Xác Chết Vùng Biên
Đêm sông Hậu không có đèn đường, chỉ có thứ ánh sáng đục ngầu phản chiếu từ những đám mây chì nặng trĩu phù sa và ánh đèn dầu leo lét phát ra từ những chiếc ghe xuồng neo đậu san sát phía chợ nổi Long Xuyên. Gió chướng thổi thốc từ phía biển Đông, mang theo mùi ngột ngạt của bùn sình bồi đắp, mùi cá ươn, và cả mùi dầu diesel khét lẹt đặc trưng của những chiếc tàu kéo rã xác.
Lê Quốc Việt ngồi xếp bằng trong góc tối nhất của cabin chiếc xà lan rỉ sét neo đậu biệt lập ở rìa ngoài chợ nổi. Chiếc xà lan này vốn là một đống phế liệu khổng lồ chở cát cũ kỹ, nay được anh dùng làm nơi trú ẩn dưới danh phận giả Khưu Phong – gã sát thủ tự do khét tiếng vùng biên viễn vừa bỏ mạng trong một vụ tai nạn lật xe được sở cảnh sát bít kín tin tức.
Trong bóng tối bao trùm, chỉ có tiếng sóng vỗ oàm oạp vào mạn sắt rỉ sét và tiếng máy nổ xập xình từ những chiếc ghe chở trái cây phía xa. Việt không bật đèn. Anh cầm một miếng đá mài san hô thô ráp, chậm rãi nhưng tàn nhẫn miết mạnh vào lòng bàn tay phải của mình. Từng vệt da chết bong ra, để lộ lớp thịt non đỏ hồng, rát bỏng. Cảnh sát đặc nhiệm biên phòng luôn có những vết chai tay đặc thù ở kẽ ngón trỏ và lòng bàn tay do hàng ngàn giờ cầm súng ngắn Makarov K59 hoặc súng trường tấn công. Đối với những kẻ lọc lõi như phó tướng Danh Sáng của băng đảng Hắc Sa, chỉ cần một cái bắt tay xã giao cũng đủ để gã nhận diện ra thân phận thực sự của đối phương. Việt phải tự tay xóa sạch những dấu vết đó, biến bàn tay mình thành bàn tay chai sần thô ráp của một kẻ mưu sinh bằng nghề rã xác tàu phế liệu.
"Xoẹt."
Việt mở nắp chiếc bật lửa Zippo rỉ sét khắc hình sói cô độc – di vật duy nhất của người đồng đội quá cố Trần Anh Tuấn. Ánh lửa vàng cam bùng lên, soi rõ khuôn mặt hốc hác, phong trần với vết sẹo nhỏ mới lành trên lông mày trái của anh. Vết sẹo đó là dấu vết nhận dạng thực sự duy nhất của Việt dưới lớp vỏ bọc Khưu Phong. Anh đặt một hạt muối hạt lớn dưới lưỡi. Vị mặn chát, bỏng rát lập tức lan tỏa, kích thích các dây thanh quản đang sưng tấy. Để giả được giọng nói trầm khàn, rách nát như ngậm sỏi của Khưu Phong – hậu quả của một lần gã sát thủ thật bị bóp cổ suýt chết – Việt đã phải ngậm muối hạt liên tục suốt hai tuần qua, chấp nhận để khoang miệng rộp lên những bọng nước đau đớn vỡ ra rồi đóng vảy.
Anh tắt lửa, bóng tối lập tức nuốt chửng cabin. Việt nhắm mắt, vận dụng kỹ năng trinh sát đêm được rèn luyện từ tiểu đoàn đặc nhiệm biên phòng để cảm nhận môi trường xung quanh. Chiếc xà lan rỉ sét này được anh lựa chọn kỹ lưỡng. Nó neo đậu ở góc chết của dòng chảy sông Hậu, nơi nước xoáy nhẹ tạo ra những gợn sóng tự nhiên che giấu tiếng động cơ vỏ lãi tiếp cận, đồng thời tránh được tầm quét của đèn pha từ các trạm tuần tra biên phòng đường thủy.
Bất chợt, Việt mở mắt. Đôi mắt anh sáng lên tia máu nhỏ trong bóng tối. Lòng bàn chân trần bám chặt vào sàn sắt xà lan cảm nhận được một rung động bất thường. Đó không phải là nhịp vỗ đều đặn của sóng nước phù sa. Có thứ gì đó vừa va nhẹ vào bánh lái phía sau mạn thuyền.
Việt di chuyển im lặng như một cái bóng, luồn qua đống sắt vụn chất đống trên boong để tiếp cận mạn thuyền bên trái. Anh cúi người sát mép nước đục ngầu, đưa tay rà quét dọc theo đường lườn xà lan dưới mực nước sông. Ngón tay anh chạm vào một sợi dây nilon mảnh, căng cứng, không phải dây câu thông thường mà là dây hướng dẫn của thợ lặn chiến thuật. Lần theo sợi dây, anh phát hiện một chiếc móc sắt nhỏ bọc cao su câm đang móc chặt vào bánh lái.
Có kẻ đang lặn ngầm dưới đáy xà lan của anh.
Lòng Việt thắt lại. Liệu đây là tai mắt của Danh Sáng đến kiểm tra thực địa, hay là toán côn đồ của ác bá Mười Tèo đang muốn phục kích gã sát thủ mới nổi? Việt không rút khẩu súng ngắn Makarov K59 giấu dưới sàn cabin. Tiếng súng nổ lúc này sẽ phá hỏng toàn bộ vỏ bọc im lặng mà anh dày công xây dựng. Anh rút con dao bấm đặc nhiệm giảm âm dắt dọc tay áo khoác kaki rêu, nhẹ nhàng dùng lưỡi thép đen chống phản quang cắt đứt sợi dây nilon, để chiếc móc sắt trôi tuột vào dòng nước lũ đang chảy xiết.
Việt lùi lại vào trong cabin, khóa chặt cửa gỗ. Thời gian không còn nhiều. Đêm nay là khung giờ hẹn liên lạc vô tuyến khẩn cấp với liên lạc viên duy nhất của anh – cựu cảnh sát hình sự lão luyện Lâm Vĩnh.
Việt quỳ xuống góc cabin, cạy một tấm ván sàn ngập mỡ máy rỉ sét lên, lôi ra chiếc máy phát sóng vô tuyến sóng ngắn quân dụng cũ kỹ RT-77 được bọc trong ba lớp bao nilon chống ẩm. Thiết bị cơ học này hoạt động hoàn toàn bằng cách quay tay phát điện, không dùng pin, là công cụ truyền tin an toàn nhất để tránh sự quét sóng tầm nhiệt của cảnh sát bẩn dưới quyền Thượng tá Trần Thế.
Việt kết nối sợi anten dây đồng dài mười mét, ngầm luồn nó ra ngoài qua khe hở vách cabin, ngụy trang khéo léo dọc theo dây phơi quần áo cũ ngoài boong xà lan. Cơn mưa giông bão biên giới bắt đầu đổ xuống, những giọt nước mưa nặng hạt gõ dồn dập lên mái tôn rỉ sét của xà lan. Nước mưa làm ẩm ướt các mối nối anten, gây rò rỉ tín hiệu nghiêm trọng.
Việt đeo tai nghe, một tay giữ chặt thân máy RT-77 đầy vết dầu mỡ bám, một tay bắt đầu quay đều tay quay phát điện cơ học. Tiếng rít nhẹ của máy phát vang lên trong tai nghe. Anh điều chỉnh tần số sóng ngắn khẩn cấp 142.5 MHz.
"Tạch. Tè. Tạch."
Việt gõ nhẹ phím Morse thử nghiệm đầu tiên để kết nối với Lâm Vĩnh. Tai nghe chỉ trả về những tiếng rè rè kéo dài của sóng nhiễu thời tiết bão lũ. Đúng lúc đó, một tiếng bíp chói tai vang lên xen giữa dòng nhiễu. Việt giật mình ngưng gõ. Đó là tần số quét của một thiết bị rà sóng tầm ngắn cực mạnh hoạt động trong bán kính năm trăm mét. Có kẻ đang sử dụng máy dò sóng vô tuyến quanh khu vực chợ nổi.
Việt lập tức nhận diện nguy cơ chí mạng. Nếu anh tiếp tục phát sóng quá hai phút, vị trí chiếc xà lan này sẽ bị định vị chính xác trên bản đồ số của đối phương. Anh nhanh chóng điều chỉnh tay quay máy phát để ổn định dòng điện, đồng thời hạ công suất phát xuống mức tối thiểu.
Từ khe hở cửa sổ cabin, Việt nhìn thấy một chiếc xuồng máy nhỏ không đèn đang lướt chậm qua mạn xà lan. Một gã đàn ông mặc áo mưa đen đứng trên xuồng, tay cầm thiết bị quét sóng cầm tay hướng thẳng về phía dây phơi quần áo của anh nơi giấu sợi anten đồng.
Việt phản xạ cực nhanh. Anh không tắt máy phát đột ngột – hành vi đó sẽ càng khẳng định sự nghi vấn của kẻ theo dõi. Anh buông tay quay máy phát, dùng chân đạp mạnh vào chiếc xô sắt chứa nước thải rỉ sét đặt sát cửa cabin.
"Rầm! Xoảng!"
Chiếc xô sắt đổ nhào, nước bẩn loang lổ khắp sàn boong xà lan tạo ra một tiếng động lớn, vụng về. Việt loạng choạng bước ra ngoài boong, đóng vai một gã say rượu phế liệu đang tức giận. Anh cất giọng trầm khàn, khàn đặc rách nát như ngậm sỏi, chửi bới ầm ĩ bằng giọng miền Tây đặc trưng:
"Mẹ kiếp! Đứa nào phá dây neo của tao giữa đêm bão bùng thế này? Có tin tao chém chết cả nút không?"
Gã đàn ông trên chiếc xuồng máy giật mình hạ thiết bị quét sóng xuống, nhìn về phía Việt đang đứng lảo đảo dưới mưa bão. Vẻ ngoài nhếch nhác, thô lỗ và giọng nói khàn đặc đầy đe dọa của Việt đã đánh lừa được gã. Chiếc xuồng máy từ từ tăng ga, lướt qua mạn xà lan rồi chìm khuất vào màn sương mù sông Hậu.
Việt nín thở chờ cho chiếc xuồng máy đi khuất hẳn. Anh quay trở lại cabin tối tăm, lau vội những vệt mồ hôi lạnh hòa cùng nước mưa trên mặt. Vết thương vai trái bỗng nhói lên đau đớn do lực bẻ lái né tránh vừa rồi. Anh cắn răng chịu đựng, tiếp tục quay tay phát điện máy RT-77. Thời gian gõ Morse chỉ còn tính bằng giây.
"Tạch-tè-tạch-tè."
Việt gõ nhanh mật mã Morse "Sói Cô Độc" đã được mã hóa: "SÓI CÔ ĐỘC AN TOÀN. THÂM NHẬP HẮC SA THÀNH CÔNG."
Từ đầu dây bên kia, một tín hiệu phản hồi cực ngắn bằng mã Morse vang lên trong tai nghe: "CẨN TRỌNG. DANH SÁNG ĐANG GÀI BẪY. GIỮ VỮNG VỎ BỌC."
Tín hiệu lập tức ngắt. Việt nhanh chóng tháo sợi anten dây đồng, dùng giẻ lau thấm đẫm dầu mỡ máy bám đầy trên thân máy RT-77 để xóa sạch các vết vân tay mới và mùi nóng của bóng đèn chân không máy phát phát ra. Anh bọc kỹ thiết bị vào ba lớp bao nilon, giấu sâu dưới tấm ván sàn rỉ sét và phủ đống sắt vụn lên trên.
Việt ngồi sụp xuống sàn cabin, thở dốc. Vị mặn chát của hạt muối dưới lưỡi làm khoang miệng anh bỏng rát, rộp lên đau đớn. Anh lấy chiếc bật lửa Zippo rỉ sét ra, ngón cái bật mở nắp tạo tiếng "tách" thanh giòn đặc trưng. Anh nhìn hình sói cô độc khắc trên vỏ đồng rỉ sét, tự nhắc nhở bản thân về lời thề công lý dưới màu áo cảnh sát chìm đã bị xóa sạch danh tính.
Đột nhiên, tiếng vỗ oàm oạp của sóng nước sông Hậu ngưng bặt.
Một tiếng bước chân lạ, nặng nề và ẩm ướt do ngấm nước sông, đột ngột áp sát sàn sắt xà lan ngay phía ngoài cửa cabin gỗ giữa đêm khuya tĩnh mịch.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!