Nhạc nềnRetroRPG_Battle2

Tiếng Súng Biên Thùy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Yara bất ngờ quay người lại bến tàu, mắt hướng thẳng về phía chân cầu sắt nơi bóng đen của Út Lượm vừa chìm xuống nước. Họng súng ngắn Colt 45 mạ bạc trên tay nữ sát thủ đã lên nòng, lạnh lùng chỉa thẳng xuống khoảng không đục ngầu của dòng sông Hậu. Giữa màn sương mù dày đặc pha lẫn bóng tối nhập nhoạng của buổi chiều muộn, mặt nước sông Hậu chỉ còn lại những gợn sóng loang lổ, nuốt chửng hoàn toàn bóng dáng nhỏ bé của đứa trẻ đánh giày dạo.


“Đoành!”


Tiếng súng chưa kịp nổ ra. Một tiếng động cơ học khô khốc, kèm theo tiếng quẹt lửa “tách” thanh giòn của chiếc bật lửa Zippo rỉ sét vang lên ngay sát chân Yara.


“Yara... con khốn... mày đứng nhìn tao chết à?”


Giọng nói trầm khàn, rách nát như tiếng xích sắt kéo lê trên nền xi măng của Việt vang lên đầy phẫn uất. Anh không nằm yên. Bất chấp cơn đau xé thịt từ bả vai trái đang bục chỉ chảy máu tươi xối xả, Việt dùng chút tàn lực cuối cùng bò rạp trên đất sình lầy bến tàu. Anh cố tình lăn mạnh người về phía trước, cả thân hình gầy guộc nhưng săn chắc đập thẳng vào đôi ủng da đen của Yara, kéo theo một vệt bùn đất nham nhở bám chặt lấy ống quần của cô ta.


Cú va chạm thô bạo khiến Yara giật mình lùi lại nửa bước. Họng súng Colt 45 theo bản năng chĩa thẳng vào đầu Việt. Dưới ánh lửa vàng cam lập lòe từ chiếc bật lửa Zippo rỉ sét khắc hình sói cô độc đang cháy trên tay Việt, gương mặt anh hốc hác, tái nhợt vì sốt cao, nhưng đôi mắt một mí ẩn dưới vết sẹo lông mày trái vẫn hằn lên những tia máu điên cuồng, bất cần đời.


“Thằng nhóc đó... nó là ai?” Yara rít qua kẽ răng, mũi cô ta khẽ chun lại khi ngửi thấy mùi máu tươi nóng hổi hòa lẫn mùi cồn đỏ y tế đặc trưng bốc lên từ người Việt.


“Thằng ranh con đánh giày dạo...” Việt ho khằn đặc, nhổ ra một ngụm nước bọt lẫn máu mặn chát do niêm mạc miệng bị bỏng muối hạt. “Nó giật bao thuốc lá của tao... tao định bẻ cổ nó... nhưng bả vai tao rách ra rồi. Mày không lo cứu tao... còn đứng đó rình mò cái gì?”


Ánh mắt sắc lẹm của Yara xoáy sâu vào vết thương vai trái của Việt. Máu tươi đang chảy xối xả, thấm đẫm chiếc áo khoác kaki rêu sờn cũ, loang lổ trên nền đất sình bến tàu. Sự tàn tạ thể xác thực tế của Việt, cùng với thái độ thô lỗ, hung hãn đúng bản chất của sát thủ Khưu Phong đã tạm thời dập tắt sự hoài nghi của Yara về đứa trẻ nhảy sông. Cô ta lạnh lùng hạ súng, dùng mũi ủng gạt chiếc bật lửa Zippo khỏi tay Việt rồi quay đầu hét lớn gọi đám đàn em Hắc Sa đang đứng gác vòng ngoài bến tàu.


“Lũ ăn hại! Mang cáng ra đây! Đưa gã về xà lan!”


***


Hai ngày sau vụ náo loạn ở bến tàu, vết thương bả vai trái của Việt được băng bó sơ sài bằng những dải gạc trắng nhuốm huyết thanh chống nhiễm trùng. Cơn sốt cao đã hạ bớt nhờ những liều kháng sinh mạnh, nhưng hai chiếc xương sườn thứ năm và thứ sáu bị rạn nứt vẫn nhói lên đau buốt mỗi khi anh thở dốc.


Tại văn phòng điều hành lâm thời phía sau xưởng đóng vỏ lãi Hắc Sa, không khí ngột ngạt đến mức đông đặc. Phó tướng Danh Sáng đứng tựa lưng vào chiếc bàn gỗ sồi, hai tay khoanh trước ngực, đôi mắt một mí lạnh lẽo như rắn độc nhìn chằm chằm vào Việt đang ngồi im lặng trên chiếc ghế sắt đối diện.


“Khưu Phong, tao biết vai mày đang nát,” Danh Sáng cất giọng trầm khàn đầy áp lực, gạt tàn thuốc vào chiếc đĩa sứ. “Nhưng chuyến hàng tối nay từ biên giới Campuchia về không thể hoãn. Tư Búa đại ca đã mất kiên nhẫn sau vụ nổ ở vũ trường Oasis. Chúng ta cần nguyên liệu thô để ép mẻ đá mới.”


Việt ngậm chặt hạt muối dưới lưỡi, giữ vững giọng nói khàn đặc rách nát của mình:


“Đường nước lũ đang lên xiết. Tụi biên phòng tuần tra dày đặc dọc kênh Vĩnh Tế. Mày muốn tao dẫn xác đi nộp mạng à, Danh Sáng?”


“Mày không phải lo chuyện đó,” Danh Sáng nhếch mép cười hiểm độc. “Trung úy Danh Tùng bên biên phòng đã nhận đủ tiền bảo kê của tao. Gã đã gạt lịch tuần tra đường thủy sang hướng khác. Đúng chín giờ tối nay, cột mốc biên giới 241 sẽ bỏ trống trong vòng ba mươi phút. Mày lái chiếc vỏ lãi bọc thép hai đáy mới độ xong, nhận hàng rồi rút thẳng về Chợ Mới.”


Việt khẽ nheo mắt. Bản năng trinh sát chìm báo động cho anh biết có điều gì đó không ổn trong thái độ quá tự tin của Danh Sáng. Nhưng trong tình thế bị Yara giám sát 24/7 và hồ sơ cảnh sát đã bị xóa sạch, anh không có quyền từ chối. Đây là chuyến hàng ma túy thô đầu tiên anh trực tiếp áp tải – cơ hội lớn để tiếp cận mạng lưới phân phối của Hắc Sa, nhưng cũng là cái bẫy sinh tử.


“Được. Tao đi,” Việt lạnh lùng đứng dậy.


“Đại ca! Cho em đi theo phụ anh!”


Từ góc cửa, Khang Sẹo bước vào, khuôn mặt gầy gò với vết sẹo dài bên má trái hằn lên sự kiên quyết. Gã thanh niên mười chín tuổi nhuộm tóc vàng xơ xác, mặc chiếc áo khoác jean rách, ánh mắt sùng bái nhìn thẳng vào Việt. Khang Sẹo luôn coi Việt là ân nhân cứu mạng sau trận hỗn chiến ở chợ nổi, gã muốn bám theo để chứng minh lòng trung thành.


Việt nhíu mày, giọng khàn đặc gằn xuống: “Mày ở lại xưởng. Tao không cần một thằng nhóc vướng chân.”


“Để nó đi đi,” Danh Sáng cắt ngang, nụ cười hiểm độc càng rộng hơn. “Thằng Khang rành đường lạch Chợ Mới. Nó sẽ giúp mày bốc vác. Yara sẽ ở lại xưởng canh gác vòng ngoài.”


Việt thầm rít lên một tiếng trong lòng. Danh Sáng đang gài Khang Sẹo đi cùng để làm tai mắt giám sát anh thực địa, đồng thời biến gã đàn em ngây thơ này thành vật tế thần nếu chuyến đi gặp biến cố. Nhưng trước mặt phó tướng Hắc Sa, Việt buộc phải im lặng chấp nhận.


***


Tối mịt, mưa giông vùng biên bắt đầu đổ xuống rả rích. Chiếc vỏ lãi bọc thép hai đáy do Tư Cò và Chín Đời độ chế nổ máy giòn giã “bành bành bành”, khói dầu diesel đen kịt bốc lên nồng nặc hòa cùng màn sương mù ẩm ướt trên dòng kênh Vĩnh Tế. Việt ngồi ở bệ lái phía sau, hai tay bám chặt vào vô-lăng gỗ, mắt không rời khỏi khoảng không tối tăm phía trước.


Khang Sẹo ngồi ở khoang giữa, hai tay ôm khư khư khẩu súng săn bắn đạn hoa cải rỉ sét, người run lên bần bật vì cái lạnh của gió sông và sự phấn khích của chuyến vượt biên đầu đời.


“Đại ca... anh có nghe tiếng gì lạ không?” Khang Sẹo hét lớn qua tiếng máy nổ.


Việt không trả lời. Anh áp sát lòng bàn chân trần lên sàn vỏ lãi bọc thép, cảm nhận các rung động sóng nước truyền qua thân xuồng. Nước lũ sông Hậu đang dâng cao đột ngột, dòng chảy xiết cuồn cuộn tạo ra những gợn sóng xoáy nguy hiểm dưới chân các rặng bần.


Chiếc vỏ lãi lướt nhanh với tốc độ hơn bảy mươi cây số một giờ, lách qua những con rạch nhỏ hẹp, tối tăm lút đầu người của cỏ tranh biên giới. Cột mốc biên giới 241 hiện ra trong màn mưa bong bóng – một khối bê tông xám xịt, lạnh lẽo nằm biệt lập giữa vùng đầm lầy ngập nước hoang vắng giáp ranh Campuchia.


Việt giảm ga, cho vỏ lãi trôi chậm sát vào rặng bần rậm rạp. Theo kế hoạch, Danh Tùng sẽ đứng chờ sẵn ở đây cùng hai xuồng chở hàng ma túy thô của Sokha. Nhưng xung quanh chỉ có tiếng mưa rơi lộp bộp lên lá bần và tiếng gió rít qua cỏ tranh hoang dã. Không có một bóng người. Không có ánh đèn bão.


Một điềm báo chí mạng.


Việt lập tức rút chiếc bộ đàm quân dụng cũ giắt bên hông, gạt tần số sang kênh liên lạc riêng với Danh Tùng.


“Sông Hậu 1, nghe rõ trả lời. Tao đã tới điểm hẹn. Hàng đâu?”


Đáp lại lời Việt chỉ có tiếng nhiễu sóng “xè xè...” kéo dài lạnh lẽo. Tần số liên lạc đã bị gạt sang một kênh nhiễu loạn hoàn toàn. Việt thử lại lần thứ hai, rồi thứ ba, nhưng chiếc bộ đàm hoàn toàn câm lặng.


“Đại ca! Có ánh sáng kìa!” Khang Sẹo đột ngột hét lên, tay chỉ về phía rặng bần đối diện.


Một luồng ánh sáng trắng cực mạnh từ chiếc đèn pha halogen công suất lớn bất ngờ quét thẳng qua màn sương mù, ghim chặt chiếc vỏ lãi của Việt vào tâm điểm sáng lòa. Ngay sau đó là tiếng động cơ xuồng máy tuần tra chính quy gầm rú vang dội từ phía sau khúc quanh.


“Đoành! Đoành! Đoành!”


Tiếng súng tiểu liên AK-47 nổ vang dội, xé toạc màn đêm tĩnh lặng của vùng biên thùy. Những vệt đạn vạch đường màu đỏ cam rít bôm bốp qua không khí, găm liên tục vào lớp vỏ bọc thép hai đáy của chiếc vỏ lãi, tạo ra những tiếng “keng! keng! keng!” chói tai và những tia lửa bắn tung tóe dưới màn mưa.


Đó là lực lượng biên phòng Campuchia. Họ đã phục kích sẵn tại cột mốc 241.


*Danh Tùng đã phản bội.* Bộ não của Việt lập tức đưa ra kết luận lạnh lùng. Gã sĩ quan biên phòng biến chất đã báo sai lệch giờ tuần tra, hoặc cố tình gài bẫy để mượn tay biên phòng nước bạn tiêu diệt toán của Việt hòng độc chiếm số tiền bảo kê và dọn sạch dấu vết.


“Đại ca! Bắn trả đi đại ca!” Khang Sẹo hoảng loạn gào lên, gã đưa khẩu súng săn lên định nã đạn về phía ánh đèn pha.


“Nằm xuống! Không được nổ súng!” Việt hét lớn, dùng bàn tay phải thô ráp ghì chặt đầu Khang Sẹo xuống sàn vỏ lãi bọc thép.


Là một cảnh sát chìm, ranh giới đỏ đạo đức cuối cùng của Việt là tuyệt đối không được phép nổ súng sát hại lực lượng chức năng, ngay cả khi đó là biên phòng nước bạn đang bị lợi dụng. Anh buộc phải sử dụng kỹ năng lái xuồng máy đuôi tôm thượng thừa để tìm đường máu đào thoát.


Việt giật mạnh cần ga tối đa. Chiếc động cơ hai thì vượt công suất gầm rú điên cuồng, bốc khói dầu mù mịt. Việt nghiêng người sang bên phải, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể để bẻ lái gắt. Chiếc vỏ lãi bọc thép nghiêng hẳn một bên mạn, bốc đầu lướt qua làn đạn AK đang cày nát mặt nước sông ngay phía sau đuôi xuồng.


Anh quan sát thấy những gợn sóng nước sông Hậu cuộn xoáy bất thường phía trước – dấu hiệu của những bãi cọc gỗ mục đóng chìm dưới nước từ thời chiến. Việt quyết định tương kế tựu kế, dùng bãi cọc ngầm làm lá chắn tự nhiên để chặn đường tiến của xuồng máy đối phương.


“Vút! Vút!”


Chiếc vỏ lãi bọc thép lướt đi ở tốc độ tám mươi cây số một giờ giữa màn mưa bão roi rói. Việt một tay giữ chặt vô-lăng, một tay ghì chặt Khang Sẹo đang run rẩy dưới sàn. Nhưng hỏa lực tầm xa của lực lượng phục kích quá mạnh. Một loạt đạn AK thứ hai quét qua, găm thẳng vào khoang chứa hàng phía sau. Lực va chạm mạnh khiến một sợi dây cáp chằng buộc bị đứt phăng, ba bao tải chứa ma túy thô trị giá hàng trăm ngàn đô la trượt khỏi boong, rơi tõm xuống dòng nước lũ chảy xiết.


*Chấp nhận mất hàng, phải giữ mạng.* Việt nghiến răng, cơ bả vai trái đau nhói như có hàng ngàn mũi kim châm khi anh cố sức bẻ lái để lách qua một bọc cọc gỗ mục chỉ cách mạn xuồng chưa đầy mười centimet. Lực ly tâm cực đại của cú “đóng cua” sát sạt khiến chiếc vỏ lãi bọc thép nghiêng một góc bốn mươi lăm độ, nước sông đục ngầu bắn tung tóe vào mặt Việt, mặn chát và lạnh buốt.


Nhưng ngay khi Việt tưởng chừng đã kiểm soát được đường chạy thoát, một tiếng nổ đanh gọn, khô khốc khác vang lên từ hướng tháp canh biên giới. Đó không phải là tiếng súng AK bắn càn quét, mà là tiếng súng trường bắn tỉa cự ly trung bình.


“Choảng!”


Một viên đạn bắn tỉa xuyên qua kính chắn gió của vỏ lãi, găm thẳng vào bả vai của Khang Sẹo đang ngồi cạnh Việt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!