Bóng Ma Giám Sát
“Đoàng!”
Tiếng nổ đanh gọn của khẩu súng ngắn Makarov K59 xé toạc màn sương mù ẩm ướt của đêm giông bão, dội thẳng vào những vách tôn rỉ sét của nhà máy xay lúa bỏ hoang ven kênh Chợ Mới.
Trong một phần mười giây sát sườn đó, họng súng trong tay phải của Lê Quốc Việt khẽ chệch đi đúng hai milimet. Viên đạn 9x18mm xé gió, găm thẳng vào vành tai trái của Mười Tèo. Một dòng máu tươi đỏ thẫm phun trào, nhuộm đỏ cả vệt má xám xịt của gã ác bá chợ nổi. Chưa kịp để Mười Tèo phát ra tiếng thét thảm thiết, Việt đã lao tới, dùng lực chân phải đạp mạnh vào lồng ngực gã.
“Rầm!”
Thân hình béo mập của Mười Tèo đổ sụp xuống, văng thẳng qua khoảng sàn xi măng bị sụp đổ bên dưới nhà xưởng, rơi tõm xuống dòng nước lũ sông Hậu đang cuồn cuộn chảy xiết. Bóng tối và những mảng lục bình trôi nhanh lập tức nuốt chửng lấy gã. Dưới dòng nước xiết điên cuồng đó, không một ai có thể nhìn thấy vết đạn bắn sượt hay hơi thở tàn của gã nữa.
Cú giật mạnh của khẩu K59 tác động trực tiếp lên bả vai trái đang chấn thương của Việt. Vết rách cơ sâu mười lăm centimet bục chỉ hoàn toàn, máu nóng rỉ ra ướt đẫm lớp áo thun bên trong rồi thấm loang ra ngoài chiếc áo khoác kaki rêu sờn cũ. Cơn đau buốt thấu xương sườn thứ năm và thứ sáu bị rạn nứt khiến tầm nhìn của Việt nhòe đi trong một khoảnh khắc. Nhưng anh không được phép ngã xuống.
Việt chậm rãi hạ súng, lồng ngực phập phồng thở dốc, cất giọng trầm khàn, rách nát đặc trưng của Khưu Phong:
“Kẻ phản bội... thì chỉ có chỗ nằm dưới đáy sông.”
Danh Sáng đứng cách đó ba bước chân, đôi mắt một mí sắc lạnh như rắn độc khẽ híp lại. Gã bước tới sát mép sàn sụp đổ, rọi luồng sáng trắng của chiếc đèn pha halogen xuống dòng nước đục ngầu đang cuộn xoáy dữ dội. Không có xác chết nổi lên. Dòng lũ thượng nguồn hung hãn đã hoàn thành việc phi tang hoàn hảo nhất. Gã phó tướng Hắc Sa khẽ nhếch mép, nụ cười nửa miệng hiểm độc hiện rõ dưới ánh sáng trắng.
“Tốt lắm, Khưu Phong,” Danh Sáng cất giọng thâm trầm, vỗ mạnh vào bả vai phải của Việt. “Mày đã tự tay đóng dấu bản khế ước máu với Hắc Sa. Từ nay về sau, bến tàu chợ nổi Long Xuyên là của mày. Nhưng trước hết, mày cần một nơi ở xứng tầm với vị thế hộ vệ thân tín của tao.”
Yara bước ra từ bóng tối, bím tóc thắt sát da đầu khẽ lay động theo làn gió lạnh. Cô ta không nhìn dòng sông, mà chỉ chăm chú quan sát vệt máu tươi đang rỉ ra từ vai trái của Việt. Ánh mắt cô ta sâu hoắm, vô cảm nhưng chứa đựng một sự dò xét đến rợn người. Việt cố tình lờ cô ta đi, quẹt chiếc bật lửa Zippo rỉ sét để châm điếu thuốc lá rẻ tiền, làn khói trắng phả ra che khuất khuôn mặt hốc hác đầy vết sẹo của mình.
***
Nửa tiếng sau, chiếc xe bán tải của Danh Sáng đưa Việt và Yara trở về tổng hành dinh mới: Xưởng đóng vỏ lãi Hắc Sa.
Nằm biệt lập bên một nhánh sông nhỏ của sông Hậu, xưởng đóng tàu được bao quanh bởi những hàng rào kẽm gai rỉ sét và những rặng bần rậm rạp. Không gian nơi đây ngập tràn mùi dầu mỡ máy, mùi gỗ ướt và tiếng búa gõ sắt chan chát vang lên từ những toán thợ làm đêm. Những chiếc vỏ lãi độ động cơ công suất lớn – phương tiện vận chuyển ma túy chủ lực của băng đảng – nằm xếp hàng dài dưới mái che tôn cũ kỹ.
Danh Sáng dẫn Việt đến một chiếc xà lan rỉ sét neo đậu biệt lập ở rìa ngoài bến tàu của xưởng. Chiếc xà lan chở cát cũ kỹ này chính là nơi ở mới của anh dưới danh phận hộ vệ thân tín.
“Từ nay mày ở đây,” Danh Sáng chỉ tay vào cabin gỗ sồi xập xệ trên xà lan. “Và để hỗ trợ mày làm quen với địa bàn, cũng như bảo vệ mày trước sự trả thù của băng nhóm Nga đối thủ... Yara sẽ ở cùng mày trên chiếc xà lan này. Cô ta là cái bóng của mày, Khưu Phong.”
Lời nói của Danh Sáng nhẹ nhàng nhưng mang theo một sức nặng ngột ngạt. Việt biết, đây không phải là sự ưu ái, mà là địa ngục giám sát mới. Yara – nữ sát thủ điên cuồng có kỹ năng ám sát im lặng cự ly gần – sẽ giám sát anh hai mươi bốn trên bảy. Mọi hành động, mọi bước đi, và cả những bí mật sâu nhất của anh đều bị đặt dưới đôi mắt lạnh lẽo của cô ta.
“Tao thích độc hành hơn,” Việt cất giọng khàn đặc, phun ra một ngụm khói thuốc xám xịt.
“Ở Hắc Sa, không có chỗ cho sự độc hành, trừ khi mày đã là một cái xác trôi sông,” Yara đột ngột lên tiếng, giọng nói của cô ta lơ lớ âm hưởng gốc Khmer, lạnh lùng và sắc lẹm như lưỡi dao găm giấu dọc bắp chân.
***
Đêm đầu tiên trên xà lan rỉ sét trôi qua trong một bầu không khí ẩm ướt và ngột ngạt tột cùng.
Việt nằm trên chiếc võng dù cũ kỹ treo giữa cabin gỗ sồi. Anh không ngủ. Tiếng sóng vỗ oàm oạp vào mạn sắt xà lan và tiếng mưa giông rả rích bên ngoài không thể át đi sự cảnh giác cao độ trong đầu anh. Vai trái của anh đang đau nhức dữ dội, vết rách sâu bắt đầu sưng tấy do ngấm nước sông bẩn từ trận chiến ở nhà máy xay lúa. Hai chiếc xương sườn bị rạn nứt mỗi lần anh thở sâu đều nhói lên từng cơn đau buốt.
Anh cần phải bôi thuốc sát trùng và thay băng gạc từ hộp cứu thương quân y của Út Huệ. Nhưng anh không thể cử động. Yara đang ngồi im lặng ngoài boong tàu, bóng của cô ta đổ dài qua khe cửa gỗ mục, in lên vách cabin như một bóng ma rình rập.
Việt khẽ liếc nhìn xuống khoảng trống dưới ván sàn cabin ngập mỡ máy rỉ sét. Dưới đó, chiếc máy phát sóng ngắn RT-77 đang được giấu kín dưới ba lớp bao nilon chống ẩm. Chỉ cần một sơ hở nhỏ, nếu Yara đột nhập và phát hiện ra thiết bị này, hoặc nếu cô ta thấy anh sử dụng chiếc điện thoại Nokia cục gạch bọc bảo vệ thay vì một chiếc điện thoại thông minh thông thường, toàn bộ vỏ bọc của anh sẽ sụp đổ vĩnh viễn.
*Yara đang chú ý đến thói quen của mình.* Việt suy nghĩ, bộ não đặc nhiệm hoạt động hết công suất dưới cơn sốt nhẹ đang bắt đầu nhen nhóm. *Một sát thủ tự do như Khưu Phong sẽ không bao giờ có thói quen kỷ luật không dùng smartphone để tránh bị định vị. Mình phải diễn vai một gã giang hồ paranoid, đa nghi đến mức cực đoan.*
Anh đặt một hạt muối hạt lớn dưới lưỡi, cảm nhận vị mặn chát bỏng rát đang làm khản đặc thanh quản của mình, chuẩn bị cho mọi tình huống đối thoại đột xuất.
Khoảng ba giờ sáng, tiếng bước chân của Yara ngoài boong tàu đột ngột biến mất.
Không gian tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng mưa rơi đều đều trên mái tôn. Việt nằm bất động trên võng, hơi thở giữ nhịp chậm và sâu của một đặc nhiệm lặn chuyên nghiệp để giảm tối đa tiếng động cơ thể. Mắt anh nhắm hờ, nhưng tầm nhìn ngoại vi đang tập trung hoàn toàn vào khe hở của cánh cửa cabin.
“Xoạch.”
Cánh cửa gỗ mục khẽ chuyển động không một tiếng động. Một bóng đen mảnh khảnh lướt vào phòng nhanh như một con mèo đêm. Yara không đi giày, đôi chân trần của cô ta lướt trên sàn gỗ đầy mỡ máy một cách im lặng tuyệt đối.
Việt vẫn nằm im, giả vờ ngủ say, đầu hơi nghiêng sang một bên để lộ bả vai phải. Tay phải của anh đặt hờ trên bụng, nhưng thực chất, các ngón tay đã luồn sát vào nẹp thắt lưng da, nơi đốc con dao bấm đặc nhiệm đang nằm chờ sẵn.
Yara tiến lại gần chiếc võng. Cô ta cúi xuống, hơi thở mát lạnh mang theo mùi rêu ẩm và mùi kim loại của dao găm phả nhẹ vào mặt Việt. Cô ta không vội ra tay, mà chậm rãi đưa tay lục lọi chiếc áo khoác kaki rêu của Việt đang treo trên vách cabin. Đôi tay khéo léo của nữ sát thủ sờ soạng từng túi áo, kiểm tra ví cá nhân, tìm kiếm bất kỳ thiết bị định vị hay thẻ ngành giấu kín nào.
*Cô ta đang tìm kiếm bằng chứng.* Việt nín thở, nhịp tim vẫn được giữ ở mức dưới sáu mươi nhịp một phút nhờ kỹ thuật đóng băng cảm xúc.
Yara không tìm thấy gì ngoài chiếc bật lửa Zippo rỉ sét và vài bao thuốc lá rẻ tiền. Cô ta khẽ tặc lưỡi, quay lại nhìn thẳng vào Việt. Ánh mắt cô ta lóe lên một tia tàn nhẫn điên cuồng.
“Vút!”
Một luồng gió lạnh xé rách không khí. Yara bất ngờ phóng con dao găm bọc thép không gỉ từ tay áo ra, lưỡi dao cắm phập vào chiếc gối ngủ bằng bông ngay sát vành tai trái của Việt, sâu đến nửa cán.
Nếu là một cảnh sát đặc nhiệm thông thường, phản xạ tự nhiên sẽ là bật dậy ngay lập tức, thực hiện đòn thế thủ CQB chính quy để tước vũ khí đối phương. Nhưng Việt biết, đó là cái bẫy phản xạ của Yara. Nếu anh bộc lộ thế tấn chính quy, thân phận của anh sẽ lộ ngay lập tức.
Việt không bật dậy. Anh lăn người ngã nhào từ trên võng xuống sàn xà lan đầy mỡ máy, tạo ra một tiếng “bịch” nặng nề và vụng về của một gã say rượu bị giật mình. Anh lồm cồm bò dậy, giả vờ loạng choạng, cất giọng trầm khàn chửi bới điên cuồng:
“Đm cái con điên này! Mày muốn lấy mạng tao để cướp vàng của Tư Búa à?”
Yara không nói một lời. Cô ta lao tới nhanh như một tia chớp, chân phải đá quét mạnh vào mạng sườn trái của Việt. Cú đá trúng ngay vào vị trí hai chiếc xương sườn đang bị rạn nứt. Việt nén một tiếng rên rỉ đau đớn, cơ thể gập lại, chủ động để lộ sơ hở ở vai trái đang bị thương.
Yara lập tức chớp thời cơ, lướt ra sau lưng anh, dùng kỹ thuật khóa cổ từ sau (rear naked choke) siết chặt thanh quản của Việt. Lực siết mạnh mẽ của một sát thủ chuyên nghiệp khiến Việt nghẹt thở, bả vai trái bị cô ta dùng đầu gối đè nghiến xuống sàn gỗ đầy máu tươi.
Cơn đau từ vai trái rách cơ và lồng ngực rạn xương sườn như muốn nổ tung. Việt suýt chút nữa đã vận dụng đòn bẻ khớp ngón tay đặc nhiệm CQB để bẻ gãy cổ tay Yara trong vòng một phần mười giây. Nhưng lý trí thép đã kịp kiềm chế anh lại. Anh phải đóng vai Khưu Phong – kẻ đang bị thương nặng và vụng về trước một sát thủ sung mãn thể lực.
Việt dùng tay phải mò mẫm dưới sàn, không tìm dao bấm giấu dọc tay áo, mà giật phắt chiếc bật lửa Zippo rỉ sét trong túi áo khoác rơi ra. Anh dùng ngón cái quẹt mạnh bánh xe lửa.
“Xoạch! Bùng!”
Ngọn lửa vàng cam bùng lên dữ dội, Việt dí thẳng ngọn lửa sát vào mắt trái của Yara.
Sức nóng đột ngột của ngọn lửa khiến Yara hoảng hốt rụt đầu ra sau, lực siết ở cổ lơi lỏng trong tích tắc. Việt lập tức dùng cùi chỏ phải thúc mạnh vào hông cô ta, thoát khỏi đòn khóa và lùi lại sát góc cabin, thở dốc đầy thảm hại. Máu tươi từ bả vai trái đã nhuộm đỏ một mảng lớn chiếc áo thun trắng của anh.
Yara đứng dậy, tay cầm con dao găm vừa rút ra từ gối ngủ, ánh mắt sâu hoắm nhìn chằm chằm vào Việt. Cô ta không tấn công tiếp, mà khẽ liếm vệt máu tươi bám trên lưỡi dao, cất giọng lơ lớ lạnh lùng:
“Phản xạ của mày chậm hơn tao nghĩ, Khưu Phong. Một sát thủ khét tiếng vùng biên... không nên vụng về như thế này sau một trận chiến nhỏ.”
“Tao đang bị rách vai và gãy sườn, con điên!” Việt rít lên qua kẽ răng khàn đặc, tay phải vẫn cầm lăm lăm chiếc bật lửa Zippo đang cháy sáng. “Nếu tao khỏe mạnh, tao đã bẻ cổ mày từ lúc mày bước vào cửa rồi. Cút ra ngoài trước khi tao đốt trụi cái cabin này!”
Yara im lặng nhìn anh vài giây, rồi từ từ hạ dao xuống. Cô ta không bước ra ngoài, mà tiến lại gần chiếc giường tre đối diện chiếc võng của Việt, điềm nhiên ngồi xuống và gác con dao găm lên đùi.
“Danh Sáng ra lệnh cho tao giám sát mày hai mươi bốn giờ. Đêm nay, tao sẽ ngủ ở đây. Để xem... mày có dám ngủ quên một lần nữa không.”
Nói rồi, Yara nằm xuống giường, mắt vẫn mở to nhìn trừng trừng vào Việt dưới ánh sáng mờ ảo của ngọn lửa Zippo đang lụi dần.
Việt cắn răng ngồi tựa lưng vào góc cabin tối tăm, tay phải nắm chặt chiếc bật lửa lạnh ngắt. Cơn sốt cao bắt đầu bùng phát mạnh mẽ hơn, khiến đầu óc anh quay cuồng. Ngay bên dưới tấm ván sàn nơi anh đang ngồi, chiếc máy phát RT-77 và hộp cứu thương quân y đang nằm im lìm trong bóng tối. Chỉ cần anh ngất đi vì sốt, Yara sẽ lập tức lục soát toàn bộ căn phòng này.
Đúng lúc đó, Yara bất ngờ ngồi dậy, mũi cô ta khẽ chun lại, ánh mắt sắc lẹm hướng thẳng về phía đống phế liệu rỉ sét dưới khoang tàu, ngay sát vị trí giấu hộp cứu thương quân y chứa đầy cồn sát trùng đỏ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!