Đêm Trở Về Trong Mưa Giông
Cơn bão nhiệt đới số năm tràn qua thành phố cảng Hải Phong, mang theo những luồng gió rít gào buốt lạnh từ biển cả, quất thẳng vào những ô cửa kính màu của sòng bạc Huyền Minh. Giữa màn đêm đen kịt bị xé rách bởi những tia chớp bạc, tòa kiến trúc cổ kính mang phong cách Gothic kết hợp Á Đông sừng sững như một con quái thú khổng lồ đang ngủ say. Huyền Minh – nơi vận khí và tuổi thọ được giao dịch trong bóng tối, đêm nay lại tĩnh lặng đến rợn người.
Bên trong đại sảnh chính, ánh đèn chùm pha lê bị hạ xuống mức thấp nhất, hắt ra thứ ánh sáng vàng vọt, mờ ảo lên những dải lụa trắng tang thương treo dọc theo các hàng cột đá hắc thạch. Ở chính giữa sảnh, một chiếc linh cữu bằng gỗ mun đen bóng nằm im lìm. Đó là nơi yên nghỉ của Cố Thiên Hành, cựu chủ nhân của Huyền Minh, người vừa bị ám sát một cách bí ẩn chỉ ba ngày trước.
Cố Diệp Chi đứng trước linh cữu của cha. Nàng mười chín tuổi, dáng người mảnh khảnh như một nhành mai trong sương tuyết, làn da trắng bợt tương phản mạnh mẽ với chiếc sườn xám cách tân màu đen thêu chỉ bạc hình Tỳ Hưu sắc sảo. Mái tóc đen dài mượt mà của nàng được búi cao, cố định bằng cây trâm ngọc cổ – di vật duy nhất cha nàng để lại trước khi nhắm mắt. Đôi mắt nàng trong suốt như mặt hồ mùa đông, không một giọt nước mắt, chỉ có sự bình tĩnh đến lạnh lùng. Nàng là một sinh viên ngành toán học ứng dụng, và đối với nàng, thế giới này vận hành không phải bằng cảm xúc, mà bằng những con số và xác suất.
"Xác suất cha qua đời vì bệnh tim đột ngột là 0.03%. Xác suất ông bị đầu độc bằng độc chất vận mệnh vô hình là 99.97%," Diệp Chi thầm tính toán trong đầu, ngón tay thon dài khẽ miết lên vết sẹo nhỏ hình ngôi sao trên cổ tay trái – ký ức từ vụ bắt cóc thuở nhỏ. Cơn đau nhức âm ỉ từ vết sẹo như nhắc nhở nàng về sự tàn nhẫn của thế giới ngầm này.
"Tiểu thư, người nên nghỉ ngơi một chút. Người đã thức trắng hai đêm liền từ khi xuống máy bay rồi," A Sâm, trưởng nhóm bảo an của sòng bạc, bước đến bên cạnh nàng. Gương mặt chữ điền nghiêm nghị của gã cựu binh đặc chủng hằn sâu một vết sẹo dài từ tai xuống cổ, ánh mắt đầy sự lo lắng và trung thành tuyệt đối. Bên hông gã, khẩu súng ngắn Glock 19 bọc thép đặc chế luôn ở trạng thái sẵn sàng chiến đấu.
Phía sau gã, Lão Tạ – người tài xế trung thành đã chịu một phát đạn vào vai để đưa Diệp Chi trốn thoát trong đêm biến cố – cũng đang đứng lặng lẽ, cánh tay trái vẫn còn băng bó.
"Tôi không sao, anh Sâm," Diệp Chi nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng lạnh lùng như băng mỏng. "Những kẻ săn mồi sẽ không đợi tôi ngủ say mới ra tay."
Lời nàng vừa dứt, cánh cửa gỗ lim khổng lồ của sòng bạc bị một lực mạnh đẩy ra. Tiếng gió bão rít gào cùng tiếng mưa xối xả tràn vào đại sảnh, mang theo hơi lạnh buốt xương.
Một nhóm người bước vào, dẫn đầu là Cố Chấn Đông – chú ruột của Diệp Chi. Ông ta khoảng năm mươi tuổi, mặc bộ vest xám đắt tiền nhưng phong thái thô kệch, gương mặt đầy nếp nhăn nham hiểm và đôi mắt ti hí xảo quyệt. Đi bên cạnh ông ta là Trương Thế Hùng, Phó cục trưởng cảnh sát Hải Phong, một gã mập mạp béo tốt trong bộ cảnh phục chỉnh tề nhưng ánh mắt lại lấm lét, bóng dầu đầy vẻ tham lam.
Phía sau họ là hàng chục tay sai của băng nhóm Hắc Long, tay lăm lăm gậy gộc và những khẩu súng lục ổ quay ẩn dưới áo khoác.
"Diệp Chi, cháu gái tội nghiệp của ta," Cố Chấn Đông bước lên, giọng nói giả tạo vang lên trong sảnh vắng. "Cha cháu vừa nằm xuống, sòng bạc Huyền Minh không thể một ngày không có chủ. Cháu còn quá trẻ, lại là con gái, làm sao gánh vác nổi sản nghiệp đẫm máu này? Ký vào đây đi, chú sẽ giúp cháu quản lý."
Ông ta ném một tập tài liệu lên mặt bàn trà bằng đá gần đó. Đó là văn bản chuyển nhượng quyền sở hữu sòng bạc Huyền Minh.
Trương Thế Hùng bước lên một bước, hắng giọng đầy uy quyền: "Cố tiểu thư, theo nguồn tin tình báo, sòng bạc Huyền Minh đang liên quan đến một vụ rửa tiền quy mô lớn và hoạt động ngầm phi pháp. Tôi có lệnh phong tỏa toàn bộ tòa nhà này để điều tra. Nếu cô không hợp tác giao quyền quản lý cho người có năng lực như Cố Chấn Đông tiên sinh, chúng tôi buộc phải dùng biện pháp cưỡng chế và bắt giữ cô ngay lập tức."
Sát khí trong sảnh lập tức tăng vọt. A Sâm bước lên trước chắn trước mặt Diệp Chi, tay đặt lên báng súng Glock 19. Đội bảo an vòng trong của Huyền Minh đồng loạt rút súng, họng súng đen ngòm chĩa thẳng về phía nhóm sát thủ Hắc Long và cảnh sát tha hóa. Tiếng lên đạn lách cách vang lên khô khốc trong tiếng sấm rền ngoài kia.
"Trương phó cục trưởng, ông dám nổ súng trong Huyền Minh sao?" A Sâm gầm lên lạnh lùng. "Luật cấm của sòng bạc từ thời cổ đại: kẻ nào dùng bạo lực nóng bên trong khuôn viên này sẽ bị long mạch phản phệ, sống không quá ngày mai!"
Cố Chấn Đông cười khẩy: "Luật cổ đại? Bây giờ là thời đại nào rồi? Thế Hùng, nổ súng cảnh cáo cho ta!"
Trương Thế Hùng khẽ biến sắc, ngón tay đặt trên bao súng hơi run rẩy. Gã là kẻ nhát gan, thèm khát tiền tài nhưng lại cực kỳ sợ chết và sợ ảnh hưởng đến chiếc ghế chính trị đang leo lên.
Diệp Chi khẽ đặt bàn tay mảnh mai lên vai A Sâm, ra hiệu cho anh lùi lại. Nàng bước lên trước, đối mặt với họng súng của đối phương mà không hề chớp mắt. Dưới ánh sáng mờ ảo, vệt đỏ mỏng ở mắt phải của nàng khẽ lóe lên – nhãn thuật thấu thị sơ cấp đang âm thầm quan sát dòng chảy vận khí xung quanh Trương Thế Hùng.
Nàng nhìn thấy vận khí của Thế Hùng là một luồng khí màu xám nhạt đục ngầu, dao động dữ dội mỗi khi gã nhìn vào chiếc đồng hồ túi cổ trên tay. Gã đang lo sợ một cuộc thanh tra đột xuất từ bộ chính trị vào ngày mai.
"Xác suất ông bóp cò đêm nay là dưới 4.2%, Trương phó cục trưởng," Diệp Chi cất tiếng, giọng nói của nàng không hề có chút run rẩy, ngược lại đầy sự giễu cợt lý trí. "Ông đang lo lắng về cuộc thanh tra của thanh tra bộ vào lúc 8 giờ sáng mai đúng không? Khoản tiền hối lộ 50 triệu tệ từ sòng bạc Kim Sa vẫn chưa được tẩu tán sạch sẽ khỏi tài khoản ẩn danh của ông tại ngân hàng Thẩm gia."
Gương mặt bóng dầu của Trương Thế Hùng lập tức cắt không còn một giọt máu. Gã lùi lại nửa bước, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán: "Cô... cô nói bậy bạ gì đó?"
"Tôi không nói bậy," Diệp Chi lạnh lùng rút từ trong sườn xám ra một tệp tài liệu da bò mỏng – Bản di chúc hợp pháp của Cố Thiên Hành do Luật sư Bạch chuẩn bị và đã được công chứng quốc tế. "Huyền Minh được đăng ký dưới dạng một quỹ tín thác quốc tế được bảo hộ bởi luật pháp liên bang. Bất kỳ lệnh phong tỏa nào không có chữ ký của Thẩm phán tối cao liên bang đều là bất hợp pháp. Nếu ông bước qua vạch giới hạn này, chỉ cần một nút bấm của tôi, toàn bộ chứng cứ giao dịch hối lộ của ông với Cố Chấn Đông và Kim Sa sẽ được gửi thẳng đến hòm thư của thanh tra bộ trong vòng 3 giây."
"Mày! Con khốn này!" Cố Chấn Đông điên tiết, giật lấy khẩu súng từ tay một sát thủ định lao lên ép nàng ký tên.
"Đoàng!"
A Sâm ra tay nhanh như chớp, nổ súng bắn nát bàn tay cầm súng của Cố Chấn Đông trước khi ông ta kịp bóp cò. Tiếng súng nổ vang dội xé rách bầu không khí tang lễ. Chấn Đông hét lên đau đớn, khẩu súng rơi xuống đất, máu tươi nhuộm đỏ tập tài liệu di chúc giả.
"Thế Hùng! Bắt tụi nó lại cho ta!" Chấn Đông ôm bàn tay nát bét gầm rú.
Nhưng Trương Thế Hùng đã hoàn toàn sụp đổ phòng ngự tinh thần. Gã nhìn tập tài liệu quốc tế trên tay Diệp Chi, rồi nhìn ánh mắt lạnh lùng như thần chết của nàng. Gã biết mình đã thua hoàn toàn trước trí tuệ cực hạn của cô gái mười chín tuổi này. Nếu gã tiếp tục, sự nghiệp và mạng sống của gã sẽ kết thúc vào sáng mai.
"Rút quân! Tất cả rút lui!" Thế Hùng hét lên hoảng loạn, không thèm nhìn đến Cố Chấn Đông đang gầm rú, gã quay đầu chạy thẳng ra ngoài màn mưa giông.
Nhóm tay sai Hắc Long thấy cảnh sát rút lui, cũng hoảng sợ kéo Cố Chấn Đông đang bại trận rời đi. Sảnh chính Huyền Minh trở lại sự yên lặng, chỉ còn tiếng mưa gió đập vào cửa kính.
Diệp Chi khẽ thở dốc, lồng ngực nàng phập phồng dữ dội. Thể chất yếu ớt của nàng không thể chịu đựng nổi sự căng thẳng tinh thần kéo dài. Mắt phải của nàng đau nhức như có kim châm, một vệt máu mỏng khẽ rỉ ra từ khóe mắt – phản phệ của việc lạm dụng nhãn thuật thấu thị sơ cấp để đọc vị Thế Hùng.
"Tiểu thư!" A Sâm lao đến đỡ lấy nàng trước khi nàng ngã quỵ.
"Tôi... tôi không sao," Diệp Chi thì thầm, bám chặt lấy trâm ngọc cổ để ổn định thần trí. "Chúng ta tạm thời giữ được đêm nay. Nhưng..."
Đột ngột, tiếng gầm rú của động cơ xe bọc thép hạng nặng vang lên từ phía ngoài cổng chính, át cả tiếng sấm sét của cơn bão. Ánh đèn pha cực mạnh từ năm chiếc xe bọc thép màu đen sang trọng đồng loạt chiếu thẳng qua cửa kính sòng bạc, quét sạch bóng tối trong sảnh chính.
Chiếc bộ đàm trên vai A Sâm vang lên tiếng hét hoảng loạn của lính gác vòng ngoài:
"Trưởng bảo an! Có biến! Năm chiếc xe bọc thép của Lôi Gia, Thẩm Gia, Tạ Gia, Uất Trì Gia và Tống Gia đã vượt qua hàng rào bảo vệ! Họ... họ đang bao vây sòng bạc!"
Năm ông trùm tài phiệt quyền lực nhất giới ngầm Hải Phong đã đến để đòi nợ vận khí.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!