Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Nụ Hôn Khế Ước Và Sự Đầu Hàng Đầu Tiên

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão sấm sét ngoài khơi Hải Phong vẫn gầm rú liên hồi, trút những đợt mưa như trút nước xuống những mái vòm Gothic cổ kính của sòng bạc Huyền Minh. Gió rít qua từng khe cửa đá, mang theo cái lạnh buốt xương của đại dương và mùi tử khí ngột ngạt. Bên trong tẩm thất riêng của Diệp Chi, bầu không khí tĩnh lặng đến mức đáng sợ, chỉ có tiếng máy đo nhịp tim phát ra những âm thanh bíp bíp yếu ớt, đứt quãng.


Nhịp tim của nàng: 38 nhịp/phút. Con số màu đỏ trên màn hình điện tử nhấp nháy như một lời cảnh báo tử thần.


Tống Cảnh Dao đứng bật dậy bên giường bệnh, gương mặt đẹp đẽ như thiên sứ của hắn lúc này phủ một lớp sương lạnh u tối. Hắn nhanh chóng tháo bỏ đôi găng tay lụa mỏng, ném mạnh xuống sàn nhà. Bộ kim châm bạc gia truyền của y khoa thế gia Tống Gia vẫn còn cắm trên các huyệt đạo Thái Dương và Nhân Trung của Diệp Chi, nhưng những sợi chỉ bạc ôn kinh bổ huyết không còn phát ra luồng sinh khí màu xanh lục nhạt nữa. Chúng hoàn toàn xỉn màu, bị bao phủ bởi một lớp ám khí xám xịt quỷ dị.


"Châm cứu vô hiệu." Giọng nói của Tống Cảnh Dao trầm xuống, khàn đặc vì lo lắng và phẫn nộ. "Độc tố vận mệnh từ vết bắn tỉa trên cổ kết hợp với sự phản phệ nhãn thấu thị cực hạn đã đóng băng hoàn toàn kinh mạch của nàng. Thể chất của nàng quá yếu, tủy xương đang từ chối hấp thụ dược lực của Thảo dược ôn kinh bổ huyết."


"Ngươi nói cái gì?" Lôi Tấn Khải bước lên một bước, bả vai vạm vỡ của hắn run nhẹ. Cơn đau nhói ở ngực trái – phản phản xạ xui xẻo của khế ước liên kết sinh mệnh – đang cắn xé trái tim hắn. Thuyền trưởng của đế chế vận tải biển Hải Phong, kẻ chưa từng cúi đầu trước bất kỳ ai, giờ đây đang đứng trước giường của một cô gái mười chín tuổi với gương mặt xám ngoét. "Hạm đội của ta đang bị bão biển nhấn chìm ngoài khơi! Nếu nàng chết, ta cũng sẽ chôn thây dưới đáy đại dương trong vòng hai mươi tư giờ tới sao?"


"Không chỉ có ngươi, Lôi gia chủ," Thẩm Hoài Dạ chậm rãi bước đến, chiếc khăn lụa trắng trong tay hắn vẫn còn dính vệt máu đen mà hắn vừa thổ ra khi hệ thống tài chính của Thẩm Thị bị sập mạng. Ánh mắt hắn sau lớp kính gọng vàng híp lại, lạnh lùng nhưng ẩn chứa một sự điên cuồng tột độ. "Hệ thống ngân hàng ngầm của ta đã bị đóng băng hoàn toàn. Vận khí của Thẩm Thị đang bốc hơi từng giây. Khế ước này... thực sự đã trói buộc sinh mạng của chúng ta vào nhịp tim của cô ta."


Tạ Minh Sách tay cầm chiếc la bàn cổ đã nứt làm đôi, gương mặt tao nhã tràn đầy vẻ nghiêm trọng. Anh nhìn vào vòng xoáy năng lượng phong thủy đang hỗn loạn xung quanh giường lụa đen, trầm giọng cảnh báo: "Nhìn xem các sợi tơ vận mệnh của các người đi. Chúng đang chuyển dần sang màu xám tro chết chóc. Long mạch của Huyền Minh đang cắn trả vì mệnh chủ đang cận kề cái chết. Nếu không cứu nàng, cả năm gia tộc lớn nhất Hải Phong sẽ bị xóa sổ."


"Tránh ra! Để ta truyền sát khí chiến trường bảo vệ nàng!" Uất Trì Liệt điên cuồng rút khẩu súng lục giắt bên hông, đôi mắt hoang dại như dã thú đỏ ngầu.


"Câm miệng, Uất Trì!" Tống Cảnh Dao thét lên, chặn trước giường Diệp Chi. "Sát khí chiến trường của ngươi quá nồng, chỉ khiến kinh mạch mỏng manh của nàng bị xé rách nhanh hơn! Nàng không cần bạo lực của ngươi lúc này!"


Cảnh Dao quay sang nhìn Lôi Tấn Khải và Thẩm Hoài Dạ, ánh mắt hắn bỗng chốc tối sầm lại, ẩn hiện một vẻ vặn vẹo và ghen tuông điên cuồng mà chính hắn cũng không thể khống chế. Hắn chỉ tay vào lồng ngực lạnh ngắt của Diệp Chi:


"Nàng cần long khí vương giả để sưởi ấm tâm mạch. Chỉ có Chuyển Giao Vận Khí trực tiếp qua tiếp xúc vật lý cự ly gần nhất mới có thể phá vỡ lớp băng phong thủy đang khóa chặt trái tim nàng. Lôi Tấn Khải, Thẩm Hoài Dạ... hai người các người sở hữu Mệnh Vương Giả và Mệnh Kim Đế mạnh nhất Hải Phong. Một trong hai người, hoặc cả hai, phải truyền vận khí vương giả sưởi ấm cho nàng ngay lập tức."


"Tiếp xúc vật lý cự ly gần nhất?" Lôi Tấn Khải lặp lại câu nói, đôi mắt sắc lạnh như lưỡi dao cạo khẽ nheo lại. Hắn nhìn cô gái nhỏ nằm trên giường lụa đen. Nàng mảnh mai, yếu ớt như một nhành mai trong sương tuyết, dải băng gạc trắng che mắt phải càng làm nổi bật làn da trắng bợt không một giọt máu của nàng. Nhưng chính cô gái này, chỉ bằng một ván bài xúc xắc vàng, đã tước đi năm năm thọ mệnh của hắn, buộc hắn phải ký vào bản hiệp ước bảo hộ chung nô lệ.


Sự kiêu ngạo của một vị vua bến cảng trỗi dậy trong lòng Lôi Tấn Khải. Hắn gầm lên: "Ta là Lôi Tấn Khải! Ta chưa bao giờ dâng hiến cơ thể hay vận khí của mình cho bất kỳ ai, lại càng không phải cho một cô gái đã gài bẫy ta!"


"Vậy thì ngươi hãy chuẩn bị nhìn hạm đội của mình đắm hoàn toàn đi, Lôi tổng," Thẩm Hoài Dạ lạnh lùng cắt ngang. Hắn bước lên một bước, ngồi xuống cạnh mép giường lụa đen. Khí chất của đế vương tài chính bộc phát, thâm trầm và tàn nhẫn. Hắn cúi xuống nhìn gương mặt nhợt nhạt của Diệp Chi, bàn tay thon dài khẽ miết lên vết trầy xước rỉ máu trên cổ nàng. "Ta không quan tâm đến sự kiêu ngạo của ngươi. Nhưng ta quan tâm đến ba trăm triệu USD của Thẩm Thị đang bốc hơi hằng giờ. Nếu nụ hôn này có thể cứu mạng nàng, và cứu lấy đế chế của ta... ta sẵn sàng đặt cược."


"Ngươi dám chạm vào nàng trước mặt ta?" Lôi Tấn Khải điên cuồng gạt tay Thẩm Hoài Dạ ra. Bản năng chiếm hữu lãnh thổ của hai ông trùm va chạm nảy lửa trong không gian hẹp của tẩm thất. Luồng sát khí vương giả từ hai mệnh cách mạnh nhất bùng lên, khiến mặt kính của bàn trà bên cạnh giường rạn nứt một đường dài.


"Đủ rồi!" Tạ Minh Sách bước đến, đặt bàn tay lạnh lên vai hai người. "Nhịp tim của nàng đã giảm xuống 35. Các người muốn đánh nhau để cùng chết chìm sao? Lôi gia chủ, nếu anh không muốn làm, hãy tránh ra để Thẩm tổng thực hiện. Nhưng đừng quên, khế ước liên kết sinh mệnh yêu cầu cả hai người phải cùng duy trì sự cân bằng, nếu không long mạch sẽ lệch hướng."


Lôi Tấn Khải nhìn ngón tay thon dài của Diệp Chi đột ngột khẽ động đậy, móng tay nàng vô thức miết nhẹ lên mu bàn tay hắn như một lời cầu cứu yếu ớt trong cơn mê sảng. Một cảm giác xót xa thực sự, nóng bỏng và xa lạ, đột ngột bùng cháy trong lồng ngực gã đàn ông bá đạo này. Hắn gạt tay Minh Sách ra, dứt khoát quỳ một gối xuống bên giường bệnh.


"Tránh ra, Thẩm Hoài Dạ. Ta là người trực ca đầu tiên hằng đêm bảo vệ nàng. Mạng của nàng, vận khí của nàng... đều thuộc về Lôi Tấn Khải ta bảo hộ trước!"


Hắn vươn bàn tay to lớn, thô ráp đầy những vết chai của kẻ đi biển, nắm chặt lấy bàn tay trái lạnh ngắt của Diệp Chi. Đồng xu may mắn Huyền Minh bằng bạc cổ bị nứt một vết lớn trong tay nàng khẽ nóng lên, phát ra một tiếng ngân thanh mảnh vô hình.


Lôi Tấn Khải cúi xuống. Khoảng cách giữa hắn và Diệp Chi thu hẹp lại thành không. Hắn có thể ngửi thấy mùi hương trầm cổ kính ngàn năm hòa lẫn với mùi máu tươi nhạt từ vết trầy xước trên cổ nàng. Gương mặt vạm vỡ, góc cạnh của hắn áp sát vào gương mặt nhợt nhạt của nàng.


Hắn áp môi mình lên môi nàng.


*Oàng!*


Một tiếng sấm sét nổ vang dội ngay trên mái vòm sòng bạc, như thể long mạch của Hải Phong vừa được kích hoạt lại.


Ngay khoảnh khắc đôi môi của Lôi Tấn Khải chạm vào môi Diệp Chi, dòng máu đặc thù mang tính chất Thanh Tẩy Ám Nguyền trong cơ thể nàng lập tức thức tỉnh. Luồng tà khí màu xám đen – tàn dư của phản phệ khế ước đang quấn chặt lấy cơ thể Tấn Khải – bị dập tắt ngay lập tức như tuyết gặp ánh mặt trời. Cơn đau nhói ở ngực trái của hắn biến mất không dấu vết.


Đồng thời, một luồng long khí màu đỏ rực vương giả (Mệnh Vương Giả) từ cơ thể vạm vỡ của Tấn Khải bắt đầu chuyển dịch, cuồn cuộn chảy qua đôi môi, thẩm thấu vào khuôn miệng lạnh ngắt của Diệp Chi. Luồng năng lượng nóng bỏng như dung nham đại dương càn quét qua kinh mạch đã bị đóng băng của nàng, sưởi ấm lồng ngực đang run rẩy.


Lôi Tấn Khải siết chặt tay nàng, nụ hôn của hắn ban đầu là sự cưỡng ép để sinh tồn, nhưng dưới sự kích thích của dòng máu thanh tẩy ngọt ngào, nó nhanh chóng biến thành một sự chiếm hữu điên cuồng. Hắn mút mát đôi môi nhợt nhạt của nàng, cố gắng hút lấy hơi ấm mỏng manh của cô gái nhỏ, gầm gừ nhẹ trong cổ họng như một con thú hoang đang đánh dấu lãnh thổ.


"Buông nàng ra, Tấn Khải. Ngươi đang làm nàng nghẹt thở đấy." Giọng nói lạnh lùng, đầy sát khí của Thẩm Hoài Dạ vang lên ngay bên tai.


Thẩm Hoài Dạ không đợi Lôi Tấn Khải tự nguyện rút lui. Hắn vươn bàn tay thon dài, lạnh lùng nắm lấy vai Tấn Khải giật mạnh ra sau. Hoài Dạ lập tức thế chỗ, ngồi xuống bên giường lụa đen. Hắn cúi người, một tay luồn qua gáy Diệp Chi, nâng nhẹ chiếc cổ thanh tú của nàng lên, tay kia ôm chặt lấy bờ vai mảnh mai dưới lớp sườn xám thêu chỉ bạc.


"Đến lượt ta."


Thẩm Hoài Dạ cúi xuống, áp đôi môi mỏng lạnh lùng của mình lên môi nàng.


Nếu nụ hôn của Lôi Tấn Khải là ngọn lửa hoang dã của đại dương, thì nụ hôn của Thẩm Hoài Dạ lại là một cơn bão tuyết calculated, sâu thẳm và đầy sự đói khát kiểm soát. Hắn mở nắp kính gọng vàng, ném sang một bên. Đôi mắt hắn híp lại, nhìn chằm chằm vào dải băng gạc trắng trên mắt phải của nàng ở cự ly 0cm.


Luồng sinh khí màu tím tôn quý (Mệnh Kim Đế) từ cơ thể Thẩm Hoài Dạ tuôn trào, truyền thẳng vào tâm mạch của Diệp Chi. Dòng chảy năng lượng tím đậm ấm áp bao bọc lấy trái tim đang suy kiệt của nàng, đập tan những mảnh băng phong thủy cuối cùng đang khóa chặt nhịp tim.


Dòng máu Thanh Tẩy Ám Nguyền của Diệp Chi một lần nữa hoạt động, hấp thu hoàn toàn luồng sinh khí tôn quý, chuyển hóa nó thành thọ mệnh và linh lực bảo hộ cho chính nàng. Vết nứt lớn trên đồng xu may mắn Huyền Minh trong tay trái nàng khẽ khép lại một chút, phát ra luồng sáng bạc mờ ảo.


Thẩm Hoài Dạ ôm chặt lấy cơ thể mảnh mai của nàng, nụ hôn của hắn ngày càng sâu, đầy tính toán nhưng cũng đầy sự cuồng nhiệt không thể kiềm chế. Hắn dùng đầu lưỡi cạy mở hàm răng của nàng, truyền từng ngụm nguyên khí tài chính vương giả vào sâu trong cổ họng nàng, như muốn khảm nạm linh hồn của mình vào sâu trong thể xác nàng.


Đứng bên giường, Tống Cảnh Dao nhìn cảnh tượng hai ông trùm luân phiên hôn Diệp Chi, các ngón tay hắn siết chặt vào nhau đến mức bật máu dưới lớp da nhợt nhạt. Sự vặn vẹo và lòng tham muốn chiếm đoạt cơ thể yếu ớt kia của hắn dâng lên đến cực hạn, nhưng hắn bắt buộc phải giữ im lặng để duy trì sự ổn định của quy trình y học.


Nhịp tim của Diệp Chi trên màn hình điện tử bắt đầu tăng dần.


45... 55... 65... 75 nhịp/phút.


Con số dần trở về mức ổn định của một người bình thường. Sắc hồng nhuận ấm áp bắt đầu quay trở lại trên gò má trắng tuyết của nàng. Hơi thở mỏng manh như sương khói của nàng dần trở nên sâu và đều đặn hơn. Làn da lạnh ngắt như băng dưới lớp sườn xám đen dần ấm lên dưới sự bao bọc của hai luồng vận khí vương giả đỏ rực và tím đậm.


Lôi Tấn Khải và Thẩm Hoài Dạ lúc này mới chậm rãi lùi lại. Gương mặt của cả hai đều có phần nhợt nhạt, lồng ngực phập phồng thở dốc do bị tiêu hao một lượng lớn năng lượng tinh thần vương giả và nguyên khí tài chính. Nhưng ánh mắt họ nhìn Diệp Chi vẫn đầy vẻ chiếm hữu cực đoan, bàn tay vẫn nắm chặt lấy tay nàng, không chịu buông ra dù chỉ một giây.


Lúc này, hàng mi dài của Diệp Chi khẽ động đậy.


Nàng chậm rãi mở mắt.


Bên mắt trái trong suốt như pha lê mùa đông của nàng lộ ra ngoài, tĩnh lặng và băng lãnh đến tột cùng, không có một chút bối rối hay xúc động của một cô gái vừa được cứu sống bằng nụ hôn. Nàng nhìn thẳng vào Lôi Tấn Khải và Thẩm Hoài Dạ – hai người đàn ông quyền lực nhất Hải Phong đang quỳ bên giường, thở dốc và ôm chặt lấy cơ thể nàng với gương mặt nhợt nhạt.


Một nụ cười nhẹ, đầy vẻ giễu cợt và lạnh lùng, khẽ nhếch lên trên khóe môi hồng nhuận vừa được sưởi ấm của nàng.


Nàng đã thắng.


Bằng một ván cược sinh tử và sự liều lĩnh cực hạn, nàng đã thành công biến những kẻ đi săn kiêu ngạo nhất, tàn nhẫn nhất thành những hộ vệ trung thành nhất, những kẻ bắt buộc phải quỳ gối dâng hiến cơ thể và vận khí của mình để giữ mạng cho nàng.


"Các vị gia chủ..." Giọng nói của Diệp Chi vang lên nhẹ nhàng, sắc bén và lạnh lùng như tiếng đồng xu bạc rơi trên bàn đá. "Dâng hiến vận khí vương giả và cơ thể của mình để cứu mạng nhà cái Huyền Minh... tư vị thế nào?"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!