Nhạc nềnRetroRPG_Battle2

Giông Bão Sông Hậu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Viên đạn bắn tỉa xé toạc màn sương găm thẳng vào vai Khang Sẹo, máu tươi bắn lên mặt Việt nóng hổi.


Thằng nhóc mười chín tuổi rống lên một tiếng đau đớn rồi đổ gục xuống sàn vỏ lãi. Khẩu súng săn bắn đạn hoa cải trên tay nó văng ra, va vào mạn thiếc tạo nên tiếng động khô khốc trước khi chìm vào vũng nước mưa đang dâng lên dưới đáy xuồng. Máu từ bả vai phải của Khang Sẹo tuôn ra xối xả, đỏ quạch, nhanh chóng bị nước mưa hòa loãng, nhuộm đỏ cả một khoảng sàn gỗ bọc thép hai đáy.


"Đại... đại ca..." Khang Sẹo thở dốc, hai mắt trợn trừng vì sốc chấn thương, môi gã tím tái dưới cái lạnh thấu xương của cơn bão nhiệt đới đang càn quét qua vùng biên viễn.


Việt không kịp trả lời. Anh nghiến chặt răng, nén cơn đau buốt thấu tim gan từ bả vai trái đang bục chỉ hoàn toàn và hai chiếc xương sườn thứ năm, thứ sáu bị rạn nứt. Khớp bả vai trái bị hạn chế đến năm mươi phần trăm lực di chuyển, khiến anh gần như phải dùng toàn bộ sức lực của cánh tay phải để ghì chặt lấy vô-lăng gỗ. Chiếc vỏ lãi bọc thép hai đáy chao đảo dữ dội giữa dòng nước lũ sông Hậu đang cuồn cuộn đổ về từ thượng nguồn. Sóng lớn quật liên tục vào mũi thuyền, bốc đầu chiếc vỏ lãi lên cao rồi nện mạnh xuống lòng sông đục ngầu phù sa.


Phía sau lưng, tiếng động cơ vỏ lãi hai thì của ba xuồng máy đối thủ gầm rú xé tai. Toán sát thủ dưới quyền Igor Ivanov đang điên cuồng bám đuổi. Ánh đèn pha halogen từ xuồng đi đầu quét liên tục qua màn mưa bong bóng, ghim chặt bóng lưng Việt vào tầm bắn.


"Đoành! Đoành!"


Tiếng súng shotgun bắn đạn hoa cải nổ vang dội. Từng chùm đạn chì xé rách màn sương, găm bôm bốp vào tấm thép bọc mạn xuồng phía sau lưng Việt, tạo ra những tia lửa xẹt ngắn ngủi rồi tắt ngấm dưới làn nước mưa xối xả. Một vài viên đạn lạc sượt qua mạn gỗ, găm vào đống bao tải trấu ngụy trang phía sau, bụi trấu bay mù mịt hòa cùng làn khói dầu diesel khét lẹt.


Việt áp sát lòng bàn chân trần lên sàn vỏ lãi. Qua lớp thép mỏng 4mm bọc xốp giảm chấn, anh cảm nhận rõ ràng những rung động thủy lực của dòng sông Hậu truyền lên. Sóng nước do ba chân vịt xuồng máy địch tạo ra đang dao động ở tần số cao, khoảng cách chỉ còn chưa đầy bốn trăm mét. Với tốc độ này, cộng với việc động cơ vỏ lãi của Việt đang có dấu hiệu ngấm nước mưa chết máy tạm thời, việc chạy thẳng về xưởng đóng vỏ lãi Hắc Sa là tự sát. Anh cần một bẫy địa hình đường thủy để giải quyết gọn ghẽ toán truy binh mà không cần nổ súng bắn trả lực lượng hành pháp.


"Khang! Bám chặt vào khung sắt!" Việt gầm lên qua kẽ răng, giọng nói trầm khàn rách nát do ngậm muối hạt bị tiếng gió bão nuốt chửng một nửa.


Anh quyết định bẻ lái, hướng mũi vỏ lãi lao thẳng vào "Khúc sông cọc ngầm Chợ Mới".


Đây là vùng cấm địa đường thủy của vùng biên giới Chợ Mới. Dưới lòng sông xoáy xiết là hàng trăm cọc gỗ căm xe mục nát từ thời chiến tranh, ẩn hiện ngay dưới mực nước lũ chừng ba mươi centimet. Đối với những tay lái xuồng không có kinh nghiệm bản địa, khúc sông này là một máy nghiền nát vỏ tàu. Chỉ có những kẻ thuộc lòng bản đồ luồng lạch sông Hậu vẽ tay như Việt mới dám dấn thân vào đây giữa đêm giông bão.


Chiếc vỏ lãi bọc thép của Việt lao vào rặng bần đầu tiên. Cành bần de ra sông quẹt rách nát phần kính chắn gió đã rạn vỡ từ trước. Việt cúi rạp người, bả vai trái đau nhói như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm vào khi anh phải dùng lực ghì vô-lăng nghiêng mạn xuồng tránh một cọc gỗ nhô cao.


Ba chiếc xuồng máy của toán lính Igor không hề giảm ga. Sự kiêu ngạo của những kẻ sở hữu hỏa lực mạnh khiến chúng tin rằng có thể dùng tốc độ áp sát và kết liễu Việt ngay lập tức.


"Đoành!"


Thêm một loạt đạn shotgun nữa bắn nát phần đuôi tôm của vỏ lãi Việt. Động cơ hai thì rú lên một tiếng rít khô khốc, tốc độ giảm đột ngột. Chiếc xuồng đi đầu của địch chỉ còn cách Việt chưa đầy năm mươi mét. Tên sát thủ đứng ở mũi xuồng đã nâng khẩu shotgun lên, nhắm thẳng vào đầu Việt.


Việt cảm nhận rung động nước dưới chân thay đổi đột ngột. Một dòng nước xoáy xiết đang cuộn lên ngay phía trước mũi xuồng – dấu hiệu của bãi cọc gỗ căm xe dày đặc nhất.


Đây là thời điểm quyết định.


Việt nín thở, đồng bộ nhịp tim với nhịp sóng sông. Đúng khoảnh khắc đỉnh sóng nâng mũi vỏ lãi lên cao nhất, anh dùng chân phải đạp mạnh vào bệ máy đuôi tôm, đồng thời dùng cánh tay phải giật gắt vô-lăng sang trái một góc bốn mươi lăm độ.


Kỹ thuật "đóng cua" ôm sát bọc cọc gỗ mục ở tốc độ tám mươi cây số một giờ được thực hiện hoàn hảo. Chiếc vỏ lãi bọc thép nghiêng hẳn một bên mạn, tấm thép đáy xuồng miết vào đầu cọc gỗ căm xe tạo ra một tiếng rít kinh người "ken két". Chiếc xuồng lách qua khe hẹp giữa hai cọc gỗ chỉ rộng chưa đầy hai mét trong gang tấc, bốc đầu bay qua dòng nước xoáy rồi tiếp đất bằng một cú nện sấm sét xuống lòng sông phía bên kia.


Hai chiếc xuồng máy truy đuổi phía sau không thể phanh kịp trong dòng nước lũ chảy xiết.


"Rầm! Rầm!"


Tiếng gỗ vỡ vụn vang lên kinh hoàng giữa tiếng sấm sét của cơn bão. Hai chiếc xuồng máy tốc độ cao đâm trực diện vào bãi cọc gỗ căm xe chìm dưới nước. Thân tàu của chúng bị xé toạc làm đôi, động cơ bay ra ngoài, xăng dầu bùng lên một ngọn lửa đỏ quạch dưới mưa rồi bị dòng nước lũ nuốt chửng ngay lập tức. Những tiếng la hét của toán sát thủ chìm nghỉm dưới dòng nước xiết.


Chiếc xuồng máy thứ ba của địch kinh hoàng bẻ lái gắt để tránh bãi cọc, nhưng lực ly tâm quá lớn khiến chiếc xuồng bị lật úp, hất văng hai tên tay súng xuống dòng nước xoáy quanh rặng bần.


Trận thủy chiến kết thúc. Hiện trường chỉ còn lại tiếng mưa bão gầm rú và những mảnh gỗ vỡ trôi lềnh bềnh.


Việt không dừng lại. Anh cố gắng giữ ga, cho chiếc vỏ lãi rò rỉ nước lách sâu vào một con rạch nhỏ hẹp, rậm rạp lá bần cách khúc sông cọc ngầm khoảng hai cây số. Động cơ vỏ lãi lịm dần rồi tắt ngấm hoàn toàn khi chiếc xuồng rúc sâu vào bụi rậm.


Không gian đột ngột trở nên tối tăm và yên tĩnh đến đáng sợ, chỉ còn tiếng mưa rơi lộp bộp trên lá bần.


Việt buông vô-lăng, đổ gục người xuống bệ máy. Cơn sốt cao do nhiễm trùng bùng phát dữ dội, đầu óc anh quay cuồng, tầm nhìn nhòe đi dưới làn nước mưa lạnh buốt. Nhưng anh không được phép ngất đi. Yara – nữ sát thủ điên cuồng của Hắc Sa – chắc chắn đang di chuyển dọc bờ kênh để kiểm tra kết quả chuyến hàng. Nếu cô ta nhìn thấy vết thương bả vai trái bục chỉ hoàn toàn của anh, vỏ bọc sát thủ Khưu Phong mồ côi sẽ sụp đổ ngay lập tức.


Việt gượng dậy, bò về phía khoang giữa nơi Khang Sẹo đang nằm lịm đi. Anh dùng ngón tay ấn vào động mạch cổ của gã đàn em. Nhịp tim vẫn còn đập, dù yếu và nhanh. Vết thương đạn bắn tỉa xuyên qua bả vai phải của Khang Sẹo cần được phẫu thuật gắp đạn gấp, nhưng trước tiên, Việt phải tự xử lý vết thương của chính mình.


Việt dùng tay phải lục lọi dưới gầm ghế lái bọc thép, lôi ra hộp cứu thương quân y rỉ sét của Út Huệ. Anh mở hộp thiếc, lấy ra cuộn chỉ câu cá nilon màu xanh mảnh, một cây kim khâu thông thường và chai cồn đỏ sát trùng.


"Xoẹt."


Việt rút chiếc bật lửa Zippo rỉ sét khắc hình sói cô độc từ túi áo ngực trái. Ngọn lửa vàng cam bùng lên, soi rõ gương mặt hốc hác, nhợt nhạt không còn một giọt máu của anh. Việt hơ mũi kim khâu trên ngọn lửa Zippo cho đến khi đầu thép đỏ rực lên, rồi thổi khẽ cho nguội bớt. Anh xé phăng lớp áo thun trắng đẫm máu bên vai trái, để lộ vết rách cơ sâu mười lăm centimet đang rỉ máu tươi loang lổ.


Việt ngậm chặt chiếc bật lửa Zippo giữa hai hàm răng, hai mắt trợn trừng nhìn vào khoảng tối của vách xuồng.


Anh bắt đầu đâm mũi kim qua lớp da thịt bả vai trái.


"Ư..."


Một tiếng rên rỉ nghẹn ngào bị chặn lại nơi cuống họng. Cơn đau thấu xương tủy ập đến như một luồng điện cao thế chạy thẳng vào đại não, khiến toàn thân Việt co giật mạnh. Mồ hôi lạnh túa ra như tắm, hòa cùng nước mưa chảy ròng ròng trên trán. Da thịt vai trái co rút dữ dội dưới mũi kim thô bạo. Việt dùng răng cắn chặt vào lớp vỏ đồng rỉ sét của chiếc bật lửa Zippo đến mức nướu răng chảy máu, vị mặn chát của máu hòa cùng vị rỉ đồng tanh nồng tràn ngập khoang miệng.


Anh kéo sợi chỉ câu cá nilon màu xanh qua vết rách thịt. Từng mũi khâu dã chiến được thực hiện một cách chậm rãi, tàn nhẫn và chính xác. Việt tự đâm kim, tự rút chỉ, tự thắt nút dưới ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn bão treo lắc lư trên mạn xuồng. Đầu óc anh liên tục hiện lên ảo giác về người đồng đội quá cố Trần Anh Tuấn, rồi đến khuôn mặt đục mờ của người mẹ mù lòa Bà Tư Lành ở quê nhà Tịnh Biên.


*Phải sống. Không được lộ diện.* Lời thề công lý và bản năng sinh tồn của một con sói chìm giữ cho bàn tay phải của Việt không bị run rẩy.


Mũi chỉ cuối cùng được thắt nút. Việt dùng dao bấm đặc nhiệm cắt đứt sợi chỉ nilon, rồi dốc thẳng nửa chai cồn đỏ sát trùng vào miệng vết khâu mới.


Cơn đau rát bỏng tột cùng khiến Việt suýt ngất lịm, toàn thân anh đổ ập xuống sàn xuồng sát bên cạnh Khang Sẹo. Chiếc bật lửa Zippo rơi khỏi miệng, va vào sàn sắt tạo ra tiếng động nhỏ.


Ngay khoảnh khắc đó, từ phía ngoài bờ kênh rậm rạp bần, tiếng động cơ vỏ lãi hai thì quen thuộc đột ngột vang lên, xé rách màn mưa đêm tĩnh lặng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!