Kịch Chiến Sảnh VIP
Tiếng mưa giông của thành phố cảng Hải Phong vẫn quất liên hồi vào lớp kính cường lực sát đất của phòng VIP 'Vô Cực', tạo nên những âm thanh trầm đục, cô độc. Ánh sáng neon từ những bảng hiệu rực rỡ ngoài bến cảng hắt qua màn sương mù dày đặc, rải những vệt màu đỏ rượu và xanh lạnh lẽo lên mặt bàn cược bằng gỗ trầm hương ngàn năm. Mùi trầm hương cổ kính tỏa ra từ chiếc lư đồng nhỏ ở góc phòng khẽ lay động, cố gắng giữ lại chút hơi ấm cuối cùng trước khi cơn bão thực sự càn quét qua căn phòng này.
Cố Diệp Chi ngồi thẳng lưng trên chiếc ghế bành bọc da cá sấu đen. Chiếc sườn xám thêu chỉ bạc hình Tỳ Hưu ôm sát lấy thân hình mảnh mai nhưng cứng cỏi của nàng. Phía trên vai, chiếc áo măng tô dạ đen rộng lớn của Thẩm Hoài Dạ vẫn khoác hờ, mang theo hơi ấm thâm trầm và mùi hương quen thuộc của hắn, giúp nàng chống chọi lại cái lạnh đang thấm vào xương tủy. Dải băng gạc trắng muốt vẫn quấn chặt quanh mắt phải, nhưng lúc này, khóe mắt nàng đã bắt đầu nhói lên từng cơn đau buốt. Nàng khẽ miết ngón tay lên vết nứt sâu hoắm trên đồng xu may mắn Huyền Minh trong lòng bàn tay trái, khẽ thở ra một hơi lạnh lẽo.
*Cạch.*
Cánh cửa lim khổng lồ của phòng VIP Vô Cực trượt mở. Giang Nhất Minh bước vào với phong thái của một kẻ chiến thắng đã định sẵn. Gã mặc bộ vest trắng lịch lãm, mái tóc vuốt keo gọn gàng, nụ cười ngạo mạn nở trên môi. Theo sau gã là ba kỹ thuật viên mặc đồng phục xám, tay ôm những chiếc vali hợp kim chứa đầy các thiết bị đo đạc tần số. Đôi mắt gã lướt qua sảnh cược, dừng lại trên gương mặt trắng bệch quấn băng gạc của Diệp Chi, rồi khẽ nhếch môi đầy khinh bỉ:
"Cố tiểu thư, sắc mặt của cô trông tệ quá. Liệu cô có cần tôi nhường cho vài phút để chuẩn bị hậu sự cho sòng bạc Huyền Minh này không?"
Diệp Chi không thèm nhướng mi, giọng nói của nàng băng lãnh như tuyết đầu mùa:
"Giang thiếu gia lo lắng quá rồi. Nhà cái Huyền Minh chưa bao giờ cần sự bố thí của kẻ bại trận. Mời ngồi."
Giang Nhất Minh hừ lạnh một tiếng, ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Gã khẽ chỉnh lại chiếc kính áp tròng thông minh quét hồng ngoại quân sự ẩn trong mắt phải. Thiết bị này, do một Syndicate quốc tế cung cấp, đang âm thầm hoạt động, quét qua toàn bộ cấu trúc của những quân bài tây mạ bạc đặt trên bàn. Trên võng mạc của gã, các dòng mã hóa màu xanh lục bắt đầu nhảy số liên tục, phân tích từng dao động điện từ nhỏ nhất của các quân bài.
A Tài – học trò của Lão Tiễn, mặc bộ vest chia bài màu đỏ sẫm chuyên nghiệp – bước lên vị trí chia bài. Đôi bàn tay thon dài của anh khẽ run nhẹ khi cảm nhận được bầu không khí nghẹt thở trong phòng. Anh nhìn sang Diệp Chi, nhận được cái gật đầu khích lệ nhẹ nhàng của nàng, mới bắt đầu xáo bài. Bộ bài tây mạ bạc chuyển động mượt mà như một dải lụa sáng lấp lóa dưới ánh đèn chùm pha lê.
"Ván đấu Baccarat thế kỷ, giới hạn cược tối thiểu là mười triệu Huyền Minh tệ một ván," A Tài trầm giọng tuyên bố. "Quy tắc truyền thống: không sử dụng bất kỳ thiết bị ngoại vi nào. Bắt đầu chia bài."
Giang Nhất Minh khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn gỗ trầm hương, ra hiệu đặt cược: "Ván đầu tiên, tôi đặt năm mươi triệu Huyền Minh tệ vào cửa Banker (Nhà cái). Cố tiểu thư, cô có dám theo không?"
Diệp Chi khẽ nhếch môi, tay trái nàng vẫn nắm chặt đồng xu bạc cổ để cảm nhận dòng chảy vận khí: "Huyền Minh chấp nhận mọi mức cược. Tôi đặt năm mươi triệu vào cửa Player (Người chơi)."
A Tài bắt đầu chia bài. Hai quân bài đầu tiên được đẩy về phía Player, hai quân tiếp theo về phía Banker.
Giang Nhất Minh không cần lật bài, chiếc kính áp tròng thông minh của gã đã quét qua lớp mạ bạc của các quân bài và hiển thị kết quả chính xác trên võng mạc: Player có tổng điểm là 5, Banker có tổng điểm là 8. Gã cười nhạt, thong thả lật hai quân bài của mình lên: một quân 3 bích, một quân 5 nhép. Đúng 8 điểm.
"Banker thắng, 8 điểm," A Tài khàn giọng tuyên bố, đẩy chồng chip cược trị giá năm mươi triệu về phía Giang Nhất Minh.
Diệp Chi khẽ nhíu mày. Dưới dải băng gạc, mắt phải của nàng khẽ giật nhẹ. Nàng chưa sử dụng nhãn thuật thấu thị, nhưng bằng tư duy logic và kỹ năng Tính Toán Xác Suất Siêu Tốc, nàng đã ghi nhớ toàn bộ thứ tự xáo bài của A Tài. Lẽ ra, xác suất Banker ra 8 điểm trong lượt này chỉ là 12.3%. Việc Giang Nhất Minh đặt cược dứt khoát như vậy chứng tỏ gã đã nhìn thấu các quân bài từ trước.
"Ván thứ hai," Giang Nhất Minh cười ngạo nghễ, đẩy thêm một chồng chip lớn hơn: "Một trăm triệu Huyền Minh tệ. Vẫn là Banker."
Diệp Chi vẫn giữ sự bình tĩnh đáng sợ. Nàng dùng Tính Toán Xác Suất Siêu Tốc để tính toán các biến số. Nếu nàng tiếp tục đặt cược đối kháng trực tiếp mà không có thông tin, tỷ lệ thua của nàng sẽ lên tới 99.8% do ưu thế công nghệ của đối thủ. Nàng quyết định chơi phòng ngự để giảm thiểu thiệt hại và kéo dài thời gian: "Tôi đặt năm mươi triệu vào cửa Player."
Kết quả ván thứ hai: Banker thắng với 7 điểm, Player chỉ có 4 điểm. Giang Nhất Minh tiếp tục thắng thêm một trăm triệu tệ.
"Ván thứ ba, một trăm năm mươi triệu tệ. Banker," Giang Nhất Minh dồn dập tấn công, gã muốn dùng áp lực tài chính khổng lồ để bóp nghẹt ý chí của cô gái mười chín tuổi trước mặt. Đội ngũ kỹ thuật viên phía sau gã khẽ cười thầm, tay gõ liên tục trên bàn phím để theo dõi dòng năng lượng từ trường trả về.
Diệp Chi khẽ miết ngón tay lên vết sẹo nhỏ trên cổ tay trái. Cơn đau nhức âm ỉ từ vết thương cũ hòa cùng cơn đau buốt ở mắt phải khiến nàng khẽ rùng mình. Nàng biết, nếu để thua ván thứ ba này, Huyền Minh sẽ mất đi một phần ba lượng thanh khoản quý I, và uy tín của nàng trước hội đồng quản trị sẽ sụp đổ hoàn toàn. Nàng buộc phải phản công.
"Tôi đặt một trăm năm mươi triệu tệ vào cửa Player," Diệp Chi trầm giọng.
A Tài đẩy bài ra. Giang Nhất Minh cười lạnh, lật bài: một quân Già (K) và một quân 9. Đúng 9 điểm tuyệt đối. Player của Diệp Chi chỉ đạt 6 điểm.
"Banker thắng, 9 điểm," giọng A Tài run rẩy hẳn đi. Ba ván liên tiếp, Huyền Minh đã tổn thất ba trăm triệu Huyền Minh tệ. Quan khách thượng lưu đứng xung quanh sảnh bắt đầu xầm xì bàn tán, những ánh mắt khinh thường và lo ngại đổ dồn về phía nữ thừa kế trẻ tuổi.
Giang Nhất Minh ngả người ra lưng ghế, gác hai tay lên thành ghế đầy ngạo mạn: "Cố tiểu thư, công nghệ hiện đại của Kim Sa là bất bại. Cái phong thủy cổ hủ và ba viên xúc xắc đất sét của cha cô đã lỗi thời rồi. Giao sòng bạc ra sớm, tôi có thể chừa cho cô một con đường sống."
Bên ngoài sảnh VIP, qua lớp cửa kính một chiều, bóng dáng cao lớn của Uất Trì Liệt và Thẩm Hoài Dạ đang đứng sừng sững trong bóng tối. Đôi mắt hoang dại của Uất Trì Liệt đỏ rực sát khí, bàn tay thép của hắn đã đặt lên báng súng ngắn chiến thuật, sẵn sàng xông vào nghiền nát Giang Nhất Minh nếu Diệp Chi ra hiệu. Thẩm Hoài Dạ đứng bên cạnh, gương mặt lạnh lùng như băng tạc, ngón tay siết chặt chiếc đồng hồ túi cổ bằng vàng ròng, luồng vận khí màu tím tôn quý xung quanh hắn dao động dữ dội do sự ghen tuông và lo lắng tột độ cho người phụ nữ bên trong.
Diệp Chi khẽ nhắm mắt trái lại. Nàng cảm nhận được sự bảo vệ thầm lặng của họ ngoài cửa, và cả luồng sinh khí xanh ngọc bích từ trận pháp Bát Quái phong thủy của Tạ Minh Sách đang lượn lờ quanh bàn cược. Nàng khẽ mở mắt trái, ánh mắt băng lãnh găm thẳng vào Giang Nhất Minh:
"Ván thứ tư. Tôi đặt cược ba trăm triệu Huyền Minh tệ vào cửa Player. Giang thiếu gia, anh có dám theo không?"
Cả sảnh cược ồ lên kinh ngạc. Đây là một ván cược tất tay để gỡ gạc, hoặc là tự sát.
Giang Nhất Minh khẽ nhướng mày, chiếc kính áp tròng của gã lập tức quét qua hai quân bài đầu tiên của Player: một quân 2 bích và một quân 3 nhép, tổng chỉ có 5 điểm. Trong khi Banker của gã có một quân 4 và một quân 4, tổng là 8 điểm. Gã tự tin tuyệt đối vào số liệu hiển thị trên võng mạc:
"Ba trăm triệu tệ. Tôi theo Banker. Cô tự tìm đường chết, Cố Diệp Chi."
Diệp Chi khẽ thở sâu. Nàng biết mình không thể chần chừ nữa. Nàng cần kích hoạt nhãn thuật thấu thị để lật kèo ván này. Nàng tập trung toàn bộ tinh thần lực vào mắt phải dưới lớp băng gạc.
*Oong...*
Một tiếng rít chói tai vang lên trong đầu Diệp Chi. Khóe mắt phải của nàng bùng lên một luồng nhiệt lượng nóng bỏng như lửa đốt. Đồng tử co lại, vệt đỏ mỏng quỷ dị bùng lên sắc đỏ rực rỡ dưới lớp băng gạc. Nhãn thuật thấu thị sơ cấp (Sơ kính) được kích hoạt.
Trong tầm mắt thấu thị của nàng, hai quân bài úp của Player bỗng chốc hóa thành trong suốt như pha lê. Nàng nhìn thấy quân bài thứ ba chuẩn bị được rút từ hộp chia bài: đó là một quân 4 nhép. Nếu Player rút thêm quân 4 này, tổng điểm sẽ là 2 + 3 + 4 = 9 điểm tuyệt đối, đè bẹp 8 điểm của Banker.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc nhãn thuật của Diệp Chi quét qua hộp bài, Giang Nhất Minh bất ngờ nhận ra sự dao động năng lượng lạ thường trong phòng. Gã khẽ nhíu mày, tay trái thọc vào túi vest, kích hoạt một thiết bị phát sóng từ trường mạnh chuẩn quân sự giấu kín trên người.
*Rắc!*
Chiếc la bàn đồng cổ trong túi áo của Tạ Minh Sách ngoài sảnh bất ngờ nứt ra một vết nhỏ. Trận pháp Bát Quái phong thủy bao quanh phòng VIP Vô Cực bị luồng sóng điện từ tần số cao xuyên thủng. Sóng từ trường mạnh mẽ ập vào không gian, bẻ cong ánh sáng thấu thị và bóp nghẹt hệ thần kinh của Diệp Chi.
Thiết bị gây nhiễu sóng của Kiều Tư giấu trong túi xách sườn xám của Diệp Chi bắt đầu phát ra những tiếng rè rè nhỏ, đèn tín hiệu nhấp nháy điên cuồng nhưng không thể bẻ gãy hoàn toàn tần số quân sự bảo mật cao của đối thủ.
"A..."
Một cơn đau búa bổ đột ngột nổ tung trong não bộ của Diệp Chi. Luồng sóng điện từ mạnh mẽ clashing trực tiếp với nhãn thuật thấu thị đang vận hành cực hạn, tạo ra một đợt phản phệ kinh hoàng tàn phá các dây thần kinh thị giác. Cơ thể nàng run rẩy dữ dội, phổi co thắt lại khiến nàng không thể hít thở.
Vi phạm cấm kỵ 10 phút dùng nhãn thuật kết hợp với sự can thiệp từ trường mạnh đã kích hoạt trạng thái Suy kiệt cực hạn (Phản phệ) ngay lập tức.
Dưới lớp băng gạc trắng muốt ở mắt phải, một dòng máu tươi đỏ sẫm, nóng hổi bất ngờ rỉ ra ròng ròng, lăn dài trên gò má trắng tuyết của nàng, nhỏ xuống mặt bàn gỗ trầm hương ngàn năm và thấm đỏ một góc chiếc sườn xám đen thêu chỉ bạc hình Tỳ Hưu.
"Tiểu thư!" A Sâm ngoài cửa kinh hoàng thét lên, định lao vào nhưng bị Thẩm Hoài Dạ giữ chặt vai. Gương mặt Hoài Dạ lúc này đã vặn vẹo vì phẫn nộ và đau lòng, nhưng hắn biết quy tắc sòng bạc không cho phép can thiệp bạo lực khi ván bài chưa kết thúc.
Diệp Chi đổ gục người về phía trước, hai tay nàng bám chặt lấy mép bàn gỗ trầm hương để không bị ngã quỵ xuống đất. Cơn đau nhức nhối ở mắt phải như muốn xé rách võng mạc của nàng, máu tươi vẫn không ngừng chảy qua lớp gạc, nhuộm đỏ cả bàn tay trái đang nắm chặt đồng xu bạc cổ.
Giang Nhất Minh nhìn thấy cảnh tượng đó, không hề có một chút thương hại, ngược lại gã đứng bật dậy, cười ngạo nghễ đầy điên cuồng. Tiếng cười của gã vang vọng khắp sảnh VIP Vô Cực, đập tan sự im lặng chết chóc:
"Ha ha ha! Cố Diệp Chi, cô nhìn lại mình xem! Cái nhãn thuật rách nát của cha cô đã phản phệ cô rồi! Công nghệ của Kim Sa mới là tối cao! Ván này cô thua chắc chắn rồi! Huyền Minh sắp đổi chủ, và năm ông trùm của cô cũng sẽ phải quỳ gối dưới chân tôi!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!