Cơn Giận Của Sói
Cơn bão đêm vùng biên viễn không có dấu hiệu hạ nhiệt, nó trút những luồng nước đen ngòm, lạnh buốt xuống dòng sông Hậu đang cuộn sóng dữ dội. Chiếc vỏ lãi bọc thép hai đáy lách qua rặng bần rậm rạp, tiếng động cơ đuôi tôm gầm rú đứt quãng rồi lịm dần khi mũi thuyền húc nhẹ vào bến bùn của xưởng đóng vỏ lãi Hắc Sa. Nơi này nằm biệt lập bên một nhánh sông nhỏ, bao quanh bởi những hàng rào kẽm gai rỉ sét và những tấm tôn chắn gió rên rỉ liên hồi dưới sức gió giật cấp tám. Mùi dầu diesel khét lẹt, mùi rỉ sắt và mùi đất sình nồng nặc bốc lên, bao trùm lấy không gian ẩm ướt, tối tăm.
Lê Quốc Việt cắn chặt răng, nén một tiếng rên rỉ đau đớn khi anh cố xốc nách Khang Sẹo lên khỏi sàn thiếc của vỏ lãi. Bả vai trái của anh, nơi vết thương rách cơ sâu mười lăm centimet vừa được bác sĩ Út Huệ ngầm khâu lại bằng những mũi chỉ dã chiến nham nhở, đang bỏng rát như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm vào. Mỗi nhịp thở sâu đều khiến hai chiếc xương sườn thứ năm và thứ sáu bị rạn nứt nhói lên buốt tận tâm can. Cơn sốt cao do nhiễm trùng bắt đầu hành hạ hệ thần kinh, làm trán anh nóng rực, nhưng đôi mắt một mí ẩn dưới vết sẹo lông mày trái vẫn lạnh lùng, sắc bén như một con sói cô độc trong đêm tối.
Yara bước xuống ngay phía sau anh. Đôi ủng da đen của nữ sát thủ gốc Khmer nện lên sàn gỗ ẩm ướt của bến tàu tạo ra những tiếng động nặng nề. Tay cô ta vẫn nắm chặt chiếc vỏ lọ thuốc kháng sinh quân y liều cao nhặt được dưới giường bệnh của Khang Sẹo. Luồng ánh sáng từ chiếc đèn pin halogen trên tay Yara quét qua tấm lưng gầy nhưng săn chắc của Việt, như một chiếc thòng lọng vô hình sẵn sàng siết chặt lấy cổ anh nếu có bất kỳ sơ hở nào.
“Khưu Phong, mày vác nó vào trong nhanh lên. Danh Sáng đang đợi mày ở nhà kho trung tâm. Gã không có nhiều kiên nhẫn như tao đâu,” Yara cất giọng lạnh lùng, âm vực trầm thấp chứa đựng sự đe dọa rõ rệt.
Việt không quay đầu lại. Anh ngậm chặt một hạt muối hạt dưới lưỡi, để vị mặn chát bỏng rát thấm vào khoang họng, làm khản đặc thanh quản trước khi cất giọng trầm khàn, rách nát đặc trưng của sát thủ Khưu Phong:
“Tao tự biết phải làm gì. Mày lo mà giữ cái lọ thuốc rác rưởi đó cho kỹ, đừng để Danh Sáng nghĩ mày rảnh rỗi đi nhặt rác thay vì canh gác bến tàu.”
Việt thô bạo vác Khang Sẹo đang bất tỉnh nhân sự lên vai phải, bước từng bước nặng nề nhưng vững chãi đi qua dãy hành lang tôn rỉ sét hướng về phía nhà kho trung tâm. Anh cố tình bước đi khập khiễng nhẹ, không chỉ để ngụy trang cho vết thương đùi do răng cá sấu cào xước, mà còn để tạo ra một vỏ bọc thể xác đang suy kiệt, khiến đối phương lơ là cảnh giác.
Khi cánh cửa sắt nặng nề của nhà kho trung tâm bị đẩy ra, một cảnh tượng tàn khốc hiện ra dưới ánh sáng vàng vọt, tù mù của những bóng đèn sợi đốt treo lơ lửng trên trần cao. Tiếng mưa bão quật vào mái tôn rít lên từng hồi ghê rợn, hòa lẫn với tiếng gào thét thảm thiết và tiếng xích sắt va đập khô khốc.
Giữa sàn đất nện nhem nhuốc dầu mỡ và máu tươi, ba phu thuyền sống sót sau chuyến hàng thất bại ở cột mốc 241 đang bị trói chặt vào những chiếc cọc gỗ mục. Thân thể họ rách nát, bầm tím dưới những lằn roi da bện kẽm của đám tay sai Hắc Sa. Một phu thuyền trẻ tuổi đang quỳ sụp dưới đất, một bên chân của gã đã bị bẻ gãy gập sang một bên, máu tươi rỉ ra nhuộm đen cả mảng sình lầy.
Danh Sáng đứng ngay cạnh đó. Gã phó tướng của nghiệp đoàn Hắc Sa vẫn mặc chiếc áo vest tối màu không thắt cà vạt, khuôn mặt xương xẩu với đôi mắt một mí sắc lẹm như rắn độc đang hằn lên những tia máu điên cuồng. Trên tay phải của gã, khẩu súng ngắn Colt 45 mạ bạc khắc hình đầu lâu phản chiếu ánh sáng lạnh ngắt. Mỗi lần gã di chuyển, chiếc nhẫn vàng khối hình đầu rắn trên ngón tay lại lóe lên một cách hiểm độc.
“Nuôi tụi mày... tao nuôi một lũ ăn hại để tụi mày báo biên phòng cướp hàng của tao à?” Danh Sáng rít lên qua kẽ răng, giọng nói khàn khàn đầy sát khí. Gã bất ngờ vung chân đạp mạnh vào ngực người phu thuyền đang bị thương, khiến gã này ngã nhào ra đất, ho ra từng ngụm máu tươi.
Nhìn thấy Việt vác Khang Sẹo bước vào, Danh Sáng đột ngột quay ngoắt người lại. Đôi mắt một mí của gã khóa chặt vào Việt như một con dã thú tìm thấy mục tiêu trút giận. Gã bước từng bước chậm rãi, tiếng ủng da nện lên sàn đất nghe rợn người. Đám tay súng tuần tra xung quanh lập tức im bặt, dạt sang hai bên, họng súng ngắn và súng săn bắn đạn hoa cải của chúng vẫn lăm lăm hướng về phía Việt.
“Khưu Phong... Mày về rồi đó à?” Danh Sáng dừng lại cách Việt chỉ một bước chân. Luồng hơi thở nồng nặc mùi rượu bẩn và khói thuốc lào hắt thẳng vào mặt Việt. “Mày giải thích thế nào về việc một nửa chuyến hàng ma túy thô trị giá triệu đô của tao bị rơi xuống sông? Hả?”
Việt lạnh lùng đặt Khang Sẹo xuống một chiếc phản gỗ gần đó. Anh đứng thẳng người, hai tay buông thõng sát hông, nơi con dao bấm đặc nhiệm giảm âm đang được giấu kín dọc theo tay áo khoác kaki rêu sờn cũ. Dưới lớp vải, bả vai trái của anh đang run rẩy dữ dội vì cơn sốt và đau đớn, nhưng khuôn mặt anh vẫn vô cảm, lạnh tanh như đá núi.
“Súng bắn tỉa của biên phòng phục kích ngay tại cột mốc 241. Nếu tao không bẻ lái vỏ lãi lách qua bãi cọc ngầm Chợ Mới, thì không chỉ có nửa chuyến hàng rơi xuống sông, mà cả cái đầu của tao và thằng ranh này cũng nằm lại dưới đáy bùn rồi,” Việt cất giọng trầm khàn, rách nát, không một chút run sợ.
“Mày câm miệng cho tao!”
Danh Sáng đột ngột gầm lên một tiếng điên cuồng. Gã vung tay phải, họng súng Colt 45 mạ bạc lạnh ngắt dí thẳng vào giữa trán của Việt. Tiếng búa rìu lên đạn cái “rắc” vang lên khô khốc, rợn người giữa không gian nhà kho tĩnh lặng. “Mày nghĩ tao tin vào cái trò đổ lỗi cho biên phòng của mày sao? Ai nắm lịch trình tuần tra? Ai biết giờ bàn giao hàng tại cột mốc 241 ngoài tao, mày và thằng Danh Tùng? Tao hỏi mày, ai là nội gián?”
Áp lực họng súng đè nặng lên trán, Việt cảm nhận rõ ràng sự lạnh lẽo của họng thép súng Colt 45. Đây là thời khắc sinh tử tột cùng. Chỉ cần nhịp tim của anh tăng lên một nhịp, hay một sợi cơ trên mặt khẽ giật vô thức, Danh Sáng - kẻ có khứu giác nhạy bén với sự dối trá - sẽ lập tức bóp cò.
Trong khoảnh khắc lằn ranh đỏ ấy, Việt kích hoạt kỹ năng đóng băng cảm xúc trước máy nói dối tâm lý. Anh nhắm hờ mắt, tập trung toàn bộ tinh thần vào hình ảnh chiếc bật lửa Zippo rỉ sét khắc hình sói cô độc của cha đang nằm ấm nóng trong túi áo ngực trái. Nhịp tim của anh từ từ hạ xuống, bình ổn một cách đáng sợ dưới 60 nhịp/phút. Gương mặt hốc hác của anh hoàn toàn đóng băng, không một chút dao động.
Việt mở mắt, nhìn thẳng vào đôi mắt một mí đầy sát khí của Danh Sáng. Anh vận dụng kỹ thuật thao túng tâm lý bằng câu hỏi lặp để kéo dài thời gian và bẻ gãy sự áp chế tâm lý của đối phương. Anh cất giọng khàn đặc, lặp lại chính câu hỏi của Danh Sáng bằng một sự lạnh lùng đến đáng sợ:
“Mày hỏi tao ai là nội gián? Tao hỏi mày, ai nắm tần số Sông Hậu 1?”
Danh Sáng khựng lại một nhịp. Họng súng Colt 45 trên trán Việt khẽ dịch chuyển nhẹ. Sự im lặng và thái độ phản công ngược của Việt bắt đầu làm gã phó tướng đa nghi hoang mang.
“Mày nói cái gì?” Danh Sáng rít lên.
“Tao hỏi mày, ai nắm tần số Sông Hậu 1?” Việt lặp lại câu hỏi một lần nữa, giọng nói trầm khàn không hề thay đổi âm vực, từng chữ phát ra như những nhát búa nện vào sự đa nghi của Danh Sáng. “Mày hỏi tao ai báo giờ tuần tra cho biên phòng? Tao hỏi mày, tại sao ngay trước khi súng nổ tại cột mốc 241, toàn bộ hệ thống vô tuyến sóng ngắn liên lạc với Danh Tùng bị gạt sang kênh nhiễu hoàn toàn? Tại sao biên phòng Campuchia lại xuất hiện chính xác ở hướng rút lui của tao nếu không có kẻ báo sai giờ tuần tra?”
Sự nghi ngờ vốn là bản chất của Danh Sáng. Lời nói của Việt đánh trúng vào gót chân Achilles của gã. Danh Sáng khẽ nheo mắt, họng súng vẫn găm chặt vào trán Việt nhưng lực dí đã giảm đi rõ rệt. Gã bắt đầu lục lọi trong đầu những chi tiết về chuyến hàng.
Việt không để cho Danh Sáng có thời gian suy nghĩ thấu đáo. Anh chủ động tấn công tiếp bằng cách đưa ra thông tin từ danh sách mật danh các cảnh sát biến chất mà anh đã giải mã được từ cuốn sổ sách giao dịch bẩn. Anh biết Danh Tùng (Sông Hậu 1) chính là kẻ nhận tiền bảo kê riêng để làm ngơ cho các chuyến vỏ lãi, nhưng gã này cũng là một kẻ tham lam vô độ.
“Tao đã thấy Danh Tùng ngầm liên lạc với người của sòng bạc Koh Thom ngay trước chuyến đi,” Việt tiếp tục gieo hạt giống ly gián bằng giọng khàn khản, đầy thuyết phục. “Mật danh 'Sông Hậu 1' trong sổ sách của mày nhận bao nhiêu tiền hối lộ để dọn đường cho chuyến hàng này? Nhưng gã có muốn ăn trọn cả hai đầu không? Gã muốn cướp nửa chuyến hàng ma túy thô để bán lại cho sòng bạc Koh Thom, rồi đổ tội cho tao làm rò rỉ thông tin để bịt đầu mối. Mày nghĩ tao ngu đến mức tự mình đi báo cảnh sát để rồi bả vai tao bị bắn nát thế này sao?”
Việt thô bạo giật phanh cúc áo khoác kaki rêu, để lộ bả vai trái đang đẫm máu tươi, những sợi chỉ nilon màu xanh nham nhở bám chặt vào da thịt đang hoại tử rỉ dịch vàng. Sự tàn tạ thể xác thực tế và vết thương kinh hoàng của Việt là bằng chứng ngoại phạm đắt giá nhất.
Yara bước lên một bước, cô ta giơ chiếc vỏ lọ thuốc kháng sinh quân y liều cao lên trước mặt Danh Sáng, ánh mắt vẫn không rời khỏi Việt:
“Danh Sáng đại ca, tôi nhặt được thứ này dưới giường bệnh của thằng Khang Sẹo tại trạm y tế xã. Đây là thuốc quân y chính quy. Thằng Khưu Phong này biết cách dùng thuốc của lực lượng biên phòng.”
Việt quay sang nhìn Yara, cười mỉa mai, giọng nói rách nát vang lên đầy khinh bỉ:
“Mày nghi ngờ một lọ thuốc rác rưởi tao cướp được từ xác của một thằng lính tuần tra biên phòng Campuchia trong trận hỗn chiến năm ngoái sao, Yara? Lúc thằng Khang Sẹo sắp chết vì mất máu, tao đạp cửa trạm xá, dí súng vào đầu mụ bác sĩ quê mùa đó ép mụ phải dùng bất kỳ thứ thuốc gì mụ có để cứu mạng nó. Nếu tao là cảnh sát chìm, tao có cần phải thô bạo cướp thuốc và đập nát tủ kính của trạm xá để tạo hiện trường giả không? Mày đa nghi đến mức lú lẫn rồi à?”
Lời giải thích thô lỗ, hung hãn và hoàn toàn hợp lý của Việt kết hợp với vết thương bục chỉ đang chảy máu ròng ròng trên vai anh đã dập tắt hoàn toàn nỗ lực gài bẫy của Yara.
Danh Sáng nhìn chằm chằm vào Việt, rồi lại nhìn ba phu thuyền đang run rẩy dưới đất. Sự hoang tưởng về một cuộc phản bội nội bộ từ phía Trung úy biên phòng Danh Tùng (Sông Hậu 1) đã hoàn toàn choán lấy tâm trí gã phó tướng. Gã hiểu rằng nếu Danh Tùng thực sự bắt tay với sòng bạc Koh Thom để ăn chia riêng, thì không chỉ chuyến hàng này, mà toàn bộ đường dây vận chuyển ngầm của Hắc Sa qua kênh Vĩnh Tế sẽ bị đe dọa nghiêm trọng.
Danh Sáng từ từ hạ khẩu Colt 45 mạ bạc xuống, dắt vào bao da sau thắt lưng. Cơ mặt gã co giật liên hồi vì giận dữ. Gã quay sang nhìn người phu thuyền đang bị thương dưới đất, ánh mắt lóe lên sự tàn bạo tột cùng.
“Danh Tùng... Thằng chó ăn cháo đá bát,” Danh Sáng nghiến răng rít lên. Gã bước lại bàn gỗ giữa nhà kho, nơi đặt một chiếc ly thủy tinh chứa rượu đế rẻ tiền.
Gã giật phắt chiếc ly, năm ngón tay siết chặt lại với một lực bóp điên cuồng.
“Choảng!”
Chiếc ly thủy tinh vỡ nát ngay trong lòng bàn tay Danh Sáng. Những mảnh kính sắc lẹm găm sâu vào da thịt gã, máu tươi hòa cùng rượu đế chảy ròng ròng qua kẽ tay, nhỏ xuống sàn đất nện tạo thành những vệt đỏ lòm. Nhưng Danh Sáng không hề biểu lộ một chút đau đớn, đôi mắt một mí của gã trừng trừng nhìn thẳng vào Việt, chứa đựng một cơn thịnh nộ lôi đình của loài sói bị phản bội.
“Khưu Phong! Tao cho mày ba ngày,” Danh Sáng gầm lên, giọng nói vang dội khắp nhà kho rỉ sét. “Dẫn theo Yara và toán tay súng bến tàu. Bằng mọi giá phải đi bắt sống thằng Danh Tùng về đây cho tao! Tao muốn tự tay lột da nó trước mặt toàn bộ anh em Hắc Sa để xem cái gan của nó to đến mức nào!”
Việt đứng bất động trong bóng tối, bả vai trái vẫn rỉ máu tươi, nhưng khóe môi anh khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh tanh vô cảm.
Cái bẫy ly gián đã sập hoàn toàn. Nhưng áp lực mới cũng lập tức đè nặng lên vai anh khi Yara đứng bên cạnh khẽ cử động ngón tay trên đốc dao găm bọc thép, ánh mắt cô ta khóa chặt vào bóng lưng anh đầy hiểm độc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!