Bài Trí Trận Pháp
Đêm tĩnh mịch bao trùm thành phố cảng Hải Phong, nhưng bên trong phòng VIP 'Vô Cực' trên tầng cao nhất của sòng bạc Huyền Minh, ánh đèn neon xanh đỏ từ ngoài bến cảng hắt qua lớp kính cường lực sát đất vẫn vẽ nên những vệt sáng sắc lạnh. Không gian rộng lớn của căn phòng VIP xa hoa nhất sòng bạc lúc này ngập tràn mùi hương trầm cổ kính ngàn năm. Làn khói mỏng từ lư hương đồng cổ uốn lượn, mang theo chút vị đắng thanh nhẹ của thảo dược, cố gắng xoa dịu bầu không khí đang căng thẳng đến mức đóng băng.
Cố Diệp Chi ngồi tĩnh lặng trên chiếc ghế bành bọc da cá sấu màu đen. Nàng mặc chiếc sườn xám cách tân thêu chỉ bạc hình Tỳ Hưu sắc sảo, bên ngoài khoác hờ chiếc áo măng tô dạ đen rộng lớn của Thẩm Hoài Dạ để ngăn lại cái lạnh thấu xương đang len lỏi vào cơ thể yếu ớt. Bên mắt phải của nàng vẫn quấn một dải băng gạc trắng muốt, che đi vệt đỏ nhãn thuật đang nhức nhối sau những lần lạm dụng thấu thị liên tục. Tay trái nàng đặt trên đùi, năm ngón tay thon dài khẽ miết lên vết nứt sâu hoắm chạy dọc thân đồng xu may mắn bằng bạc cổ. Đồng xu bạc ấy lúc này lạnh ngắt, linh lực bảo mạng tạm thời tiêu tán hoàn toàn sau khi đỡ phát đạn bắn tỉa chí mạng ở Đồi Gió Hú.
Ở góc phòng, tiếng gõ bàn phím lạch cạch dồn dập của Kiều Tư vang lên phá vỡ sự im lặng. Cô nàng hacker tomboy với mái tóc hồng khói đang nhai kẹo cao su nhóp nhép, đôi mắt dán chặt vào màn hình chiếc laptop cấu hình quân sự tự chế. Bên cạnh cô, Phan Anh – chàng nhà toán học lập dị với chiếc kính cận dày cộp – đang điên cuồng vẽ các mô hình xác suất lên một tấm bảng đen nhỏ.
"Không ổn rồi, Diệp Chi," Kiều Tư dừng tay, xoay ghế lại, gương mặt tràn đầy sự nghiêm trọng. "Tớ đã thâm nhập vào hệ thống dữ liệu ngầm của sòng bạc Kim Sa. Thiết bị cấy ghép sóng não của Giang Nhất Minh không phải là hàng chợ đen thông thường. Đó là công nghệ sinh học chuẩn quân sự do một Syndicate quốc tế cung cấp. Nó sử dụng tần số nhảy liên tục (frequency hopping) để quét hồng ngoại và phân tích dao động điện từ của các quân bài tây mạ bạc. Thiết bị gây nhiễu sóng của tớ nếu chỉ phát sóng tần số cố định thì hoàn toàn bị nó bỏ qua trong vòng ba giây."
Phan Anh đẩy gọng kính, chỉ tay vào các công thức toán học trên bảng: "Đúng vậy. Dựa trên lý thuyết trò chơi, Giang Nhất Minh đang nắm giữ một 'Ưu thế thông tin tuyệt đối'. Thuật toán của hắn có thể tính toán chính xác 99.8% điểm số của quân bài tiếp theo dựa trên sự thay đổi nhiệt độ và từ trường cực nhỏ khi người chia bài chạm vào bài. Nếu chúng ta không bẻ gãy được tần số quét của hắn, ván baccarat ba ngày tới sẽ là một cái bẫy tự sát."
Diệp Chi khẽ nhắm mắt trái lại. Trong đầu nàng, các con số và xác suất bắt đầu xoay chuyển như một siêu máy tính sống. Nàng biết, Giang Nhất Minh tin tưởng tuyệt đối vào công nghệ của hắn. Hắn nghĩ nàng chỉ là một cô gái mười chín tuổi ngây thơ bám víu vào phong thủy cổ hủ. Đó chính là sai lầm lớn nhất của hắn, và cũng là kẽ hở duy nhất để nàng tương kế tựu kế.
"Công nghệ mạnh đến đâu cũng phải truyền tải qua không gian vật lý," Diệp Chi chậm rãi mở mắt, giọng nói băng lãnh và bình tĩnh đến đáng sợ. "Mà không gian vật lý... chính là địa bàn của phong thủy."
"Nói rất hay."
Một giọng nói trầm ấm, tao nhã như tiếng ngọc phỉ thúy va vào nhau vang lên từ phía cửa đá. Tạ Minh Sách chậm rãi bước vào. Anh mặc chiếc áo sơ mi lụa trắng thêu hoa văn chìm, mái tóc đen được chải chuốt gọn gàng, phong thái tựa như một công tử bước ra từ tranh cổ. Trên tay anh, hai quân cờ vây bằng ngọc phỉ thúy cổ xoay nhẹ nhàng, phát ra những tiếng lách cách thanh tao. Đôi mắt phượng của anh nhìn lướt qua Diệp Chi, dừng lại một giây trên dải băng gạc che mắt phải của nàng, trong mắt xẹt qua một tia xót xa thầm kín nhưng lập tức được che giấu dưới nụ cười ôn nhu.
"Minh Sách," Diệp Chi khẽ gật đầu.
Tạ Minh Sách bước đến bên bàn cược bằng gỗ trầm hương ngàn năm đặt giữa phòng VIP Vô Cực. Anh rút từ trong túi áo ra một chiếc la bàn đồng cổ truyền đời của gia tộc họ Tạ. Mặt la bàn được chạm khắc các ký tự bát quái tinh xảo, kim chỉ nam bằng thép đen đang xoay tròn liên tục dưới tác động của từ trường phòng cược.
"Giang Nhất Minh dùng thiết bị quét hồng ngoại và sóng não điện từ," Tạ Minh Sách vừa đo đạc các điểm tụ khí trong phòng vừa giải thích. "Những luồng sóng đó thực chất là các hạt năng lượng chuyển động trong không gian. Trận pháp Bát Quái phong thủy của Tạ gia có thể bẻ cong dòng chảy của các hạt năng lượng này bằng cách điều chỉnh từ trường tự nhiên của căn phòng. Khi hắn kích hoạt thiết bị quét, trận pháp sẽ khúc xạ luồng sóng của hắn, khiến dữ liệu trả về máy chủ bị sai lệch hoàn toàn mà hắn không hề hay biết."
Anh dừng lại ở góc đông nam của bàn cược, khẽ gõ ngón tay thon dài lên mặt gỗ trầm hương: "Chúng ta sẽ đặt trận nhãn tại đây. Diệp Chi, em cần đặt ly nước trà của mình ở góc nghiêng đúng 15 độ so với khay bạc. Nước mang tính Thủy, khay bạc mang tính Kim. Kim sinh Thủy, kết hợp với hướng ánh sáng chiếu từ ban công sẽ tạo ra một thấu kính phong thủy tự nhiên, dồn toàn bộ vận khí vàng rực rỡ về phía em, đồng thời phản xạ luồng hắc khí xám xịt sang phía đối thủ."
Diệp Chi chăm chú quan sát hành động của Tạ Minh Sách. Dưới lớp băng gạc, nhãn thuật thấu thị sơ cấp của nàng khẽ rung động. Dù không kích hoạt chủ động để tránh phản phệ, nàng vẫn cảm nhận được các sợi tơ vận mệnh xung quanh Tạ Minh Sách đang chuyển sang màu xanh ngọc bích thanh tao, bao bọc lấy nàng như một tấm lưới bảo vệ ấm áp.
"Kiều Tư, Phan Anh, hai người đã hoàn thiện Thuật toán bẻ gãy sóng não chưa?" Diệp Chi quay sang hỏi.
Kiều Tư gõ mạnh một phím Enter, cười toe toét: "Xong rồi! Tớ đã tích hợp thuật toán của Phan Anh vào Thiết bị gây nhiễu sóng mini này. Nó chỉ nhỏ bằng hộp phấn trang điểm, em có thể giấu gọn trong túi xách sườn xám. Khi Giang Nhất Minh ngồi xuống bàn cược, thiết bị sẽ tự động quét và đồng bộ tần số bẻ gãy sóng não của hắn trong bán kính mười mét."
"Để tớ chạy thử nghiệm mô phỏng," Phan Anh hào hứng cắm một chiếc USB bảo mật vào laptop của Kiều Tư để kích hoạt chương trình giả lập.
Nhưng ngay khi chương trình vừa khởi chạy, một tiếng bíp dài chói tai vang lên. Đèn cảnh báo màu đỏ trên laptop của Kiều Tư nhấp nháy liên tục.
"Khốn kiếp!" Kiều Tư hoảng hốt kêu lên, ngón tay gõ liên thanh lên bàn phím. "Hệ thống tường lửa tài chính của Thẩm gia cài cắm quanh Huyền Minh tự động nhận diện thiết bị gây nhiễu của tớ là một đợt tấn công hacker! Nó đang kích hoạt quy trình phong tỏa tự động toàn bộ phòng VIP Vô Cực!"
Không khí lập tức trở nên căng thẳng. Nếu hệ thống an ninh của Thẩm Hoài Dạ tự động khóa chặt phòng VIP, quy trình bảo mật sẽ báo động đến cảnh sát Hải Phong, và ván bài thế kỷ chưa kịp bắt đầu đã bị đình chỉ.
"Phan Anh, tính toán chu kỳ bẻ khóa tường lửa trong vòng 30 giây!" Diệp Chi ra lệnh, giọng nói vẫn không một chút hoảng loạn. Nàng khẽ xoay đồng xu bạc trong tay trái, tập trung tinh thần tính toán xác suất.
"Tỷ lệ bẻ khóa thành công trong 30 giây là 45%!" Phan Anh đổ mồ hôi hột, tay run rẩy gõ máy tính bỏ túi.
"Để tớ chặn cổng giao thức của Thẩm gia!" Kiều Tư nghiến răng, mồ hôi chảy dài trên trán. Cô tập trung toàn bộ kỹ năng hacker của mình để điều hướng luồng dữ liệu giả, đánh lừa tường lửa của Thẩm gia rằng đây chỉ là một đợt quét bảo mật định kỳ của sòng bạc.
Giây đếm ngược trên màn hình nhấp nháy: 5, 4, 3, 2...
Đèn đỏ vụt tắt. Tiếng bíp dài dừng lại, trả lại sự yên tĩnh cho căn phòng. Kiều Tư thở phào nhẹ nhõm, tựa lưng vào ghế, lau mồ hôi trên trán: "Phù... suýt chút nữa là bị đội ngũ bảo an của Thẩm Hoài Dạ tống vào phòng tối rồi. Tớ đã điều chỉnh lại tần số bảo mật của thiết bị gây nhiễu, giờ nó hoàn toàn vô hình trước hệ thống quét của Thẩm gia."
Tạ Minh Sách mỉm cười nhẹ, ánh mắt nhìn Diệp Chi đầy vẻ nể phục: "Sự bình tĩnh của em luôn là biến số mạnh nhất trên bàn cược, Diệp Chi. Nhưng để trận pháp Bát Quái phong thủy hoạt động hoàn mỹ, chúng ta cần một bước cuối cùng."
Anh bước đến góc bàn cược trầm hương, rút từ trong túi ra một cây kim bạc nhỏ. Diệp Chi khẽ nhướng mày, quan sát hành động của anh.
Tạ Minh Sách không ngần ngại dùng kim bạc rạch nhẹ một đường nhỏ trên đầu ngón tay trỏ trái. Một giọt máu đỏ tươi rỉ ra. Anh chậm rãi nhỏ giọt máu ấy vào góc đông nam của bàn cược, ngay vị trí trận nhãn phong thủy bát quái.
Ngay khi giọt máu của anh chạm vào mặt gỗ trầm hương, một luồng sinh khí màu xanh lục nhạt bùng lên rồi biến mất trong chớp mắt. La bàn đồng trên tay anh khẽ run nhẹ, kim chỉ nam lập tức đứng yên hướng về phía Diệp Chi. Trận pháp Bát Quái phong thủy đã được liên kết thành công với Khế ước bảo hộ chung của năm gia tộc.
Gương mặt Tạ Minh Sách khẽ nhợt nhạt đi một chút. Việc dùng huyết tế để gia trì trận pháp phong thủy bảo vệ Diệp Chi đã tiêu hao một phần sinh khí và thọ mệnh của anh. Nhưng ánh mắt anh nhìn nàng vẫn dịu dàng, không một chút hối hận.
Anh chậm rãi bước đến trước mặt Diệp Chi. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại chỉ còn một bước chân. Diệp Chi ngửi thấy mùi hương thảo dược thanh nhẹ từ cơ thể anh, hòa cùng mùi máu tươi ấm áp.
Tạ Minh Sách cúi xuống, đôi bàn tay thon dài, ấm áp của anh nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay trái đang lạnh ngắt của nàng. Anh khẽ xoay nhẹ quân cờ ngọc phỉ thúy trong lòng bàn tay, áp sát vào mu bàn tay nàng.
"Diệp Chi, trận pháp đã hoàn thành," Tạ Minh Sách trầm giọng, giọng nói ấm áp nhưng chứa đựng một sự chiếm hữu thâm trầm, bá đạo ẩn giấu dưới vẻ ngoài tao nhã. Đôi mắt phượng của anh nhìn sâu vào mắt trái trong suốt của nàng, như muốn hút trọn tâm trí nàng vào trong đó. "Nhưng để nó bảo vệ em tốt nhất, em phải giữ vững tâm thần. Đừng để Giang Nhất Minh hay bất kỳ kẻ nào làm lung lay ý chí của em. Mạng sống của em... lúc này không chỉ thuộc về một mình em nữa."
Bàn tay ấm áp của Tạ Minh Sách siết nhẹ, luồng sinh khí xanh ngọc bích từ chiếc nhẫn phỉ thúy của anh chậm rãi len lỏi vào da thịt nàng, hòa cùng nhịp đập hỗn loạn của trái tim.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!