Chốt Chặn Canô
Sương mù trên sông Hậu vào lúc bình minh dày đặc như một bức tường sữa đục, nuốt chửng mọi ánh sáng yếu ớt của ngày mới. Gió bấc thổi thốc từ phía thượng nguồn, mang theo hơi nước lạnh buốt và mùi phù sa nồng nặc, quật thẳng vào khuôn mặt hốc hác, tái nhợt vì sốt của Lê Quốc Việt. Chiếc vỏ lãi bọc thép hai đáy của anh gầm rú điên cuồng, động cơ đuôi tôm hai thì công suất lớn đã được độ chế hết cỡ đang hoạt động ở vòng tua cực đại, xé toạc mặt nước sông phẳng lặng thành những vệt sóng bạc đầu trắng xóa.
Bên mạn xuồng, Yara đứng gồng cứng người, đôi ủng da đen bám chặt vào sàn thiếc trơn trượt đầy nước mưa và vết máu. Một tay cô ta bám vào thành cabin gỗ đã bị bắn vỡ nát kính chắn gió, tay còn lại cầm lăm lăm khẩu súng ngắn Colt 45 mạ bạc, dù búa rìu vẫn còn kẹt cứng bùn đất từ trận chiến dưới đầm lầy với toán sát thủ Hắc Long. Ánh mắt sâu hoắm, sắc lạnh của nữ sát thủ gốc Khmer găm chặt vào bóng lưng của Việt, nơi lớp áo khoác kaki rêu sờn cũ đã bị nhuộm đen kịt bởi một vệt máu loang lổ dài mười lăm centimet.
“Nhanh lên, Khưu Phong!” Yara rít lên qua kẽ răng, giọng nói khàn đặc vì gió lạnh. “Thằng Danh Tùng đang chạy thoát ra hướng sông lớn kia kìa! Nếu để gã lọt vào vùng nước trống, giang hồ bên kia biên giới sẽ hốt gã đi mất. Danh Sáng sẽ lột da cả tao lẫn mày!”
Việt không trả lời. Anh ngậm chặt một hạt muối hạt lớn dưới lưỡi, cảm giác mặn chát và bỏng rát nơi niêm mạc miệng giúp anh giữ được sự tỉnh táo tối thiểu trước cơn sốt đang thiêu đốt hệ thần kinh. Vết thương rách sâu mười lăm centimet trên bả vai trái bị bục chỉ hoàn toàn sau cú đỡ đòn dao phay của Hắc Long, giờ đây đang co rút đau đớn theo từng nhịp đập của tim. Máu tươi rỉ ra xối xả, thấm qua lớp băng gạc dã chiến, lạnh buốt khi hòa lẫn với nước mưa phùn. Mỗi lần Việt xoay nhẹ vô-lăng gỗ, khớp vai trái lại nhói lên một cơn đau buốt thấu xương sườn thứ năm và thứ sáu đang bị rạn nứt, khiến anh phải cắn chặt môi đến bật máu để không phát ra tiếng rên rỉ.
Cách mũi vỏ lãi của Việt khoảng hai trăm mét về phía trước, một chiếc ghe máy nhỏ của Trung úy biên phòng biến chất Danh Tùng đang điên cuồng lướt đi, cố gắng tiếp cận luồng lạch chính dẫn sang biên giới Campuchia. Danh Tùng liên tục ngoảnh đầu lại nhìn, khuôn mặt vuông chữ điền hốc hác của gã hằn rõ sự hoảng loạn tột độ của một kẻ biết mình đã bị cả hai phe cảnh sát và giang hồ truy sát.
Nhưng ngay khi chiếc vỏ lãi của Việt chuẩn bị tăng tốc áp sát Danh Tùng, từ phía hạ lưu sông Hậu, một âm thanh rú vang dội quen thuộc đột ngột xé toạc màn sương mù.
“U... u... u...!”
Tiếng còi hiệu công vụ rú vang dồn dập, kéo theo luồng ánh sáng đỏ xanh nhấp nháy liên tục phản chiếu trên mặt nước sông đục ngầu. Một chiếc canô tuần tra cao tốc màu trắng của lực lượng cảnh sát đường sông lao ra từ một nhánh rạch nhỏ, cắt chéo mũi thuyền của Danh Tùng và hướng thẳng về phía vỏ lãi của Việt.
Qua làn kính chắn gió mờ sương của chiếc canô tuần tra, Việt bàng hoàng nhận ra bóng dáng vạm vỡ, cương nghị của người đàn ông đang đứng ở vị trí lái.
Trung úy Nguyễn Văn Hải.
Đó là Hải – bạn học cũ cùng khóa trường cảnh sát với Việt ngày xưa. Hải nổi tiếng là một cảnh sát đường sông nghiêm khắc, tuân thủ pháp luật một cách máy móc và cực kỳ ghét tội phạm buôn lậu. Hải không hề biết danh tính chìm của Việt; trong hồ sơ của lực lượng cảnh sát tỉnh, Việt dưới danh phận sát thủ Khưu Phong chỉ là một kẻ tội phạm máu lạnh cần phải bị tiêu diệt hoặc bắt giữ bằng mọi giá.
“Cảnh sát đường sông đây! Tất cả dừng phương tiện lại để kiểm tra hành chính!” Tiếng loa pin công suất lớn từ canô của Hải vang dội trên mặt nước sông, dứt khoát và đanh thép.
Yara nghiến răng, cơ mặt co giật liên hồi. Cô ta nâng khẩu Colt 45 lên, dùng răng giật mạnh búa rìu để cố gắng làm thông buồng đạn bị kẹt bùn.
“Chó cảnh sát!” Yara rống lên. “Khưu Phong, bắn chết nó! Mày là sát thủ máu lạnh cơ mà? Nổ súng dọn đường cho tao, nhanh lên!”
Lồng ngực Việt phập phồng dữ dội. Trái tim anh đập liên hồi chống lại áp lực tâm lý kinh hoàng. Anh đang đứng trước một tình thế trớ trêu và tàn khốc nhất của một trinh sát chìm đặc nhiệm: đồng đội cũ đang chĩa súng vào anh, trong khi kẻ giám sát bên cạnh đang ép anh phải nổ súng sát hại đồng đội để chứng minh vỏ bọc.
*Không được nổ súng.* Việt thầm hét lên trong đầu. *Hải là cảnh sát chân chính. Mình tuyệt đối không bao giờ được phép làm hại đồng đội.* Nhưng nếu anh chần chừ không hành động, Yara sẽ nhận ra sự bất thường ngay lập tức, và phát đạn tiếp theo của cô ta sẽ găm thẳng vào đầu anh hoặc đầu của Hải.
Việt cắn răng, gạt mạnh cần ga của động cơ vỏ lãi lên mức tối đa. Chiếc vỏ lãi bọc thép bốc đầu, lao vút đi với tốc độ xé gió, lướt sượt qua mạn chiếc ghe máy của Danh Tùng, hướng thẳng về phía canô tuần tra của Hải như một con thú điên cuồng muốn tự sát.
“Mày điên rồi à, Khưu Phong? Tránh ra!” Yara hét lên khi thấy chiếc vỏ lãi lao trực diện vào canô cảnh sát.
Nguyễn Văn Hải đứng trên cabin canô tuần tra, ánh mắt cương trực của gã nheo lại khi thấy chiếc vỏ lãi bọc thép không hề có ý định giảm tốc. Nhận diện chiếc vỏ lãi bọc thép hai đáy quen thuộc của băng Hắc Sa và vết sẹo nhỏ trên lông mày trái của kẻ cầm lái qua ống nhòm, Hải lập tức rút khẩu súng ngắn K59 tiêu chuẩn dắt bên hông ra.
“Đoành! Đoành!”
Hải nổ súng bắn cảnh cáo. Hai viên đạn K59 xé rách màn sương, găm thẳng vào tấm thép bọc mạn mũi vỏ lãi của Việt, tạo ra những tiếng “beng, beng” cơ học chói tai và những vệt xước rỉ lửa ngắn ngủi.
Lực giật của sóng và chấn động đạn bắn khiến chiếc vỏ lãi chao đảo. Việt ghì chặt vô-lăng bằng tay phải, bắp tay nổi đầy gân xanh. Vết thương vai trái bục chỉ lại rỉ thêm máu, ướt đẫm cả một mảng áo khoác kaki rêu. Anh không thể nổ súng bắn trả Hải, nhưng anh phải vô hiệu hóa chiếc canô tuần tra này để cướp Danh Tùng trước khi lực lượng biên phòng chính quy của Trần Thế ập đến bịt đầu mối.
Việt liếc nhanh xuống sàn cabin, nơi tấm Bản đồ luồng lạch sông Hậu tự chế do Lão Chín Xuồng vẽ tay đang được ép chặt dưới lớp kính bảo vệ. Bộ não đặc nhiệm của anh lập tức phân tích địa hình thời gian thực. Cách vị trí của họ khoảng năm trăm mét về phía thượng lưu là Khúc sông cọc ngầm Chợ Mới – một vùng cấm địa đường thủy đầy rẫy những cọc gỗ căm xe mục nát đóng chìm dưới nước từ thời chiến, bao quanh bởi các bãi bùn cạn sụt lún cực kỳ hiểm trở.
*Phải dụ Hải vào khúc sông cọc ngầm.* Việt đưa ra quyết định chiến thuật trong vòng một phần mười giây.
Anh bẻ gắt vô-lăng sang bên trái, thực hiện Kỹ thuật bẻ lái vỏ lãi 'đóng cua' sát cọc ngầm ở tốc độ 80km/h. Chiếc vỏ lãi nghiêng hẳn một bên mạn, bốc đầu lướt qua một khe hẹp giữa hai rặng bần rậm rạp, hướng thẳng vào khúc sông Chợ Mới đầy hiểm họa.
“Đứng lại!” Hải hét lên qua loa pin. Gã không hề do dự, bẻ lái chiếc canô tuần tra cao tốc đuổi theo sát nút phía sau. Hải tự tin vào kỹ năng lái canô chiến thuật của mình – gã từng là thủ khoa khóa lái canô đường thủy của trường cảnh sát, người duy nhất có thể bám đuổi Việt trong các bài tập thực địa ngày xưa.
“Đoành! Đoành! Đoành!”
Hải liên tục nổ súng ngắn K59. Những viên đạn 9mm xuyên phá lớp gỗ mỏng của phần cabin phía sau vỏ lãi của Việt, tạo ra những lỗ thủng nham nhở. Một viên đạn sượt qua mạn sườn trái của Việt, lực chấn động của đường đạn đi sát sạt khiến chiếc xương sườn đang bị rạn nứt của anh nhói lên một cơn đau buốt thấu tim. Việt loạng choạng, suýt nữa buông rơi vô-lăng gỗ.
“Khưu Phong! Mày là thằng hèn!” Yara điên cuồng chửi bới, cô ta cố gắng nhoài người ra ngoài mạn xuồng để dùng khẩu Colt 45 bắn trả Hải, nhưng Việt đã nhanh tay dùng bả vai phải thúc mạnh vào người cô ta, đẩy Yara ngã nhào xuống sàn cabin chật hẹp.
“Nằm im!” Việt gầm lên bằng giọng khàn đặc rách nát. “Tao đang đưa gã vào bẫy cọc ngầm! Mày muốn tất cả cùng banh xác dưới sông à?”
Yara bị va đập mạnh xuống sàn thiếc, con dao găm bọc thép dọc bắp chân cô ta va chạm tạo ra tiếng kêu lách cách. Cô ta nhìn Việt bằng ánh mắt đầy căm hận nhưng buộc phải nằm im dưới sàn cabin để tránh làn đạn K59 của Hải đang bắn xuyên qua vách gỗ.
Chiếc vỏ lãi bọc thép của Việt lao thẳng vào Khúc sông cọc ngầm Chợ Mới ở tốc độ kinh hoàng. Sương mù ở khúc sông này càng dày đặc hơn, che khuất hoàn toàn tầm nhìn. Những chiếc cọc gỗ căm xe mục nát, đen kịt như những chiếc răng nanh của quái thú ẩn hiện mờ ảo sát mặt nước sông đang cuộn xoáy dữ dội.
Việt tập trung tinh thần cao độ. Dưới lòng bàn chân trần bám chặt vào boong thiếc, anh vận dụng kỹ năng cảm ứng môi trường nhận diện rung động mặt nước sông Hậu để cảm nhận các gợn sóng ngược chiều do những bãi cọc ngầm tạo ra. Anh liên tục thực hiện những cú bẻ lái gắt, nghiêng mạn vỏ lãi lách qua những khe hẹp chỉ rộng hơn thân xuồng vài mươi centimet trong gang tấc. Tiếng vỏ tràm và cọc gỗ mục va chạm sột soạt vào mạn bọc thép tạo ra những âm thanh ghê rợn.
Hải bám đuổi quyết liệt phía sau. Canô tuần tra chính quy có công suất máy lớn hơn nhưng thân tàu rộng và nặng hơn vỏ lãi rất nhiều. Hải bắt đầu nhận ra sự nguy hiểm của địa hình khi chiếc canô của gã liên tục bị va quẹt vào các cọc gỗ mục ẩn dưới nước.
“Thằng chó này lái xuồng điên thật!” Hải nghiến răng tự sự. Gã khẽ nhíu mày khi quan sát kỹ thuật lái vỏ lãi bọc thép của đối phương qua làn sương mù. Những cú ôm cua sát sạt bãi cọc ở tốc độ cao mà không hề giảm ga kia có một nhịp điệu chiến thuật kỳ lạ, rất quen mắt. Nó tương đồng một cách đáng kinh hoàng với kỹ thuật lái canô chiến thuật của thủ khoa khóa Việt ngày xưa – người đồng đội đã biến mất một cách bí ẩn khỏi ngành từ năm năm trước.
Nhưng Hải không có thời gian để suy nghĩ sâu hơn. Chiếc vỏ lãi của Việt đột ngột bẻ lái gắt chín mươi độ quanh một cọc căm xe khổng lồ nhô lên khỏi mặt nước.
Việt dùng toàn bộ lực của tay phải ghì chặt vô-lăng gỗ, nghiêng người sang một bên boong xuồng để tận dụng lực ly tâm cực đại. Chiếc vỏ lãi bốc đầu lướt qua sát sạt cọc gỗ lớn, tạo ra một làn sóng ngược chiều cực mạnh cuộn xoáy dữ dội ngay phía sau mạn thuyền.
Canô tuần tra của Hải lao tới ngay sau đó. Do không có Bản đồ luồng lạch sông Hậu tự chế và không quen thuộc địa hình ngầm, Hải không thể nhìn thấy bãi bùn cạn sụt lún đang nằm ngay phía sau cọc gỗ khổng lồ kia.
Chiếc canô tuần tra cao tốc của Hải đâm sầm vào làn sóng ngược chiều của Việt, bị hất tung lên cao.
“Ầm!”
Chiếc canô bay người qua một cọc gỗ mục lớn, bệ máy va chạm mạnh tạo ra những tia lửa xẹt sáng lòa cả một vùng sương mù. Lực quán tính khổng lồ đẩy chiếc canô lao thẳng vào bãi bùn cạn sụt lún ven sông, tiếng động cơ đuôi tôm rú lên điên cuồng rồi lịm tắt hoàn toàn khi chân vịt bị quấn chặt bởi cỏ lác và bùn sình đặc quánh.
Nguyễn Văn Hải bị chấn động mạnh hất văng về phía trước kính chắn gió. Gã lồm cồm bò dậy từ cabin đầy nước, trán bị rách một vệt chảy máu tươi, nhưng khẩu súng ngắn K59 trên tay gã vẫn được giữ chặt bằng một bản lĩnh của sĩ quan cảnh sát đường sông lão luyện.
Việt giảm ga vỏ lãi, quay đầu xuồng lại. Anh nhìn thấy canô của Hải đã bị mắc kẹt hoàn toàn trên bãi bùn cạn, không thể di chuyển được nữa. Mục tiêu vô hiệu hóa canô tuần tra không gây thương vong đã hoàn thành hoàn hảo.
Nhưng ngay khi Việt vừa thở phào nhẹ nhõm trong kẽ răng, một biến cố kinh hoàng bất ngờ xảy ra.
Do lực va chạm mạnh với cọc gỗ căm xe trước đó, một mảng gỗ mục lớn từ thân cọc bị gãy đôi, đổ sụp xuống mặt nước sông tạo ra một đợt sóng xoáy dữ dội. Đợt sóng quật mạnh vào mạn chiếc vỏ lãi bọc thép của Việt đang ở trạng thái giảm tốc, khiến chiếc xuồng bị chao đảo mạnh mẽ.
Cú va đập thô bạo khiến động cơ đuôi tôm của vỏ lãi bị rò rỉ nước nặng ở khoang chứa động cơ do trúng đạn K59 của Hải trước đó, máy phát ra những tiếng “khục, khục” rồi tắt ngấm hoàn toàn. Chiếc vỏ lãi mất đà, trôi tự do theo dòng nước xoáy hướng thẳng về phía bãi bùn cạn nơi canô của Hải đang mắc kẹt.
Việt hoảng hốt vươn tay giật dây nổ máy liên tục nhưng động cơ chỉ phun ra những luồng khói đen khét lẹt rồi câm lặng.
Yara lồm cồm bò dậy từ sàn cabin, khuôn mặt cô ta đầy bùn đất và sát khí điên cuồng. Nhìn thấy canô của Hải ở cự ly gần, cô ta không thèm quan tâm đến động cơ nữa, mà nâng khẩu Colt 45 mạ bạc lên, hướng thẳng về phía gã cảnh sát đường sông đang bị thương trên bãi bùn.
“Mày chết đi, chó cảnh sát!” Yara rít lên, ngón tay cô ta siết nhẹ vào cò súng.
“Không được bắn!” Việt hét lên bằng giọng trầm khàn rách nát. Anh bất chấp vết thương vai trái đang chảy máu xối xả, nhoài người tới dùng cả hai tay chụp chặt lấy cổ tay cầm súng của Yara, bẻ ngược lên phía trời.
“Đoành!”
Phát đạn Colt 45 nổ vang dội xé toạc màn sương, viên đạn bay sượt qua ngọn cây bần phía trên cao.
Yara điên cuồng chống trả, cô ta dùng cùi chỏ thúc mạnh vào mạng sườn đang bị rạn nứt của Việt, khiến anh đau đớn buông tay ra.
Cùng lúc đó, chiếc vỏ lãi bọc thép trôi dạt mạnh mẽ, va chạm vào mạn canô tuần tra của Hải với một tiếng “rầm” khô khốc.
Nguyễn Văn Hải – bất chấp vết thương trên trán đang chảy máu ròng ròng – tận dụng khoảnh khắc va chạm để phóng người nhảy vọt qua mạn chiếc vỏ lãi bọc thép của Việt.
Động tác của Hải cực nhanh và chính xác của một trinh sát đường thủy thực chiến. Gã tiếp đất bằng một thế tấn vững chắc trên boong thiếc đầy nước, khẩu súng ngắn K59 trên tay phải hướng thẳng vào lớp kính chắn gió đã bị vỡ nát của Việt ở cự ly chỉ năm mét.
Khẩu súng ngắn K59 đen ngòm của Hải chĩa thẳng vào giữa trán Việt. Ánh mắt Hải sắc lạnh, cương trực và không một chút do dự của một người chiến sĩ công lý sẵn sàng kết liễu tên sát thủ máu lạnh Khưu Phong.
Việt đứng bất động sau vô-lăng gỗ, bả vai trái rỉ máu tươi ướt đẫm áo khoác kaki rêu, tay phải vẫn đang nắm chặt chiếc bật lửa Zippo rỉ sét khắc hình sói cô độc trong túi áo ngực trái như một mỏ neo tinh thần cuối cùng giữ vững lý trí của anh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!