Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Bóng Tối Dưới Hầm Ngầm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối ẩm ướt và nồng nặc mùi muối biển pha lẫn rêu phong mục nát của đường cống ngầm dưới bến cảng Hải Phong gầm rú theo từng nhịp sóng vỗ. Tiếng nước chảy xiết dưới chân vang lên rào rào, dội vào những bức tường đá xám cũ kỹ từ thời thuộc địa.


A Linh điên cuồng chạy, đôi giày vải sũng nước nện xuống những bậc đá trơn trượt. Tiếng thở dốc của cô ta dồn dập, đứt quãng trong không gian u tối. Trong túi áo hầu gái, chiếc thiết bị giả lập chứng thư số màu đen – thứ cô ta vừa dùng để đánh cắp sơ đồ hầm ngầm sòng bạc Huyền Minh – lạnh ngắt như một cục sắt nung. Chỉ cần thoát ra khỏi cửa xả lũ phía trước, chiếc tàu cao tốc của Trịnh Hùng đã chờ sẵn ngoài khơi bến cảng để đưa cô ta biến mất khỏi Hải Phong vĩnh viễn.


Nhưng ngay khi ánh sáng nhợt nhạt của cửa xả lũ hiện ra trước mắt, một bóng đen khổng lồ đột ngột chắn ngang lối thoát duy nhất.


*Ầm!*


A Lực đứng sừng sững như một bức tường đá di động giữa dòng nước thải đen ngòm. Gã khổng lồ mặc bộ vest đen ngoại cỡ rộng thùng thình, đôi mắt híp lại lạnh lùng vô cảm, hai cánh tay lực lưỡng khoanh trước ngực gồ lên những múi cơ cứng như thép nguội.


A Linh kinh hoàng lùi lại một bước, định xoay người bỏ chạy ngược chiều, nhưng tiếng bước chân nện xầm xập từ phía sau đã cắt đứt đường lui của cô ta.


Trưởng bảo an A Sâm chậm rãi bước ra từ bóng tối của khúc cua cống ngầm. Khẩu Glock 19 bọc thép đặc chế trên tay anh họng súng đen ngóm hướng thẳng vào trán A Linh. Vết sẹo dài dọc cổ anh khẽ giật nhẹ theo từng nhịp thở lạnh lùng:


"A Linh, cô nghĩ mình có thể chạy thoát khỏi tai mắt của bảo an Huyền Minh sao?"


A Linh run rẩy, bàn tay lén lút thọc vào túi áo định kích hoạt thiết bị tự hủy dữ liệu. Nhưng tốc độ của một cựu binh đặc chủng như A Sâm nhanh hơn cô ta tưởng.


*Đoàng!*


Phát súng nổ vang dội trong đường cống hẹp, viên đạn găm chính xác vào mảng tường sát bên tai A Linh, khiến cô ta giật nảy mình ngã quỵ xuống dòng nước bẩn. A Lực bước tới như một vị thần hộ pháp, bàn tay khổng lồ tóm chặt lấy cổ tay cô ta, khẽ siết nhẹ. Tiếng xương khớp kêu răng rắc kèm theo tiếng thét đau đớn của A Linh vang lên. Chiếc thiết bị giả lập rơi ra khỏi tay cô ta, bị A Sâm nhặt lấy một cách gọn gàng.


"Đưa cô ta về Phòng tối Huyền Minh," A Sâm lạnh lùng ra lệnh.


***


Nằm sâu năm mươi mét dưới lòng đất sòng bạc, Phòng tối Huyền Minh hoàn toàn cách âm với thế giới xa hoa náo nhiệt bên trên. Nơi đây được xây dựng hoàn toàn bằng những khối đá hắc thạch cổ đại, tỏa ra luồng khí lạnh lẽo thấu xương và mùi sắt gỉ nồng nặc. Một chiếc bóng đèn dây tóc duy nhất treo l lửng giữa trần phòng, tỏa ra ánh sáng vàng vọt, mờ ảo hắt lên chiếc bàn đá cẩm thạch đen ở trung tâm.


A Linh bị xích chặt vào chiếc ghế sắt nặng nề, cơ thể sũng nước run rẩy không ngừng.


Cánh cửa sắt nặng nề rít lên một tiếng khô khốc rồi mở ra.


Cố Diệp Chi chậm rãi bước vào. Nàng vẫn mặc chiếc sườn xám cách tân màu đen thêu chỉ bạc hình Tỳ Hưu sắc sảo, bên ngoài khoác hờ chiếc áo măng tô dạ đen rộng lớn của Thẩm Hoài Dạ để ngăn chặn cái lạnh thấu xương của hầm ngầm. Một dải băng gạc trắng muốt vẫn quấn chặt quanh mắt phải, che giấu đi vệt đỏ rỉ máu do phản phệ nhãn thuật đêm qua. Gương mặt thanh tú của nàng trắng bệch như tuyết lạnh, đôi môi mỏng khẽ mím lại đầy lý trí.


Trong lòng bàn tay trái giấu dưới tay áo măng tô, Diệp Chi khẽ miết nhẹ lên vết nứt sâu chạy dọc thân đồng xu may mắn bằng bạc cổ. Vết nứt ấy lạnh buốt, nhắc nhở nàng rằng thọ mệnh của nàng đang bị đe dọa từng giờ.


Đi ngay bên cạnh nàng là Uất Trì Liệt. Vua lính đánh thuê khét tiếng Hải Phong tỏa ra luồng sát khí đỏ rực như chiến thần bước ra từ bãi tha ma. Mái tóc undercut nổi loạn của anh khẽ lay động dưới ánh đèn vàng vọt, đôi mắt hoang dại như dã thú khóa chặt vào con mồi đang run rẩy trên ghế. Anh khoác chiếc áo măng tô dạ đen bụi bặm, bước đi vững chãi và đầy áp lực bạo lực thực tế.


Diệp Chi ngồi xuống chiếc ghế đối diện, không vội lên tiếng. Nàng khẽ tựa nhẹ vào bờ vai khổng lồ của A Lực đang đứng sau lưng để giữ thăng bằng cho cơ thể yếu ớt của mình.


A Sâm bước lên, đặt chiếc thiết bị giả lập chứng thư số và chiếc điện thoại thông minh của A Linh lên bàn đá:


"Tiểu thư, chúng tôi đã bắt gọn cô ta tại cửa xả lũ bến cảng. Thiết bị giả lập vẫn còn nguyên vẹn, chưa kịp tự hủy dữ liệu."


Diệp Chi khẽ gật đầu, ánh mắt trái trong suốt như mặt hồ đóng băng nhìn thẳng vào A Linh.


"A Linh, cô đã ở bên cạnh cha tôi ba năm," giọng nói của Diệp Chi vang lên, nhẹ nhàng nhưng lạnh buốt như băng tuyết mùa đông. "Xác suất để một hầu nữ trung thành đột nhiên trở thành gián điệp sao chép sơ đồ hầm ngầm sòng bạc là 0.01%. Nhưng xác suất để cô bị Cố Chấn Đông mua chuộc bằng tính mạng của người thân lại là 99.9%. Nói đi, ai là kẻ đã đưa thiết bị giả lập này cho cô?"


A Linh mím chặt môi, đôi mắt trợn trừng đầy sợ hãi nhưng tuyệt nhiên không hé răng nửa lời. Cô ta đã được huấn luyện chịu đựng tra tấn tâm lý cực hạn bởi băng nhóm Hắc Long, cô ta biết rằng nếu mình nói ra, không chỉ cô ta mà cả gia đình cô ta ngoài kia cũng sẽ bị tàn sát không thương tiếc.


A Sâm bước lên một bước, bàn tay gân guốc định dùng các biện pháp nghiệp vụ mạnh bạo của giới đặc nhiệm. Nhưng Uất Trì Liệt đã gạt tay anh ra.


"Để tao," giọng nói của Uất Trì Liệt khàn đặc, đầy điên cuồng và khát máu.


Anh chậm rãi bước đến bên cạnh A Linh. Từ trong ống tay áo, anh rút ra khẩu dao găm hợp kim titan siêu mỏng, siêu bén – bảo vật do chính tay anh mài giũa. Lưỡi dao làm bằng thép Damascus có những đường vân lượn sóng đen xám quỷ dị, phản chiếu ánh sáng vàng vọt của bóng đèn thành những vệt sáng lạnh lẽo lướt qua gương mặt A Linh.


*Két... két...*


Uất Trì Liệt không hề chạm vào người cô ta. Anh chỉ dùng mũi dao găm gõ nhẹ, kéo lê trên mặt bàn đá cẩm thạch đen ngay sát cạnh những ngón tay đang run rẩy của A Linh. Tiếng kim loại rạch trên đá rít lên những âm thanh chói tai, bóp nghẹt thần kinh của bất kỳ ai trong phòng tối.


"Cô biết không, hầu nữ nhỏ bé..." Uất Trì Liệt cúi xuống, gương mặt hoang dại sát gần tai A Linh, hơi thở của anh nóng rực nhưng lời nói lại lạnh lẽo như tử thần. "Lũ lính đánh thuê của tao ở biên giới có hàng trăm cách để lột da một kẻ phản bội mà không để họ chết trong vòng ba ngày. Tao có thể bắt đầu từ những ngón tay xinh đẹp này của cô. Từng đốt một. Cho đến khi cô cầu xin tao được nói."


Mũi dao găm titan đột ngột cắm phập xuống mặt bàn đá, chỉ cách ngón tay trỏ của A Linh đúng một milimet. Mặt đá cẩm thạch nứt ra một vệt nhỏ.


A Linh thét lên một tiếng kinh hoàng, cơ thể co rúm lại trên ghế sắt, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Nhưng sự ngoan cố được rèn luyện vẫn giữ chặt cuống họng cô ta.


Diệp Chi khẽ nhíu mày. Nàng biết bạo lực thể xác của Uất Trì Liệt có thể tạo ra áp lực kinh hoàng, nhưng đối với một kẻ đã bị dồn vào đường cùng như A Linh, nỗi sợ hãi bị chủ nhân phía sau diệt khẩu còn lớn hơn cái chết. Nàng cần một đòn chí mạng bẻ gãy hoàn toàn phòng ngự tinh thần của cô ta.


Nàng tập trung tinh thần lực vào mắt trái. Dưới lớp băng gạc che phủ mắt phải, nhãn thuật thấu thị vận mệnh sơ cấp (Sơ kính) khẽ rung động, kích hoạt kỹ năng bị động Nhìn Sợi Tơ Vận Mệnh.


Trong không gian tinh thần của Diệp Chi, thế giới xung quanh bỗng chốc mờ đi. Căn phòng tối tăm biến mất, chỉ còn lại những dòng chảy năng lượng vận mệnh màu sắc hiện hiện rực rỡ.


Từ trái tim của A Linh, Diệp Chi nhìn thấy một sợi tơ vận mệnh màu xám đục – biểu tượng của vận khí suy sụp và ám khí phản bội. Sợi tơ xám đục này đang kết nối trực tiếp với một sợi tơ màu đen sẫm đầy tử khí đang kéo dài ra ngoài bức tường phòng tối, hướng về phía bến cảng Hải Phong – nơi Cố Chấn Đông đang ẩn náu.


Nhưng điều khiến Diệp Chi chú ý nhất là một sợi tơ nhỏ màu trắng nhạt khác, mỏng manh như sợi chỉ, kết nối từ tim A Linh hướng về phía khu ổ chuột phía Tây thành phố. Sợi tơ màu trắng đó đang dao động dữ dội, co thắt liên tục theo từng nhịp tim hoảng loạn của cô ta. Đó là sợi tơ kết nối tình cảm duy nhất còn sót lại của cô ta – sợi tơ sinh mệnh của người mẹ già đang bị bệnh nặng.


Diệp Chi khẽ nhắm mắt trái lại một giây để giảm bớt sự đau nhức do phản phệ nhãn thuật, rồi mở ra, nhìn thẳng vào đôi mắt đang hỗn loạn của A Linh:


"Mẹ cô... bà Nguyễn Thị Nhàn, hiện đang nằm tại bệnh viện nhân dân khu Tây Hải Phong, đúng không?"


A Linh lập tức bất động. Tiếng khóc của cô ta nghẹn lại trong cổ họng, đôi mắt tròn xoe đầy kinh hoàng nhìn Diệp Chi như thể nhìn thấy một thực thể quỷ dị.


"Xác suất để Cố Chấn Đông tiếp tục trả tiền viện phí cho mẹ cô sau khi cô hoàn thành nhiệm vụ là 0%," Diệp Chi chậm rãi nói, từng câu chữ của nàng đều được tính toán bằng lý thuyết trò chơi toán học để tấn công vào điểm yếu tâm lý duy nhất của đối thủ. "Ngay lúc này, người của Cố Chấn Đông đã bao vây phòng bệnh của mẹ cô. Nếu cô im lặng, bà ấy sẽ chết ngay khi cô bước ra khỏi cánh cửa này. Nhưng nếu cô hợp tác... Thẩm Hoài Dạ có thể chuyển bà ấy đến bệnh viện tư nhân tốt nhất của Thẩm Gia dưới sự bảo vệ của lực lượng bảo an 24/7 chỉ trong vòng mười phút."


Nàng khẽ đẩy chiếc điện thoại thông minh của A Linh về phía trước:


"Cô chỉ có đúng ba mươi giây để đưa ra quyết định đặt cược cho mạng sống của mẹ mình. Thời gian bắt đầu đếm ngược."


Lời nói của Diệp Chi như một tảng đá ngàn cân đè bẹp hoàn toàn chút phòng ngự tinh thần cuối cùng của A Linh. Sợi tơ vận mệnh màu trắng nhạt kết nối với mẹ cô ta khẽ rung lên một nhịp đau đớn, rồi chuyển dần sang màu vàng nhạt hy vọng.


"Tôi nói! Tôi nói hết!" A Linh sụp đổ hoàn toàn, cô ta khóc nức nở, đầu gục xuống chiếc bàn đá cẩm thạch đen gào lên đầy tuyệt vọng. "Là Cố Chấn Đông! Ông ta đã đưa thiết bị giả lập này cho tôi thông qua một gã môi giới ở bến cảng. Nhiệm vụ của tôi là đánh cắp sơ đồ hầm ngầm của sòng bạc Huyền Minh và tệp tài liệu mật về thỏa ước máu năm xưa để giao cho sòng bạc Kim Sa của Giang Nhất Minh!"


Uất Trì Liệt khẽ nhướng mày, bàn tay đang cầm dao găm titan khựng lại. Ánh mắt dã thú của anh nhìn Diệp Chi đầy vẻ kinh ngạc và nể phục sâu sắc. Cô gái mười chín tuổi không hề dùng đến một đòn bạo lực nào, chỉ bằng vài câu nói lạnh lùng và sự thấu suốt tâm lý cực hạn đã bẻ gãy một gián điệp chuyên nghiệp.


"Sòng bạc Kim Sa..." Diệp Chi khẽ lặp lại cái tên đó, ánh mắt trái của nàng lóe lên một tia sáng lý trí lạnh lùng. "Giang Nhất Minh muốn sơ đồ hầm ngầm để làm gì?"


"Hắn... hắn muốn tìm lối vào Điện Vận Mệnh!" A Linh vừa khóc vừa run rẩy khai ra. "Hắn nói sòng bạc Kim Sa đã chế tạo ra một thiết bị cấy ghép sóng não công nghệ cao có khả năng bẻ cong phong thủy bàn cược của Huyền Minh. Nhưng để thiết bị đó hoạt động hiệu quả tuyệt đối, hắn cần phải cướp đoạt Bàn Cờ Mệnh Cổ Đại dưới lòng đất để dung hợp thuật toán..."


Diệp Chi khẽ siết chặt đồng xu bạc cổ trong lòng bàn tay trái. Vết nứt trên đồng xu khẽ nóng lên, truyền vào lòng bàn tay nàng một cảm giác cảnh báo nguy hiểm dâng cao. Giang Nhất Minh và sòng bạc Kim Sa quả nhiên đã cấu kết với Cố Chấn Đông để thực hiện một âm mưu thâu tóm quy mô lớn.


"Kẻ chế tạo ra chất độc vận mệnh hạ độc cha tôi... cô có biết hắn là ai không?" Diệp Chi trầm giọng hỏi, đây mới là chân tướng quan trọng nhất mà nàng cần tìm kiếm.


"Tôi... tôi không biết tên thật của hắn..." A Linh lắc đầu điên cuồng, sợ hãi nói. "Tôi chỉ nghe Cố Chấn Đông gọi hắn là Lão Quỷ... Hắn là một độc dược sư tà môn luôn trùm áo choàng đen ẩn mình trong bóng tối... Chính hắn đã đưa chất bột màu xám tro cho Cố Chấn Đông để bỏ vào trà của cựu chủ nhân hằng ngày..."


Chân tướng về cái chết của cha nàng cuối cùng đã lộ ra một mảnh ghép quan trọng. Độc dược sư Lão Quỷ – kẻ đứng sau chế tạo ra chất độc vận mệnh tàn phá thọ mệnh của cha nàng.


Diệp Chi khẽ thở hắt ra một hơi, thể chất yếu ớt của nàng sau khi duy trì nhãn thấu thị Nhìn Sợi Tơ Vận Mệnh liên tục trong phòng tối bắt đầu xuất hiện sự suy kiệt nhẹ. Một cơn đau nhức dữ dội lan truyền từ mắt phải quấn băng gạc lên đỉnh đầu, khiến nàng khẽ lảo đảo.


Uất Trì Liệt ngay lập tức bước tới, bàn tay to lớn, ấm áp của anh đỡ lấy bả vai mảnh mai của nàng, kéo nàng tựa sát vào lồng ngực vạm vỡ của mình. Luồng sát khí đỏ rực vương giả xung quanh anh khẽ dịu đi, thay thế bằng một sự bảo vệ ấm áp và đầy tính chiếm hữu cực đoan:


"Diệp Chi, em đã biết đủ rồi. Đi nghỉ đi, việc còn lại để tao và lính đánh thuê của tao giải quyết."


Diệp Chi khẽ lắc đầu, nàng cố gắng giữ vững sự tỉnh táo để hỏi nốt câu hỏi cuối cùng:


"A Linh, tệp tài liệu mật về thỏa ước máu năm xưa... cô đã sao chép được chưa?"


"Chưa... chưa kịp..." A Linh nức nở nói. "Tôi vừa mới cắm thiết bị giả lập vào máy tính của cô thì hệ thống báo động của Thẩm Gia đã kích hoạt... Tôi chỉ kịp lấy được sơ đồ hầm ngầm ngoại vi..."


Diệp Chi thở phào nhẹ nhõm. Thỏa ước máu năm xưa vẫn an toàn.


Nàng định ra hiệu cho A Sâm đưa A Linh đi giam giữ để chuẩn bị chuyển giao cho Thẩm Hoài Dạ xử lý pháp lý. Nhưng đúng lúc đó, một dị biến kinh hoàng bất ngờ bộc phát ngay trước mắt nàng.


Trong không gian nhãn thuật thấu thị của Diệp Chi, sợi tơ vận mệnh màu xám đục khổng lồ kết nối từ tim A Linh ra bức tường phòng tối hướng về phía bến cảng bỗng nhiên co thắt dữ dội.


*Phựt!*


Sợi tơ vận mệnh màu xám đen kết nối từ A Linh ra bên ngoài bỗng nhiên đứt đoạn hoàn toàn, vỡ vụn thành những đốm sáng đen xám biến mất vào không trung.


Cùng lúc đó, gương mặt A Linh đột ngột biến dạng. Đôi mắt cô ta trợn ngược lên, mạch máu trên cổ hằn lên những vệt đen kịt quỷ dị như những nhánh cây khô héo. Cô ta há miệng thở dốc nhưng không thể phát ra âm thanh, cơ thể co giật điên cuồng trên ghế sắt.


"Tránh ra!" Uất Trì Liệt gầm lên, anh lập tức kéo mạnh Diệp Chi lùi lại phía sau, dùng thân hình khổng lồ của mình chắn hoàn toàn trước mặt nàng.


*Hộc!*


A Linh phun ra một ngụm máu đen xám nồng nặc mùi tử khí lên mặt bàn đá cẩm thạch đen, rồi hoàn toàn đổ gục xuống ghế sắt, đôi mắt trợn trừng không còn một tia sự sống.


Dấu vết đứt đoạn của sợi tơ vận mệnh báo hiệu một chân tướng tàn nhẫn: Cố Chấn Đông đã kích hoạt tà thuật phong thủy rủa sả từ xa để diệt khẩu gián điệp ngay khi cô ta khai ra bí mật.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!