Con Mồi Lộ Diện
Tiếng gõ cửa gỗ mục của Lộc Cò vang lên khô khốc, gõ thẳng vào hệ thần kinh đang căng như dây đàn của Lê Quốc Việt. Bên ngoài cabin, tiếng mưa bão đã ngớt, chỉ còn tiếng nước sông Hậu vỗ oàm oạp vào mạn xà lan rỉ sét. Việt nhanh tay giấu chiếc dao bấm đặc nhiệm vào nẹp thắt lưng da phía sau, điều chỉnh lại hơi thở. Hạt muối ngậm dưới lưỡi đã tan hết, để lại một vị mặn chát bỏng rát nơi cuống họng. Anh bước lại gần cửa, dùng bàn tay phải đang rỉ máu tươi từ vết rách mu bàn tay nắm chặt lấy chốt cửa gỗ, thô bạo giật mạnh.
"Mày gõ cái gì? Đòi hòm à?" Việt cất giọng trầm khàn, rách nát đặc trưng của Khưu Phong, rống thẳng vào mặt Lộc Cò.
Lộc Cò đứng dưới ánh đèn bão mờ ảo, chiếc áo khoác gió màu đen xám sũng nước dán chặt vào thân hình gầy nhom. Bàn tay phải của gã vẫn đút sâu trong túi áo, nơi họng súng ngắn Colt 45 giảm thanh đang chĩa thẳng vào lồng ngực Việt. Đôi mắt ti hí của Lộc Cò quét nhanh qua mu bàn tay phải đang rỉ máu của Việt, rồi nhìn vào vệt máu tươi loang lổ trên sàn cát boong xà lan. Bên trong cabin, chiếc radio National vẫn đang rè rách phát vở cải lương "Đời Cô Lựu" ở âm lượng lớn, tạo ra một dải âm thanh hỗn loạn át đi mọi tiếng động cơ học.
Lộc Cò khẽ nhếch mép, rút bàn tay khỏi túi áo nhưng vẫn giữ tư thế cảnh giác: "Khưu Phong đại ca nóng tính quá. Sáng đại ca nghe nói anh vừa 'làm thịt' nhóm Mười Tèo ngoài bến tàu nên sai tôi qua xem thế nào. Đại ca không sao chứ?"
"Một lũ chó hoang," Việt phun một bãi nước bọt lẫn máu xuống sông, giọng đầy khinh bỉ. "Thằng Mười Tèo cậy đông người định cướp bến phế liệu của tao. Tao bẻ gãy khớp tay nó rồi ném xuống sông. Mày về bảo với Danh Sáng, muốn thử tài tao thì cử đứa nào ra hồn một chút, đừng cử lũ giang hồ vặt vẹo làm bẩn xà lan của tao."
Lộc Cò quan sát kỹ lưỡng phản xạ đồng tử của Việt. Sự thô lỗ, cộc cằn và bất cần của Việt hoàn toàn trùng khớp với hồ sơ tâm lý của sát thủ Khưu Phong thật. Vết rách rỉ máu trên mu bàn tay phải và bả vai trái hơi lệch đi vì đau đớn càng củng cố thêm tính chân thực của trận hỗn chiến vừa diễn ra.
"Sáng đại ca không có ý đó," Lộc Cò hạ giọng, đưa mắt nhìn quanh cabin một lượt trước khi nói tiếp. "Đại ca có lệnh khẩn. Có một lô phế liệu và 'hàng' đặc biệt vừa về đến nhà máy xay lúa bỏ hoang ven kênh Chợ Mới. Sáng đại ca muốn anh trực tiếp đến đó kiểm tra và áp tải về xưởng vỏ lãi ngay trong đêm nay. Đi một mình, không mang theo đàn em."
Việt nhíu mày. Lông mày trái có vết sẹo nhỏ khẽ giật lên. Nhà máy xay lúa bỏ hoang ven kênh Chợ Mới nằm ở một khu vực biệt lập, bao quanh bởi rặng bần rậm rạp và đầm lầy, cách chợ nổi hơn năm cây số. Đây là địa bàn hẻo lánh, rất dễ bố trí phục kích. Danh Sáng cử anh đi vào lúc nửa đêm, ngay sau trận hỗn chiến với Mười Tèo, chứng tỏ gã vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng anh, hoặc đây chính là một cái bẫy mới.
Nhưng Việt biết mình không thể từ chối. Từ chối đồng nghĩa với việc thừa nhận bản thân có sự đề phòng bất thường – điều mà một sát thủ khát tiền như Khưu Phong không bao giờ làm.
"Được, bảo Danh Sáng chuẩn bị sẵn tiền bồi dưỡng cho tao. Vai trái tao đang đau nhức bắn cả người đây," Việt cằn nhằn, thô bạo giật lấy chiếc áo khoác kaki rêu sờn cũ treo trên vách, khoác lên người rồi bước qua mặt Lộc Cò.
Anh không biết rằng, ngay khi anh quay lưng đi, Lộc Cò đã khẽ chạm vào chiếc máy nghe trộm siêu nhỏ giấu trong khe nứt vách gỗ cabin, nở một nụ cười hiểm độc.
***
Nửa tiếng sau, Việt có mặt tại nhà máy xay lúa bỏ hoang ven kênh Chợ Mới. Cơn mưa giông đã dứt hẳn, để lại một màn sương mù ẩm ướt, dày đặc bao phủ khắp rặng bần. Nhà máy xay lúa cũ kỹ hiện ra như một bóng ma khổng lồ bằng tôn rỉ sét, mái ngói vỡ nát tiêu điều, nằm im lìm bên mép nước đục ngầu của con kênh nhỏ.
Việt tắt máy chiếc vỏ lãi, neo xuồng vào một gốc bần mục rồi đi bộ lên bờ. Bả vai trái của anh đau nhức dữ dội theo từng bước đi, cơ vai co rút lại do ngấm nước lạnh từ trận bão trước. Cơn sốt nhẹ bắt đầu hành hạ thể xác, khiến đầu óc anh có lúc mông lung, nhưng bản năng của một trinh sát đặc nhiệm biên phòng cũ buộc anh phải giữ vững sự tỉnh táo tối đa.
Anh thọc hai tay vào túi áo khoác kaki rêu. Bàn tay phải chạm vào đốc chiếc dao bấm đặc nhiệm giấu dọc tay áo, còn lồng ngực trái áp sát vào tấm thép chống đạn mỏng 4mm do Ba Đen gia công giấu bên trong lớp lót áo. Đây là bùa hộ mệnh duy nhất của anh đêm nay. Khẩu súng ngắn Makarov K59 tiêu chuẩn đã bị anh giấu kỹ dưới gầm ghế lái vỏ lãi bọc thép ngoài bến sông. Anh tuyệt đối không được phép sử dụng vũ khí quân dụng chính quy của cảnh sát trong một phi vụ chưa rõ ràng như thế này; nếu để lại vỏ đạn 9x18mm tại hiện trường, Trần Thế và Danh Sáng sẽ lập tức nhận diện ra thân phận nội gián của anh.
Việt bước qua cánh cửa sắt rỉ sét của nhà máy xay lúa. Không gian bên trong tối tăm, nồng nặc mùi trấu mục, ẩm mốc và rỉ sắt. Những chiếc máy xay lúa khổng lồ thời xưa đứng im lìm như những quái thú bằng thép trong bóng tối. Chỉ có ánh sáng mờ nhạt của ánh trăng non lách qua các lỗ thủng trên mái tôn hắt xuống nền xi măng đầy cát bụi.
"Có ai ở đây không?" Việt cất giọng trầm khàn hỏi lớn, tiếng vọng va đập vào các vách tôn rỉ sét vang lên đầy quỷ dị.
Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa sắt và tiếng chuột chạy sột soạt trong các đống trấu mục.
Việt nhắm mắt lại trong vòng hai giây, kích hoạt kỹ năng thính giác định vị. Anh phân tích độ trễ của âm thanh gió để xác định cấu trúc không gian xung quanh. Bất ngờ, tai trái của anh bắt được một tiếng động cực nhỏ – tiếng ma sát của vải kaki bọc da cọ xát vào cạnh sắt của máy xay.
Có kẻ đang ẩn nấp.
Ngay lập tức, một luồng gió lạnh buốt ập đến từ phía sau cột bê tông bên trái.
"Xoẹt!"
Một lưỡi dao găm Damascus sắc lẹm xé toạc màn sương, nhắm thẳng vào động mạch cổ của Việt mà đâm tới. Tốc độ ra đòn cực nhanh, dứt khoát và im lặng tuyệt đối – đây không phải là đòn đánh của đám côn đồ bến bãi, mà là kỹ năng ám sát của một sát thủ chuyên nghiệp thuộc cấp độ Hộ vệ thực chiến.
Việt bẻ người né tránh theo bản năng đặc nhiệm. Anh gập mạnh cổ về phía sau, lưỡi dao bấm lướt sát qua cằm anh trong vòng vài milimet, cắt đứt vài sợi râu lởm chởm. Kẻ tấn công xoay cổ tay cực nhanh, điều chỉnh quỹ đạo dao bấm chém ngang một đường vòng cung hướng vào ngực Việt.
Việt lùi lại một bước, ánh trăng mờ soi rõ khuôn mặt kẻ tấn công: đó là Hùng Sẹo, tay súng bắn thuê khét tiếng của băng nhóm đối thủ Nga-Việt dưới quyền Igor Ivanov. Khuôn mặt gầy gò có vết sẹo bỏng lớn bên má phải của hắn co giật đầy điên dại rực lửa, đôi tay đeo găng da đen cầm lăm lăm con dao bấm quân dụng Damascus sáng loáng.
"Khưu Phong! Đêm nay tao sẽ lấy cái đầu của mày để dâng lên Igor đại ca!" Hùng Sẹo rít lên qua kẽ răng, lao vào tấn công dồn dập.
Việt phải liên tục lách người tránh né các đường dao hiểm hóc của Hùng Sẹo. Khớp vai trái đau nhức khiến tốc độ di chuyển của anh bị giảm sút rõ rệt, cánh tay trái gần như không thể nhấc lên để đỡ đòn. Anh cố gắng lùi về phía cửa sổ để tìm lối thoát hiểm, nhưng khi chạm lưng vào khung cửa, anh phát hiện ra các thanh sắt cửa sổ đã bị đóng đinh cố định bằng các tấm gỗ dày từ trước.
Đường lui đã bị khóa chết.
Đúng lúc đó, từ phía sau đống bao tải trấu góc nhà máy, một bóng người mập mạp bước ra dưới ánh trăng. Đó là Mười Tèo. Cánh tay phải của gã vẫn quấn băng gạc trắng toát, nhưng tay trái của gã đang cầm lăm lăm một khẩu súng săn bắn đạn hoa cải nạp sẵn đạn.
"Thằng chó Khưu Phong! Mày bẻ gãy tay tao, đêm nay tao sẽ cho mày nát thây!" Mười Tèo gầm lên điên cuồng, nâng khẩu súng săn bằng một tay còn lại, chĩa thẳng vào ngực trái của Việt ở cự ly chưa đầy bốn mét.
"Đoành!"
Tiếng nổ chói tai của súng săn vang dội khắp nhà xưởng bỏ hoang, xé toạc màn đêm tĩnh lặng. Lực quán tính của phát đạn bắn trực diện cực mạnh hất văng thân hình gầy gò của Việt về phía sau, đập mạnh vào bức vách tôn rỉ sét.
Một cơn đau đớn kinh hoàng bùng phát từ lồng ngực trái của Việt, lan tỏa ra khắp toàn thân như một dòng điện cao thế. Tấm thép chống đạn mỏng 4mm giấu trong túi áo khoác kaki rêu đã hấp thụ toàn bộ lực xuyên phá của chùm đạn chì, ngăn không cho chúng găm vào tim anh. Nhưng lực chấn động động năng quá lớn từ phát bắn cự ly gần đã bẻ gãy xương sườn thứ năm và thứ sáu bên ngực trái của anh.
"Khục!"
Việt ngã quỵ xuống nền xi măng đầy bụi trấu, lồng ngực nghẹn đặc không thể hít thở. Phế nang của anh như bị bóp nghẹt vỡ vụn, vị rỉ sắt nồng nặc của máu tươi trào ngược lên cuống họng, phun ra ngoài khóe miệng. Thể lực của anh lập tức suy giảm nghiêm trọng, mắt nổ đom đóm, hai tai ù đi do chấn động của tiếng súng vang vọng vách tôn.
"Ha ha! Nó chết rồi! Thằng chó Khưu Phong chết rồi!" Mười Tèo cười rú lên đầy đắc thắng, tay run rẩy định nạp thêm đạn vào súng săn.
Hùng Sẹo lạnh lùng bước lại gần, ánh mắt điên dại nhìn vào thân hình đang co quắp của Việt: "Để tao bồi thêm cho nó một dao. Sát thủ khét tiếng vùng biên mà dễ chết thế này sao?"
Hùng Sẹo áp sát, dùng kỹ thuật đâm dao bấm tốc độ cao từ trên xuống, nhắm thẳng vào bả vai trái đang chấn thương của Việt để khóa chặt di động của anh.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Việt cắn chặt răng đến bật máu để ép cơ thể vượt qua cơn đau đớn tột cùng của xương sườn bị gãy. Anh bẻ người sang một bên trên nền đất trơn trượt. Lưỡi dao bấm Damascus của Hùng Sẹo đâm hụt xuống sàn xi măng tạo ra những tia lửa nhỏ, nhưng đường dao lướt ngược lại đã cắt đứt một đường sâu dài mười lăm centimet trên bả vai trái của Việt.
"Xoẹt!"
Máu tươi phun trào xối xả, thấm đẫm chiếc áo khoác kaki rêu sờn cũ. Cơn đau từ vết rách vai trái chồng chéo lên cơn đau rạn xương sườn khiến hệ thần kinh của Việt suýt chút nữa rơi vào trạng thái chết lâm sàng vì sốc đau. Nhưng ý chí của một chiến sĩ công lý, món nợ máu của người đồng đội quá cố Trần Anh Tuấn đã giữ cho ngón tay anh không bị buông lỏng.
Việt dùng bàn tay phải đang rỉ máu tươi bám chặt lấy một thanh sắt rỉ sét dài khoảng một mét nằm lăn lóc trên sàn nhà máy.
*Đối phương tưởng tao đã chết sau phát súng săn. Đó là sai lầm lớn nhất của tụi mày.* Việt nghĩ thầm, ánh mắt sắc sảo lóe lên tia sáng lạnh lẽo của một con sói cô độc bị dồn vào chân tường.
Anh nín thở, dồn toàn bộ lực lượng còn lại vào cánh tay phải, quét mạnh thanh sắt rỉ sét tạo thành một đường vòng cung tầm thấp cực mạnh.
"Keng!"
Thanh sắt va đập mạnh vào lưỡi dao bấm của Hùng Sẹo, lực chấn động cơ học cực mạnh khiến con dao găm Damascus văng khỏi tay gã sát thủ, cắm phập vào vách gỗ phía sau. Hùng Sẹo trợn tròn mắt kinh ngạc trước sức mạnh bộc phát điên cuồng của một kẻ tưởng chừng đã phế vị.
Việt không dừng lại. Anh chống thanh sắt xuống sàn lấy điểm tựa, bật người dậy bằng chân phải, tung một cú đá quét dứt khoát bằng gót chân vào khớp gối của Hùng Sẹo. Tiếng xương khớp va đập kêu "khục", Hùng Sẹo mất thăng bằng ngã quỵ xuống sàn.
Cùng lúc đó, Mười Tèo vừa nạp xong viên đạn súng săn thứ hai, định chĩa súng vào đầu Việt. Việt nghiêng đầu phán đoán hướng đạn qua tiếng lạch cạch của búa gõ súng săn, anh lao tới như một bóng ma đường thủy, dùng đầu nhọn của thanh sắt rỉ sét đâm mạnh vào cổ tay trái đang cầm súng của Mười Tèo.
"Phập!"
Thanh sắt rỉ sét xuyên thấu qua lòng bàn tay Mười Tèo, găm chặt gã vào chiếc máy xay lúa bằng gỗ phía sau. Mười Tèo rú lên một tiếng đau đớn kinh hoàng, khẩu súng săn tuột khỏi tay rơi xuống sàn nhà máy.
Việt quay sang Hùng Sẹo. Gã sát thủ dùng dao đang lết lùi lại để nhặt lại con dao găm Damascus. Việt không cho gã cơ hội. Anh lao tới, dùng cùi chỏ phải giáng một đòn CQB đặc nhiệm cực mạnh vào thái dương của Hùng Sẹo, khiến gã đổ gục xuống sàn, máu tai rỉ ra, bất tỉnh nhân sự.
Mười Tèo nhìn thấy Hùng Sẹo bị hạ gục nhanh chóng, còn bàn tay mình đang bị găm chặt rỉ máu thì hoảng sợ tột độ. Gã dùng hết sức lực còn lại giật mạnh tay ra khỏi thanh sắt, chấp nhận rách nát lòng bàn tay, rồi ôm vết thương đẫm máu tháo chạy toán loạn ra phía cửa sau nhà máy, không dám ngoái đầu nhìn lại.
Việt đứng lặng giữa nhà xưởng rực lửa mờ ảo của ánh trăng. Thanh sắt rỉ sét trên tay anh nhỏ giọt máu tươi xuống sàn xi măng bụi bặm. Lồng ngực trái của anh đau nhói dữ dội theo từng nhịp thở ngắn, máu từ vết rách bả vai trái dài 15cm chảy xối xả nhuộm đỏ nửa thân người áo khoác kaki rêu. Anh kiệt sức hoàn toàn, đầu gối run rẩy suýt quỵ xuống.
*Tao phải rút lui ngay... Danh Sáng chắc chắn đang đến.* Việt tự nhủ, tay bám vào cạnh máy xay lúa để giữ thăng bằng.
Đột nhiên, từ phía đống đổ nát sau gáy anh, Hùng Sẹo – kẻ vừa bị đánh chấn thương thái dương – bất ngờ gượng dậy bằng một chút tàn lực cuối cùng. Khuôn mặt đầy máu của gã co giật điên dại, tay cầm con dao bấm Damascus dự phòng giấu dọc bắp chân, lao thẳng về phía Việt với một cú đâm liều chết.
Việt không còn đủ thể lực để né tránh hoàn toàn. Anh chỉ kịp nghiêng cổ sang bên phải.
Lưỡi dao bấm sắc lẹm của Hùng Sẹo lướt sát qua cổ họng Việt, để lại một vệt máu dài rỉ ra trên da cổ nóng bỏng.
Ngay trong khoảnh khắc sinh tử ấy, ánh đèn pha công suất lớn từ chiếc xe bán tải địa hình của Danh Sáng bất ngờ quét thẳng qua khung cửa sắt vỡ nát của nhà máy xay lúa, rọi sáng rực toàn bộ hiện trường đẫm máu. Tiếng còi xe rú vang dội hòa cùng tiếng bước chân lộc cộc của hàng chục tay súng Hắc Sa đang ập vào cửa nhà xưởng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!