Khế Ước Bằng Máu
Ánh đèn pha halogen cực sáng từ chiếc xe bán tải địa hình của Danh Sáng quét qua màn sương mù ẩm ướt, xé toạc bóng tối âm u bên trong nhà máy xay lúa bỏ hoang ven kênh Chợ Mới. Luồng sáng trắng lóa, lạnh lẽo chiếu thẳng vào mắt Lê Quốc Việt, khiến anh phải nheo mắt lại. Da cổ anh đang rát bỏng; lưỡi dao bấm Damascus của Hùng Sẹo vẫn tì sát vào động mạch cảnh, chỉ cần một cái run tay của gã sát thủ dùng dao này, máu của Việt sẽ phun trào ngay lập tức.
"Buông dao xuống, Hùng Sẹo. Ở đây không có chỗ cho chó săn của thằng Igor sủa bậy."
Giọng nói trầm khàn, đều đều nhưng mang theo một uy lực áp bức đáng sợ vang lên từ phía sau luồng sáng. Cửa chiếc xe bán tải đóng sập lại với một tiếng "xoạch" khô khốc. Bước ra từ làn khói xe và sương đêm là Danh Sáng. Gã mặc chiếc vest tối màu không thắt cà vạt, bả vai rộng hơi nhô về phía trước như một con hổ chuẩn bị vồ mồi. Trên ngón tay gã, chiếc nhẫn vàng khối hình đầu rắn phản chiếu ánh đèn pha lấp lánh đầy hiểm độc.
Theo sau Danh Sáng là bốn tay súng tuần tra của Hắc Sa, khuôn mặt lầm lì, tay lăm lăm những khẩu súng săn bắn đạn hoa cải và súng ngắn Colt 45 đã lên nòng. Yara bước ra từ bóng tối bên rìa nhà xưởng, thắt bím tóc sát da đầu gọn gàng, hai tay buông thõng sát hông nơi cặp dao găm bọc thép không gỉ đang yên vị. Ánh mắt cô ta lạnh lùng, không một chút cảm xúc, quét qua vết rách rỉ máu trên bả vai trái của Việt.
Hùng Sẹo nghiến răng, cơ mặt có vết sẹo bỏng co giật liên hồi. Gã cảm nhận được họng súng của bốn tay súng Hắc Sa đang chĩa thẳng vào đầu mình. Dù điên cuồng, gã vẫn là một kẻ chuyên nghiệp đủ để biết khi nào mình đã rơi vào bẫy thế trận.
"Danh Sáng, thằng Khưu Phong này cướp bến phế liệu của tụi tao. Igor đại ca sẽ không bỏ qua chuyện này đâu," Hùng Sẹo rít lên qua kẽ răng, nhưng từ từ hạ lưỡi dao bấm xuống, lùi lại nửa bước vào khoảng tối.
"Bến phế liệu ở chợ nổi là của Hắc Sa từ mười năm nay. Thằng Igor muốn cướp thì bảo nó tự vác xác đến đây gặp Tư Búa," Danh Sáng bước lại gần, dừng lại cách Việt ba bước chân. Gã liếc nhìn Hùng Sẹo bằng ánh mắt một mí sắc lạnh như rắn độc, rồi phẩy tay. "Trói thằng Hùng Sẹo lại, ném ra sau thùng xe. Tao còn có việc phải dùng đến nó để nói chuyện với thằng Nga gốc Việt đó."
Hai tay súng Hắc Sa lập tức lao tới, thô bạo bẻ quặt tay Hùng Sẹo ra sau, dùng xích sắt khóa chặt gã lại bất chấp những tiếng chửi rủa điên cuồng. Hùng Sẹo bị kéo lê ra ngoài, để lại một khoảng lặng ngột ngạt bên trong nhà xưởng đổ nát.
Lúc này, hai tay súng còn lại kéo xềnh xệch một bóng người mập mạp từ góc tối ra, ném thẳng xuống nền xi măng đầy cát bụi và trấu mục trước mặt Danh Sáng. Đó là Mười Tèo. Cánh tay phải của gã quấn băng gạc trắng toát nay đã nhuộm đỏ máu tươi, còn lòng bàn tay trái bị thanh sắt của Việt đâm xuyên qua đang rỉ máu ròng ròng xuống đất. Gã ác bá chợ nổi kiêu ngạo ngày nào giờ đây run rẩy như một con chó sắp bị đem đi làm thịt, khuôn mặt xám xịt đầy mồ hôi và nước mắt.
"Sáng đại ca... cứu em... Em bị thằng Khưu Phong nó hại... Nó muốn giết em!" Mười Tèo quỳ lạy sát đất, tiếng khóc lóc van xin xen lẫn tiếng thở dốc đầy thảm hại.
Danh Sáng không thèm nhìn Mười Tèo. Gã chậm rãi quay sang nhìn Việt. Đôi mắt một mí của gã xoáy sâu vào khuôn mặt hốc hác của anh, dừng lại thật lâu ở vết sẹo nhỏ trên lông mày trái và vệt máu tươi đang chảy dọc theo bả vai áo khoác kaki rêu sờn cũ.
"Một mình hạ gục tay súng dùng dao giỏi nhất của Igor, lại còn bẻ gãy tay thằng Mười Tèo," Danh Sáng cất giọng thâm trầm, nụ cười nửa miệng hiểm độc hiện lên trên khuôn mặt xương xẩu. "Khưu Phong, năng lực thực chiến của mày quả danh bất hư truyền. Tao đã xem qua hiện trường ngoài bến tàu. Đòn bẻ khớp tay và cú đá quét của mày... nó sạch sẽ và chính xác đến mức tao cứ ngỡ mày là một thằng lính đặc nhiệm biên phòng được huấn luyện chính quy, chứ không phải một tên sát thủ tự do mưu sinh bằng máu."
Lời nói của Danh Sáng như một gọng kìm vô hình siết chặt lấy hệ thần kinh của Việt. Đây chính là cấp độ năng lực của một chuyên gia tâm lý chiến sừng sỏ. Danh Sáng đang nghi ngờ thân phận thật của anh. Gã đang dùng những lời khen ngợi để gài bẫy, quan sát từng phản xạ nhỏ nhất của đồng tử và nhịp thở của Việt.
Việt cảm nhận được cơn đau buốt thấu xương từ hai chiếc xương sườn thứ năm và thứ sáu bị rạn nứt bên ngực trái. Mỗi hơi thở của anh lúc này đều mang theo vị rỉ sắt nồng nặc của máu tươi trào ngược. Vết rách mười lăm centimet trên bả vai trái đang liên tục rỉ máu ấm, khiến cánh tay trái của anh tê dại hoàn toàn. Nhưng Việt biết, anh không được phép lộ ra bất kỳ sự yếu đuối hay phản xạ phòng ngự chính quy nào.
Anh chậm rãi thọc tay phải vào túi áo ngực, lấy ra chiếc bật lửa Zippo rỉ sét khắc hình sói cô độc. Việt dùng ngón cái bật nắp, tiếng "tách" thanh giòn đặc trưng vang lên giữa không gian tĩnh lặng của nhà xưởng bỏ hoang. Anh quẹt bánh xe lửa, ngọn lửa vàng cam bùng lên, soi rõ ánh mắt vô cảm, lạnh tanh như tro tàn của anh. Việt châm một điếu thuốc lá rẻ tiền, rít một hơi sâu, để làn khói trắng che khuất bớt khuôn mặt mình.
"Đặc nhiệm biên phòng?" Việt cất giọng trầm khàn, rách nát như tiếng xích sắt kéo lê trên nền xi măng, nụ cười nhạt đầy khinh bỉ hiện lên nơi khóe miệng. "Sáng đại ca đề cao tao quá rồi. Nếu tao là đặc nhiệm chính quy, tao đã có lương hưu và một cái thẻ ngành để đi hù dọa dân lành, chứ không phải vác xác đi đâm thuê chém mướn để kiếm từng đồng tiền lẻ của mày. Đòn bẻ khớp tay đó là tao học được từ mấy thằng đại ca trong tù sòng bạc Koh Thom. Ở biên giới này, muốn giữ được cái đầu trên cổ thì phải biết ra tay nhanh hơn thằng khác một phần mười giây. Thế thôi."
Việt phun ra một vòng khói thuốc, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt Danh Sáng, không một chút dao động. Sự im lặng kéo dài giữa hai người tạo nên một áp lực tâm lý nghẹt thở. Yara đứng bên cạnh, đôi mắt sâu hoắm của cô ta vẫn không rời khỏi ngực trái của Việt – nơi tấm thép chống đạn giấu trong áo khoác vừa đỡ một phát đạn súng săn trực diện.
Danh Sáng nhìn chằm chằm vào chiếc bật lửa Zippo trên tay Việt, rồi gật đầu khẽ, nụ cười hiểm độc càng rộng hơn: "Được. Bản lĩnh lắm. Tao thích những kẻ thực dụng và lạnh lùng như mày. Nhưng Hắc Sa không nuôi những kẻ chỉ biết nói suông. Mày muốn thâm nhập sâu vào ban lãnh đạo, muốn có được lòng tin tuyệt đối của Tư Búa và tao, thì mày phải ký vào một bản khế ước."
"Khế ước gì?" Việt lạnh lùng hỏi, ngón tay phải khẽ miết lên vỏ đồng rỉ sét của chiếc bật lửa.
Danh Sáng đột ngột quay người, dùng mũi giày tây thô bạo đạp mạnh vào đầu Mười Tèo, khiến gã ác bá ngã nhào ra đất, miệng ngậm đầy bụi trấu cát bẩn.
"Thằng Mười Tèo này là tay sai của tao, nhưng nó dám ngầm liên minh với băng nhóm đối thủ Nga-Việt để tổ chức cuộc phục kích này nhằm vào mày. Nó đã vi phạm vào luật rừng tối cao của Hắc Sa: phản bội đồng bọn vì lợi ích riêng. Theo luật 'khế ước bùn lầy', kẻ phản bội phải bị dìm sông bằng đá neo."
Danh Sáng thò tay vào thắt lưng, rút khẩu súng ngắn Colt 45 mạ bạc khắc hình đầu lâu ra. Gã không chĩa súng vào Mười Tèo, mà xoay báng súng, chìa thẳng về phía Việt. Ánh mắt gã lóe lên một tia sáng tàn khốc tột cùng.
"Nhưng đêm nay, tao muốn phá lệ. Tao muốn chính tay mày – Khưu Phong – thực hiện bản án này. Dùng khẩu súng ngắn K59 của mày đi. Nổ súng kết liễu thằng Mười Tèo ngay tại chỗ. Cho tao thấy bàn tay mày nhuộm đỏ máu của kẻ phản bội. Đó chính là khế ước bằng máu để mày chính thức bước vào Hắc Sa. Nếu mày từ chối, hoặc nếu tao thấy bàn tay mày run rẩy dù chỉ một milimet..."
Danh Sáng dừng lại, họng súng của bốn tay súng tuần tra phía sau đồng loạt nâng lên, chĩa thẳng vào lồng ngực Việt.
"...Thì đêm nay, nhà máy xay lúa này sẽ là mồ chôn của cả mày lẫn thằng Mười Tèo."
Một bầu không khí chết chóc bao trùm toàn bộ nhà xưởng bỏ hoang. Tiếng gió rít qua mái tôn rỉ sét nghe như tiếng khóc than của những linh hồn đã khuất dưới dòng sông biên giới. Việt đứng lặng trong bóng tối, điếu thuốc lá trên môi cháy đỏ rực rồi tàn dần.
Lương tâm của một người cảnh sát chìm, một chiến sĩ công lý biên phòng đang gào thét dữ dội bên trong anh. Anh không thể giết người. Mười Tèo dù là một tên ác bá, một kẻ tội đồ buôn lậu tàn tạ, nhưng gã vẫn là một công dân, một nhân chứng sống cần phải được đưa ra trước vành móng ngựa của pháp luật. Nếu Việt bóp cò kết liễu gã đêm nay để giữ vỏ bọc, anh sẽ chính thức bước qua ranh giới đỏ đạo đức cuối cùng, tự biến mình thành một con quỷ thực sự trong bóng tối tội ác.
Nhưng nếu anh từ chối, Danh Sáng sẽ nổ súng ngay lập tức. Chiến dịch chìm thâm nhập Hắc Sa của anh sẽ sụp đổ, cái chết của người đồng đội quá cố Trần Anh Tuấn sẽ trở nên vô ích, và anh sẽ chết như một kẻ vô danh phản bội trong lòng đầm lầy vùng biên.
Việt nhìn xuống Mười Tèo đang quỳ lạy, khóc lóc thảm thiết dưới đất. Máu từ bàn tay rách nát của gã hòa cùng bùn đất tạo thành một màu đỏ thẫm kinh tởm trên nền xi măng.
*Tao phải tìm ra một khe hở sinh tử trong trận đấu trí này. Một cú feint chiến thuật.* Việt suy nghĩ cực nhanh, bộ não đặc nhiệm của anh phân tích mọi chi tiết xung quanh trong vòng một phần mười giây.
Anh quan sát thấy phía sau Mười Tèo khoảng hai mét là một khoảng sàn xi măng đã bị sụp đổ, để lộ dòng nước lũ sông Hậu đang chảy xiết cuồn cuộn bên dưới nhà máy xay lúa. Đêm mưa bão lớn vừa qua đã làm nước sông dâng cao đột ngột, dòng chảy cực mạnh mang theo vô số rác thải và mảng lục bình trôi nổi. Đó là môi trường hoàn hảo để giấu xác giả.
Nếu anh có thể thực hiện một phát bắn sượt qua vành tai hoặc phần mềm của Mười Tèo để tạo ra một lượng máu phun trào lớn, đồng thời dùng lực chân đạp mạnh đẩy gã rơi xuống dòng nước lũ xiết bên dưới... Mười Tèo sẽ biến mất dưới dòng sông tối tăm. Dưới dòng nước xiết chảy mạnh như thế này, Danh Sáng và Yara sẽ không thể kiểm tra trực tiếp xác chết ngay lập tức, và họ sẽ tin rằng Mười Tèo đã bị hạ sát và bị dòng sông nuốt chửng.
Nhưng đòn bẩy chiến thuật này đòi hỏi một độ chính xác tuyệt đối đến từng milimet. Nếu góc bắn lệch đi một phần mười độ, viên đạn 9x18mm của súng K59 sẽ găm thẳng vào sọ Mười Tèo, hoặc nếu lực đạp không đủ mạnh, gã sẽ không rơi trúng dòng sông mà đập vào bệ đá bên dưới vỡ đầu.
Đặc biệt, bả vai trái của Việt đang bị rách cơ vai nghiêm trọng, lực giật của khẩu súng ngắn K59 khi nổ đạn sẽ tác động trực tiếp vào bả vai chấn thương, gây ra một cơn đau thấu xương có thể làm lệch đường đạn của anh ngay thời điểm bóp cò sinh tử.
Việt chậm rãi thọc tay ra sau nẹp thắt lưng da, rút khẩu súng ngắn Makarov K59 tiêu chuẩn ra. Khẩu súng có số seri đã bị mài nhẵn bằng axit lạnh ngắt, báng súng bám đầy mồ hôi lạnh của Việt.
Yara đứng từ xa, tay đặt trên đốc dao găm bọc thép, đôi mắt sâu hoắm của cô ta co thắt lại, quan sát từng phản xạ nhỏ nhất của đồng tử và cơ bắp vai của Việt.
Việt cắn chặt răng đến bật máu để ép cơ thể vượt qua cơn đau đớn tột cùng của xương sườn bị gãy, cố gắng giữ cho cánh tay phải bám súng không bị run rẩy.
Việt từ từ nâng khẩu súng ngắn K59 lên, ngón trỏ siết nhẹ vào cò súng hướng thẳng về phía đầu Mười Tèo đang quỳ lạy.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!