Nhạc nềnRetroRPG_Battle2

Săn Đuổi Biên Cảnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù rạng đông dày đặc như một tấm lụa xám xịt, ôm trọn lấy những rặng bần rủ lá bên rìa kênh Vĩnh Tế. Tiếng bão giông của đêm qua đã ngớt, chỉ còn lại những hạt mưa phùn li ti giăng đầy trên mặt nước đục ngầu phù sa. Gió bấc thổi thốc từng luồng lạnh buốt, luồn qua lớp áo khoác kaki rêu sờn cũ của Lê Quốc Việt, khiến vết thương rách sâu mười lăm centimet trên bả vai trái của anh nhói lên từng cơn buốt thấu xương.


Dưới thắt lưng da, chiếc kẹp tóc inox chứa dao găm nhỏ tịch thu từ Hoa Hồng tì chặt vào hông Việt như một lời nhắc nhở lạnh lẽo về cạm bẫy mỹ nhân kế mà anh vừa vượt qua. Anh khẽ dịch chuyển người, nén một tiếng rên rỉ khi những chiếc xương sườn thứ năm và thứ sáu bị rạn nứt co thắt dữ dội dưới lồng ngực. Để giữ vững giọng nói trầm khàn rách nát đặc trưng của sát thủ Khưu Phong trước mặt kẻ giám sát kề cận, Việt ngậm chặt một hạt muối hạt dưới lưỡi, để vị mặn chát bỏng rát từ từ thấm vào khoang họng.


Phía sau lưng anh, Yara đứng im lặng như một bức tượng đá trên boong chiếc vỏ lãi bọc thép hai đáy. Đôi ủng da đen của nữ sát thủ gốc Khmer bám đầy bùn đất ẩm ướt, tay cô ta vẫn đặt hờ trên đốc khẩu súng ngắn Colt 45 mạ bạc dắt bên hông. Ánh mắt sâu hoắm, lạnh lùng của Yara không rời khỏi gáy Việt nửa bước, như thể chỉ cần anh có một cử động nhỏ mang tính chính quy của cảnh sát đặc nhiệm, cô ta sẽ lập tức nổ súng kết liễu anh.


“Khưu Phong,” Yara cất giọng, âm vực trầm thấp và khàn đặc dưới màn sương. “Mày chắc chắn thằng Danh Tùng đang trốn trong vùng nước ngập này chứ? Danh Sáng đại ca chỉ cho chúng ta ba ngày. Nếu để gã trốn thoát sang bên kia biên giới Campuchia, cái đầu của mày và tao sẽ thế chỗ gã trên bàn của Tư Búa.”


Việt khẽ quay đầu lại, nửa khuôn mặt hốc hác ẩn dưới vết sẹo nhỏ trên lông mày trái rỉ ra vài vệt máu khô. Anh nhổ ra một ngụm nước bọt mặn chát, cất giọng khàn khản lạnh lùng:


“Danh Tùng là kẻ khôn ngoan nhưng nhát gan. Gã biết Danh Sáng đã bóp nát chiếc ly thủy tinh thề lấy máu gã. Lối thoát duy nhất của gã là chạy xuyên qua vùng nước ngập của Cột mốc biên giới 241 để tìm sự bảo trợ của Nghiệp đoàn Sokha. Nếu mày sợ chết, cứ việc quay đầu vỏ lãi lại xưởng đóng tàu.”


Yara nheo mắt, ngón tay cô ta khẽ gõ lên đốc súng ngắn Colt 45, nhưng không nói gì thêm. Sự nghi ngờ của cô ta đối với Việt vẫn như một đốm lửa âm ỉ cháy, đặc biệt là sau khi cô ta nhặt được vỏ lọ thuốc kháng sinh quân y liều cao dưới giường bệnh của Khang Sẹo. Cô ta biết Việt đang giấu một bí mật lớn về nguồn gốc thể lực và y tế của mình, nhưng uy thế tàn nhẫn và kỹ năng bẻ lái vỏ lãi đỉnh cao của anh trong trận bão đêm qua khiến cô ta buộc phải im lặng bám theo.


Chiếc vỏ lãi bọc thép hai đáy lướt đi im lặng tuyệt đối nhờ động cơ đuôi tôm đã được Việt điều chỉnh về chế độ nổ êm nhất. Tiếng máy nổ đều đều “bạch, bạch, bạch” chìm khuất dưới tiếng xào xạc của những rặng tràm ngập nước. Việt một tay giữ chặt vô-lăng gỗ, đôi mắt một mí sắc lẹm không ngừng rà quét mặt nước đục ngầy phù sa. Anh đang vận dụng kỹ năng cảm ứng môi trường nhận diện rung động mặt nước sông Hậu. Dưới lòng bàn chân trần bám chặt vào boong thiếc, anh cảm nhận được những gợn sóng ngược chiều cực nhỏ truyền đến – dấu hiệu của một phương tiện thủy khác vừa đi qua đây không quá mười phút.


“Có vết bẻ cành,” Việt khẽ thì thầm, gạt nhẹ cần ga giảm tốc độ vỏ lãi xuống mức tối thiểu.


Trước mặt họ, giữa lối mòn rậm rạp cỏ tranh cao lút đầu người của vùng đầm lầy ngập nước sát Cột mốc biên giới 241, một vài cành cây bần bị bẻ gãy một cách vội vã, nhựa cây vẫn còn rỉ ra tươi rói. Việt quỳ xuống mạn xuồng, dùng ngón tay trỏ bám đầy mỡ máy miết nhẹ lên một vết xước trên thân cây bần. Anh nhíu mày. Vết cắt rất gọn, góc xéo sắc lẹm, không phải do phu thuyền bẻ cành bằng tay thông thường.


Đây là dấu vết của dao phay bản lớn.


*Không phải Danh Tùng.* Việt lập tức suy luận trong đầu. Danh Tùng đang trốn chạy hoảng loạn, gã không bao giờ mang theo vũ khí nặng nề như dao phay bản lớn của giới bảo kê sòng bạc. Đây là dấu vết của truy binh.


“Có phục kích!”


Việt vừa kịp hét lên thì một loạt tiếng súng ngắn nổ vang dội từ phía rặng bần tối tăm trước mặt.


“Đoành! Đoành! Đoành!”


Từng chùm đạn chì xé toạc màn sương mù xám xịt, găm bôm bốp vào tấm thép bọc mạn xuồng của Việt, tạo ra những tiếng động cơ học khô khốc và những tia lửa xẹt ngắn ngủi. Kính chắn gió của vỏ lãi bị bắn vỡ nát thành hàng ngàn mảnh vụn văng tung tóe. Một mảnh kính sắc lẹm sượt qua má trái của Việt, để lại một vệt máu tươi nóng hổi chảy dài xuống cằm.


“Chó chết!” Yara rống lên một tiếng điên cuồng. Cô ta lập tức rút khẩu súng ngắn Colt 45 mạ bạc, nhoài người ra sau mạn bọc thép nổ súng bắn trả dữ dội về phía hỏa điểm ẩn nấp trong rặng bần.


Nhưng ngay lập tức, một loạt đạn súng ngắn thứ hai bắn áp đảo từ phía mạn sườn trái, ghim chặt Yara vào góc chết của boong xuồng. Nước bùn bắn lên tung tóe dưới lực đạn, tràn vào cabin chật hẹp. Yara định bóp cò lượt tiếp theo thì khẩu súng ngắn Colt 45 của cô ta phát ra tiếng “cạch” khô khốc. Cát sình lầy và nước bùn ngập ngụa đã xâm nhập vào buồng đạn trong lúc cô ta bò sát sàn xuồng, làm kẹt chặt búa rìu.


“Súng tao bị kẹt đạn rồi!” Yara hét lên đầy hoảng loạn, khuôn mặt ngăm đen của nữ sát thủ lần đầu tiên lộ ra sự bất an tột độ khi bị mất đi hỏa lực phòng thân chủ lực.


Việt không hề do dự. Anh biết nếu Yara chết ở đây, anh sẽ không thể giải thích với Danh Sáng, và toàn bộ vỏ bọc thâm nhập của anh sẽ bị nghi ngờ lập tức. Anh vứt khẩu súng trường báng gỗ cũ đã bị ngấm nước mưa bão kẹt đạn sang một bên, vươn tay trái chụp chặt lấy bả vai Yara, dùng một lực kéo thô bạo kéo cô ta ngã nhào xuống dòng nước đục ngầu sát mạn vỏ lãi bọc thép.


“Lặn xuống!” Việt rít lên qua kẽ răng, giọng khàn đặc rách nát.


Cả hai chìm khuất dưới dòng nước phù sa lạnh buốt của đầm lầy sụt lún rừng tràm. Việt lập tức vận dụng Kỹ thuật ngụy trang thân nhiệt bằng bùn lạnh rừng tràm. Anh vục hai tay xuống đáy sình, hốt từng nắm bùn đen kịt ngập ngụa trét kín lên toàn bộ khuôn mặt, quần áo và báng súng ngắn Makarov K59 giắt sau thắt lưng. Bùn lạnh bao phủ cơ thể làm giảm bức xạ nhiệt xuống mức tối thiểu, biến Việt thành một bóng ma vô hình hoàn hảo hòa lẫn vào lớp sình lầy dưới gốc tràm.


Anh ra hiệu cho Yara nín thở bám chặt vào một rễ cây tràm lớn chìm dưới nước, còn bản thân thì nhẹ nhàng trườn người lướt đi dưới nước đục không tạo ra bất kỳ một tiếng động hay sủi tăm mặt nước nào. Với năng lực nhịn thở dưới nước đục sông Hậu trên 3 phút, Việt di chuyển như một con rái cá ngầm, tiếp cận mạn sườn của toán sát thủ đang nổ súng.


Qua làn nước phù sa mờ ảo, Việt nhô đầu lên sát một gốc bần rậm rạp. Cách anh chỉ hai mét, một tay súng bịt mặt thuộc toán truy đuổi của Hắc Long đang lăm lăm khẩu súng ngắn K54 mạ kền, mắt không ngừng quét qua chiếc vỏ lãi bỏ hoang của Việt. Việt ngầm nhận ra khẩu súng ngắn K54 mạ kền này trùng khớp hoàn toàn với vũ khí của nhóm Bảy Đá đã phục kích Khưu Phong thật trong quá khứ. Đây là người của Nghiệp đoàn Sokha từ sòng bạc Koh Thom được thuê để bịt đầu mối Danh Tùng.


Việt áp sát mục tiêu từ phía sau một cách im lặng tuyệt đối như một bóng ma bước ra từ lòng đất bùn. Tay trái anh – bất chấp khớp ngón tay cái đang chấn thương đau nhức – vươn lên bịt chặt lấy miệng và mũi của tên lính canh, khóa chặt thanh quản của gã. Cùng lúc đó, tay phải Việt rút con dao bấm đặc nhiệm dưới tay áo khoác kaki, thực hiện Kỹ thuật đâm dao giảm âm góc chéo dưới cằm.


"Phập!"


Lưỡi thép đen chống phản quang xuyên thấu từ dưới cằm lên thẳng vòm họng của tên lính canh, triệt tiêu hoàn toàn mọi tiếng la hét hay rên rỉ trong cuống họng gã. Thân hình tên lính canh mềm nhũn ra, Việt nhẹ nhàng đỡ lấy gã, đặt nằm êm xuống vũng bùn lún mà không gây ra bất kỳ tiếng động cơ học nào.


Nhưng ngay khi Việt vừa rút lưỡi dao bấm ra khỏi cổ nạn nhân, một tiếng gió rít thô bạo, xé toạc màn sương mù ẩm ướt vang lên ngay sát bên tai anh.


“Vút!”


Một lưỡi dao phay bản lớn bằng thép rèn nặng hai ký lô gam chém phăng một mảng vỏ tràm lớn sát bên đầu Việt, dăm gỗ tràm bắn tung tóe găm vào má anh rát bỏng.


Việt lách người né đòn theo bản năng đặc nhiệm. Trước mặt anh, bước ra từ rặng bần rậm rạp, là Hắc Long – gã sát thủ khét tiếng của sòng bạc Koh Thom. Thân hình gã khổng lồ như một hộ pháp, ngực trần xăm kín hình rồng đen rải rác đang uốn lượn theo từng thớ cơ bắp cuồn cuộn bám đầy bùn đất. Đôi mắt gã đỏ sọc sát khí, hai tay nắm chặt chuôi con dao phay bản lớn rỉ máu.


“Khưu Phong... Thằng chó rách nát!” Hắc Long gầm lên một tiếng khàn khục, giọng nói chứa đựng mối nợ máu sâu sắc của giới giang hồ biên cảnh. “Hôm nay tao sẽ dùng con dao này băm vằn xác mày để tế hương hồn anh em tao ở bến tàu!”


Gã sát thủ Hắc Long lao ra, vung con dao phay chém dồn dập những đường chém bổ củi đầy uy lực cự ly gần. Việt buộc phải lùi lại, chân ngập dưới bùn lún trơn trượt khiến bộ pháp di chuyển bị hạn chế nghiêm trọng. Anh cố gắng vươn tay phải rút khẩu súng ngắn Makarov K59 sau lưng, nhưng Hắc Long đã nhanh hơn, gã vung chân đạp mạnh vào cổ tay Việt, khiến khẩu súng văng ra xa, chìm nghỉm dưới dòng nước đục.


Không còn hỏa lực, Việt buộc phải dùng hai tay nâng khẩu súng trường báng gỗ cũ bị kẹt đạn lên để đỡ đòn chém bổ thẳng từ trên xuống của Hắc Long.


“Keng!”


Tiếng kim loại va chạm với gỗ mun vang lên chói tai. Lực chém khổng lồ từ sải tay dài của gã hộ vệ thực chiến Hắc Long truyền thẳng qua báng súng, dội mạnh vào hai bả vai của Việt. Cú va đập thô bạo tác động trực tiếp lên vết thương bả vai trái rách sâu mười lăm centimet.


“Rắc!”


Tiếng chỉ nilon dã chiến màu xanh bị đứt phựt dưới da thịt vang lên ghê rợn trong lồng ngực Việt. Miệng vết thương vai trái bục chỉ hoàn toàn, rách rộng ra xối xả, máu tươi nóng hổi phun trào loang đỏ cả mảng nước bùn xung quanh áo khoác kaki rêu. Cơn đau buốt thấu tim từ hai chiếc xương sườn rạn nứt khiến tầm nhìn của Việt nhòe đi trong tích tắc, anh khuỵu một bên gối xuống vũng sình lầy.


“Chết đi!” Hắc Long cười gằn điên cuồng, gã ghì chặt lưỡi dao phay xuống báng súng của Việt, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể khổng lồ để ép lưỡi thép bén ngót sát vào cổ họng anh.


Giữa lằn ranh sinh tử, Việt cắn chặt răng đến bật máu môi để giữ vững lý trí. Anh nhận ra phía sau lưng Hắc Long, một sợi dây leo tràm bện kẽm rỉ sét – tàn tích của một bẫy chông tre cũ do lính biên phòng gài từ mùa mưa trước – đang treo lơ lửng sát mặt đất.


Việt tương kế tựu kế. Anh không dùng lực chống đỡ ngược lại nữa, mà chủ động thả lỏng cơ thể, để cả thân người ngã ngửa ra sau vũng bùn lún. Hắc Long mất đà, trọng tâm khổng lồ của gã lao mạnh về phía trước theo lực quán tính. Ngay lập tức, Việt dùng cả hai chân đạp mạnh vào bụng Hắc Long, mượn lực đẩy gã bay người qua đầu mình, đâm thẳng vào rặng tre gai phía sau.


“Phập! Phập!”


Tiếng chông tre gai đâm xuyên qua da thịt vang lên khô khốc. Hắc Long rú lên một tiếng đau đớn kinh hoàng khi hai bắp đùi của gã bị những chiếc chông tre rỉ sét đâm thấu. Gã lùi lại hoảng loạn, cố gắng giật những chiếc chông ra khỏi cơ thể, máu tươi tuôn ra nhuộm đỏ cả mảng cỏ tranh.


Việt gượng dậy từ vũng bùn, một tay ôm chặt lấy bả vai trái đang chảy máu xối xả. Khớp vai trái của anh gần như tê liệt hoàn toàn, mất lực di chuyển do chấn thương bục chỉ nghiêm trọng. Anh thở dốc, mồ hôi lạnh hòa cùng nước mưa chảy ròng ròng trên gương mặt hốc hác đầy bùn đất.


Đúng lúc đó, lưỡi dao phay bản lớn của Hắc Long trong cơn điên loạn cuối cùng vẫn quật mạnh một nhát chí mạng, chém phăng một mảng vỏ tràm lớn sát bên đầu Việt. Nhát chém hụt làm lộ ra một khoảng trống giữa rặng bần rậm rạp phía sau.


Qua kẽ hở của những thân cây tràm bị chém gãy, Việt bàng hoàng nhìn thấy bóng dáng gầy gò, hoảng loạn của Trung úy biên phòng Danh Tùng đang chạy trốn thục mạng phía sau rặng bần, hướng thẳng về phía dòng sông lớn nơi có tiếng động cơ canô tuần tra đang áp sát.


“Danh Tùng...” Việt khàn giọng thì thầm dưới màn sương mù.


Ngay phía sau lưng anh, từ phía hạ lưu kênh Vĩnh Tế, tiếng còi canô tuần tra của cảnh sát đường sông bất ngờ vang lên dồn dập, xé toạc bầu không khí tĩnh lặng của vùng đầm lầy biên giới.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!