Luật Rừng Chợ Nổi
Tiếng bước chân ẩm ướt nện xầm xập trên boong sắt rỉ sét của chiếc xà lan. Giữa màn đêm mịt mù của chợ nổi Long Xuyên, cơn mưa giông miền Tây mỗi lúc một nặng hạt, quật liên hồi vào mái tôn mục nát tạo nên những âm thanh hỗn loạn, chói tai. Việt đứng bất động trong góc tối của cabin. Toàn thân anh căng lên như một sợi dây đàn sắp đứt. Khẩu súng ngắn Makarov K59 rỉ sét đã được giấu kỹ dưới ván sàn ngập mỡ máy, nhưng bàn tay phải của anh – bàn tay vừa bị mài nhẵn các vết chai đặc nhiệm bằng đá san hô đỏ rát – đã tìm thấy đốc dao bấm đặc nhiệm giấu dọc theo ống tay áo khoác kaki rêu.
"Cộc. Cộc."
Tiếng gõ cửa gỗ thô bạo vang lên, cắt nát tiếng sấm rền vang từ phía chân trời biên giới.
"Khưu Phong! Thằng rác rưởi kia, có mồm thì mở cửa ra cho bố mày! Trốn trong xà lan rỉ ăn đất à?"
Giọng nói ồm ồm, sặc sụa mùi rượu đế rẻ tiền và tiếng khạc nhổ bừa bãi ngoài cửa không phải của Danh Sáng. Việt thở phào nhẹ nhõm trong kẽ răng, nhưng đôi lông mày trái có vết sẹo mới lành lại càng nhíu chặt. Đó là giọng của đám tay sai dưới quyền Mười Tèo – gã ác bá chuyên bảo kê bến tàu chợ nổi này. Việc giả danh sát thủ Khưu Phong mang lại cho Việt vỏ bọc hoàn hảo trước Hắc Sa, nhưng nó cũng đồng thời kéo theo những phiền toái giang hồ vặt vèo của một kẻ ngoại bang dám bén mảng đến vùng biên chiếm đất mưu sinh.
Việt đặt một hạt muối lớn dưới lưỡi, nuốt ngụm nước bọt mặn chát, bỏng rát để làm khản đặc thanh quản trước khi lên tiếng. Anh kéo nhẹ cánh cửa gỗ mục, để lộ một khe hở nhỏ đủ để ánh sáng mờ ảo từ ngọn đèn bão ngoài boong hắt vào khuôn mặt hốc hác, lạnh lùng của mình.
"Đêm hôm khuya khoắt, tụi mày tìm tao đòi quan tài à?"
Giọng nói của Việt phát ra trầm khàn, rách nát như tiếng xích sắt kéo lê trên nền xi măng, đúng hệt như giọng nói khét tiếng của Khưu Phong thật.
Phía ngoài cửa, ba gã thanh niên xăm trổ đầy mình, mặc áo ba lỗ sũng nước mưa đang đứng dàn hàng ngang. Kẻ dẫn đầu là một gã gầy nhom, mắt ti hí, tay cầm một khúc gậy gỗ mun chắc chắn. Gã nhìn Việt bằng ánh mắt khinh khỉnh, nhổ một bãi nước miếng đỏ lòm bã trầu xuống sàn tàu.
"Khưu Phong, bớt sủa giọng chó điên với tao. Đại ca Mười Tèo của tụi tao đã đánh tiếng từ tuần trước rồi. Mày về bến này thu mua phế liệu, rã xác tàu ba tuần nay mà chưa cúng một cắc tiền bãi nào cho ảnh. Hôm nay tụi tao tới thu nợ cả gốc lẫn lãi. Năm triệu đồng, không thiếu một xu!"
Việt đứng tựa lưng vào mép cửa, ánh mắt sắc lẹm lướt qua ba gã lính mới giang hồ này. Anh nhận thấy bắp thịt của chúng tuy săn chắc do lao động chân tay nhưng thế đứng lại lỏng lẻo, hoàn toàn không có kỹ thuật quân sự bài bản. Chúng chỉ là đám đàn em chèo vỏ lãi đi đòi nợ thuê bằng bản năng bạo lực hoang dã. Đối phó với hạng người này, một trinh sát đặc nhiệm như Việt chỉ cần không đầy mười giây để bẻ gãy khớp tay của cả ba tên.
Thế nhưng, ranh giới đạo đức của một cảnh sát chìm và áp lực giữ vững vỏ bọc sát thủ đang giằng xé dữ dội trong đầu anh. Nếu anh ra tay quá tàn bạo, anh sẽ vi phạm ranh giới đỏ của chính mình. Nhưng nếu anh tỏ ra nhút nhát hoặc sử dụng các đòn thế chính quy của cảnh sát, Danh Sáng – kẻ đang cài tai mắt rình rập khắp chợ nổi – sẽ lập tức ngửi thấy mùi nội gián.
"Tao không có tiền. Cút trước khi tao nổi điên," Việt gầm gừ trong cổ họng, cố tình lùi sâu vào trong bóng tối cabin để dụ đối phương bước vào không gian chật hẹp.
"Mẹ kiếp, thằng chết nhát này dám láo!"
Tên cầm gậy gỗ hét lên một tiếng điên cuồng, lao thẳng vào cabin. Khúc gậy gỗ mun vụt mạnh một đường xé gió hướng thẳng vào bả vai trái của Việt – đúng ngay vị trí vết thương rách vai cũ đang rỉ máu dưới lớp áo khoác kaki rêu.
Việt không hề nao núng. Bản năng chiến đấu của một đặc nhiệm CQB đã được rèn luyện hàng ngàn lần dưới sự huấn luyện kỷ luật thép của Trung tá Ngô Quốc Hùng lập tức kích hoạt. Boong xà lan lúc này cực kỳ trơn trượt do nước mưa bão hòa lẫn dầu mỡ máy rỉ ra từ đống phế liệu. Việt nhạy bén nhận diện được điểm yếu địa hình này. Anh chủ động lùi nhanh ba bước, dẫn dụ gã đầu tiên lao vào vùng boong tàu có phủ một lớp cát mịn dùng để xây dựng cũ. Lớp cát này hấp thụ nước mưa, tạo ra một bệ đỡ vững chắc cho lòng bàn chân trần của Việt, trong khi gã tay sai đi giày cao su lập tức bị mất đà, trượt chân khẽ chao đảo.
Chỉ chờ có thế, Việt né người sang bên phải trong gang tấc, để khúc gậy gỗ vụt sượt qua không khí. Đồng thời, anh mượn lực xoay người, thúc mạnh cùi chỏ phải vào đúng chấn thủy của gã.
"Ực!"
Một tiếng rên rỉ nghẹn ứ vang lên. Cú thúc cùi chỏ chính xác theo giải phẫu học thực tế đã triệt tiêu hoàn toàn dưỡng khí trong lồng ngực gã tay sai, khiến gã đổ gục xuống sàn cát như một bao tải rách, hai tay ôm chặt lấy bụng, co quắp không thể phát ra tiếng kêu.
"Thằng chó! Mày dám đánh người của tao!"
Tên thứ hai đứng ngoài cửa thấy đồng bọn ngã gục thì mắt trợn ngược giận dữ. Gã rút phăng con dao rựa rỉ sét dắt ngang hông, chém ngang một đường chí mạng hướng thẳng vào cổ họng Việt. Lưỡi dao rựa bản lớn loang lổ vết rỉ đồng loé lên dưới ánh đèn dầu mờ ảo.
Việt không lùi nữa. Anh biết trong không gian cabin chật hẹp, việc lùi lại trước một vũ khí sải tay dài như dao rựa là tự sát. Anh chủ động bước tiến một bước dài, áp sát cự ly gần để vô hiệu hóa tầm chém của lưỡi dao. Tay trái Việt vươn ra như một gọng kìm thép, chộp chặt lấy cổ tay cầm dao của đối phương ngay trước khi lực chém đạt đỉnh. Với một cú xoay vặn ngược chiều khớp xương cổ tay cực nhanh:
"Khục!"
Tiếng xương khớp kêu giòn giã vang lên trong màn đêm bão bùng. Gã tay sai hét lên một tiếng đau đớn, bàn tay rụng rời lập tức buông lỏng lưỡi dao rựa rơi xuống sàn sắt. Tuy nhiên, lưỡi rựa rỉ sét trong lúc rơi xuống đã quẹt nhẹ qua mu bàn tay phải của Việt, để lại một vết rách nhỏ rỉ máu tươi. Việt cắn răng phớt lờ cơn rát buốt, đạp mạnh vào khớp gối của gã khiến gã quỳ rạp xuống sàn.
"Mười Tèo! Bước ra đây!" Việt gầm lên, giọng khàn đặc đầy đe dọa hướng ra phía chiếc ghe máy đang neo đậu sát mạn xà lan.
Phía ngoài boong tàu, Mười Tèo – gã ác bá mập mạp bụng phệ với sợi dây chuyền vàng to bản lấp lánh trên cổ – đang đứng chết lặng dưới mưa. Gã không ngờ gã sát thủ rã xác tàu gầy gò, hốc hác kia lại có thể hạ gục hai tên đàn em lực lưỡng của mình chỉ trong vòng chưa đầy năm giây mà không cần dùng đến vũ khí nóng. Sự hoảng sợ ban đầu nhanh chóng bị thay thế bởi sự sỉ nhục tột độ trước mặt đám đàn em tuần tra bến tàu đang đứng xem từ xa trên các ghe xuồng xung quanh.
"Lũ ăn hại! Bao vây khép góc nó lại cho tao! Không được để nó thoát khỏi cái xà lan này!" Mười Tèo điên cuồng hét lớn, chỉ đạo tên đàn em thứ ba đang cầm một thanh sắt xoắn phi 14 lao vào.
Tên thứ ba áp sát từ góc chết bên trái cabin, thanh sắt xoắn vụt mạnh một đường chéo hòng đập nát bả vai Việt. Trong tình thế bị bao vây khép góc trên boong xà lan chật hẹp, Việt không thể né tránh tầm rộng. Anh nhạy bén đá mạnh chân vào chiếc xẻng xúc cát cũ rỉ sét đang nằm lăn lóc trên sàn cát, dùng hai tay nắm chặt cán xẻng làm lá chắn tự chế.
"Keng!"
Tiếng kim loại va đập vào nhau chói tai, bắn ra những tia lửa nhỏ trong đêm tối. Thanh sắt xoắn của đối phương đập mạnh vào lưỡi xẻng thép, lực chấn động mạnh truyền qua cán gỗ khiến vết thương vai trái của Việt đau nhói như bị kim châm. Việt nén đau, tận dụng đà nảy của thanh sắt, xoay ngược cán xẻng thúc mạnh một cú trời giáng vào đúng yết hầu của tên thứ ba.
"Khẹc!"
Tên thứ ba trợn mắt, hai tay buông lỏng thanh sắt để ôm lấy cổ họng đang nghẹt thở. Việt không dừng lại, anh quét chân phải cực nhanh vào gót chân đối phương. Gã tay sai nặng nề ngã nhào ra phía sau boong tàu, trượt dài trên lớp bùn trơn trượt rồi rơi tỏm xuống dòng nước sông Hậu đang chảy xiết.
Cả ba tên đàn em đã bị vô hiệu hóa hoàn toàn dưới sàn boong xà lan rỉ sét. Chỉ còn lại Việt đứng thẳng dưới cơn mưa xối xả, bàn tay phải rỉ máu tươi hòa cùng nước mưa lạnh buốt, tay vẫn cầm chặt chiếc xẻng xúc cát cũ. Ánh mắt anh lạnh lùng, vô cảm nhìn chằm chằm vào Mười Tèo như một con sói đang săn mồi trong đêm bão.
Mười Tèo lùi lại một bước sát mép chiếc ghe máy của gã. Khuôn mặt mập mạp đầy mồ hôi dầu của gã giờ đây tái nhợt đi vì sợ hãi xen lẫn điên cuồng. Gã nhận ra mình đã đánh giá thấp 'Khưu Phong'. Kẻ đứng trước mặt gã không phải là một gã sát thủ hết thời, mà là một con quỷ thực sự bước ra từ bóng tối vùng biên.
Thế nhưng, luật rừng của chợ nổi không cho phép một ông trùm bảo kê bến bãi phải cúi đầu rút lui nhục nhã như vậy. Nếu hôm nay gã bỏ chạy, danh tiếng gã dày công xây dựng suốt mười năm qua tại bến tàu Long Xuyên này sẽ sụp đổ hoàn toàn, và phó tướng Danh Sáng sẽ lập tức thay thế gã bằng một con chó săn khác.
"Khưu Phong... Mày khá lắm. Nhưng hôm nay, tao phải lấy cái mạng chó của mày để tế bến này!"
Mười Tèo hét lên một tiếng điên dại. Gã thò tay xuống dưới sạp chiếc ghe máy của mình, giật mạnh một vật nặng lên.
Một tiếng xích sắt va đập lách cách khô khốc vang lên giữa tiếng sấm rền. Mười Tèo từ từ nâng lên một sợi xích sắt khổng lồ bọc gai nhọn nặng hơn ba ký lô, lưỡi gai rỉ sét hoen đỏ lấp loáng dưới ánh chớp sáng lòa của cơn giông. Ánh mắt gã hằn lên những tia máu đỏ sọc, điên cuồng hướng thẳng về phía lồng ngực trái của Việt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!