Vết Sẹo Nghi Ngờ
Tiếng động cơ vỏ lãi của Yara vang lên từ phía xa bờ kênh khi Việt vừa tự khâu mũi chỉ cuối cùng trên vai trái đầy máu.
Bóng tối của rạch bần rậm rạp như một tấm màn đen đặc, nuốt chửng mọi thứ ánh sáng yếu ớt còn sót lại từ bầu trời sau cơn bão. Tiếng lá bần xào xạc dưới những hạt mưa dầm rả rích tạo nên một thứ âm thanh u ám, đều đặn, đè nặng lên lồng ngực đang phập phồng dữ dội của Lê Quốc Việt. Dưới sàn chiếc vỏ lãi bọc thép hai đáy, Khang Sẹo vẫn nằm bất động, hơi thở đứt quãng và nóng rực như lửa đốt. Vết đạn bắn tỉa trên bả vai phải của gã đàn em mười chín tuổi đã bắt đầu rỉ ra thứ dịch vàng lẫn máu, một dấu hiệu rõ ràng của sự nhiễm trùng cấp tính giữa môi trường đầm lầy ẩm ướt.
Việt gượng dậy, từng thớ cơ trên người anh run lên bần bật. Cơn sốt cao do vết thương bả vai trái rách sâu mười lăm centimet đang thiêu đốt hệ thần kinh của anh, khiến mỗi nhịp thở đều nóng rực như lửa bỏng. Hai chiếc xương sườn thứ năm và thứ sáu bị rạn nứt nhói lên từng cơn đau buốt thấu tim mỗi khi anh khẽ dịch chuyển. Anh nhanh chóng giấu hộp cứu thương quân y của Út Huệ vào góc tối dưới gầm ghế lái, phủ lên trên một tấm bạt rách đẫm dầu diesel để che mắt.
"Cạch."
Tiếng mạn xuồng của Yara va chạm nhẹ vào thân chiếc vỏ lãi bọc thép của Việt. Luồng ánh sáng trắng lóa từ chiếc đèn pin halogen công suất lớn trên tay cô ta quét qua màn sương mù, ghim chặt lấy bóng dáng hốc hác của Việt. Yara bước xuống xuồng. Đôi ủng da đen của cô ta nện lên sàn thiếc tạo ra những tiếng "bộp, bộp" nặng nề, ẩm ướt. Mái tóc thắt bím sát da đầu của nữ sát thủ gốc Khmer vẫn còn đọng những giọt nước mưa lấp lánh dưới ánh đèn. Khuôn mặt cô ta lạnh tanh, không một chút cảm xúc, nhưng đôi mắt sâu hoắm thì sắc lẹm như hai lưỡi dao găm đang găm thẳng vào Việt.
“Mày còn sống dai hơn tao tưởng đấy, Khưu Phong,” Yara cất giọng lạnh lùng, âm vực trầm thấp đặc trưng của kẻ chuyên đi trong bóng tối. Cô ta liếc nhìn Khang Sẹo đang nằm lịm dưới sàn, rồi quay ngoắt ánh mắt về phía bả vai trái đẫm máu của Việt. “Danh Sáng đang nổi điên ở xưởng tàu. Chuyến hàng ma túy thô bị mất một nửa dưới sông Chợ Mới. Gã nghi ngờ có kẻ đã chỉ điểm cho toán lính của Igor.”
Việt đặt một hạt muối lớn dưới lưỡi, nuốt ngụm nước bọt mặn chát, bỏng rát để làm khản đặc thanh quản trước khi cất giọng trầm khàn, rách nát đặc trưng của sát thủ Khưu Phong:
“Nội gián? Bảo thằng Danh Sáng tự đi mà lặn xuống sông Chợ Mới mà tìm xác mấy thằng lính Nga. Tao đã đưa được một nửa số hàng và mạng của thằng ranh này về đây là quá đủ rồi.”
Yara không lùi lại. Cô ta bước thêm một bước, áp sát Việt trong không gian chật hẹp của cabin vỏ lãi. Mùi nước mưa lạnh lẽo hòa cùng mùi dầu diesel khét lẹt bốc lên từ người cô ta tạo ra một áp lực ngột ngạt đến nghẹt thở. Yara khẽ nhếch mép, ánh mắt khóa chặt vào vệt máu tươi đang loang lổ dưới lớp áo khoác kaki rêu sờn cũ của anh.
“Tao không quan tâm đến số hàng,” Yara thì thầm, bàn tay phải của cô ta khẽ di chuyển xuống dọc theo bắp chân, nơi cặp dao găm bọc thép không gỉ đang yên vị. “Nhưng tao quan tâm đến vết thương của mày. Khưu Phong thật sự có một vết sẹo lớn hình răng cưa trên vai trái – dấu vết của một trận chém nhau bằng mã tấu ở biên giới Campuchia từ năm năm trước. Nếu vai trái của mày vừa bị rách... thì làm sao tao biết được dưới lớp máu kia là một vết thương mới đè lên sẹo cũ, hay là mày đang giấu một cơ thể lành lặn của một kẻ giả mạo?”
Không khí trong cabin đột ngột đông cứng lại. Việt cảm nhận rõ ràng nhịp tim của mình đang muốn tăng tốc theo bản năng phòng thủ của một cảnh sát đặc nhiệm. Nhưng anh bắt buộc phải kiềm chế. Bất kỳ một phản xạ giật mình hay một thế thủ chính quy nào lúc này cũng sẽ là bản án tử hình ký tên Lê Quốc Việt.
“Xoẹt!”
Yara bất ngờ ra tay. Bàn tay thon gọn nhưng cứng như thép nguội của cô ta phóng ra, giật phanh hàng cúc đồng trên chiếc áo khoác kaki rêu của Việt. Lớp vải kaki ướt sũng, bám chặt vào da thịt bị kéo mạnh, lột trần bả vai trái nham nhở của anh trước ánh sáng trắng của chiếc đèn pin.
Vết khâu dã chiến hiện ra, đỏ hửng, sưng tấy và nham nhở như một con rết khổng lồ đang bám chặt lấy bả vai trái của Việt. Máu tươi hòa lẫn nước mưa rỉ ra từ những kẽ chỉ, chảy thành từng dòng đỏ quạch dọc theo cánh tay gầy guộc nhưng săn chắc của anh.
Yara không dừng lại ở việc quan sát. Cô ta từ từ đưa bàn tay trái lên. Trên ngón tay trỏ của cô ta là một chiếc nhẫn vàng khối hình đầu rắn có những góc cạnh nhọn hoắt. Yara đặt ngón tay đeo nhẫn lên sát miệng vết khâu, rồi tàn nhẫn miết mạnh xuống.
"Kịch."
Chiếc nhẫn nhọn hoắt găm thẳng vào miệng vết thương hở, nhấn sâu vào lớp thịt non đang bị viêm nhiễm.
Một cơn đau đớn kinh hoàng, tột độ bùng phát từ bả vai trái, chạy thẳng vào hệ thần kinh trung ương của Việt như một luồng điện xé toạc đại não. Tầm nhìn của anh lập tức tối sầm lại, những đốm sáng trắng bay lơ lửng trước mắt. Từng thớ cơ trên bả vai trái co rút dữ dội, muốn giật nảy theo phản xạ tự nhiên.
Nhưng Việt không được phép cử động. Anh gồng cứng toàn bộ cơ bả vai trái, biến vùng da thịt quanh vết thương thành một khối thép bất động dưới áp lực của chiếc nhẫn. Anh điều hòa nhịp thở, giữ cho lồng ngực phập phồng một cách đều đặn, chậm rãi. Đôi mắt một mí ẩn dưới vết sẹo lông mày trái của anh không hề chớp lấy một lần, nhìn thẳng vào đôi mắt sâu lạnh lẽo của Yara với một vẻ vô cảm đến đáng sợ.
“Mày đang chơi với lửa đấy, Yara,” Việt cất giọng trầm khàn, rách nát qua kẽ răng. Giọng nói của anh không hề run rẩy, dù mồ hôi lạnh đã túa ra như tắm trên trán, chảy ròng ròng vào khóe mắt cay xè.
Yara nhe răng cười, nụ cười điên cuồng và tàn nhẫn của một sát thủ chuyên nghiệp. Cô ta tiếp tục xoay nhẹ chiếc nhẫn nhọn hoắt dưới lớp thịt rỉ máu của anh, cố tình tìm kiếm lớp sẹo xơ cứng của Khưu Phong thật dưới vết thương mới.
“Mày chịu đau giỏi lắm, Khưu Phong. Nhưng tao muốn xem giới hạn của mày ở đâu.”
Việt biết mình không thể kéo dài cuộc tra tấn thể xác này thêm nữa. Vết khâu bằng chỉ câu cá nilon dã chiến đang có nguy cơ bị rách nát hoàn toàn dưới lực miết của Yara. Anh cần một đòn nhử chiến thuật để giải vây.
Việt đưa tay phải vào túi áo ngực trái, lôi chiếc bật lửa Zippo rỉ sét khắc hình sói cô độc ra.
"Tách!"
Tiếng mở nắp thanh giòn đặc trưng vang lên trong cabin chật hẹp. Việt quẹt mạnh bánh xe lửa. Một ngọn lửa vàng cam bùng lên dữ dội. Việt không do dự, đưa thẳng ngọn lửa đang cháy rực sát vào khuôn mặt của Yara, chỉ cách hàng mi cong của cô ta chưa đầy ba centimet.
Hơi nóng đột ngột của ngọn lửa khiến Yara theo bản năng giật mình lùi lại một bước lớn, tay cô ta buông khỏi bả vai Việt. Khẩu súng ngắn Colt 45 giấu sau lưng cô ta lập tức được rút ra, chĩa thẳng vào ngực Việt.
“Mày muốn chết à?” Yara rít lên, ánh mắt điên dại rực lửa.
Việt lạnh lùng ngậm chiếc bật lửa Zippo đang cháy giữa hai hàm răng, cất giọng khàn đặc, khói thuốc lá giả vờ phả ra từ kẽ môi:
“Mày muốn kiểm tra thì tao cho mày kiểm tra. Nhưng đừng có dùng cái nhẫn bẩn thỉu của mày chạm vào người tao. Danh Sáng muốn xác của tao, hay muốn tao đi bắt thằng Danh Tùng về chịu tội? Quyết định nhanh đi trước khi tao đốt trụi cái xưởng này.”
Yara nhìn ngọn lửa Zippo đang phản chiếu trong đôi mắt Việt, rồi nhìn xuống bả vai trái của anh, nơi máu tươi đang chảy xối xả ướt đẫm bả vai áo thun bên trong do vết khâu bị rách miệng rộng hơn. Sự bất cần, điên cuồng và thô lỗ đúng bản chất của sát thủ Khưu Phong đã tạm thời dập tắt sự nghi ngờ trực diện của cô ta.
Tuy nhiên, ngay khi Yara chuẩn bị hạ họng súng Colt 45 xuống, ánh mắt sắc lẹm của cô ta đột ngột dừng lại ở một điểm nhỏ ngay sát mép vết khâu trên vai Việt.
Dưới ánh lửa chập chờn của chiếc Zippo, có một sợi chỉ mỏng manh, màu xanh nilon phản quang nhẹ đang nhô ra khỏi lớp da thịt rỉ máu của anh. Đó không phải là chỉ y tế thông thường, mà là sợi chỉ câu cá nilon màu xanh mà Việt đã dùng để tự khâu vai trong đêm bão.
Yara nheo mắt, ngón tay cô ta khẽ cử động trên cò súng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!