Nhạc nềnRetroRPG_Battle2

Rạn Nứt Đầu Tiên

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sợi xích sắt bọc gai quật mạnh xé toạc màn mưa hướng thẳng vào lồng ngực Việt. Tiếng rít xé gió của kim loại nặng nề càn quét qua không gian chật hẹp trên boong xà lan rỉ sét, mang theo mùi tanh nồng của nước sông Hậu và sát khí lạnh lẽo của một gã ác bá đang bị dồn vào đường cùng danh dự. Mười Tèo gầm lên, bắp tay mập mạp của gã cuồn cuộn sức mạnh thô bạo, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vào cú quật quyết định.


Việt không lùi. Đôi chân trần của anh bám chặt vào bãi cát mịn lẫn dầu nhớt trên boong tàu – điểm tựa chiến thuật mà anh đã chủ động thiết lập từ trước. Trong bóng tối của cơn giông, bả vai trái của anh đau nhói như có hàng ngàn mũi kim châm, di chứng từ cú đỡ thanh sắt xoắn của tên tay sai trước đó đang giật lên từng cơn tê dại. Lực cánh tay trái của Việt đã giảm đi ít nhất hai mươi phần trăm. Nếu anh dùng chiếc xẻng xúc cát cũ để đỡ trực diện cú quật xích này, lưỡi xẻng rỉ sét chắc chắn sẽ vỡ nát, và lực chấn động sẽ đánh phế hoàn toàn khớp vai đang tổn thương của anh.


Anh cần một đòn feint – cú nhử chiến thuật.


Việt chủ động nghiêng người sang bên phải nửa bước, cố tình lộ ra khoảng trống sườn trái như thể anh đang mất thăng bằng do trơn trượt. Mười Tèo lập tức sập bẫy. Gã rống lên một tiếng đắc thắng, hơi xoay cổ tay để điều chỉnh quỹ đạo sợi xích sắt, hướng lưỡi gai nhọn hoen gỉ thẳng vào bả vai trái đang đau nhói của Việt.


Nhưng ngay khi mắt xích đầu tiên chuẩn bị chạm vào lớp áo khoác kaki rêu sờn cũ, Việt đột ngột hạ thấp trọng tâm. Anh bẻ người gập xuống một góc bốn mươi lăm độ, một động tác đòi hỏi sự dẻo dai cực hạn của cơ đùi và cột sống mà chỉ những trinh sát đặc nhiệm biên phòng được rèn luyện thực địa lâu năm mới có thể thực hiện một cách nhịp nhàng dưới trời mưa bão.


"Vút!"


Sợi xích sắt bọc gai quật hụt, lướt sát sạt qua lưng áo Việt, xé rách một mảng vải mỏng nhưng không chạm vào da thịt. Theo quán tính của lực quật nặng nề, sợi xích lao thẳng về phía trước. Việt nhắm thẳng hướng di chuyển của sợi xích, dùng chiếc xẻng cát gạt mạnh vào đoạn xích giữa, điều hướng nó quấn chặt lấy cột bích neo bằng thép đặc nhô lên ở góc boong xà lan.


"Keng! Keng! Keng!"


Tiếng kim loại va đập liên hoàn chói tai vang lên giữa tiếng sấm rền. Sợi xích sắt bọc gai nhọn quấn chặt ba vòng quanh cột bích thép dưới lực quán tính cực mạnh của Mười Tèo. Gã ác bá giật mạnh tay hòng thu xích lại, nhưng những lưỡi gai nhọn hoắt đã găm chặt vào các vết rỉ sét sâu trên thân cột bích, khóa chết vũ khí của gã tại chỗ.


"Mẹ kiếp!" Mười Tèo trợn ngược mắt, ra sức kéo ghì sợi xích bằng cả hai tay, khuôn mặt béo mập đỏ bừng lên vì tức giận và hoảng hốt.


Việt không cho gã cơ hội sửa sai. Lợi dụng lúc Mười Tèo đang dồn hết lực kéo về phía sau, Việt buông chiếc xẻng cát, lướt nhanh trên sàn cát mịn như một bóng ma đường thủy. Anh áp sát cự ly gần trong vòng một bước chân – khoảng cách hoàn hảo để triển khai kỹ thuật cận chiến CQB đặc nhiệm. Bàn tay phải đang rỉ máu tươi từ vết rách mu bàn tay vươn ra, chộp chặt lấy cổ tay phải của Mười Tèo.


Việt dùng ngón cái tay phải ấn mạnh vào điểm huyệt cực hạn nằm giữa khe xương cổ tay của gã ác bá, đồng thời dùng tay trái xoay quặt cẳng tay gã ngược chiều kim đồng hồ một góc chín mươi độ.


"Rắc!"


Một tiếng rạn xương khô khốc bị nuốt chửng bởi tiếng sấm sét trên trời. Mười Tèo rú lên một tiếng thảm thiết, khớp cổ tay phải của gã đã bị lệch hoàn toàn dưới đòn khóa khớp tàn tạ của Việt. Sợi xích sắt tuột khỏi bàn tay mềm nhũn của gã rơi xuống sàn tàu. Việt không dừng lại, anh bồi thêm một cú lên gối phải dứt khoát vào đùi trong của Mười Tèo, triệt tiêu khả năng thăng bằng của gã.


Thân hình đồ sộ nặng gần một tạ của gã ác bá chợ nổi đổ sụp xuống boong xà lan trơn trượt, run rẩy trong vũng nước mưa loang lổ máu tươi và dầu nhớt. Ba tên đàn em nằm co quắp xung quanh nhìn đại ca của mình bị hạ gục một cách tàn nhẫn thì mặt mày xám xịt, không một tên nào dám thở mạnh.


Việt đứng sừng sững dưới cơn mưa xối xả. Anh cúi xuống, nhặt chiếc bật lửa Zippo rỉ sét khắc hình sói cô độc rơi ra từ túi áo ngực trong lúc chiến đấu. Tiếng mở nắp "tách" thanh giòn vang lên khẽ khàng nhưng sắc lạnh. Anh quẹt bánh xe lửa, ánh lửa vàng cam nhỏ nhoi bùng lên dưới sự che chắn của bàn tay rỉ máu, soi rõ đôi mắt một mí sắc lạnh không một chút dao động của anh.


"Năm triệu đồng của tụi mày, tao mua mạng của tụi mày đêm nay. Cút khỏi bến của tao, trước khi tao đổi ý muốn rã xác tụi mày ra bán phế liệu," Việt cất giọng trầm khàn, rách nát đặc trưng của Khưu Phong. Hạt muối ngậm dưới lưỡi đã tan hết, để lại một vị mặn chát bỏng rát nơi cuống họng, khiến giọng nói của anh càng thêm phần âm u, quỷ dị.


Mười Tèo ôm cánh tay phải gãy nát, vừa lết lùi ra phía ghe máy vừa run rẩy gật đầu. Gã và đám đàn em nhếch nhác dìu nhau leo xuống ghe, nổ máy tháo chạy toán loạn vào màn đêm giông bão của sông Hậu, không dám ngoái đầu nhìn lại dù chỉ một lần.


Việt đứng lặng nhìn chiếc ghe máy khuất dần sau rặng bần tối tăm. Khi không gian chỉ còn lại tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái tôn mục, anh mới khẽ buông lỏng cơ thể. Cơn đau nhói từ bả vai trái giật lên dữ dội khiến anh suýt quỵ xuống. Anh đưa bàn tay phải lên miệng, liếm nhẹ vệt máu tươi trên mu bàn tay rách da do lưỡi rựa quẹt trúng. Vết thương không sâu, nhưng dòng nước mưa bẩn pha dầu nhớt sông nước có nguy cơ gây nhiễm trùng cao. Anh cần phải sát trùng nó ngay lập tức.


Nhưng Việt biết, anh không có thời gian để nghỉ ngơi.


Trận chiến chợ nổi này chắc chắn sẽ truyền đến tai Danh Sáng trong vòng vài tiếng đồng hồ tới. Sự xuất hiện của một 'Khưu Phong' quá mức lợi hại, hạ gục nhanh gọn băng nhóm bảo kê bến tàu của Mười Tèo bằng kỹ năng chiến đấu đỉnh cao, sẽ kích hoạt bản năng đa nghi cực đoan của phó tướng Hắc Sa. Danh Sáng không bao giờ tin tưởng bất kỳ kẻ ngoại bang nào xuất hiện tại địa bàn của gã mà không có sự giám sát chặt chẽ.


Việt bước vào trong cabin tối tăm của xà lan, đóng chặt cửa gỗ mục để ngăn nước mưa hắt vào. Anh ngồi bệt xuống sàn tàu, dựa lưng vào vách gỗ rỉ sét, lồng ngực phập phồng thở dốc. Trong bóng tối tuyệt đối, anh đưa tay mò mẫm dưới ván sàn ngập mỡ máy, chạm vào chiếc túi nilon bọc kín chiếc máy phát sóng vô tuyến sóng ngắn quân dụng cũ RT-77.


Anh cần phải báo cáo tình hình khẩn cấp cho liên lạc viên Lâm Vĩnh về việc vỏ bọc của anh đang bị đe dọa nghiêm trọng bởi sự chú ý của Danh Sáng. Tần số sóng ngắn khẩn cấp 142.5 MHz là sợi dây cứu sinh duy nhất kết nối anh với thế giới ánh sáng của lực lượng cảnh sát chân chính. Nếu sợi dây này bị cắt đứt, anh sẽ thực sự biến thành một con sói cô độc bị bỏ rơi giữa bùn lầy tội ác vùng biên thùy.


Nhưng bản năng trinh sát đặc nhiệm được rèn luyện lâu năm đột ngột khiến Việt dừng tay.


Không khí bên trong cabin gỗ có gì đó không đúng.


Mùi gỗ mục ẩm ướt quen thuộc bị pha lẫn bởi một mùi hương cực kỳ mỏng manh – mùi nhựa thông và keo dán công nghiệp mới. Việt nhắm mắt lại, tập trung thính giác định vị tiếng mưa rơi bên ngoài vách gỗ để tìm kiếm sự bất thường trong cấu trúc cabin.


Anh mở chiếc bật lửa Zippo, đưa ngọn lửa nhỏ lại gần vách gỗ phía sau chiếc võng ngủ của mình. Dưới ánh lửa vàng bập bùng, Việt phát hiện ra một vết xước mới tinh dài khoảng hai centimet nằm ngay trên khe nứt của vách gỗ sồi cũ kỹ. Vết xước còn lộ ra lớp dăm gỗ màu sáng, chứng tỏ nó mới được tạo ra trong vòng vài tiếng đồng hồ qua, lúc anh đang ở ngoài boong đối phó với nhóm Mười Tèo.


Việt dùng ngón tay trỏ miết nhẹ vào khe nứt. Đầu ngón tay anh chạm phải một vật thể kim loại nhỏ xíu, cứng ngắc và có độ đàn hồi của một sợi anten siêu nhỏ.


Một chiếc máy nghe trộm siêu nhỏ (bug) được gài cắm tinh vi.


Tim Việt nảy lên một nhịp mạnh, nhưng khuôn mặt hốc hác của anh vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng vô cảm. Anh không giật chiếc máy nghe trộm ra. Một sát thủ giang hồ thô lỗ như Khưu Phong không thể có kỹ năng phát hiện thiết bị nghe lén công nghệ cao trong vòng vài giây. Nếu anh phá hủy nó ngay lập tức, Danh Sáng – kẻ đứng sau chỉ đạo đặt thiết bị này – sẽ lập tức khẳng định Khưu Phong là một trinh sát chìm được đào tạo nghiệp vụ an ninh chính quy.


Đây là đòn bẫy kỹ thuật thô sơ của Danh Sáng hòng bóc trần vỏ bọc của anh.


Việt thu ngón tay lại, thản nhiên quẹt lửa Zippo châm một điếu thuốc rêu sờn cũ. Anh hít một hơi thật sâu, để làn khói thuốc cay nồng lấp đầy buồng phổi đang đau nhức, rồi từ từ phả khói vào khe nứt vách gỗ nơi giấu chiếc máy nghe trộm.


Anh cần phải tạo ra một môi trường âm thanh ngoại phạm tự nhiên để che giấu mọi hành động của mình, đồng thời tương kế tựu kế đánh lừa kẻ đang lắng nghe ở đầu dây bên kia.


Việt đứng dậy, bước đến chiếc bàn gỗ xập xệ góc cabin. Anh bật chiếc radio National cũ kỹ – một vật dụng phế liệu mà anh nhặt được từ bãi rã xác tàu. Chiếc radio rè rè phát ra âm thanh rè rách của một vở cải lương miền Tây cổ: "Đời Cô Lựu". Tiếng đờn ca tài tử réo rắt hòa cùng tiếng mưa giông quật vào mái tôn tạo nên một dải âm thanh hỗn loạn, có tần số dao động cực lớn.


Đây là kỹ thuật gây nhiễu âm cơ học (acoustic masking). Tiếng cải lương ồn ào và tiếng mưa rơi sẽ tạo ra một bức tường âm thanh trắng (white noise), che giấu hoàn toàn những tiếng động cơ học nhỏ phát ra từ việc tháo lắp ván sàn hay gõ phím Morse của Việt dưới gầm cabin.


Chưa dừng lại ở đó, Việt cần phải diễn một vở kịch hoàn hảo trước mặt kẻ theo dõi.


Anh chủ động đá mạnh vào một chiếc thùng phuy sắt rỗng bên cạnh, tạo ra tiếng động vang dội chói tai hắt thẳng vào chiếc máy nghe lén. Việt cất giọng trầm khàn, giận dữ chửi bới một mình bằng những từ ngữ tục tĩu của giới giang hồ bến bãi:


"Mẹ kiếp thằng Mười Tèo! Đất của ông mà mày dám đến đòi tiền bãi à? Lần sau tao mà gặp lại, tao rã xác cái ghe máy của mày ra bán ve chai! Đau chết bà cái vai trái của tao rồi..."


Việt vừa lớn tiếng chửi bới, vừa cố tình đập vỡ một chiếc bát sành cũ xuống sàn tàu để tạo hiện trường một gã sát thủ đang giận dữ, đau đớn sau trận hỗn chiến bạo lực. Anh đóng vai một gã giang hồ thô lỗ, cục cằn, chỉ biết dùng bạo lực để giải quyết mâu thuẫn và hoàn toàn không có bất kỳ sự đề phòng kỹ thuật nào.


Trong lúc tiếng cải lương vẫn đang réo rắt phát ra từ chiếc radio National cũ, Việt nhanh nhẹn quỳ xuống sàn cabin. Đôi tay đầy vết chai sần của anh chuyển động với tốc độ và sự chính xác đáng kinh ngạc của một trinh sát đặc nhiệm. Anh cạy nhẹ tấm ván sàn ngập mỡ máy dưới gầm bàn gỗ, lôi chiếc túi nilon chứa máy phát sóng ngắn RT-77 ra ngoài.


Anh không thể sử dụng tần số sóng ngắn khẩn cấp 142.5 MHz để truyền tin Morse dài dòng lúc này. Thiết bị quét sóng tầm ngắn của Tiến Mập – chuyên gia theo dõi của Danh Sáng – có thể đang hoạt động ngoài rìa chợ nổi để dò tìm các nguồn phát sóng vô tuyến bất thường trong bán kính hai cây số quanh xà lan. Nếu Việt phát sóng liên tục quá hai phút, tần số 142.5 MHz sẽ bị định vị chính xác, và vỏ bọc của anh sẽ sụp đổ hoàn toàn.


Anh chỉ có thể sử dụng một mật hiệu cực ngắn – một tiếng gõ Morse duy nhất kéo dài không quá ba giây để cảnh báo Lâm Vĩnh về việc tần số vô tuyến có nguy cơ bị rò rỉ hoặc xà lan đang bị giám sát kỹ thuật.


Việt kết nối anten dây đồng dài mười mét vào máy phát RT-77. Anh luồn sợi dây đồng mỏng qua khe hở sàn tàu, thả trôi nó dưới dòng nước đục ngầu của sông Hậu. Nước sông phù sa dày đặc sẽ đóng vai trò như một lớp màng hấp thụ bớt bức xạ điện từ, làm giảm đáng kể khả năng bị phát hiện bởi các thiết bị quét sóng trên bờ.


Anh quay tay phát điện cơ học của máy RT-77 liên tục mười vòng để tích lũy năng lượng vào tụ điện chân không. Tiếng lạch cạch nhỏ của tay quay được che giấu hoàn hảo bởi tiếng đờn ca tài tử phát ra từ chiếc radio phía trên.


Việt đặt ngón trỏ tay phải lên phím gõ Morse bằng đồng rỉ sét. Cuống họng anh khô khốc, mồ hôi lạnh hòa cùng nước mưa từ mái tóc ngắn nhỏ giọt xuống báng súng ngắn Makarov dưới sàn.


Anh gõ một nhịp ngắn, một nhịp dài, rồi một nhịp ngắn khác.


"Tạch... Tè... Tạch..."


Mật hiệu Morse quy ước: "Sói chìm gặp nguy – Lưới bị rình rập."


Ngay khi nhịp gõ cuối cùng vừa dứt, Việt lập tức ngắt nguồn điện máy phát, tháo rời sợi dây anten đồng dưới nước sông và bọc kín chiếc RT-77 vào ba lớp bao nilon chống ẩm rồi giấu kỹ lại dưới ván sàn ngập mỡ máy. Toàn bộ quá trình diễn ra trong vòng đúng bốn mươi lăm giây – một kỷ lục thực chiến tuyệt đối.


Việt đứng dậy, lau sạch vệt mồ hôi lạnh trên trán. Anh bước lại gần chiếc radio National, vặn nhỏ âm lượng cải lương xuống một chút để lắng nghe động tĩnh bên ngoài. Cơn mưa giông ngoài sông Hậu bắt đầu ngớt dần, chỉ còn lại những tiếng rào rào nhỏ của hạt mưa rơi trên lá bần ven kênh.


Đột nhiên, một tiếng động cơ vỏ lãi hai thì công suất lớn vang lên từ phía hạ lưu bến tàu. Tiếng máy nổ êm, đều và dứt khoát – không phải tiếng máy nổ lọc cọc của ghe xuồng tiểu thương chợ nổi.


Đó là vỏ lãi tuần tra của Hắc Sa.


Việt tắt hẳn chiếc radio National. Anh lướt nhanh ra phía cửa cabin gỗ, áp tai vào khe hở để quan sát. Dưới ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn bão treo mạn thuyền, anh nhìn thấy một chiếc vỏ lãi bọc thép màu đen xám đang từ từ áp sát mạn xà lan rỉ sét của mình.


Bước lên boong tàu là một bóng người gầy nhom, mặc chiếc áo khoác gió màu đen xám sũng nước mưa. Gã di chuyển cực kỳ nhẹ nhàng, bước đi không phát ra tiếng động trên sàn sắt trơn trượt – một thói quen di chuyển đặc trưng của những kẻ chuyên bám đuôi rình mò.


Lộc "Cò" – tay súng trinh sát thân tín của phó tướng Danh Sáng.


Ánh mắt ti hí sắc lẹm của Lộc Cò quét qua đống phế liệu lộn xộn trên boong xà lan, dừng lại vài giây ở vệt máu tươi hòa cùng nước mưa chưa kịp trôi sạch trên sàn cát mịn, nơi Mười Tèo vừa ngã quỵ lúc nãy.


Gã từ từ tiến lại gần cửa cabin gỗ của Việt. Bàn tay phải của Lộc Cò đút sâu vào trong túi áo khoác gió, tay đặt hờ trên báng khẩu súng ngắn Colt 45 có gắn ống giảm thanh giấu kín.


Áp lực nghẹt thở bao trùm toàn bộ không gian cabin gỗ. Việt siết chặt đốc dao bấm đặc nhiệm giấu trong ống tay áo khoác kaki rêu, nín thở chờ đợi giây phút sinh tử quyết định vỏ bọc của mình trước mắt xích giám sát đầu tiên của Danh Sáng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!