Bẫy Số Liệu
Cơn bão giông ngoài khơi Hải Phong vẫn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt. Tiếng sấm rền vang dội qua những lớp kính cường lực dày của sòng bạc Huyền Minh, kéo theo những vệt nước mưa loang lổ trượt dài như những giọt nước mắt câm lặng. Trong tẩm thất rộng lớn mang đậm phong cách Gothic cổ điển, mùi trầm hương ngàn năm tỏa ra từ chiếc lư hương bằng đồng thau khẽ cuộn lại, cố gắng xoa dịu bầu không khí ngột ngạt đang đông cứng như băng tuyết.
Cố Diệp Chi đứng sừng sững bên chiếc bàn tròn bằng gỗ mun đen. Chiếc áo măng tô dạ màu đen của Thẩm Hoài Dạ vẫn khoác hờ trên bờ vai mảnh khảnh của nàng, che đi một phần chiếc sườn xám cách tân thêu chỉ bạc hình Tỳ Hưu sắc sảo. Một dải băng gạc trắng muốt quấn quanh mắt phải, che giấu vệt đỏ rực rỡ và những tổn thương do phản phệ nhãn thuật thấu thị sơ cấp gây ra. Đôi môi nàng nhợt nhạt, nhưng mắt trái lộ ra ngoài lại lạnh lùng và trong suốt như một mặt hồ đóng băng không một gợn sóng.
"Cô nhìn kỹ đi, Cố tiểu thư."
Thẩm Hoài Dạ chậm rãi đẩy chiếc máy tính bảng bảo mật về phía nàng. Ánh sáng xanh nhạt từ màn hình hắt lên gương mặt thanh tú nhưng lạnh băng của hắn, phản chiếu qua lớp kính gọng vàng tinh xảo. Trên màn hình, những dòng mã hóa màu đỏ rực đang nhấp nháy liên tục, hiển thị một chuỗi lệnh truy cập bất hợp pháp vào quỹ lõi của sòng bạc Huyền Minh.
"Dấu vết này được thực hiện cách đây đúng một giờ, ngay khi cô đang hôn mê vì phản phệ khế ước," Thẩm Hoài Dạ thâm trầm nói, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ. "Mã bảo mật được sử dụng để bẻ khóa tường lửa tài chính chính là mã nội bộ của biểu tỷ cô – Cố Mỹ Hạnh. ID tài khoản kế toán của cô ta đã để lại chữ ký số rõ mồn một trong hệ thống."
Lôi Tấn Khải đứng tựa lưng vào cột trụ đá đen gần đó, hai cánh tay vạm vỡ khoanh trước ngực. Luồng vận khí vương giả màu đỏ sẫm xung quanh hắn khẽ dao động, mang theo sự phẫn nộ lạnh lùng của một vị vua bến cảng. Hắn rít một hơi xì gà, phả làn khói xám mờ ảo vào không trung rồi cười khẩy:
"Một con rắn độc nuôi ngay trong nhà. Ta đã nói rồi, dòng họ Cố của cô toàn là lũ phản bội xảo quyệt. Để ta cho người của hạm đội bến cảng bốc cô ta đi ngay trong đêm, ném xuống biển làm mồi cho cá. Chỉ cần một trận tra tấn cự ly gần, cô ta sẽ phải khai ra Cố Chấn Đông đã trả bao nhiêu tiền để cô ta bán đứng sòng bạc."
"Xác suất biểu tỷ tôi tự mình thực hiện giao dịch này là 0.42%," Diệp Chi không hề nhìn Lôi Tấn Khải, giọng nói của nàng nhẹ nhàng nhưng sắc bén như một quân bài tây mạ bạc lướt qua không khí. Nàng khẽ xoay đồng xu may mắn bằng bạc cổ trong lòng bàn tay trái, cảm nhận vết nứt sâu chạy dọc thân đồng xu. "Một kế toán trưởng đã quản lý hệ thống sổ sách hai hệ thống của Huyền Minh suốt năm năm, am hiểu từng kẽ hở luật pháp và công nghệ bảo mật, sẽ không bao giờ để lại một dấu vết thô thiển đến mức Thẩm Thị có thể quét ra trong vòng mười phút. Đây không phải là tẩu tán tài sản. Đây là mượn đao giết người."
Thẩm Hoài Dạ híp mắt lại sau lớp kính gọng vàng, ánh nhìn đầy tính chiếm hữu và nể phục khẽ lóe lên: "Cô nghĩ có kẻ đang muốn đổ tội cho Cố Mỹ Hạnh để kích hoạt sự chia rẽ nội bộ dòng họ Cố?"
"Chính xác," Diệp Chi dùng Tính Toán Xác Suất Siêu Tốc để phân tích dòng tiền hiển thị trên màn hình. "Kẻ đứng sau muốn tôi dùng quyền lực của các anh để thanh trừng Mỹ Hạnh. Khi Mỹ Hạnh bị loại bỏ, bộ phận tài chính của Huyền Minh sẽ rơi vào trạng thái rắn mất đầu ngay trước kỳ đóng thuế giới ngầm. Đó mới là mục đích thực sự của chúng. Chúng ta không thể rút dây động rừng."
Nàng quay sang nhìn Bạch Lộ đang đứng cung kính bên cạnh: "Bạch Lộ, bảo các vệ sĩ của Uất Trì Liệt canh gác nghiêm ngặt phòng làm việc của Mỹ Hạnh dưới danh nghĩa bảo vệ tài sản, tuyệt đối không cho cô ta tiếp xúc với bất kỳ thiết bị mạng nào, nhưng không được bắt giữ. Tôi cần thời gian để giăng một chiếc lưới lớn hơn."
Đợi đến khi năm ông trùm tản ra ngoài để thực hiện lịch trực ban bảo vệ nghiêm ngặt theo khế ước bổ sung, tẩm thất của Diệp Chi chỉ còn lại tiếng mưa rơi rả rích ngoài cửa sổ. Nàng chậm rãi đi đến góc phòng, lật mở chiếc hộp gỗ mật thất dưới gầm bàn trang điểm, rút ra một chiếc điện thoại vệ tinh được mã hóa đặc biệt.
Nàng nhấn nút gọi nhanh. Đầu dây bên kia lập tức kết nối, tiếng nhai kẹo cao su nhóp nhép vang lên cùng giọng nói nghịch ngợm đầy năng lượng của Kiều Tư:
"Alo, Chi Chi yêu quý! Tớ đang định đi ngủ thì thấy hệ thống cảnh báo đỏ của cậu nhấp nháy như đèn Giáng sinh đây. Có chuyện gì thế? Tên ông trùm nào lại dám bắt nạt cậu à?"
"Kiều Tư, tớ cần cậu xâm nhập vào máy chủ tài chính của Huyền Minh ngay bây giờ," Diệp Chi trầm giọng, ngồi xuống chiếc ghế bọc da đen, chiếc áo măng tô của Thẩm Hoài Dạ khẽ trượt xuống, để lộ bờ vai trắng ngần dưới ánh đèn mờ. "Thẩm Hoài Dạ vừa quét ra một lệnh truy cập bằng ID của Cố Mỹ Hạnh. Tớ muốn cậu kiểm tra địa chỉ MAC của thiết bị thực tế đã gửi lệnh đó. Tớ nghi ngờ có một thiết bị ma đang giả lập IP nội bộ."
"Nhận lệnh! Đợi tớ ba phút. Đối với thiên tài hacker Kiều Tư này, tường lửa của sòng bạc Huyền Minh chỉ là một miếng bánh ngọt thôi!" Tiếng gõ bàn phím tốc độ cao vang lên giòn giã qua loa thoại.
Diệp Chi nhắm mắt trái lại, tựa đầu vào thành ghế. Cơn đau nhức từ mắt phải quấn băng gạc khẽ nhói lên. Nàng biết mình đang chạy đua với thời gian. Thể chất của nàng quá yếu ớt, phản phệ nhãn thuật vẫn chưa hoàn toàn bình phục, nhưng nàng không thể lùi bước. Kẻ phản bội đang nằm ngay trong những người thân thiết nhất, và nếu nàng không dùng toán học để cô lập chúng, long mạch sòng bạc sẽ bị đánh sập trước khi nàng tìm ra kẻ thực sự đầu độc cha mình.
"Chi Chi! Tớ tìm ra rồi!" Giọng Kiều Tư đột ngột trở nên nghiêm túc. "Cậu đoán đúng 100%. Địa chỉ MAC của thiết bị gửi lệnh chuyển tiền không phải là chiếc laptop Lenovo gọng vàng của biểu tỷ cậu. Nó là một chiếc điện thoại thông minh Huawei cũ, đang kết nối vào trạm phát sóng Wi-Fi phụ đặt tại khu vực hành lang tẩm thất của cậu!"
"Hành lang tẩm thất của tớ?" Mắt trái của Diệp Chi đột ngột mở ra, lóe lên một luồng sáng lạnh lẽo. Khu vực đó chỉ có những hầu nữ thân cận và bảo an vòng trong mới có quyền tiếp cận hằng đêm.
"Đúng thế," Kiều Tư nhai kẹo cao su nhanh hơn, giọng nói đầy phấn khích trước cuộc đấu trí công nghệ. "Thiết bị này cực kỳ tinh vi. Nó sử dụng một phần mềm giả lập để sao chép toàn bộ chứng thư số của Cố Mỹ Hạnh khi cô ta đăng nhập vào mạng nội bộ chiều nay. Kẻ này đã chuẩn bị kế hoạch này từ rất lâu rồi. Giờ cậu muốn tớ đánh sập thiết bị đó không?"
"Không," Diệp Chi khẽ miết ngón tay lên vết sẹo nhỏ hình ngôi sao trên cổ tay trái, một kế hoạch toán học hoàn mỹ nhanh chóng hình thành trong đầu nàng. "Nếu cậu đánh sập nó, kẻ chủ mưu sẽ biết chúng ta đã phát hiện ra. Tớ muốn cậu phối hợp với tớ để đặt một 'Bẫy Số Liệu'."
"Bẫy số liệu? Nghe kích thích đấy! Cậu muốn chơi thế nào?"
"Tớ sẽ dùng Tính Toán Xác Suất Siêu Tốc để ngụy tạo một tài khoản nợ khống khổng lồ trị giá một trăm triệu Huyền Minh tệ trên hệ thống sổ sách chính thức," Diệp Chi lạnh lùng giải thích, ánh mắt nàng di chuyển dọc theo những con số vô hình đang nhảy múa trong tâm trí. "Tài khoản này sẽ được ngụy trang dưới dạng một lỗ hổng thanh khoản cực kỳ nghiêm trọng của Huyền Minh sau ván bài với Lôi Tấn Khải. Đối với một gián điệp đang muốn đánh sập sòng bạc cho Cố Chấn Đông, đây là một miếng mồi ngon không thể cưỡng lại. Chúng sẽ buộc phải truy cập vào để đánh cắp tệp tài liệu tài chính mật này hằng đêm."
"Và tớ sẽ cài một mã độc định vị ngược vào tệp tài liệu đó!" Kiều Tư reo lên đầy thông minh. "Chỉ cần kẻ đó lén lút sao chép hoặc tải tệp tin đó về điện thoại, mã độc của tớ sẽ tự động kích hoạt camera trước, ghi âm môi trường xung quanh và gửi tọa độ GPS chính xác về máy của tớ trong vòng ba giây!"
"Đúng vậy," Diệp Chi khẽ mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng nhưng diễm lệ vô cùng. "Kẻ phản bội sẽ nghĩ rằng chúng đã lấy được điểm yếu chí mạng của tôi, nhưng thực chất chúng đang tự đeo vào cổ mình một chiếc vòng định vị vĩnh viễn. Cậu hãy chuẩn bị mã độc đi, tớ sẽ tải tệp tài liệu ngụy tạo lên máy chủ trong vòng năm phút nữa."
Sau khi cúp điện thoại, Diệp Chi bước đến bàn làm việc lớn bằng gỗ trầm hương. Nàng mở chiếc laptop cá nhân, đôi ngón tay thon dài gõ nhanh trên bàn phím với tốc độ cực nhanh, không hề thua kém một lập trình viên chuyên nghiệp. Sử dụng nhãn thuật thấu thị Trung kính vừa được nâng cấp nhẹ nhờ vận khí vương giả, nàng nhìn thấu dòng chảy dữ liệu màu vàng nhạt đang luân chuyển giữa máy tính và máy chủ sòng bạc.
Nàng ngụy tạo một bảng cân đối kế toán giả lập, trong đó hiển thị một khoản nợ xấu khống khổng lồ được bảo mật bằng ba lớp mật mã trung bình – đủ khó để tạo cảm giác chân thật, nhưng đủ dễ để một gián điệp có nghề bẻ khóa trong vòng mười lăm phút.
"Tải lên hoàn tất," Diệp Chi thầm thì, ngón tay gõ nhẹ lên phím Enter. Tệp tài liệu mang tên "Báo Cáo Thanh Khoản Quý I_Huyền Minh.xlsx" đã nằm im lìm trên máy chủ, tỏa ra mùi hương của một chiếc bẫy chết chóc.
Đêm càng về khuya, cơn bão ngoài khơi Hải Phong càng rít gào dữ dội hơn. Tiếng gió rít qua khe cửa nghe như tiếng gào thét của những linh hồn bị giam cầm dưới hầm mộ gia tộc họ Cố.
Diệp Chi tắt hết đèn trong phòng làm việc, chỉ để lại ngọn nến trầm hương nhỏ tỏa khói mờ ảo. Nàng bước về giường lụa đen, nằm xuống và kéo tấm chăn mỏng lên người, giả vờ như đã chìm vào giấc ngủ sâu do kiệt quệ thể lực. Đồng xu bạc cổ vẫn được nàng nắm chặt trong tay trái đặt trước ngực, sẵn sàng cản một đòn chí mạng nếu có biến cố.
Tại phòng điều khiển camera giám sát cốt lõi của sòng bạc Huyền Minh hầm ngầm, A Minh – kỹ thuật viên giám sát trầm lặng – đang ngồi sừng sững trước hệ thống màn hình đa điểm khổng lồ. Đôi mắt sau lớp kính cận dày của anh không hề chớp, tay gõ liên tục để duy trì hệ thống máy quét chuyển động 3D thời gian thực do anh tự lập trình.
Theo đúng lịch trực ban bảo mật, Uất Trì Liệt đang đứng sừng sững gác ngoài hành lang tẩm thất riêng của Diệp Chi. Thân hình lực lưỡng cao một mét chín mươi của hắn như một bức tường thép di động, đôi mắt dã thú đỏ ngầu sát khí cảnh giác nhìn chằm chằm vào từng góc khuất hành lang. Hắn không hề biết rằng, mối đe dọa thực sự không đến từ bên ngoài, mà đang âm thầm trỗi dậy từ ngay bên trong nội bộ hầu cận của sòng bạc.
Đúng hai giờ sáng.
Một bóng đen mảnh mai, mặc đồng phục hầu gái màu hồng trắng quen thuộc, lặng lẽ di chuyển qua hành lang phụ dẫn vào phòng làm việc riêng của Diệp Chi. Bóng đen bước đi im lặng không hề phát ra một tiếng động nhỏ, khéo léo né tránh các góc quét của camera an ninh thông thường bằng cách di chuyển sát theo bóng tối của những bức tượng Tỳ Hưu đá.
Đó chính là hầu nữ A Linh.
Gương mặt tròn trịa dễ thương thường ngày của cô ta giờ đây lạnh lùng và đầy xảo quyệt. Ánh mắt cô ta luôn tò mò quan sát xung quanh, tay trái cầm chặt chiếc điện thoại thông minh Huawei cũ đã được cắm sẵn một thiết bị giả lập chứng thư số màu đen siêu nhỏ.
A Linh nhẹ nhàng đẩy cánh cửa gỗ lim của phòng làm việc riêng của Diệp Chi. Cánh cửa khẽ nhích ra một khe nhỏ đủ để cô ta lách người bước vào bên trong. Cô ta không hề biết rằng, ngay khi bước chân cô ta chạm vào thảm len phòng làm việc, hệ thống máy quét chuyển động 3D ẩn của A Minh đã lập tức ghi nhận một vệt sáng đỏ nhạt hiển thị trên màn hình giám sát hầm ngầm.
A Minh khựng tay gõ phím. Anh híp mắt nhìn vào màn hình số 4, nơi hiển thị hình ảnh nhiệt của một cơ thể người đang tiến gần đến bàn làm việc của Diệp Chi. Anh lập tức nhấn nút ghi hình độ nét cao, đồng thời kích hoạt đường truyền bảo mật kết nối thẳng đến điện thoại của Kiều Tư.
Bên trong phòng làm việc tối tăm, A Linh tiếp cận chiếc laptop đang để ở chế độ ngủ của Diệp Chi. Cô ta cắm thiết bị giả lập vào cổng USB, ngón tay nhanh nhẹn gõ phím để nhập mã bảo mật của Cố Mỹ Hạnh.
Màn hình laptop sáng lên, phản chiếu ánh sáng xanh nhạt lên gương mặt đầy vẻ tham lam của hầu nữ phản bội. Cô ta nhanh chóng tìm thấy tệp tài liệu ngụy tạo "Báo Cáo Thanh Khoản Quý I_Huyền Minh.xlsx" đang nằm nổi bật trên thư mục mật.
"Tìm thấy rồi," A Linh thầm thì, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đắc ý. Cô ta nhấn lệnh sao chép tệp tin vào thiết bị giả lập, hoàn toàn không biết rằng ngay trong khoảnh khắc đó, mã độc định vị ngược của Kiều Tư đã âm thầm bẻ gãy hoàn toàn lệnh xóa dấu vết của cô ta, kích hoạt camera trước của điện thoại và chụp lại cận cảnh gương mặt xảo quyệt của cô ta dưới góc độ sắc nét nhất.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!