Vạch Trần Trước Hội Đồng
Cơn bão giông tàn phá Hải Phong suốt đêm qua đã dịu bớt, chỉ còn lại những dải sương mù xám xịt giăng kín những ô cửa kính Gothic của sòng bạc Huyền Minh. Ánh sáng ban mai nhợt nhạt, yếu ớt xuyên qua lớp kính màu, hắt những vệt sáng lốm đốm lên chiếc bàn họp bằng gỗ mahogany dài mười mét đặt chính giữa phòng hội đồng quản trị. Bầu không khí bên trong phòng họp rộng lớn đông cứng đến mức người ta có thể nghe thấy cả tiếng sương đọng trượt dài trên bệ đá bên ngoài.
Mười hai vị trưởng lão của dòng họ Cố – những kẻ đại diện cho các nhánh quyền lực phụ đang dao động sau cái chết của cựu chủ nhân Cố Thiên Hành – đã ngồi chật kín hai bên bàn. Trên gương mặt họ, sự nghi kỵ, lòng tham và vẻ mệt mỏi sau một đêm mất ngủ hiển hiện rõ ràng. Họ thầm thì, trao đổi những ánh mắt đầy tính toán. Ai cũng hiểu, Huyền Minh đang đứng trước kỳ đóng thuế giới ngầm khổng lồ, và bất kỳ một sự rạn nứt tài chính nào lúc này cũng có thể biến sòng bạc thành miếng mồi ngon cho các Syndicate quốc tế.
Ở phía đầu bàn bên phải, Cố Mỹ Hạnh ngồi tựa lưng vào chiếc ghế bọc da cao cấp. Cô ta mặc một bộ vest công sở màu xanh navy cắt may tinh xảo, mái tóc ngắn uốn phồng gọn gàng, đôi kính gọng vàng trí thức khẽ phản chiếu ánh sáng từ màn hình máy tính xách tay đang mở. Khác với vẻ lo lắng của các trưởng lão, Mỹ Hạnh thong thả nhấp một ngụm trà ấm, ngón tay thon dài gõ nhịp nhàng lên mặt bàn gỗ. Cô ta tự tin tuyệt đối vào hệ thống sổ sách hai hệ thống mà mình đã tự tay thiết lập suốt năm năm qua. Đối với cô ta, Cố Diệp Chi chỉ là một đứa con gái mười chín tuổi đầu non nớt, ngoài việc sở hữu nhãn thuật của cha thì hoàn toàn mù tịt về các thuật toán tài chính phức tạp.
Cánh cửa gỗ lim nặng nề của phòng họp chậm rãi trượt mở.
Trưởng bảo an A Sâm bước vào trước, gương mặt nghiêm nghị với vết sẹo dài dọc cổ khẽ giật nhẹ. Theo sau anh là vệ sĩ riêng A Lực, sừng sững như một bức tượng đá di động. Và ở giữa họ, Cố Diệp Chi chậm rãi bước vào.
Nàng trông mảnh mai và yếu ớt đến mức chiếc áo măng tô dạ đen rộng lớn của Thẩm Hoài Dạ khoác hờ trên vai như muốn nuốt chửng lấy thân hình nàng. Chiếc sườn xám cách tân màu đen thêu chỉ bạc hình Tỳ Hưu ẩn hiện dưới vạt áo dạ, ôm sát lấy làn da trắng bệch như tuyết lạnh của nàng. Một dải băng gạc trắng muốt vẫn quấn chặt quanh mắt phải, che giấu đi vệt đỏ rỉ máu do phản phệ nhãn thuật đêm qua. Nhưng đôi mắt trái lộ ra ngoài của nàng lại tĩnh lặng, sâu thẳm và lạnh lùng như một mặt hồ đóng băng giữa mùa đông.
Trong lòng bàn tay trái giấu dưới ống tay áo măng tô, Diệp Chi khẽ miết nhẹ lên vết nứt sâu chạy dọc thân đồng xu may mắn bằng bạc cổ. Vết nứt ấy như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về cái giá thọ mệnh nàng đã trả, và nàng không cho phép mình thất bại trong ván bài nội bộ này.
Nàng chậm rãi đi đến chiếc ghế chủ vị ở đầu bàn, không vội ngồi xuống mà đứng sừng sững, ánh mắt trái quét qua một lượt mười hai vị trưởng lão. Sự im lặng kéo dài của nàng tạo ra một áp lực vô hình bóp nghẹt căn phòng.
"Diệp Chi," Cố Tĩnh Văn – vị trưởng lão lớn tuổi nhất họ Cố, tay chống gậy đầu rồng, khẽ đập nhẹ xuống đất phá vỡ sự im lặng. "Cháu triệu tập cuộc họp khẩn cấp vào sáng sớm thế này, lại còn quấn băng gạc thế kia... Có chuyện gì không thể đợi đến sau kỳ đóng thuế giới ngầm sao?"
Diệp Chi không trả lời ngay. Nàng khẽ ra hiệu cho A Sâm. Anh lập tức bước lên, phân phát một tệp tài liệu giấy dày cộp cho từng vị trưởng lão trên bàn. Khi một tệp tài liệu được đặt trước mặt Cố Mỹ Hạnh, cô ta khẽ nhíu mày, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ tự mãn, lật giở những trang giấy với thái độ hờ hững.
"Xác suất để một hệ thống tài chính tự động phát sinh lỗi nhập liệu trùng lặp trong một quý là 0.0012%," giọng nói của Diệp Chi vang lên, nhẹ nhàng, trong trẻo nhưng sắc bén như một quân bài tây mạ bạc lướt qua không khí phòng họp. "Nhưng xác suất để cùng một mã bảo mật nội bộ thực hiện mười hai lệnh chuyển tiền ẩn danh đến các tài khoản vỏ bọc tại Panama trong vòng ba tháng qua lại là 100%. Biểu tỷ, cô có muốn giải thích cho hội đồng quản trị nghe về con số mười hai triệu USD đã biến mất khỏi quỹ dự phòng của Huyền Minh không?"
Sắc mặt Cố Mỹ Hạnh khẽ biến đổi, nhưng cô ta lập tức đẩy gọng kính vàng, khẽ cười nhạt đứng dậy đối diện với Diệp Chi:
"Diệp Chi, cháu vừa mới tiếp quản sòng bạc, có lẽ chưa hiểu rõ cách vận hành của bộ phận tài chính. Mười hai triệu USD đó là khoản chi phí bôi trơn hợp pháp cho các tuyến vận tải bến cảng Hải Phong dưới thời bác cả Cố Thiên Hành. Tất cả đều có hóa đơn và chứng từ đầy đủ. Sổ sách kế toán của Huyền Minh luôn được kiểm toán độc lập hằng năm. Cháu lấy tư cách gì để cáo buộc tôi tham ô ngay trước mặt các trưởng lão?"
Một vài vị trưởng lão gật đầu đồng tình với Mỹ Hạnh. Một người lên tiếng:
"Phải đó, Diệp Chi. Mỹ Hạnh đã quản lý tài chính của Huyền Minh suốt năm năm qua, chưa từng để xảy ra một sai sót nào. Cháu không thể vì một vài dòng mã hóa không rõ nguồn gốc mà nghi ngờ người nhà mình được."
Cố Mỹ Hạnh nghe vậy thì càng thêm đắc ý. Cô ta khoanh hai tay trước ngực, nhìn Diệp Chi bằng ánh mắt khinh thường của kẻ bề trên:
"Nếu cháu không có năng lực quản lý, tốt nhất hãy để hội đồng quản trị tạm thời nắm quyền điều hành dòng tiền trước kỳ đóng thuế. Đừng mang những công thức toán học lý thuyết của trường đại học ra đây để làm loạn lòng người."
Diệp Chi không hề tức giận. Nàng khẽ xoay người bước đến chiếc bảng đen lớn đặt ở góc phòng họp. Nàng cầm lấy một viên phấn trắng, đôi ngón tay thon dài khẽ di chuyển, bắt đầu viết lên bảng những dãy số và công thức toán học phức tạp của thuật toán phân tích định lượng dòng tiền.
Nàng sử dụng Tính Toán Xác Suất Siêu Tốc. Trong vòng chưa đầy một giây, toàn bộ các con số thâm hụt, thời gian thực hiện giao dịch và địa chỉ IP giả lập hiện lên rõ mồn một trong tâm trí nàng như một bản đồ nhiệt tài chính.
"Hóa đơn bôi trơn bến cảng số 9 được ký vào ngày 14 tháng 2," Diệp Chi vừa viết vừa nói, giọng nói lạnh lùng không một chút gợn sóng. "Nhưng dòng tiền thực tế lại được chuyển đi vào lúc 02h15 sáng ngày 15 tháng 2 từ một địa chỉ IP giả lập đặt tại khu vực kho hàng ngoại ô – nơi Cố Chấn Đông quản lý. Theo công thức giải tích phức hợp này, dòng tiền mười mươi triệu tệ đã được chia nhỏ thành 120 giao dịch dưới mốc báo động đỏ của Thẩm Thị, sau đó được gom lại tại một ngân hàng ẩn danh ở Thụy Sĩ. Mỹ Hạnh, cô nghĩ việc thay đổi chứng thư số và làm giả chữ ký số của cha tôi có thể qua mắt được thuật toán bẫy số liệu của tôi sao?"
Viên phấn trắng trên tay Diệp Chi gõ mạnh lên bảng, tạo ra một tiếng *cốp* giòn giã. Trên bảng đen, một mô hình toán học hoàn mỹ hiện ra, chỉ rõ đường đi của dòng tiền tham ô chạy thẳng từ tài khoản cá nhân của Cố Mỹ Hạnh đến các công ty vỏ bọc của Cố Chấn Đông.
Gương mặt Cố Mỹ Hạnh lúc này đã hoàn toàn mất đi huyết sắc. Đôi mắt cô ta trợn trừng nhìn vào những công thức toán học trên bảng. Cô ta không thể tin được một cô gái mười chín tuổi lại có thể bóc trần hệ thống bảo mật hai lớp mà cô ta đã tốn bao công sức xây dựng chỉ trong vòng vài phút.
"Cô... cô nói bậy! Đây chỉ là những con số ngụy tạo!" Mỹ Hạnh run rẩy hét lên, cố gắng bám vào thành bàn để giữ thăng bằng. "Các trưởng lão, đừng tin nó! Nó đang muốn dùng quyền lực chủ sòng bạc để thanh trừng tôi, chiếm đoạt bộ phận tài chính!"
"Xác suất để những con số này là ngụy tạo là 0%," một giọng nói trầm thấp, lạnh lùng và đầy uy quyền đột ngột vang lên từ phía cửa phòng họp.
Cánh cửa gỗ lim một lần nữa mở ra.
Thẩm Hoài Dạ bước vào phòng họp. Hắn mặc một bộ vest ba mảnh màu xám tro cắt may thủ công tinh xảo, mái tóc đen vuốt keo gọn gàng phản chiếu ánh đèn chùm rực rỡ. Đôi kính gọng vàng trí thức che giấu đi đôi mắt thâm trầm, sắc bén như chim ưng. Luồng vận khí màu tím đậm tôn quý của Mệnh Kim Đế bao quanh hắn tỏa ra áp lực tài chính cực đoan, bóp nghẹt mọi luồng khí khác trong căn phòng.
Theo sau hắn là bốn chuyên viên phân tích tài chính hàng đầu của tập đoàn Thẩm Thị, mỗi người đều ôm một tệp hồ sơ bảo mật mạ vàng.
Thẩm Hoài Dạ không hề nhìn các trưởng lão họ Cố. Ánh mắt hắn khóa chặt vào bóng dáng mảnh mai của Diệp Chi đang đứng bên bảng đen. Một tia nhìn đầy tính bảo vệ, xót xa nhưng cũng đầy chiếm hữu cực đoan khẽ lóe lên dưới tròng kính gọng vàng của hắn. Hắn chậm rãi đi đến bên cạnh nàng, chiếc áo măng tô dạ đen của hắn vẫn khoác trên vai nàng khẽ lay động.
"Diệp Chi," Hoài Dạ trầm giọng, giọng nói có phần dịu dàng hiếm hoi chỉ dành riêng cho nàng. "Em đã mệt rồi, việc còn lại cứ để tôi giải quyết."
Nói rồi, hắn quay sang nhìn Cố Mỹ Hạnh. Ánh mắt hắn lập tức trở nên lạnh lùng, tàn nhẫn như một vị đế vương tài chính đang nhìn một quân cờ thí mạng:
"Cố Mỹ Hạnh, cô nghĩ Thẩm Thị chúng tôi kiểm soát huyết mạch ngân hàng giới ngầm Hải Phong năm năm qua chỉ để làm cảnh sao? Mười phút trước, toàn bộ mười hai tài khoản ẩn danh của cô tại Panama và British Virgin Islands đã bị ngân hàng cốt lõi của Thẩm Gia đóng băng hoàn toàn."
Hắn khẽ ra hiệu. Trợ lý của hắn lập tức ném tệp hồ sơ phong tỏa tài sản lên bàn họp, trượt dài đến ngay trước mặt Cố Mỹ Hạnh.
"Đây là lệnh phong tỏa tài sản chính thức được phê duyệt bởi Thẩm Gia," Thẩm Hoài Dạ lạnh lùng nói, từng câu chữ như những nhát dao găm chặt vào đường lui của cô ta. "Trong vòng 24 giờ tới, nếu cô không hoàn trả đầy đủ mười hai triệu USD thâm hụt vào quỹ dự phòng của Huyền Minh, không chỉ cô mà toàn bộ gia đình cô sẽ bị trục xuất khỏi giới tài chính Hải Phong, và cô sẽ phải đối mặt với tòa án giới ngầm vì tội phản bội khế ước."
*Rầm!*
Cố Mỹ Hạnh hoàn toàn sụp đổ. Cô ta ngã quỵ xuống chiếc ghế da, đôi kính gọng vàng trượt xuống mũi, gương mặt thanh tú vặn vẹo vì hoảng sợ tột độ. Cô ta nhìn vào tệp hồ sơ phong tỏa tài sản của Thẩm Gia, rồi nhìn sang mười hai vị trưởng lão họ Cố – những kẻ lúc này đã hoàn toàn im lặng, cúi đầu né tránh ánh mắt của cô ta để bảo toàn mạng sống.
"Không... không thể như thế được..." Mỹ Hạnh run rẩy lẩm bẩm, nước mắt bắt đầu tràn ra khỏi khóe mắt. "Tôi chỉ làm theo lệnh... Tôi không muốn phản bội Huyền Minh..."
Diệp Chi chậm rãi bước đến gần Mỹ Hạnh, chiếc áo măng tô của Thẩm Hoài Dạ khẽ lay động theo từng bước chân của nàng. Nàng cúi xuống, mắt trái trong suốt nhìn thẳng vào gương mặt hoảng loạn của biểu tỷ, giọng nói nhẹ nhàng nhưng lạnh buốt như băng tuyết mùa đông:
"Ai đã ra lệnh cho cô? Cố Chấn Đông đã bại liệt hoàn toàn từ đêm qua, ông ta không còn khả năng đe dọa cô nữa. Hãy nói cho tôi biết, kẻ đứng sau thực sự là ai?"
Cố Mỹ Hạnh trong cơn hoảng loạn tột cùng, tinh thần hoàn toàn bị bẻ gãy dưới áp lực đóng băng của Thẩm Hoài Dạ và sự thấu suốt lạnh lùng của Diệp Chi. Cô ta ôm lấy đầu, khóc thét lên đầy tuyệt vọng:
"Tôi bị ép buộc! Tôi không có lựa chọn nào khác! Là hầu nữ A Linh... Chính nó đã dùng bí mật gia tộc về cái chết của cha cô để đe dọa tôi! Nó nói nếu tôi không chuyển tiền hằng tháng, nó sẽ công bố bí mật đó và hủy diệt toàn bộ bộ phận tài chính của Huyền Minh!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!