Ranh Giới Chiếm Hữu
Cơn bão sấm sét ngoài khơi Hải Phong vẫn gầm rú liên hồi, trút những đợt mưa như thác đổ xuống những mái vòm Gothic cổ kính của sòng bạc Huyền Minh. Bên trong tẩm thất riêng của Cố Diệp Chi, ánh sáng lờ mờ từ ngọn đèn tường mạ vàng hắt lên bức rèm lụa đen, tạo nên một bầu không khí u tối, xa hoa và ngột ngạt. Mùi hương trầm cổ kính ngàn năm tỏa ra từ chiếc lư hương nhỏ bên góc phòng, hòa quyện với mùi máu nhạt và hơi ấm vương giả vừa được truyền qua khế ước.
Diệp Chi mở mắt, ánh nhìn lạnh lùng pha chút giễu cợt khi thấy hai ông trùm quyền lực nhất đang quỳ bên giường ôm chặt lấy cô.
Lồng ngực nàng phập phồng nhẹ, cảm giác ấm áp từ luồng vận khí vương giả của Lôi Tấn Khải và Thẩm Hoài Dạ vẫn đang cuộn chảy trong kinh mạch, xua tan cái lạnh buốt của sự suy kiệt cực hạn. Bên mắt phải vẫn còn quấn băng gạc trắng muốt, nhưng mắt trái của nàng – trong suốt như pha lê mùa đông – không hề có một chút bối rối hay xúc động của một cô gái vừa bước qua khe cửa hẹp của tử thần. Nàng khẽ nghiêng đầu, mái tóc đen dài mượt mà xõa trên gối lụa, lướt qua những ngón tay thô ráp của Lôi Tấn Khải.
"Các vị gia chủ..." Giọng nói của Diệp Chi vang lên nhẹ nhàng, sắc bén và lạnh lùng như tiếng đồng xu bạc rơi trên bàn đá. "Dâng hiến vận khí vương giả và cơ thể của mình để cứu mạng nhà cái Huyền Minh... tư vị thế nào?"
Lôi Tấn Khải khựng lại. Bàn tay to lớn của hắn, vốn đang nắm chặt lấy tay trái của nàng, khẽ siết mạnh hơn như một phản xạ chiếm hữu tự nhiên. Gương mặt vạm vỡ, góc cạnh của hắn hằn lên những tia máu đỏ rực ở khóe mắt, tàn dư của cơn đau phản phệ khế ước. Hắn nhìn chằm chằm vào nụ cười giễu cợt trên môi nàng, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới lớp áo sơ mi đen sũng nước mưa.
"Cô nghĩ mình rất thông minh sao, Cố Diệp Chi?" Giọng nói của Lôi Tấn Khải trầm thấp, khàn đặc như tiếng gầm của dã thú bị sập bẫy. "Cô dùng mạng sống của mình để đặt cược, ép ta và Thẩm Hoài Dạ phải quỳ gối trước giường của cô. Nhưng đừng quên, nếu cô chết, hạm đội của ta cũng sẽ chôn thây dưới đáy biển. Ta bảo vệ cô, chỉ là vì bảo vệ chính mạng sống của ta!"
"Ồ? Chỉ vì sinh tồn thôi sao, Lôi tổng?" Diệp Chi khẽ nhướng mày trái, ánh mắt lướt qua bờ môi ráo hoảnh của hắn, nơi vừa in đậm nụ hôn khế ước đầy mãnh liệt. "Xác suất một vị vua bến cảng kiêu ngạo như anh chịu quỳ gối trước một cô gái không có võ lực là 0%. Nhưng anh đã làm. Toán học không bao giờ lừa dối, Tấn Khải. Anh đang lo sợ... lo sợ mất đi quân cờ này, hay lo sợ mất đi chính tôi?"
"Cô...!" Lôi Tấn Khải nghiến răng, sát khí vương giả (Mệnh Vương Giả) bùng lên mạnh mẽ, khiến luồng không khí xung quanh giường lụa đen như đông cứng lại. Hắn vươn tay định bóp lấy cằm nàng để dập tắt sự kiêu ngạo kia, nhưng bàn tay khựng lại giữa không trung. Khế ước phản vệ nhói lên trong ngực trái như một lời cảnh báo lạnh lùng: bất kỳ hành vi bạo lực nào nhắm vào Diệp Chi đều sẽ cắn trả hắn gấp mười lần.
"Tấn khải, buông tay ra. Ngươi đang làm tổn thương mạch đập yếu ớt của nàng."
Thẩm Hoài Dạ chậm rãi đứng dậy từ mép giường, phong thái của đế vương tài chính vẫn lạnh lùng và lịch lãm tuyệt đối dù gương mặt hắn có phần nhợt nhạt vì mất đi một lượng lớn nguyên khí. Hắn rút chiếc khăn lụa trắng, cẩn thận lau đi vệt máu đen còn sót lại trên khóe môi mình sau nụ hôn khế ước, rồi đeo lại chiếc kính gọng vàng lên sống mũi cao thẳng. Ánh mắt hắn sau lớp kính híp lại, thâm trầm và tàn nhẫn.
"Cô ta nói đúng, Lôi tổng. Chúng ta đã thua ván bài đầu tiên dưới tay cô ta." Thẩm Hoài Dạ cúi xuống nhìn Diệp Chi, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên chiếc đồng hồ bỏ túi bằng vàng ròng. "Nhưng một con mồi biết cắn trả mới là con mồi thú vị nhất. Cố Diệp Chi, cô đã dùng khế ước liên kết sinh mệnh để trói buộc năm gia tộc lớn nhất Hải Phong. Nhưng cô có từng nghĩ đến cái giá phải trả? Khi năm con sói đói cùng muốn độc chiếm một bông hồng, bông hồng đó sẽ bị xé rách thành bao nhiêu mảnh?"
"Xác suất tôi bị xé rách là 0.01%, Thẩm tổng," Diệp Chi lạnh lùng đáp, ngón tay thon dài khẽ miết lên đồng xu may mắn Huyền Minh bị nứt một vết lớn trong lòng bàn tay trái. "Bởi vì trước khi tôi bị xé rách, năm gia tộc của các anh sẽ tự tàn sát lẫn nhau để tranh giành quyền sở hữu. Các anh không dám để tôi có một vết xước nào, đúng chứ?"
*Rầm!*
Cánh cửa gỗ lim khổng lồ của tẩm thất đột ngột bị đẩy mạnh ra, đập sầm vào bức tường đá cổ kính.
Uất Trì Liệt bước vào, mang theo mùi mưa gió lạnh buốt và mùi thuốc súng nồng nặc từ bến cảng. Chiếc áo măng tô dạ đen của hắn sũng nước, mái tóc undercut nổi loạn dính bết vào trán. Đôi mắt hoang dại như dã thú của vua lính đánh thuê đỏ ngầu sát khí chiến trường (Mệnh Chiến Thần). Hắn ném mạnh khẩu súng ngắn bọc thép xuống bàn trà, tạo nên một tiếng động chát chúa.
"Mẹ kiếp! Ta đã nói là ta phải gác đêm nay!" Uất Trì Liệt gầm lên, sải bước dài tiến thẳng đến giường bệnh của Diệp Chi. Hắn gạt phắt Thẩm Hoài Dạ sang một bên bằng một lực cực mạnh, đôi mắt dán chặt vào gương mặt nhợt nhạt của cô gái nhỏ. "Tại sao hai tên các người lại được vào đây truyền vận khí trước? Ta là lá chắn vật lý mạnh nhất của nàng! Đêm nay, ta sẽ ngủ ngay trên sàn phòng này, dưới chân giường của nàng. Không một con ruồi nào được phép bay qua cửa phòng này mà không có sự đồng ý của ta!"
"Tránh ra, Uất Trì! Ngươi đang làm náo loạn từ trường phong thủy của phòng ngủ!"
Tạ Minh Sách bước vào ngay phía sau, phong thái vẫn tao nhã như một công tử cổ đại dù chiếc áo sơ mi lụa trắng thêu hoa văn chìm của anh đã bị ướt một mảng lớn ở vai. Anh tay cầm chiếc la bàn cổ bằng đồng đã khôi phục lại trạng thái cân bằng, ánh mắt ôn nhu bên ngoài nhưng lạnh lùng bên trong nhìn xoáy vào Uất Trì Liệt. "Sát khí chiến trường của ngươi quá nồng, sẽ kích phát phản phản xạ xui xẻo lên long mạch Huyền Minh. Thể chất của nàng vừa mới ổn định sau khi hấp thụ long khí của Lôi tổng và Thẩm tổng, bất kỳ sự biến động từ trường thô bạo nào lúc này đều có thể khiến nàng bị thổ huyết."
"Ta không quan tâm đến phong thủy rác rưởi của ngươi, Tạ Minh Sách!" Uất Trì Liệt gầm gừ, vươn bàn tay đầy vết sẹo chiến tranh định nắm lấy vai Diệp Chi để kiểm tra vết thương trên cổ nàng. "Ta chỉ tin vào súng đạn và bản năng của ta. Nàng suýt chết ở Đồi Gió Hú, và ta sẽ không để nàng rời khỏi tầm mắt của ta dù chỉ một giây!"
"Uất Trì gia chủ, xin hãy tôn trọng quy tắc y học và sự sạch sẽ tối thiểu."
Tống Cảnh Dao bước lên từ phía góc tối của tẩm thất, bàn tay đeo găng lụa mỏng khẽ đẩy gọng kính cận cận lâm sàng của mình. Gương mặt đẹp đẽ như thiên sứ của hắn lộ ra một vẻ vặn vẹo và ghen tuông cực đoan dưới ánh đèn mờ. "Cơ thể của Diệp Chi hiện tại thuộc quyền giám sát y tế của ta. Quần áo sũng nước mưa và sát khí bẩn thỉu của ngươi chỉ mang lại vi khuẩn và độc tố cho vết thương cũ của nàng. Hãy lùi lại ba bước, nếu không ta sẽ dùng kim châm bạc để khóa chặt dây thần kinh vận động của ngươi trong vòng ba ngày."
"Ngươi dám đe dọa ta, tên lang băm hắc ám kia?" Uất Trì Liệt quay phắt lại, bóp chặt lấy cổ áo của Tống Cảnh Dao, sát khí bùng nổ cự ly gần.
Không gian phòng ngủ của Diệp Chi ngay lập tức biến thành một bãi chiến trường ngầm. Lôi Tấn Khải đứng sừng sững bên giường, tay vẫn nắm chặt tay nàng như muốn tuyên bố chủ quyền đường biển; Thẩm Hoài Dạ đứng đối diện, ánh mắt lạnh lùng dưới lớp kính gọng vàng sẵn sàng đóng băng toàn bộ tài sản của bất kỳ ai dám vượt qua giới hạn; Tạ Minh Sách xoay nhẹ quân cờ ngọc phỉ thúy, chuẩn bị bài trí trận pháp bát quái để cô lập Uất Trì Liệt; còn Tống Cảnh Dao thì tay đã thủ sẵn bộ kim châm bạc tẩm độc tê liệt.
Sự ghen tuông giành quyền bảo vệ của năm ông trùm đã đạt đến đỉnh điểm của sự điên cuồng. Họ không còn chỉ bảo vệ nàng vì khế ước sinh lý nữa, mà bản năng chiếm hữu cực đoan của những kẻ săn mồi mạnh nhất Hải Phong đã hoàn toàn bị đánh thức trước sự liều lĩnh và trí tuệ của cô gái mười chín tuổi này.
"Đủ rồi."
Giọng nói của Diệp Chi vang lên, không hề lớn, nhưng chứa đựng một sự uy nghiêm và băng lãnh tối cao khiến toàn bộ tẩm thất đột ngột im bặt.
Nàng chậm rãi ngồi dậy, chiếc sườn xám cách tân màu đen thêu chỉ bạc hình Tỳ Hưu khẽ lay động theo chuyển động mảnh mai của nàng. Mái tóc đen buông xõa dài ngang thắt lưng, che đi vết trầy xước rỉ máu nhạt trên chiếc cổ thanh tú. Nàng dùng mắt trái nhìn lướt qua năm người đàn ông đang đứng vây quanh giường bệnh, ánh nhìn thấu suốt vạn vật như thể họ chỉ là những con số xác suất trên bàn cược.
"Các vị nghĩ đây là nơi nào?" Diệp Chi khẽ miết ngón tay lên vết sẹo nhỏ hình ngôi sao trên cổ tay trái, giọng nói trầm tĩnh nhưng sắc bén như dao găm. "Đây là tẩm thất của chủ nhân sòng bạc Huyền Minh, không phải đấu trường đường phố của các anh. Uất Trì Liệt, buông Tống Cảnh Dao ra. Lôi Tấn Khải, buông tay tôi ra."
Lôi Tấn Khải và Uất Trì Liệt khựng lại, cơ thể họ vô thức chấp hành mệnh lệnh của nàng do khế ước phản phản xạ xui xẻo đang cảnh báo tinh thần. Họ chậm rãi buông tay, nhưng ánh mắt vẫn găm chặt vào nàng đầy vẻ không cam lòng.
"Tôi biết các anh đang lo sợ điều gì," Diệp Chi chậm rãi bước xuống giường lụa đen, đôi chân trần trắng muốt chạm vào sàn đá thạch anh lạnh ngắt. Nàng khoác hờ chiếc áo măng tô dạ đen do Thẩm Hoài Dạ tặng lên vai, phong thái kiêu ngạo lướt qua năm ông trùm. "Các anh lo sợ nếu tôi gặp nguy hiểm, vận khí của các anh sẽ sụp đổ về số không. Nhưng nếu các anh cứ tiếp tục náo loạn và ghen tuông vô nghĩa như thế này, từ trường phong thủy của sòng bạc sẽ bị phá vỡ, nhịp tim của tôi sẽ tăng nhanh, và kết quả là các anh sẽ tự hủy hoại bản thân trong vòng hai mươi tư giờ tới."
Nàng đi đến chiếc bàn tròn bằng gỗ mun giữa phòng, nơi Bạch Lộ – cô trợ lý pháp lý sắc sảo – đang đứng đợi sẵn với một tệp hồ sơ da bò mạ vàng trên tay.
"Bạch Lộ, đưa bản hiệp ước bảo hộ chung bổ sung cho họ," Diệp Chi ra lệnh lạnh lùng.
Bạch Lộ cúi đầu cung kính, mở tệp tài liệu và trải năm bản hợp đồng ra bàn. Cô dùng giọng nói nghiêm túc, rành rọt của một luật sư giới ngầm để công bố:
"Thưa năm vị gia chủ. Đây là bản phụ lục của 'Khế ước bảo hộ chung 24/7' đã được tối ưu hóa dựa trên lịch trình sinh hoạt và thể chất yếu ớt của tiểu thư Diệp Chi. Để đảm bảo an ninh tuyệt đối và tránh xung đột nội bộ, chúng tôi thiết lập một hệ thống phân chia ca trực bảo vệ nghiêm ngặt như sau:
Khoản 1: Cấm tuyệt đối việc sử dụng vũ khí nóng hoặc bạo lực trực tiếp bên trong tẩm thất riêng của tiểu thư Diệp Chi. Bất kỳ ai vi phạm sẽ bị khấu trừ trực tiếp 1 năm thọ mệnh thông qua Bàn Cờ Mệnh Cổ Đại.
Khoản 2: Hệ thống ca trực bảo vệ 24/7 được phân chia cố định:
- Ca sáng (06h00 - 12h00): Thẩm Hoài Dạ phụ trách giám sát tài chính và an ninh vòng ngoài thông qua hệ thống camera AI của Thẩm Thị.
- Ca chiều (12h00 - 18h00): Tạ Minh Sách phụ trách điều chỉnh từ trường phong thủy và giám sát long mạch sòng bạc.
- Ca tối (18h00 - 24h00): Lôi Tấn Khải điều động hạm đội bến cảng tuần tra vòng ngoài bến số 9, đảm bảo hải lộ an toàn.
- Ca đêm (24h00 - 06h00): Uất Trì Liệt và lực lượng lính đánh thuê thiện chiến nhất gác cửa ngoài tẩm thất, cấm bước vào bên trong phòng ngủ trừ khi có báo động đỏ.
- Tống Cảnh Dao có quyền tiếp cận y tế đặc biệt bất kỳ lúc nào để theo dõi phản phệ nhãn thuật và giải độc cho tiểu thư Diệp Chi."
"Cái gì?" Uất Trì Liệt đập mạnh tay xuống bàn gỗ mun. "Tại sao ta lại phải gác ngoài cửa phòng? Ta muốn ở cự ly gần nhất để chắn đạn cho nàng!"
"Theo điều khoản bảo mật quyền riêng tư của dòng họ Cố, Uất Trì tổng," Bạch Lộ sắc sảo đáp trả, không hề nao núng trước sát khí của vua lính đánh thuê. "Sự hiện diện cự ly gần của anh trong lúc tiểu thư ngủ sẽ làm tăng nhịp tim của nàng lên 15%, gây nguy cơ suy kiệt sinh lý cực hạn. Anh muốn bảo vệ nàng, hay muốn đẩy nàng vào cái chết nhanh hơn?"
Uất Trì Liệt nghiến răng kèn kẹt, đôi mắt hoang dại nhìn Diệp Chi như muốn nuốt chửng nàng, nhưng cuối cùng hắn phải cúi đầu trước lập luận logic và khế ước sinh mệnh.
"Còn hạm đội của ta thì sao?" Lôi Tấn Khải lạnh lùng hỏi. "Ta phải tốn hàng triệu USD hằng ngày để duy trì phong tỏa bến cảng số 9 bảo vệ nàng. Ta đòi hỏi phải có thêm thời gian tiếp xúc vật lý để nạp lại vận khí vương giả hằng tuần."
"Thời gian tiếp xúc vật lý để chuyển giao vận khí sẽ được điều chỉnh dựa trên báo cáo nhãn lực của mắt phải tôi," Diệp Chi lạnh lùng cắt ngang, dập tắt lòng tham của hắn. "Tôi không phải là một bình chứa năng lượng miễn phí cho các anh rút tỉa. Các anh dâng hiến máu và bảo vệ tôi, tôi trả lại cho các anh sự hưng thịnh của gia tộc. Đây là một giao dịch sòng phẳng, Tấn Khải. Không ai được phép đòi hỏi thêm điều khoản phụ."
Năm ông trùm tài phiệt nhìn cô gái nhỏ đứng trước mặt họ. Chiếc áo măng tô dạ đen khoác hờ trên vai sườn sám đen càng làm nổi bật khí chất lạnh lùng, thâm trầm và đầy quyền lực của nàng. Nàng không có võ lực, cơ thể yếu ớt của nàng cần được bảo bọc, nhưng trí tuệ tối cao và khế ước sinh mệnh của nàng đã biến nàng thành một nữ hoàng thực sự, kẻ duy nhất có thể bắt năm kẻ mạnh nhất giới ngầm Hải Phong phải tuân thủ luật chơi của mình.
Một sự im lặng kéo dài bao trùm phòng ngủ. Cuối cùng, từng người một chậm rãi tiến lên, dùng chiếc bút máy mạ vàng của Bạch Lộ để ký vào bản hiệp ước bổ sung.
Lôi Tấn Khải dứt khoát ký tên, ánh mắt nhìn nàng đầy vẻ thách thức; Thẩm Hoài Dạ ký tên bằng những nét chữ thanh mảnh, lạnh lùng; Tạ Minh Sách mỉm cười nhẹ nhàng đầy thâm trầm khi đặt bút; Uất Trì Liệt ký bằng một nét vẽ thô bạo như muốn xé rách tờ giấy; và Tống Cảnh Dao ký tên cuối cùng với một nụ cười vặn vẹo ẩn hiện dưới lớp kính cận.
"Trật tự bảo vệ đã được thiết lập," Diệp Chi thở hắt ra một hơi nhẹ, cảm giác đau nhức âm ỉ từ vết sẹo hình ngôi sao trên cổ tay trái khẽ nhói lên, báo hiệu sự mệt mỏi tinh thần bắt đầu tích lũy sau cuộc đàm phán căng thẳng với năm con sói đói.
Nhưng ngay khi bản hiệp ước vừa được thu hồi, Thẩm Hoài Dạ bất ngờ dừng lại bên chiếc bàn tròn. Hắn xoay nhẹ chiếc đồng hồ túi cổ bằng vàng ròng, ngón tay dừng lại trên mặt kính lạnh ngắt. Đôi mắt hắn sau lớp kính gọng vàng bỗng chốc tối sầm lại, ẩn hiện một vẻ tàn nhẫn cực đoan.
Hắn rút chiếc máy tính bảng bảo mật từ trong túi áo vest, gõ nhanh vài dòng lệnh tài chính ngầm, rồi đẩy màn hình về phía Diệp Chi.
"Cô nên nhìn cái này trước khi ngủ, Cố tiểu thư," giọng nói của Thẩm Hoài Dạ lạnh lẽo như băng tuyết mùa đông. "Hệ thống giám sát tài chính của Thẩm Thị vừa phát hiện ra một dấu vết truy cập tài khoản bất hợp pháp vào quỹ lõi của sòng bạc Huyền Minh chỉ cách đây một giờ."
Diệp Chi nhíu mày trái, mắt trái nhìn chăm chằm vào những dòng mã hóa màu đỏ trên màn hình. Nàng sử dụng kỹ năng Tính Toán Xác Suất Siêu Tốc để giải mã dòng tiền chỉ trong vòng 0.1 giây.
Sắc mặt nàng đột ngột đông cứng lại.
"Dấu vết truy cập bất hợp pháp này..." Thẩm Hoài Dạ chậm rãi cúi xuống sát tai nàng, hơi thở lạnh lùng của hắn phả vào làn da cổ nhạy cảm của Diệp Chi. "...sử dụng chính mã bảo mật nội bộ của dòng họ Cố, và ID trùng khớp hoàn toàn với một người vô cùng thân thiết, luôn đứng trung lập bên cạnh cô trong những ngày qua."
Diệp Chi siết chặt đồng xu bạc cổ trong lòng bàn tay trái, mắt trái lóe lên một luồng sáng lạnh lùng đầy nghi kỵ hắc ám. Kẻ phản bội thực sự... vẫn đang ẩn mình ngay trong lòng sòng bạc Huyền Minh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!