Đường Dây Bị Nghẽn
Lưỡi dao găm nhỏ tẩm độc rắn của Hoa Hồng khẽ hạ xuống sát động mạch cổ của Việt. Trong không gian chật hẹp và ngột ngạt của cabin gỗ sồi trên chiếc xà lan rỉ sét, mùi trà hoa cúc trộn lẫn vị hôi nồng của thuốc trừ sâu công nghiệp bốc lên từ vũng nước đổ dưới sàn, tạo thành một thứ hỗn hợp mùi hương chết chóc, lẩn khuất dưới lớp sương mù dày đặc của buổi sớm sông Hậu. Việt nằm bất động, hai mắt nhắm nghiền, khóe miệng vẫn còn vương những vệt bọt mép trắng dã dính đầy bụi gỗ. Anh cảm nhận được hơi thở dồn dập, nóng rực của nữ sát thủ đang cúi rạp người xuống sát lồng ngực mình. Lưỡi thép mỏng loáng từ chiếc kẹp tóc inox của cô ta chỉ còn cách làn da cổ của anh chưa đầy hai milimet.
Bộ não của một cựu trinh sát đặc nhiệm biên phòng hoạt động trong trạng thái kiệt quệ thể xác vẫn đưa ra những phép tính lạnh lùng. Vết thương bả vai trái rách sâu mười lăm centimet đang bốc hỏa, từng thớ thịt rách nát co rút theo nhịp sốt cao khiến nửa thân người bên trái của Việt gần như tê liệt. Hai chiếc xương sườn thứ năm và thứ sáu bị rạn nứt nhói lên từng cơn đau buốt thấu tim mỗi khi lồng ngực anh phập phồng thở dốc. Dưới lưỡi, hạt muối hạt lớn đã tan hết, để lại một lớp niêm mạc bỏng rộp, rát buốt, nhưng chính vị mặn chát đến rợn người đó đang là mỏ neo giữ cho ý thức của anh không bị nhấn chìm vào cơn hôn mê.
*Một phần mười giây.* Đó là khoảng thời gian tối đa Việt có trước khi lưỡi dao tẩm độc rắn lục đuôi đỏ găm thẳng vào động mạch cảnh.
“Bụp!”
Một tiếng động cơ học cực nhỏ vang lên dưới sàn gỗ. Tay phải của Việt – bàn tay đã được mài nhẵn các vết chai đặc nhiệm bằng đá san hô thô ráp – đột ngột phóng ra nhanh như một con rắn hổ mang nước giật mồi. Anh không chụp lấy lưỡi dao, mà bóp chặt lấy cổ tay phải của Hoa Hồng ngay khớp xương quay. Lực bóp thô bạo của một kẻ sinh ra từ dòng nước lũ miền Tây khiến các đốt ngón tay của cô ta ríu lại, tiếng xương khớp va vào nhau kêu “khục” khô khốc.
Đôi mắt lẳng lơ của Hoa Hồng trợn trừng kinh hoàng. Đồng tử của cô ta co thắt cực hạn trong bóng tối cabin khi nhận ra gã sát thủ “Khưu Phong” đáng lẽ đã chết vì độc dược đang nhìn mình bằng ánh mắt lạnh lẽo, tỉnh táo đến đáng sợ. Cô ta định há miệng hét lên để báo động cho Yara đang đứng ngoài cửa sổ, nhưng tay trái của Việt đã nhanh hơn. Bất chấp cơn đau xé thịt từ bả vai trái bục chỉ rỉ máu tươi, anh gồng cứng cơ vai, vươn tay bịt chặt lấy miệng và mũi của cô ta, ấn mạnh đầu nữ sát thủ xuống chiếc gối dù cũ kỹ trên võng.
“Ưm... úm...”
Hoa Hồng giãy giụa điên cuồng, hai chân đạp liên tiếp vào vách cabin gỗ sồi tạo ra những tiếng sột soạt nhẹ. Việt dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể ép chặt cô ta xuống sàn. Anh nghiêng người, dùng đầu gối khóa chặt hai đùi của cô ta, đồng thời tay phải xoay gập cổ tay Hoa Hồng ngược ra sau. Con dao găm siêu nhỏ ngụy trang dưới dạng chiếc kẹp tóc inox rơi keng xuống sàn gỗ, văng sát vào đống phế liệu rỉ sét.
“Im miệng, hoặc tao bẻ gãy cổ mày ngay tại đây,” Việt rít qua kẽ răng khàn đặc, giọng nói khản đặc rách nát do niêm mạc miệng bị bỏng muối hạt, đúng hệt như giọng điệu tàn nhẫn của Khưu Phong thật. Ánh mắt anh xoáy sâu vào đôi mắt đang đẫm nước mắt vì hoảng sợ của cô ta. “Danh Sáng sai mày tới thử tao, hay là muốn lấy mạng tao thật?”
Hoa Hồng run rẩy gật đầu liên tục, nước mắt hòa lẫn lớp phấn trang điểm rẻ tiền nhòe nhoẹt trên mặt. Khi Việt khẽ nới lỏng lòng bàn tay đang bịt miệng, cô ta thầm thì bằng giọng run rẩy, đứt quãng:
“Danh... Danh Sáng đại ca... gã nói nếu anh uống trà... nghĩa là anh không cảnh giác... gã bắt em phải lấy tai của anh về... Em van anh... Khưu Phong đại ca... em chỉ làm theo lệnh...”
Việt khẽ nhếch mép, nụ cười nửa miệng đầy tàn nhẫn lộ ra dưới ánh nến mờ. Anh nhặt chiếc kẹp tóc inox chứa dao găm nhỏ dưới sàn lên, giấu nhanh vào lớp lót thắt lưng da của mình. Đây là chiến lợi phẩm đầu tiên, một thứ vũ khí cận chiến ngụy trang hoàn hảo. Anh cúi sát tai Hoa Hồng, hơi thở nồng nặc mùi muối mặn phả vào làn da tái nhợt của cô ta:
“Mày về nói với Danh Sáng, tao nể tình gã là phó tướng nên không cắt lưỡi mày gửi trả. Nhưng nếu tao còn thấy mặt mày lảng vảng ở cái chợ nổi Long Xuyên này một lần nữa, tao sẽ dìm mày xuống đáy sông Hậu cho cá rỉa sạch thịt. Cút!”
Việt buông lỏng gọng kìm. Hoa Hồng hoảng loạn bò dậy, không dám nhặt lại ấm trà, cô ta nhào ra cửa cabin, lao thẳng xuống chiếc xuồng ba lá đang neo mạn xà lan rồi điên cuồng chèo xuồng lách vào màn sương mù dày đặc của chợ nổi, biến mất không một dấu vết.
Việt ngã quỵ xuống sàn gỗ, một tay ôm lấy bả vai trái đang chảy máu ướt đẫm lớp áo thun trắng. Cơn sốt cao khiến đầu óc anh quay cuồng, nhưng anh không có thời gian để nghỉ ngơi. Tiếng bước chân nhẹ nhàng, im lặng tuyệt đối của Yara ngoài boong tàu đang áp sát cửa cabin.
“Cạch.”
Cánh cửa gỗ mục bị đẩy ra. Yara bước vào, mái tóc thắt bím sát da đầu gọn gàng, hai tay buông thõng sát hông nơi cặp dao găm bọc thép không gỉ đang yên vị. Đôi mũi của cô ta khẽ chun lại khi ngửi thấy mùi thuốc trừ sâu công nghiệp nồng nặc phảng phất trong không khí.
“Nữ quái của Danh Sáng đi rồi à? Mùi trà của cô ta có vẻ không hợp khẩu vị của mày,” Yara cất giọng lơ lớ lạnh lùng, mắt quét qua vũng nước trà đổ tràn dưới sàn gỗ và chiếc chén sứ vỡ nát.
Việt tựa lưng vào vách gỗ sồi, tay phải quẹt mạnh chiếc bật lửa Zippo rỉ sét khắc hình sói cô độc, ngọn lửa vàng cam bùng lên soi rõ gương mặt hốc hác đầy mồ hôi lạnh của anh. Anh rít một hơi thuốc lá sâu, cất giọng trầm khàn bất cần:
“Con khốn đó định độc chết tao bằng thứ thuốc trừ sâu bẩn thỉu của gã Danh Sáng. Tao gạt đổ chén trà rồi đuổi nó đi rồi. Mày muốn ngửi thử không, Yara? Hay là mày cũng muốn dâng cho tao một chén nữa?”
Yara quan sát phản xạ của Việt. Không có sự phòng thủ chính quy của cảnh sát, chỉ có sự điên cuồng, thô bạo của một tên sát thủ tự do đang bị cơn đau hành hạ. Sự hoài nghi trong mắt cô ta khẽ dịu đi, nhưng cô ta vẫn tiến lại gần bệ gỗ, nhặt chiếc chén sứ vỡ lên ngửi nhẹ, rồi lạnh lùng quay lưng bước ra ngoài.
“Danh Sáng đang chờ mày ở xưởng vỏ lãi. Đừng để gã đợi lâu,” Yara bỏ lại một câu nói lạnh lùng.
***
Chiều muộn, sương mù trên sông Hậu vẫn không tan mà càng lúc càng dày đặc, hòa cùng khói dầu từ những chiếc ghe xuồng chợ nổi tạo thành một bầu không khí xám xịt, ẩm ướt. Việt đứng ở góc tối của xưởng đóng vỏ lãi Hắc Sa, vờ như đang kiểm tra các mối hàn trên chiếc vỏ lãi bọc thép hai đáy. Nhưng thực chất, đôi mắt sắc bén của anh đang ghi nhớ từng chi tiết nhỏ của sơ đồ bố phòng ban đầu của xưởng: vị trí của hai hỏa điểm súng ngắn tuần tra trên tháp canh, lịch trình thay ca của nhóm bảo vệ ca đêm do Tám Sứt chỉ huy, và đặc biệt là thời gian vận chuyển các thùng tiền chất Acetone hóa chất lậu từ rừng tràm về bến.
Anh đã thu thập đủ thông tin tình báo cốt lõi của Cấp 1. Nhưng đường dây liên lạc của anh đang bị nghẽn hoàn toàn. Sự giám sát 24/7 của Yara khiến anh không thể di chuyển đến chùa cổ Long Sơn để sử dụng máy phát sóng ngắn RT-77 dưới giếng cạn. Mỗi lần anh bước ra khỏi xà lan, bóng đen của Yara luôn lửng lơ bám theo phía sau ở cự ly không quá mười lăm mét. Điện thoại Nokia cục gạch bọc bảo vệ giấu dưới bồn nước thải cũng không thể sử dụng, vì Tiến Mập – chuyên gia theo dõi kỹ thuật của Danh Sáng – đang liên tục quét các tần số di động lạ quanh khu vực xưởng tàu.
*Mình phải sử dụng quy tắc hòm thư chết.* Việt suy nghĩ, tay miết nhẹ vào vết thương vai trái đang đau nhức dữ dội dưới lớp áo khoác kaki rêu sờn cũ. *Thời điểm nước ròng thấp nhất trong ngày là lúc sáu giờ tối, khi dòng nước chảy chậm nhất dưới chân cầu sắt cũ. Đó là cơ hội duy nhất để chuyển cuộn phim chứa sơ đồ bố phòng cho Lâm Vĩnh thông qua Út Lượm.*
Việt chủ động bước ra khỏi xưởng tàu, hướng về phía bến tàu chợ nổi Long Xuyên. Đúng như anh dự đoán, tiếng bước chân nhẹ nhàng của Yara lập tức bám theo phía sau, giữ khoảng cách mười lăm mét hoàn hảo trong màn sương mù.
Bến tàu chợ nổi giờ nước ròng xập xệ, bùn sình nham nhở lộ ra dưới chân những cọc gỗ mục rỉ sét. Những chiếc ghe xuồng neo đậu san sát nhau, khói bếp lò từ các nhà bè bốc lên nghi ngút. Việt đi lướt qua quán nước sâm của Cô Ba Xà-bông, rồi dừng lại trước tiệm tạp hóa nhỏ của Chị Ba Út Nhỏ ngay đầu hẻm nghèo dẫn ra cầu sắt cũ.
“Cho một bao thuốc lá loại rẻ tiền nhất,” Việt cất giọng trầm khàn, đặt một vài tờ tiền Riel Campuchia lẻ lên mặt bàn gỗ sờn cũ.
Chị Ba Út Nhỏ xởi lởi cười, đưa bao thuốc lá cho anh. Việt cầm bao thuốc, ngón tay nhanh nhẹn luồn cuộn phim chụp tài liệu mật siêu nhỏ – vốn được anh giấu trong kẽ thắt lưng da – vào góc dưới của bao thuốc lá, bên dưới lớp giấy bạc bảo vệ.
Anh quay người lại, tựa lưng vào vách tre của tiệm tạp hóa, vờ như đang châm thuốc. Yara đã dừng lại cách đó mười lăm mét, đứng dưới bóng của một rặng bần bên rìa sông, đôi mắt sâu hoắm không rời khỏi từng cử động của anh.
Cách chỗ Việt đứng năm mét, một đứa trẻ đen nhom, tóc cháy nắng màu rơm, mặc chiếc quần đùi rộng thùng thình đang ngồi trên một chiếc hòm gỗ đánh giày cũ kỹ. Đó là Út Lượm. Cậu bé đang giả vờ dùng bàn chải đánh bóng một chiếc giày da rách, nhưng đôi mắt tinh anh thỉnh thoảng lại liếc về phía Việt.
Việt khẽ đưa tay trái lên, ngón trỏ gõ nhẹ ba nhịp vào chiếc bật lửa Zippo rỉ sét đang cầm trên tay – ám hiệu an toàn đã được quy ước.
Út Lượm lập tức hiểu ý. Cậu bé đứng dậy, xách chiếc hòm gỗ đánh giày, bước loạng choạng về phía Việt với vẻ mặt của một đứa trẻ lang thang đang đói khát tìm khách.
“Đại ca ơi, đánh giày giúp em đi đại ca! Từ sáng tới giờ em chưa có hột cơm nào vô bụng hết trơn á,” Út Lượm cất giọng mè nheo, chủ động tiến sát vào người Việt.
Trong lúc luồn lách qua người Việt, Út Lượm thực hiện một động tác cực kỳ nhanh nhẹn của một đứa trẻ đường phố: tay trái cậu bé lướt qua túi áo khoác kaki rêu của Việt, trộm lấy bao thuốc lá có giấu cuộn phim tài liệu mật bên trong. Động tác diễn ra trong vòng chưa đầy một giây, hoàn hảo và im lặng dưới tầm mắt của những người xung quanh.
Nhưng sự nhạy bén của nữ sát thủ Yara đã vượt xa người thường.
Từ khoảng cách mười lăm mét, đôi mắt sắc lẹm của Yara bắt trọn khoảnh khắc Út Lượm tiếp cận Việt quá gần. Bản năng của một sát thủ chuyên nghiệp báo động cho cô ta biết có sự bất thường trong hành vi của đứa trẻ đánh giày dạo. Cô ta lập tức rời khỏi bóng rặng bần, bước đi nhanh, tay phải thò vào trong áo khoác gió chuẩn bị rút dao găm.
“Thằng nhóc kia! Đứng lại!” Yara cất giọng lạnh lùng, vang lên đanh thép xé toạc tiếng ồn ào của chợ nổi.
Út Lượm giật mình, khuôn mặt đen nhom tái nhợt đi vì sợ hãi. Cậu bé theo bản năng ôm chặt lấy chiếc hòm gỗ đánh giày, chuẩn bị quay đầu bỏ chạy về phía chân cầu sắt cũ.
*Chết tiệt! Yara đã phát hiện ra.* Việt suy nghĩ nhanh như chớp. *Nếu cô ta bắt được Út Lượm và lục soát chiếc hòm gỗ hay bao thuốc lá, toàn bộ chiến dịch chìm sẽ sụp đổ, và mạng sống của đứa trẻ lẫn Lâm Vĩnh sẽ bị đe dọa lập tức.*
Anh cần một đòn hy sinh thể xác để giành thế chủ động chiến thuật.
Việt chủ động nín thở, gồng cứng cơ bả vai trái đang bị rách cơ sâu mười lăm centimet. Cơn đau thấu xương dội ngược lên đại não làm anh hoa mắt, nhưng anh cố tình dồn lực vào chân trái, bước loạng choạng một bước dài rồi ngã nhào về phía trước, hướng thẳng vào đường di chuyển của Yara.
“Hự...”
Việt đổ gục người xuống sàn đất sình lầy trơn trượt của bến tàu, bả vai trái đập mạnh vào người Yara đang lao tới. Cú va chạm cố ý nhưng được dàn dựng hoàn hảo như một vụ ngã quỵ do kiệt sức và mất thăng bằng vật lý.
Lực va đập mạnh tác động trực tiếp vào vết thương vai trái chưa lành của Việt. Tiếng thớ thịt rách toạc ra dưới lớp băng gạc mỏng nghe rõ mồn một trong lồng ngực anh. Máu tươi nóng hổi lập tức trào ra xối xả, thấm đẫm chiếc áo thun trắng bên trong rồi loang rộng ra ngoài lớp áo khoác kaki rêu sờn cũ thành một vệt đỏ thẫm kinh hoàng. Cơn đau buốt thấu xương sườn thứ năm và thứ sáu bị rạn nứt khiến Việt co rúm người lại, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên gương mặt hốc hác tái nhợt.
“Mẹ kiếp... cái bả vai của tao...” Việt rít lên qua kẽ răng khàn đặc, hai tay ôm chặt lấy bả vai trái đang rỉ máu, nằm quằn quại dưới đất bùn.
Yara bị cú ngã của Việt cản địa, buộc phải dừng lại để tránh bị anh đè trúng. Cô ta cúi xuống nhìn vệt máu tươi đang loang nhanh trên áo Việt, đôi mày khẽ nhíu lại. Sự chú ý của cô ta lập tức bị chuyển hướng hoàn toàn từ đứa trẻ đánh giày sang vết thương đang bục chỉ nghiêm trọng của gã hộ vệ thân tín.
“Mày yếu đuối thế này từ khi nào vậy, Khưu Phong? Chỉ một vết thương nhỏ cũng làm mày ngã quỵ sao?” Yara mỉa mai, nhưng tay cô ta vẫn đưa ra giữ chặt lấy bả vai Việt để kiểm tra phản xạ đau.
“Đm... vết thương bục chỉ rồi... Đau chết bà tao...” Việt chửi bới thô bạo đúng điệu giang hồ, cố tình kéo dài thời gian và dùng cơ thể mình che khuất hoàn toàn tầm nhìn của Yara hướng về phía chân cầu sắt cũ.
Khoảng trống mười giây quý giá đó là tất cả những gì Út Lượm cần.
Cậu bé đánh giày lanh lợi chạy thục mạng ra phía chân cầu sắt cũ thời Pháp thuộc. Dưới gầm cầu, dòng nước ròng của sông Hậu đang chảy chậm nhất, để lộ những bệ đá rêu phong và hốc đá sâu nằm sát mực nước rút. Út Lượm lướt nhanh qua các rặng bần rậm rạp, nhét bao thuốc lá có giấu cuộn phim tài liệu mật vào sâu trong hốc đá chân cầu sắt cũ theo đúng *Quy tắc "Hộp thư chết" chân cầu sắt cũ*.
Ngay sau đó, để xóa sạch dấu vết và tránh bị tay chân Hắc Sa bắt giữ trên bờ, Út Lượm ôm chặt chiếc hòm gỗ đánh giày, nhảy tõm xuống dòng nước đục ngầu của sông Hậu, lặn sâu mất hút dưới những bọc cọc gỗ mục chìm.
Tiếng nước bắn tung tóe vang lên giữa không gian tĩnh lặng của gầm cầu sắt.
Yara nhạy bén nghe thấy tiếng động thủy chiến dưới nước. Cô ta đẩy mạnh Việt ra, đứng bật dậy và quay người lại bến tàu, đôi mắt sắc lẹm hướng thẳng về phía chân cầu sắt cũ nơi bóng đen của Út Lượm vừa chìm xuống dòng nước xiết.
“Thằng nhóc đó... nó vừa nhảy xuống sông,” Yara rít lên, tay cô ta đã rút hẳn khẩu súng ngắn Colt 45 mạ bạc giấu sau lưng áo khoác ra. Cô ta bước nhanh về phía mép bến tàu, mắt không rời khỏi những gợn sóng nước đang lan tỏa dưới gầm cầu sắt rỉ sét.
Việt vẫn nằm dưới đất bùn, máu vai trái chảy thành dòng nhuộm đỏ cả một khoảng đất sình lầy, nhưng ánh mắt anh trong bóng tối vẫn lạnh lùng, sắc bén như một con sói đang rình mồi. Sợi dây liên lạc đã được nối lại trong gang tấc, nhưng quả bom nổ chậm mang tên Yara vẫn đang lơ lửng ngay trên đầu anh và đứa trẻ đánh giày vô tội.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!