Tấn Khải mang theo sát khí ngút trời bước vào phòng. Thân hình vạm vỡ cao một mét tám mươi tám của hắn sũng nước mưa bão giông, chiếc áo sơ mi đen phanh ngực lộ ra lồng ngực phập phồng dữ dội. Khóe mắt hắn hằn lên những tia máu đỏ rực, lồng ngực trái đau nhói liên hồi do phản phản xạ xui xẻo của khế ước liên kết đang gặm nhấm sinh mệnh của hắn.


"Cút ra!" Lôi Tấn Khải gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ, đẩy bật Tống Cảnh Dao sang một bên khi thấy Diệp Chi nằm bất động trên giường. Ánh mắt hắn nhìn vào vệt máu tươi dính trên đồng xu bạc cổ trong tay trái nàng, rồi lướt qua dải băng gạc thấm đẫm máu tươi ở mắt phải. Sự kiêu ngạo, bá đạo thường ngày của ông trùm vận tải biển hoàn toàn bị thay thế bởi một nỗi xót xa và hoảng loạn tột cùng.


"Lôi gia chủ, anh điên rồi sao? Tôi đang châm cứu giữ mạng cho nàng!" Tống Cảnh Dao lạnh lùng quát, bàn tay đeo găng lụa siết chặt hộp kim châm.


"Y thuật rách nát của anh không cứu được nàng!" Lôi Tấn Khải thét lên, giọng khàn đặc. "Nàng bị phản phệ khế ước của năm gia tộc chúng ta. Chỉ có mệnh vương giả của tôi mới sưởi ấm được trái tim lạnh ngắt này!"


Hắn quỳ một gối bên cạnh giường lụa đen, bàn tay to lớn thô ráp nắm chặt lấy bàn tay trái dính đầy máu của Diệp Chi. Cảm giác lạnh buốt từ da thịt nàng truyền qua lòng bàn tay khiến trái tim của ông trùm bến cảng khẽ thắt lại. Hắn tháo chiếc Nhẫn ngọc bích Lôi Tấn Khải – bảo vật gia truyền tối cao tích hợp công nghệ quân sự và phong thủy bến cảng – ra khỏi ngón tay cái của mình.


"Cố Diệp Chi, em nghe rõ cho tôi. Không có sự cho phép của tôi, em không được phép chết!"


Lôi Tấn Khải trầm giọng, dứt khoát đeo chiếc nhẫn ngọc bích màu xanh lục sẫm vào ngón tay trỏ thon dài của nàng. Ngay khi chiếc nhẫn vừa khít, hắn xoay nhẹ mặt ngọc bích một góc chín độ để kích hoạt cơ chế khẩn cấp.


*Hum...*


Một tiếng động tần số thấp cực kỳ êm tai vang lên. Chiếc nhẫn ngọc bích bùng lên một luồng sáng màu xanh lục dịu nhẹ, lập tức thiết lập một lá chắn bảo vệ công nghệ cao cự ly gần bao phủ toàn bộ cơ thể Diệp Chi. Lá chắn này phát ra sóng điện từ đối kháng, hoàn toàn cô lập và vô hiệu hóa mọi sóng từ trường quân sự hay thiết bị nhiễu loạn ngoại vi đang tàn phá hệ thần kinh của nàng trong bán kính ba mét.


Ở góc phòng, Kiều Tư – cô nàng hacker tomboy với mái tóc hồng khói – đang điên cuồng gõ phím trên chiếc laptop cấu hình quân sự tự chế. Ngay khi chiếc nhẫn ngọc bích được kích hoạt trên tay Diệp Chi, màn hình máy tính của Kiều Tư lập tức nhận được tín hiệu đồng bộ dữ liệu bảo mật từ Lôi gia.


"Được rồi! Chiếc nhẫn của anh Lôi đã mở khóa cổng giải mã tần số quân sự của Kim Sa!" Kiều Tư phấn khích hét lên, nhai kẹo cao su nhóp nhép liên tục để giữ bình tĩnh. "Tớ đang dùng dữ liệu quét từ chiếc nhẫn để phân tích thuật toán nhảy tần của Giang Nhất Minh. Cho tớ ba phút, tớ sẽ lập trình xong thuật toán bẻ gãy hoàn toàn sóng điện từ của gã! Diệp Chi, cậu phải ráng chịu đựng!"


Tuy nhiên, dù có lá chắn của nhẫn ngọc bích và kim châm cứu của Cảnh Dao, cơ thể Diệp Chi vẫn lạnh ngắt như băng tuyết phương Bắc. Hơi thở của nàng mỏng manh như sương khói chuẩn bị tan biến hễ thiếu đi nguồn vận khí sưởi ấm tim nàng.


Lôi Tấn Khải nhìn gương mặt thanh tú trắng bệch của nàng dưới ánh đèn mờ ảo của tẩm thất, lồng ngực hắn phập phồng dữ dội. Hắn biết, nếu nàng chết ở đây, sòng bạc Huyền Minh sụp đổ, khế ước phản vệ sẽ lập tức xóa sổ tính mạng của hắn và bốn ông trùm còn lại trong vòng hai mươi tư giờ. Nhưng sâu trong thâm tâm của kẻ săn mồi kiêu ngạo này, nỗi sợ hãi mất đi cô gái mười chín tuổi này còn lớn hơn cả nỗi sợ hãi cái chết của chính mình.


"Tống Cảnh Dao, chuẩn bị châm cứu ôn kinh bổ huyết ván tiếp theo. Tôi sẽ thực hiện Chuyển Giao Vận Khí," Lôi Tấn Khải trầm giọng ra lệnh, ánh mắt găm chặt vào Diệp Chi.


"Anh sẽ mất đi một lượng lớn năng lượng tinh thần vương giả. Thọ mệnh của anh sẽ bị suy giảm nhẹ," Tống Cảnh Dao cảnh báo, nhưng hắn đã bắt đầu chuẩn bị kim bạc mới.


"Tôi không quan tâm!" Lôi Tấn Khải gầm lên.


Hắn cúi rạp người xuống giường lụa đen, hai cánh tay lực lưỡng chống hai bên bả vai mảnh mai của Diệp Chi, hoàn toàn bao bọc nàng dưới thân hình khổng lồ của mình. Hắn khẽ gạt những sợi tóc đen dài mượt mà đang xòa trên trán nàng, để lộ vầng trán thanh tú nhưng lạnh ngắt.


Lôi Tấn Khải nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ ý chí vương giả vào huyết mạch. Xung quanh cơ thể hắn, luồng long khí màu đỏ rực vương giả (Mệnh Vương Giả) bùng lên rực rỡ, tỏa ra luồng kim quang ngút trời, xua tan toàn bộ tử khí xám xịt trong tẩm thất. Hắn cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng vô cùng mãnh liệt lên vầng trán lạnh lẽo của Diệp Chi.


*Uỳnh...*


Trong không gian tinh thần của Diệp Chi, một luồng năng lượng nóng bỏng như dung nham núi lửa đột ngột tràn vào từ đỉnh đầu. Luồng vận khí vương giả đỏ rực của Lôi Tấn Khải càn quét qua mọi kinh mạch lạnh ngắt của nàng, sưởi ấm trái tim đang thoi thóp và xoa dịu hoàn toàn cơn đau nhức nhối ở mắt phải. Dòng máu rỉ ra từ mắt phải của nàng lập tức ngưng hẳn dưới tác động của long khí vương giả.


Khóe mắt phải của Diệp Chi khẽ giật nhẹ, vệt đỏ quỷ dị dưới lớp băng gạc bắt đầu nhạt dần. Cơ thể nàng dần ấm áp trở lại, nhịp tim trên màn hình điện tâm đồ của Cảnh Dao bắt đầu tăng vọt từ mốc bốn mươi lên bảy mươi nhịp một phút ổn định.


Lôi Tấn Khải chậm rãi rời môi khỏi trán nàng. Gương mặt vạm vỡ, góc cạnh của hắn lúc này đã hơi nhợt nhạt do hao tổn lượng lớn năng lượng tinh thần vương giả, nhưng đôi mắt sắc lạnh như lưỡi dao cạo của hắn vẫn găm chặt vào gương mặt nàng đầy vẻ chiếm hữu cực đoan. Hắn khẽ vuốt ve gò má trắng tuyết của nàng, giọng nói trầm thấp, khàn đặc vang lên sát tai nàng như một lời tuyên thệ đẫm máu:


"Cố Diệp Chi, mạng của em là do tôi cứu. Nếu em dám thua ván bài này, dám để Huyền Minh sụp đổ... tôi thề sẽ dùng toàn bộ hạm đội biển của Lôi gia san phẳng sòng bạc Kim Sa, lột da Giang Nhất Minh để chôn cùng em."


Năm ngón tay thon dài của Diệp Chi trong lòng bàn tay trái của hắn khẽ động đậy. Nàng miết nhẹ móng tay lên mu bàn tay thô ráp của hắn, chậm rãi mở mắt trái trong suốt như mặt hồ đóng băng mùa đông ra.


"Mười hai phút đã trôi qua," giọng nói của Diệp Chi vang lên nhẹ nhàng, sắc bén và lạnh lùng như tiếng đồng xu bạc rơi trên bàn đá, hoàn toàn khôi phục trạng thái lý trí cực hạn. Nàng nhìn thẳng vào gương mặt nhợt nhạt nhưng đầy sát khí của Lôi Tấn Khải, khẽ nhếch môi: "Lôi gia chủ lo lắng quá rồi. Nhà cái Huyền Minh chưa bao giờ biết đến hai chữ thất bại. Giúp tôi đứng dậy, chúng ta trở lại phòng VIP Vô Cực."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!