Độc Dược Mỹ Nhân
Cơn gió chướng từ phía cửa biển thổi ngược dòng sông Hậu, mang theo cái lạnh thấu xương của đợt bão muộn và mùi phù sa nồng nặc sực vào khoang cabin gỗ sồi xập xệ. Trên chiếc xà lan rỉ sét neo đậu biệt lập ở rìa ngoài xưởng đóng vỏ lãi Hắc Sa, bầu không khí đặc quánh như thể có một sợi dây vô hình đang siết chặt lấy cổ họng của Lê Quốc Việt.
Yara vẫn đứng đó, bóng đen của cô ta đổ dài trên vách gỗ mục dưới ánh đèn dầu mờ ảo. Đôi mũi của nữ sát thủ gốc Khmer khẽ chun lại, hai lỗ mũi phập phồng như một con thú săn mồi vừa đánh hơi thấy mùi máu lạ trong gió chướng. Đôi mắt sâu hoắm, lạnh lẽo của cô ta từ từ dời khỏi đống phế liệu rỉ sét dưới khoang tàu, hướng thẳng về phía Việt. Cô ta ngửi thấy mùi cồn đỏ y tế – thứ mùi sát trùng đặc trưng của các trạm xá chính quy, hoàn toàn lạc lõng giữa một chiếc xà lan chở cát đầy mùi dầu mỡ máy, mùi gỗ mục và khói thuốc lá rẻ tiền.
Lồng ngực Việt phập phồng dữ dội. Cơn sốt cao do vết thương bả vai trái rách sâu mười lăm centimet bục chỉ đang thiêu đốt hệ thần kinh của anh, khiến mỗi nhịp thở đều nóng rực như lửa bỏng. Hai chiếc xương sườn thứ năm và thứ sáu bị rạn nứt nhói lên từng cơn đau buốt thấu tim mỗi khi anh khẽ dịch chuyển. Dưới lớp áo thun trắng đã thấm đẫm mồ hôi lạnh và máu tươi, anh cảm nhận rõ ràng bả vai mình đang run rẩy. Nhưng trước ánh mắt rình rập của Yara, Việt không được phép bộc lộ bất kỳ sự yếu thế nào.
Anh đặt một hạt muối hạt lớn dưới lưỡi, để vị mặn chát bỏng rát từ từ thấm vào khoang miệng, làm khản đặc thanh quản trước khi cất giọng trầm khàn, rách nát đặc trưng của sát thủ Khưu Phong:
“Nhìn cái gì? Mày thèm rượu đến mức điên rồi à, Yara?”
Yara không trả lời ngay. Cô ta bước chậm rãi về phía đống phế liệu, đôi chân trần lướt trên sàn gỗ đầy mỡ máy một cách im lặng tuyệt đối. Con dao găm bọc thép không gỉ trên tay cô ta khẽ xoay tròn, phản chiếu ánh sáng mờ nhạt của ngọn đèn bão thành những vệt sáng sắc lẹm quét qua mặt Việt.
“Có mùi lạ,” Yara cất giọng lơ lớ, đôi mắt không rời khỏi góc tối nơi Việt giấu chiếc hộp cứu thương quân y của Út Huệ dưới một tấm tôn rỉ sét. “Mùi của bọn cảnh sát. Mùi cồn sát trùng.”
Việt khẽ nhếch mép, nụ cười nửa miệng đầy bất cần và thô lỗ hiện rõ trên khuôn mặt hốc hác đầy vết sẹo. Anh dùng tay phải quẹt mạnh chiếc bật lửa Zippo rỉ sét khắc hình sói cô độc, ngọn lửa vàng cam bùng lên, soi rõ vệt máu tươi đang rỉ ra từ vai trái của anh, thấm qua lớp áo kaki rêu sờn cũ.
“Mùi cồn đỏ? Đm, tao vừa đổ cả chai rượu đế pha dầu gió của lão già chợ nổi lên cái bả vai nát này để sát trùng đấy. Mày muốn ngửi thử không?” Việt rít lên qua kẽ răng khàn đặc, chủ động đứng dậy, bước loạng choạng về phía Yara như một gã giang hồ say xỉn đang nổi điên. Anh dí sát ngọn lửa Zippo vào mặt cô ta, hơi thở nồng nặc mùi muối mặn và khói thuốc phả thẳng vào mũi nữ sát thủ. “Hay là mày muốn tao đốt luôn cái xà lan này để mày ngửi mùi thịt nướng cho đã mắt?”
Yara khẽ lùi lại nửa bước trước ngọn lửa đang cháy sát mặt. Cô ta quan sát phản xạ của Việt. Không có sự phòng thủ chính quy của đặc nhiệm, chỉ có sự liều lĩnh, thô bạo và điên cuồng của một tên sát thủ tự do đang bị cơn đau hành hạ. Sự đa nghi trong đôi mắt sâu của cô ta khẽ dịu đi một chút, nhưng không biến mất hoàn toàn. Cô ta liếc nhìn vết máu tươi trên vai Việt, rồi lạnh lùng quay lưng bước ra ngoài boong tàu.
“Nằm im đó mà chờ chết đi, Khưu Phong. Ngày mai Danh Sáng có việc cho mày làm đấy,” Yara bỏ lại một câu nói đầy ẩn ý trước khi bóng cô ta chìm vào màn sương mù ẩm ướt ngoài boong.
Việt ngã nhào xuống chiếc võng dù cũ kỹ ngay khi cánh cửa cabin khép lại. Anh dập tắt ngọn lửa Zippo, bóp chặt bả vai trái để ngăn dòng máu đang chảy. Cơn sốt khiến đầu óc anh quay cuồng, nhưng anh biết mình vừa lách qua một khe cửa hẹp. Chiếc hộp cứu thương quân y chứa đầy cồn đỏ và thuốc giảm đau liều cao vẫn nằm an toàn dưới đống phế liệu, ngay sát chiếc máy phát sóng ngắn RT-77 đang im lìm dưới ván sàn. Anh nhắm mắt, cố gắng chìm vào giấc ngủ chập chờn, một tay vẫn nắm chặt đốc dao bấm đặc nhiệm giấu dọc tay áo.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu ngày yếu ớt không thể xuyên qua lớp sương mù dày đặc của sông Hậu, chợ nổi Long Xuyên đã bắt đầu nhộn nhịp với tiếng động cơ vỏ lãi nổ giòn giã và tiếng hò reo mua bán của dân vạn chài. Chiếc xà lan rỉ sét của Việt neo đậu biệt lập ở rìa ngoài bến tàu của xưởng đóng vỏ lãi Hắc Sa, hứng chịu từng đợt sóng vỗ oàm oạp vào mạn sắt.
Từ phía xa, một chiếc xuồng ba lá nhỏ chở đầy hoa cúc vàng và những giỏ trà sen khẽ lách qua các ghe xuồng chở trái cây, từ từ áp sát mạn xà lan của Việt.
Ngồi trên xuồng là một cô gái ngoài hai mươi lăm tuổi, dáng người gợi cảm ẩn sau chiếc áo bà ba lụa mỏng sặc sỡ màu hồng phấn. Khuôn mặt cô ta trang điểm sắc sảo, đôi mắt lúng liếng đưa tình, mái tóc dài đen nhánh được búi gọn gàng bằng một chiếc kẹp tăm inox sáng loáng. Cô ta chính là Hoa “Hồng” – nữ sát thủ giả dạng gái bán hoa trên chợ nổi, kẻ nhận mật lệnh từ phó tướng Danh Sáng để tiếp cận ám hại Việt bằng thuốc độc.
“Ai bán trà nước sáng sớm ở đây? Cút đi chỗ khác!” Yara đứng ngoài boong xà lan, tay đặt hờ trên đốc dao găm, cất giọng lạnh lùng xua đuổi.
Hoa Hồng không hề tỏ ra sợ hãi. Cô ta nở một nụ cười lẳng lơ, giọng nói ngọt lịm như mía lùi cất lên:
“Trời ơi, em chỉ là đứa bán nước sâm với trà hoa cúc dạo thôi mà chị hai. Thấy xà lan của các anh lớn neo ở đây lạnh lẽo quá, em ghé qua dâng ấm trà nóng cho ấm người hớp lấy chút lộc đầu ngày thôi hà. Có anh đẹp trai nào trong cabin không, cho em vô bán mở hàng lấy hên đi?”
Việt ngồi bên trong cabin, nghe rõ từng lời đối thoại bên ngoài. Bộ não đặc nhiệm của anh ngay lập tức báo động. Một cô gái bán hoa dạo thông thường sẽ không bao giờ dám bén mảng đến khu vực bến tàu đầy rẫy tay súng tuần tra của Hắc Sa, trừ khi cô ta có sự bảo trợ ngầm hoặc có mục đích đặc biệt. Anh liếc nhìn qua khe cửa gỗ mục, thấy Yara đang quay đầu lại nhìn vào cabin đầy dò xét.
*Yara đang chờ phản ứng của mình.* Việt suy nghĩ nhanh. *Nếu mình đóng vai một sát thủ Khưu Phong háo sắc, thô lỗ và thích hưởng lạc, mình không thể từ chối một mỹ nhân dâng trà tận miệng. Nhưng nếu cho cô ta vào, mình sẽ phải đối mặt với một cạm bẫy chưa biết trước.*
Anh cắn chặt răng, nén cơn đau vai trái, cất giọng khàn đặc vọng ra ngoài:
“Cho nó vào đi, Yara! Sáng sớm tao đang nhạt miệng, có con gái út miền Tây dâng trà nóng thì còn gì bằng. Để nó vào đây!”
Yara khẽ nhếch mép cười mỉa mai, gật đầu cho phép. Hoa Hồng lanh lẹ xách ấm trà đất nung và hai chiếc chén sứ nhỏ, bước lên boong xà lan rồi lướt vào cabin gỗ sồi một cách tự nhiên như đã quen thuộc từ lâu.
“Dạ, em chào đại ca đẹp trai,” Hoa Hồng lả lơi đưa mắt nhìn Việt, dáng người gợi cảm của cô ta chủ động áp sát vào lồng ngực anh khi cô ta ngồi xuống chiếc ghế gỗ sồi cũ kỹ bên cạnh chiếc võng dù. Mùi nước hoa rẻ tiền nồng nặc hòa cùng mùi phấn trang điểm sực vào mũi Việt, cố gắng che giấu một mùi hương hóa học cực kỳ nhẹ, gần như vô hình.
Việt cười thô bạo, tay phải thò ra ôm lấy eo cô ta một cách suồng sã, đúng điệu một gã giang hồ bến bãi. Nhưng ngón tay anh khẽ miết nhẹ lên lớp lụa mỏng ở eo cô ta để kiểm tra vũ khí giấu kín. Không có súng, không có dao găm lớn, chỉ có một mùi hương hóa học lạ phảng phất từ chiếc kẹp tóc inox trên đầu cô ta.
“Em khéo miệng quá hen. Trà của em có gì ngon mà dám mò vào tận xưởng Hắc Sa này?” Việt khàn đặc giọng hỏi, mắt nhìn chăm chú vào từng cử động của cô gái.
“Trà hoa cúc nhà em tự nấu bằng nước mưa đầu mùa, ngọt mát lịm giọng luôn đó anh lớn. Để em rót cho anh một chén uống ấm người nha,” Hoa Hồng vừa nói vừa lả lơi nghiêng người, tay phải cầm chiếc ấm đất nung rót dòng nước trà màu vàng nhạt ra chiếc chén sứ nhỏ đặt trước mặt Việt.
Trong lúc cô ta rót trà, Việt khẽ dịch chuyển tầm nhìn xuống miệng chén sứ. Nhờ kinh nghiệm trinh sát đêm và thị giác nhạy bén được rèn luyện lâu năm, anh phát hiện ra một chi tiết cực kỳ nhỏ: một vệt cặn màu xám nhạt, mỏng như sợi tơ bám dọc theo viền miệng chén trong suốt. Vệt cặn đó không phải là bụi trà thông thường. Nó có độ phản quang nhẹ dưới ánh sáng mờ của ngọn đèn dầu – dấu vết của một loại bột độc trừ sâu công nghiệp cực mạnh, không màu, không mùi khi hòa vào nước nóng nhưng sẽ để lại vệt cặn hóa học nếu không được khuấy tan hoàn toàn.
*Thuốc độc trừ sâu.* Việt lập tức nhận diện ra loại độc dược tàn nhẫn này. Chỉ cần một ngụm nhỏ, hệ thần kinh trung ương sẽ bị tê liệt hoàn toàn, gây co giật và tử vong trong vòng ba phút. Danh Sáng đã sử dụng mỹ nhân kế này để hạ độc anh, đồng thời Yara đứng ngoài cửa sổ để giám sát trực tiếp kết quả.
Việt biết mình không thể đẩy chén trà đi hay từ chối uống. Yara đang đứng gác sát cửa sổ bên ngoài, bóng cô ta in lên vách cabin gỗ. Nếu anh tỏ ra nghi ngờ, bọn chúng sẽ biết anh là cảnh sát chìm có cảnh giác nghiệp vụ cao, và họng súng của Yara sẽ nổ ngay lập tức.
Anh cần một đòn feint – một cú nhử chiến thuật.
“Trà thơm đó, nhưng tay em đẹp thế này mà để rót trà thì phí quá,” Việt cười khàn đặc, tay phải bỗng nhiên vươn ra nắm lấy cổ tay của Hoa Hồng ngay khi cô ta vừa đặt ấm trà xuống.
Anh cố tình dùng lực mạnh, làm như vô ý gạt trúng chiếc chén sứ chứa đầy trà nóng, khiến nước trà đổ tràn ra ngoài, bắn thẳng vào mu bàn tay và cổ tay của Hoa Hồng.
“Á!”
Hoa Hồng giật mình gasps, hoảng hốt rụt mạnh tay lại theo phản xạ tự nhiên để tránh bị bỏng.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi của sự hoảng loạn đó, Việt xoáy sâu ánh mắt vào đôi mắt của cô ta. Anh kích hoạt kỹ năng đặc thù: *Đọc vị nói dối qua sự co thắt đồng tử*.
Dưới ánh đèn dầu mờ ảo của cabin, Việt nhìn thấy rõ ràng đồng tử của Hoa Hồng co thắt cực hạn trong vòng một phần mười giây. Đôi mắt lúng liếng đưa tình của cô ta biến mất, thay vào đó là một sự sợ hãi tột độ và một cái liếc nhìn đầy lo lắng, nhanh như chớp hướng về phía cửa sổ nơi Yara đang đứng gác ngoài boong. Cử chỉ cơ thể của cô ta cứng đờ, hai vai co rúm lại – những biểu hiện kinh điển của một kẻ đang nói dối và hành động dưới sự chỉ đạo của kẻ khác.
*Cô ta biết trong trà có độc. Và cô ta đang sợ hãi vì kế hoạch bị đổ bể.* Việt xác nhận hoàn toàn chân tướng của vụ ám sát hụt này.
“Trời đất ơi, em xin lỗi anh lớn! Em vụng về quá, làm đổ hết trà ngon của anh rồi,” Hoa Hồng nhanh chóng lấy lại vẻ lả lơi giả tạo, dùng chiếc khăn tay lụa thấm nước trà trên bàn, cố gắng che giấu sự run rẩy của ngón tay.
“Không sao, tay em mềm thế này, có đổ chút trà cũng đáng,” Việt cười thô bạo, tay trái anh ngầm luồn vào túi quần trong, lấy ra một viên thuốc nhỏ màu trắng xám – viên thuốc kháng độc/giảm đau quân y liều cao mà anh đã lấy từ hộp cứu thương của Út Huệ đêm qua.
Anh nhanh nhẹn bỏ viên thuốc vào miệng, giấu kỹ dưới lưỡi trước khi Hoa Hồng kịp ngước mặt lên nhìn. Viên thuốc thô chưa pha loãng tỏa ra một vị đắng chát cực độ, nóng rát như axit, khiến niêm mạc miệng của Việt bị bỏng nhẹ (*bỏng nhẹ ở niêm mạc miệng*). Cơn đau rát bỏng làm cơ mặt anh khẽ co giật, nhưng anh vẫn giữ vững vẻ mặt lạnh lùng đầy predatory.
“Rót cho tao chén khác. Lần này tao tự cầm uống,” Việt cất giọng trầm khàn đe dọa, đẩy chiếc chén sứ thứ hai về phía cô ta.
Hoa Hồng run rẩy cầm ấm trà, rót đầy chén thứ hai. Lần này, cô ta không dám nhìn thẳng vào mắt Việt nữa, mà chỉ chăm chú nhìn vào chiếc chén sứ màu trắng.
Việt nâng chén trà lên. Anh ngửi thấy mùi cúc vàng ngạt ngào, nhưng ẩn sau đó là vị metallic lạnh lẽo của bột độc trừ sâu. Anh biết viên thuốc dưới lưỡi chỉ có thể trung hòa bớt độc tính nếu anh nuốt phải một lượng nhỏ, nhưng anh buộc phải uống để hoàn thành vở kịch giả chết, dụ Danh Sáng lộ diện và vượt qua bài thử nghiệm lòng trung thành tàn khốc này.
Anh nhìn thẳng vào Hoa Hồng, nở một nụ cười lạnh tanh đầy thách thức, rồi ngửa cổ uống cạn chén trà độc trong một ngụm duy nhất.
“Ngon lắm,” Việt khàn đặc giọng nói, đặt chiếc chén sứ trống rỗng xuống bàn.
Hoa Hồng nhìn chiếc chén trống không, đôi mắt cô ta khẽ giãn ra, một tia sáng tàn nhẫn, lạnh lùng của một sát thủ thực sự xuất hiện trên gương mặt quyến rũ. Cô ta từ từ lùi lại một bước, tay phải khẽ đưa lên búi tóc sau đầu.
Chỉ năm giây sau, chất độc bắt đầu tác động.
Mặc dù viên thuốc kháng độc dưới lưỡi đang hoạt động hết công suất để trung hòa độc tố, lượng hóa chất trừ sâu cực mạnh vẫn khiến hệ thần kinh của Việt bị chấn động dữ dội. Một cơn đau co thắt kinh hoàng bùng phát từ dạ dày, xộc thẳng lên đại não. Tầm nhìn của anh lập tức nhòe đi, những vệt đen loang lổ xuất hiện trước mắt. Cổ họng anh nóng rực như có ai đổ than hồng vào, tim đập loạn nhịp liên tục.
Việt tương kế tựu kế, chủ động buông lỏng cơ thể. Anh đưa hai tay lên bóp chặt lấy cổ họng, lồng ngực phập phồng thở dốc đầy thảm hại.
“Mày... mày bỏ cái gì vào trà...” Việt rít lên qua kẽ răng khàn đặc, cơ thể anh run lên bần bật rồi đổ gục xuống sàn gỗ xà lan đầy mỡ máy rỉ sét.
Anh nằm co quắp trên sàn, hai mắt trợn trừng vô hồn, khóe miệng sùi ra những vệt bọt mép trắng dã (*sùi bọt mép giả tạo*) do anh chủ động dùng nước bọt hòa tan viên thuốc kháng độc dưới lưỡi tạo ra. Cơ thể anh co giật nhẹ từng đợt theo đúng triệu chứng của người bị ngộ độc hóa chất trừ sâu công nghiệp.
Hoa Hồng đứng nhìn thân xác Việt nằm bất động dưới sàn, vẻ mặt lả lơi biến mất hoàn toàn, thay vào đó là khuôn mặt lạnh tanh không cảm xúc của một đao phủ chuyên nghiệp. Cô ta khẽ nhếch mép cười lạnh, tay phải rút phắt chiếc kẹp tăm inox dài mười centimet trên búi tóc ra.
Chiếc kẹp tăm inox thực chất là một con dao găm siêu nhỏ, lưỡi thép được mài sắc lẹm và tẩm độc rắn lục đuôi đỏ vùng đầm lầy.
Cô ta chậm rãi tiến lại gần Việt, mũi dao găm nhỏ lăm lăm trên tay hướng thẳng vào động mạch cổ của anh để thực hiện nhát đâm quyết định kết liễu mục tiêu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!