Trạm Xá Trong Đêm
Yara nheo mắt, ngón tay cô ta khẽ cử động trên cò súng.
Trong khoang cabin chật hẹp của chiếc vỏ lãi bọc thép, ánh sáng vàng cam lập lòe từ chiếc bật lửa Zippo rỉ sét khắc hình sói cô độc khẽ chao nghiêng theo nhịp sóng. Sợi chỉ câu cá nilon màu xanh lục phản quang nhô ra khỏi lớp da thịt rách nát trên bả vai trái của Việt như một cái gai nhọn, phơi bày trần trụi dưới nhãn quan sắc bén của nữ sát thủ gốc Khmer. Mùi máu tươi nóng hổi hòa lẫn với mùi cồn đỏ y tế phảng phất trong không khí ẩm ướt, ngột ngạt.
Một giây im lặng kéo dài như cả thế kỷ. Việt cảm nhận được họng súng Colt 45 mạ bạc của Yara đang găm chặt vào lồng ngực trái của mình, ngay vị trí tấm thép chống đạn mỏng giấu trong áo khoác kaki rêu. Chỉ cần một cái nhấp tay vô thức của cô ta, viên đạn .45 ACP sẽ xé toạc lớp vải ướt sũng.
Việt khẽ nhếch mép, không một chút run rẩy. Anh đặt hạt muối hạt thứ hai dưới lưỡi, để vị mặn chát bỏng rát thấm sâu vào từng thớ thịt quản họng, giữ cho giọng nói trầm khàn, rách nát đặc trưng của Khưu Phong không bị dao động:
“Sao? Nhìn sợi chỉ này lạ lắm à? Tao tự khâu bằng dây cước bọc lưới của tụi thợ máy ở xưởng tàu đấy. Lúc chạy trốn lũ lính Nga của thằng Igor dưới sông Chợ Mới, tao không có thời gian để tìm bác sĩ ngoại khoa như mày đâu, Yara.”
Yara nheo mắt, luồng sáng trắng từ chiếc đèn pin halogen trên tay cô ta khẽ dịch chuyển, quét từ vết thương vai trái xuống gương mặt hốc hác, tái nhợt vì sốt cao của Việt. Cô ta khẽ chun mũi, ngửi thấy mùi dầu diesel khét lẹt bốc lên từ tấm bạt rách phủ trên gầm ghế lái – nơi Việt đang ngầm giấu hộp cứu thương quân y của Út Huệ.
“Dây cước bọc lưới?” Yara rít qua kẽ răng, giọng nói trầm thấp đầy nghi kỵ. “Mày liều mạng tự vá vai bằng thứ rác rưởi đó mà không chết vì nhiễm trùng sao, Khưu Phong? Hay là mày đang giấu tao một đường dây liên lạc y tế bí mật?”
“Mày muốn bắn tao vì một sợi chỉ, hay muốn cứu mạng thằng ranh này?” Việt lạnh lùng dùng tay phải gạt nhẹ họng súng của Yara sang một bên, ngón tay anh chỉ thẳng xuống sàn thiếc.
Dưới chân họ, Khang Sẹo đang nằm lịm, gương mặt sạm nắng giờ đây tái nhợt như xác chết, môi khô khốc nứt nẻ. Vết đạn bắn tỉa xuyên qua bả vai phải của gã đàn em mười chín tuổi đang rỉ ra thứ dịch vàng lẫn máu, bốc lên mùi hoại tử nồng nặc. Cơn sốt cao do sốc nhiễm trùng khiến toàn thân Khang Sẹo co giật nhẹ theo từng nhịp thở đứt quãng.
“Nó sắp chết rồi,” Việt cất giọng khản đặc, cố tình ho khằn đặc để che giấu hơi thở dốc vì đau đớn từ hai chiếc xương sườn thứ năm và thứ sáu bị rạn nứt. “Danh Sáng giao thằng ranh này cho tao làm đệ tử. Nếu nó chết ở đây, gã sẽ nghĩ mày cố tình cản trở tao đưa người về trình diện. Mày muốn tự mình giải thích với gã hay để tao lái xuồng đưa nó đi?”
Yara nhìn xuống Khang Sẹo, rồi lại nhìn vết thương vai trái đang rỉ máu tươi của Việt. Sự ngông cuồng, bất cần và lý do bảo vệ đàn em của gã sát thủ Khưu Phong tạm thời đẩy lùi sự nghi ngờ trực diện của cô ta. Yara hừ lạnh một tiếng, hạ khẩu Colt 45 xuống bắp chân, dắt vào bao da giấu dọc ủng.
“Lái xuồng đi,” Yara lạnh lùng ra lệnh, bước lại gần mạn vỏ lãi. “Tao sẽ bám sát phía sau mày. Nếu mày dám rẽ vào bất kỳ ngõ ngách nào ngoài lộ trình đến trạm y tế xã biên giới, tao sẽ bắn nát gáo dừa của mày trước khi mày kịp chạm vào bánh lái.”
Việt cắn răng, dùng tay phải ghì chặt vô-lăng gỗ. Chiếc vỏ lãi bọc thép hai đáy nổ máy gầm rú, xé toạc màn mưa giông rả rích, lao thẳng vào lòng rạch tối tăm hướng về phía trạm y tế xã biên giới. Cơn sốt cao khiến trán Việt nóng rực như lửa đốt, tầm nhìn của anh nhòe đi sau mỗi đợt sóng lớn quật mạnh vào mũi thuyền. Vết thương bục chỉ trên vai trái nhói lên đau buốt thấu xương sườn, nhưng Việt vẫn giữ chặt vô-lăng bằng một ý chí thép của người lính trinh sát biên phòng cũ.
Khoảng ba mươi phút sau, chiếc vỏ lãi áp sát bến bùn tối tăm phía sau trạm y tế xã biên giới. Tòa nhà một tầng cũ kỹ, trang thiết bị nghèo nàn nằm biệt lập bên rìa thị trấn, bao quanh bởi những rặng bần rậm rạp và những cánh đồng lúa hoang vắng. Ánh đèn bão mờ ảo phát ra từ cửa sổ phòng cấp cứu là nguồn sáng duy nhất giữa đêm giông bão.
Việt tắt máy xuồng, để mặc chiếc vỏ lãi trôi tự do theo quán tính bám vào bờ bùn. Anh dùng cánh tay phải còn lành lặn xốc nách Khang Sẹo lên, kéo cơ thể gầy gò của gã đàn em lên bả vai phải của mình. Sức nặng của Khang Sẹo đè nghiến lên lồng ngực trái, khiến hai chiếc xương sườn rạn nứt của Việt nhói lên đau đớn tột cùng. Anh nén một tiếng rên rỉ trong cổ họng, bước từng bước nặng nề trên nền đất sình lầy trơn trượt.
Yara bước đi lộc cộc phía sau, đôi ủng da đen nện lên nền gạch xi măng của hành lang trạm xá ẩm ướt. Tay cô ta đặt hờ trên đốc dao găm bọc thép giấu dọc bắp chân, ánh mắt rà quét xung quanh như một con sói đang săn mồi.
“Rầm!”
Việt dùng chân đạp mạnh cánh cửa gỗ mục của trạm xá, kéo Khang Sẹo xông vào phòng cấp cứu tối tăm.
Bác sĩ Út Huệ đang ngồi bên bàn làm việc dưới ánh đèn dầu mờ ảo, giật mình đứng phắt dậy. Gương mặt thanh tú, đượm buồn của cô thoáng hiện lên vẻ kinh hoàng khi nhìn thấy hai bóng đen đầy sát khí, mình đẫm máu và nước mưa xông vào phòng.
Để bảo vệ tuyệt đối danh tính cảnh sát chìm và ngăn chặn Yara phát hiện mối quan hệ quen biết cũ, Việt lập tức kích hoạt kịch bản bắt cóc đe dọa dã chiến. Anh rút khẩu súng ngắn Makarov K59 rỉ sét đã bị mài nhẵn số seri dưới gầm ghế lái ra, găm thẳng họng súng lạnh ngắt vào trán Út Huệ.
“Câm miệng! Đứa nào la lên tao bắn nát sọ!” Việt hét lớn bằng giọng khàn đặc, điên cuồng của Khưu Phong. Anh cố tình dùng lực tay phải đẩy mạnh Út Huệ lùi lại sát tủ thuốc, khiến vài lọ thủy tinh đựng cồn đỏ rơi xuống đất vỡ tan tành để tạo hiện trường một vụ cướp thuốc thực sự. “Gắp viên đạn ra cho thằng đệ của tao ngay lập tức! Nếu nó chết, tao sẽ thiêu rụi cái trạm xá bẩn thỉu này cùng với mày!”
Út Huệ khựng lại trong một giây. Khi họng súng Makarov găm chặt vào trán, cô nhìn thẳng vào đôi mắt một mí đầy tia máu của Việt. Trong một khoảnh khắc cực ngắn, cô nhận ra vết sẹo nhỏ trên lông mày trái quen thuộc và ánh mắt lo lắng, thấu cảm ngầm của người chiến sĩ cảnh sát chìm đang ẩn sau vẻ ngoài thô bạo của gã sát thủ.
Út Huệ nhanh chóng bắt nhịp kịch bản. Cô giả vờ run rẩy sợ hãi, hai tay giơ lên cao, giọng nói lạc đi vì hoảng loạn:
“Đừng... đừng bắn! Tôi là bác sĩ duy nhất ở đây. Tôi sẽ cứu cậu ta... Xin anh hạ súng xuống!”
Yara đứng dựa lưng vào khung cửa gỗ phòng cấp cứu, hai tay khoanh trước ngực, tay phải chơi đùa với lưỡi dao găm sắc lẹm để rà quét thái độ của cả hai. Ánh mắt sâu hoắm của cô ta nheo lại, quan sát kỹ lưỡng từng cử động nhỏ của Út Huệ.
“Mày lãng phí thời gian quá đấy, Khưu Phong,” Yara cất giọng mỉa mai, đôi mắt không rời khỏi gương mặt của Út Huệ. “Nếu cô ta run rẩy thế kia thì làm sao cầm nổi dao mổ?”
Việt dí sát họng súng Makarov vào thái dương Út Huệ, lên đạn cái "rắc" đầy đe dọa:
“Khôn hồn thì nín thở mà làm cho nhanh! Tao không có kiên nhẫn đâu!”
Út Huệ giả vờ khóc lóc, nhanh chóng quay người lại chuẩn bị dụng cụ y tế. Cô mở hộp cứu thương quân y bằng thiếc cũ kỹ, lấy ra bộ dụng cụ phẫu thuật ngoại khoa bọc trong bao da cũ sờn. Khi cô cúi xuống bên giường bệnh để cắt bỏ lớp áo khoác jean rách nát của Khang Sẹo, ánh mắt cô vô tình lướt qua bả vai trái đẫm máu của Việt đang rỉ ra những sợi chỉ nilon màu xanh.
Út Huệ khựng lại, rồi cô cố tình lớn tiếng mắng nhiếc bằng giọng giận dữ của một bác sĩ địa phương nóng tính để đánh lạc hướng Yara:
“Cái thằng điên này! Mày tự khâu vai bằng cái thứ dây cước bẩn thỉu gì thế kia? Muốn tự hủy hoại thể xác để chết bờ chết bụi hay sao mà dùng thứ rác rưởi này để vá người? Tránh xa tao ra để tao làm việc, đừng có mang cái mùi máu nhiễm trùng của mày ám vào phòng mổ của tao!”
Lời mắng nhiếc tự nhiên và đầy chuyên nghiệp của Út Huệ khiến Yara đứng ở cửa khẽ nhếch mép cười khinh bỉ. Cô ta tin rằng Út Huệ chỉ là một nữ bác sĩ nhát gan nhưng khó tính của vùng biên nghèo, hoàn toàn không có mối liên hệ nào với gã sát thủ máu lạnh Khưu Phong.
“Nghe cô ta nói chưa, Khưu Phong?” Yara mỉa mai. “Đến một mụ bác sĩ quê mùa còn nhận ra sự ngu ngốc của mày khi dùng dây cước bọc lưới.”
Việt không trả lời, anh lạnh lùng lùi lại một bước, ngồi sụp xuống chiếc ghế gỗ sát góc tối phòng bệnh, tay vẫn lăm lăm khẩu K59 cảnh giới hướng ra ngoài hành lang. Dưới lớp áo thun ướt sũng mồ hôi lạnh, anh khẽ thở phào nhẹ nhõm khi thấy Út Huệ đã xử lý hoàn hảo quả bom nổ chậm về sợi chỉ nilon màu xanh.
Út Huệ nhanh chóng tiêm một liều thuốc giảm đau quân y liều cao vào đùi Khang Sẹo để ức chế hệ thần kinh cảm giác đau. Cô dùng kẹp panh y tế luồn sâu vào miệng vết thương hở trên vai phải của gã đàn em, tìm kiếm đầu viên đạn bắn tỉa.
"Keng!"
Tiếng viên đạn chì rơi vào khay inox vang lên giòn giã giữa không gian tĩnh lặng của phòng bệnh. Khang Sẹo khẽ rên rỉ một tiếng rồi chìm sâu vào giấc ngủ mê mệt do tác dụng của thuốc giảm đau.
Trong lúc Út Huệ đang tỉ mỉ khâu lại vết thương cho Khang Sẹo, Yara bắt đầu di chuyển xung quanh phòng bệnh. Cô ta đi vòng qua phía sau tủ thuốc, ánh mắt rà quét từng ngóc ngách, tìm kiếm bất kỳ dấu vết bất thường nào của trạm xá. Đôi ủng da đen của cô ta dừng lại ngay sát vị trí chiếc tủ kính đựng dược phẩm đặc thù.
Việt nhạy bén nhận ra Yara đang muốn lục lọi nguồn gốc tủ thuốc của trạm xá. Nếu cô ta phát hiện ra những lọ thuốc giảm đau quân y liều cao cùng số hiệu với lọ thuốc giấu dưới vỏ lãi của anh, toàn bộ vỏ bọc sẽ sụp đổ.
Việt lập tức đứng phắt dậy, dùng tay phải gạt phăng một chồng khay inox trên bàn làm việc rơi xuống đất tạo ra tiếng động lớn xé tai để phân tán sự chú ý của cô ta:
“Làm nhanh lên! Tao nghe thấy tiếng xuồng máy tuần tra của cảnh sát đường sông đang áp sát bến sông ngoài kia kìa!”
Yara giật mình quay đầu lại, tay đặt lên báng súng Colt 45, ánh mắt sắc lẹm nhìn ra phía cửa sổ tối tăm ngoài hành lang. Sự chú ý của cô ta đã hoàn toàn bị Việt kéo lệch khỏi tủ thuốc.
Út Huệ nhanh tay băng bó xong vết thương cho Khang Sẹo. Cô đứng dậy, mồ hôi đầm đìa trên trán, nhìn Việt với ánh mắt mệt mỏi nhưng kiên định:
“Xong rồi. Cậu ta cần được nằm yên tĩnh để thuốc kháng sinh phát huy tác dụng. Đừng có mang cậu ta di chuyển trong đêm mưa bão này nếu không muốn vết mổ bục ra lần nữa.”
Việt lạnh lùng bước lại gần giường bệnh, định ngầm rút vài tờ tiền Riel Campuchia trong túi áo khoác để trả tiền thuốc cho Út Huệ. Nhưng đúng lúc đó, Yara bất ngờ quay đầu lại, ánh mắt cô ta khóa chặt vào tay phải của Việt.
Việt nhanh như chớp thay đổi động tác, anh thu tay lại, giấu tiền vào túi áo khoác kaki rêu sờn cũ, cất giọng trầm khàn lạnh tanh:
“Tiền thuốc tao sẽ trả cho mày sau khi thằng đệ của tao tỉnh lại. Khôn hồn thì giữ cái miệng của mày cho kín, nếu không tao sẽ quay lại lấy mạng cả nhà mày.”
Út Huệ giả vờ run rẩy ôm lấy bả vai, lùi lại sát góc tường phòng bệnh đầy sợ hãi.
Yara bước lại gần giường bệnh của Khang Sẹo, ánh mắt cô ta rà quét từ đầu đến chân gã đàn em đang ngủ say. Khi cô ta khẽ xoay người định bước ra ngoài cabin, đôi ủng da đen của cô ta va chạm nhẹ vào một vật thể nhỏ dưới gầm giường sắt.
"Cạch."
Một tiếng động cơ học nhỏ vang lên. Yara dừng bước, cô ta từ từ cúi người xuống, đưa bàn tay thon gọn có chiếc nhẫn vàng hình đầu rắn nhặt vật thể đó lên.
Đó là một chiếc vỏ lọ thủy tinh nhỏ màu nâu sẫm, nhãn mác đã bị xé rách một nửa, nhưng phần đáy lọ vẫn còn hằn rõ ký hiệu dập nổi hình ngôi sao năm cánh và dòng mã số quân y chính quy.
Lọ thuốc kháng sinh quân y liều cao.
Yara nheo mắt nhìn dòng mã số quân y trên vỏ lọ thuốc, rồi quay ngoắt ánh mắt đầy nghi kỵ hướng thẳng về phía Việt đang đứng trong bóng tối sát cửa phòng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!