Nhạc nềnShizima

Đột Kích Đồi Sương Mù

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tô Hạ hạ la bàn xuống, đôi mắt tròn xoe nhìn Vy qua lớp kính ban công, khẽ mấp máy môi phát ra một câu hỏi khiến Vy đông cứng cả người.


"Chị... thực sự không phải là ác linh hại người?"


Giọng nói của cô nàng pháp sư trẻ tuổi lọt qua khe cửa kính hé mở, không mang theo sát khí sắc lạnh thường thấy của một thợ săn thuộc hội Bạch Dạ, mà chỉ tràn ngập sự kinh ngạc và hoài nghi nhân sinh. Chiếc la bàn Định Hồn Nghi trên tay Tô Hạ vẫn phát ra những luồng sáng hồng nhạt, nhưng kim chỉ hướng đã ngừng dao động dữ dội, chỉ thẳng vào ngọn lửa lam tịnh hóa đang dần tắt trên chiếc đèn bão nhỏ đeo trước ngực Vy.


Đường Vy khẽ tựa lưng vào thành giường gỗ gụ của Lục phu nhân để giữ cho cơ thể phàm trần không ngã quỵ. Cẳng tay trái của cô nhói lên từng cơn buốt nhức. Dưới lớp vải áo sơ mi xám nhạt, vết nứt pha lê màu lam nhạt đang rớm ra những giọt dịch thể sáng rực, minh chứng cho việc cô vừa tiêu hao một lượng lớn sinh khí để tịnh hóa tà linh bức tranh cổ mẫu đơn héo úa. Linh lực trong người cô lúc này hoàn toàn cạn kiệt, ngay cả việc đứng thẳng cũng là một cực hình.


*Ầm!*


Linh thể của Lục Cận Thần đột ngột bước lên chắn trước mặt Vy. Sát khí cực đoan màu đen đỏ bùng lên như một cơn bão nhỏ, đôi mắt phượng đỏ ngầu của hắn găm chặt vào Tô Hạ ngoài ban công. Hắn không thể nói thành tiếng với người phàm, nhưng uy áp vương giả từ một bạo chúa tài phiệt đủ để khiến nhiệt độ xung quanh ban công giảm xuống mức đóng băng. Hắn sẵn sàng bóp nát linh hồn của bất kỳ kẻ nào dám đe dọa đến cô gái nhỏ bé đang che chở phía sau.


"Cận Thần, đừng..." Vy khàn giọng, vươn bàn tay run rẩy nắm lấy vạt áo linh thể của hắn. Sợi tơ hồng kết mệnh vô hình ẩn dưới da thịt cổ tay cô phát ra luồng sáng đỏ rực ấm áp, truyền đi ý niệm xoa dịu tâm trí đang điên cuồng ghen tuông và bảo vệ của hắn. Nhận được hơi ấm từ Vy, sát khí của Lục Cận Thần mới dần thu liễm, nhưng đôi mắt hắn vẫn không rời khỏi Tô Hạ một giây nào.


Tô Hạ nhìn thấy cảnh tượng đó, hai mắt càng mở to hơn. Cô nàng hạ hoàn toàn chiếc la bàn xuống, lẩm nhẩm: "Lục Cận Thần... linh thể của anh ta lại có thể bảo vệ chị đến mức này? Hội Bạch Dạ chúng tôi luôn kiên quyết diệt trừ tà ma ngoại đạo, nhưng tôi không mù. Chị vừa dùng chính máu tim của mình để kích hoạt hỏa lam tịnh hóa tà linh, cứu sống Lục phu nhân. Lực lượng đó hoàn toàn thanh khiết, không phải tà thuật hại người."


Cô nàng pháp sư tóc hồng thở dài một hơi, lùi lại một bước nép mình vào bóng tối của rừng thông già bao quanh ban công. "Tôi sẽ giữ bí mật chuyện này với anh trai Diệp Phàm... Ít nhất là bây giờ. Nhưng chị nợ tôi một lời giải thích tại tiệm hoa bỉ ngạn. Bảo trọng, thần chết tập sự."


Dứt lời, bóng dáng năng động của Tô Hạ nhanh chóng hòa vào làn sương mù buổi sớm đồi Sương Mù, biến mất không một dấu vết.


Vy thở hắt ra một hơi, toàn thân mất đi lực lượng nâng đỡ, lảo đảo ngã xuống. Linh thể vô hình của Lục Cận Thần lập tức lao đến ôm chặt lấy cô. Vòng ôm của hắn lạnh lẽo nhưng lại chứa đựng sự run rẩy, xót xa tột cùng khi nhìn thấy vết nứt pha lê rớm máu lam nhạt trên cánh tay cô đang ngày càng lan rộng.


"Trở về... nhập xác..." Vy thầm thì, ý thức của cô bắt đầu mơ hồ. Sức hút từ thể xác phàm trần đang nằm tại tiệm hoa bỉ ngạn cách đó hàng cây số đang điên cuồng kéo linh hồn cô trở lại. Cô nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu đầy dằn vặt của Lục Cận Thần, khẽ dặn dò: "Cận Thần, anh cũng phải trở về thể xác... trong mật thất biệt thự đi. Đừng để oán khí gia tộc bạo phát..."


Trước khi linh hồn bị kéo đi hoàn toàn, Vy nhìn thấy Lục phu nhân trên giường khẽ cựa mình, sắc mặt đã khôi phục vẻ hồng hào phàm nhân. Ít nhất, sự hy sinh máu tim của cô lần này đã không lãng phí.


***


Vy mở mắt ra, giật mình tỉnh dậy trên chiếc ghế bành cũ kỹ ở tầng hai tiệm hoa "Hoàng Hôn Yên Lặng".


Cơn đau nhói từ cánh tay trái truyền thẳng vào đại não khiến cô khẽ rên rỉ một tiếng. Cô cúi xuống nhìn cổ tay phàm trần của mình. Vết nứt pha lê màu lam nhạt giờ đây đã lan rộng quá nửa cẳng tay, lấp lánh sắc xanh dị thường dưới ánh sáng ban ngày. Cô vội vàng lật cổ tay phải lên xem chiếc Đồng hồ sinh học Phó Triệt đeo trên tay. Con số hiển thị thọ mệnh phàm trần của cô đang nhấp nháy liên tục ở mức màu vàng nhạt nguy hiểm: chỉ còn lại chưa đầy 12 giờ an toàn.


"Cô chủ nhỏ, chị tỉnh rồi!"


Hứa Giai Giai – cô nhân viên cắm hoa phàm trần ngây thơ – bước lên cầu thang gỗ, tay bưng một tách trà thảo mộc ấm áp. "Sáng nay sắc mặt chị nhợt nhạt quá, em đã pha trà bỉ ngạn ấm cho chị rồi này. Mà kỳ lạ thật, hôm nay sương mù ngoài phố dày đặc hơn hẳn mọi khi, khách hàng cứ phàn nàn mãi."


Vy cố gắng nặn ra một nụ cười, nhận lấy tách trà nóng: "Cảm ơn Giai Giai. Chị chỉ hơi mệt một chút thôi. Em cứ xuống tầng một bán hoa đi, có chuyện gì cứ gọi chị."


Khi Giai Giai vừa quay lưng đi, Vy lập tức đặt tách trà xuống, lôi cuốn Sổ Thu Hồn bị rách từ trong túi áo ra. Bìa da màu đen cũ kỹ của cuốn sổ mệnh khẽ rung động nhè nhẹ. Nhờ lượng oán khí tinh khiết thu hoạch được từ tà linh bức tranh cổ Lục gia, phần gáy rách nát của cuốn sổ đang tự động ngưng tụ ra những sợi chỉ vàng nhạt để tự chữa lành. Tuy nhiên, năm trang giấy mệnh quan trọng của năm tài phiệt vẫn hoàn toàn trống rỗng, báo hiệu lời nguyền hoãn tử vẫn chưa hề được giải trừ.


Cô thở dài, tựa đầu vào thành ghế. Thể xác phàm trần của cô đang suy kiệt cực hạn do mất máu tim. Cô cần phải nghỉ ngơi để hồi phục linh lực, nhưng trực giác của một thần chết tập sự mách bảo cô rằng, cơn bão thực sự chỉ mới bắt đầu.


***


Khi màn đêm buông xuống, sương mù trên đồi Sương Mù không những không tan mà còn đặc quánh lại như mực, bao phủ toàn bộ khu biệt thự nguy nga của Lục gia trong một bầu không khí u ám, chết chóc.


Tại một góc khuất của khu vườn thông già biệt lập, Lục Minh Sơn – người chú ruột tàn nhẫn của Lục Cận Thần – đang đứng nép mình sau một bức tượng đá cổ. Gương mặt gã vặn vẹo vì đố kỵ và tham lam, đôi bàn tay run rẩy lướt nhanh trên màn hình điện thoại bảo mật. Gã vừa dùng quyền hạn cổ đông cao cấp của mình để ngắt toàn bộ hệ thống báo động an ninh phàm trần và các cảm biến nhiệt của biệt thự.


"Hệ thống báo động đã bị vô hiệu hóa hoàn toàn trong vòng một giờ," Lục Minh Sơn khàn giọng nói vào khoảng không tối tăm trước mặt. "Thằng ranh Cận Thần đang nằm hôn mê sâu trong mật thất phong thủy dưới hầm. Chỉ cần phá hủy thể xác của nó, toàn bộ tập đoàn Lục Thị sẽ thuộc về tôi. Thỏa thuận của chúng ta... ông không được quên!"


*Khè... khè... khè...*


Từ trong làn sương mù đen kịt, một tiếng cười rợn người vang lên. Linh thể của ác linh cuồng sát Tiêu Diệc chậm rãi hiện hình. Hắn mặc bộ đồ đen rách rưới, gương mặt vặn vẹo đầy oán khí màu đen sẫm, đôi mắt đỏ ngầu khát máu lấp lóe sát ý tột cùng. Móng tay dài nhọn hoắt của hắn phát ra những luồng hắc khí ăn mòn cả thảm cỏ dưới chân.


Hắn đã trốn thoát từ ngục tối Âm giới nhờ kẽ hở của Sổ Thu Hồn bị mất. Hắn thèm khát nuốt chửng linh hồn mạnh mẽ của Lục Cận Thần và chiếm hữu thể xác phàm trần vương giả của hắn để bộc phát ma lực cực hạn.


"Yên tâm đi, người phàm tham lam..." Tiêu Diệc khè giọng, luồng sương độc oán khí từ miệng hắn tỏa ra làm héo úa cả những đóa hoa mẫu đơn xung quanh. "Thể xác của hắn sẽ thuộc về ta, còn gia sản của hắn... sẽ là của ngươi."


Hắn vung cánh tay đen kịt lên không trung, niệm chú triệu hồi. Ngay lập tức, từ hướng nghĩa trang thành phố gần đó, hàng trăm linh thể mờ ảo màu đen xám bốc mùi hôi thối – những ác linh lang thang đói khát sinh khí – bắt đầu trồi lên, kéo theo làn sương độc cuồn cuộn hướng thẳng về phía biệt thự Lục gia.


Cuộc đột kích đẫm máu chính thức bắt đầu.


***


Bên ngoài biệt thự, Đội trưởng Vương – cựu binh sĩ đặc chủng xuất sắc với gương mặt phong trần nghiêm nghị – đột ngột dừng bước tuần tra. Chiếc bộ đàm đặc chế chống nhiễu sóng tâm linh dắt bên hông hắn bỗng phát ra những tiếng rè rè chói tai, kèm theo luồng điện nhẹ làm tê rát da thịt.


"Trần Hùng! Có biến! Thiết bị an ninh từ trường đang báo động đỏ!" Đội trưởng Vương hét vào bộ đàm, tay lập tức rút khẩu súng lục đặc chế khảm bùa chú hộ thân ra.


Cận vệ trưởng Trần Hùng đang canh gác ngay trước cửa mật thất bảo quản thể xác của Lục Cận Thần dưới tầng hầm biệt thự. Nghe thấy tiếng gọi, gã cận vệ thô kệch vạm vỡ lập tức siết chặt khẩu Súng bắn đạn bạc diệt quỷ trên tay, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Dù cực kỳ sợ ma, nhưng lòng trung nghĩa đối với Lão bản và sự kính trọng dành cho "Cô chủ nhỏ" Đường Vy đã giữ chặt chân hắn tại chỗ.


"Đội trưởng! Sương mù ngoài cửa sổ... đang chuyển sang màu đen! Nó đang ăn mòn cả cửa kính cường lực!" Tiếng hét của một bảo an vang lên qua bộ đàm đầy hoảng loạn.


*Ầm!*


Cánh cửa kính lớn của phòng khách biệt thự đột ngột nổ tung dưới áp lực của một luồng hắc khí khổng lồ. Hàng trăm ác linh lang thang gào khóc thảm thiết, hốc mắt trống rỗng phát ra tiếng rên rỉ đói khát, điên cuồng tràn vào bên trong biệt thự như một đàn châu chấu đói.


"Nổ súng! Dùng đạn bạc chu sa!" Đội trưởng Vương ra lệnh dứt khoát, nổ phát súng đầu tiên.


*Đoàng! Đoàng! Đoàng!*


Đội bảo an đặc chủng đồng loạt nổ súng. Những viên đạn mạ bạc chứa bột chu sa làm phép bắn ra găm thẳng vào linh thể của đám ác linh lang thang. Những tiếng nổ nhỏ vang lên kèm theo ánh sáng đỏ tía ấm áp của chu sa, thiêu rụi làn sóng ác linh đầu tiên thành những làn khói xám tro. Súng bắn đạn bạc diệt quỷ tỏ ra cực kỳ hiệu quả trong việc phòng ngự vật lý chống lại những linh thể cấp thấp (*Advantage Swing*).


Thế nhưng, số lượng ác linh lang thang quá đông, làn sương độc đen kịt từ ngoài cửa không ngừng tràn vào, làm giảm tầm nhìn của đội bảo an xuống dưới hai mét. Khói độc oán khí gặm nhấm kinh mạch, khiến nhiều bảo an phàm trần bắt đầu ho sặc sụa, dương khí suy kiệt, tay súng trở nên run rẩy.


*Vút!*


Linh thể khổng lồ của ác linh cuồng sát Tiêu Diệc đột ngột xuyên qua bức tường gạch, xuất hiện ngay giữa đại sảnh biệt thự. Đôi mắt đỏ ngầu của hắn khóa chặt về hướng lối xuống tầng hầm mật thất.


"Lũ sâu bọ phàm nhân... biến đi!"


Tiêu Diệc gầm lên một tiếng vang dội đại não phàm nhân. Hắn vung cánh tay đen kịt, bộc phát một đòn huyết oán bạo kích cực mạnh (*Selected Ref*). Luồng oán khí màu đỏ sẫm như máu đặc cuồn cuộn phóng ra, bốc mùi thối rữa tâm linh ghê rợn, quét bay toàn bộ đội hình phòng ngự của Đội trưởng Vương.


Luồng huyết oán bạo kích va đập mạnh vào những khẩu súng đặc chế, chất độc oán khí ăn mòn kim loại mạ bạc khiến các khẩu súng lập tức bốc khói đen và mất đi linh lực trừ tà (*Counter Chain*). Nhiều bảo an bị hất văng vào tường, thổ huyết bất tỉnh lâm sàng (*Cost Paid*).


Đội trưởng Vương cắn răng chịu đựng cơn đau nhói ở lồng ngực do âm khí xâm nhập, cố gắng nổ súng ngăn cản nhưng khẩu súng trên tay hắn đã bị hắc khí ăn mòn rỉ sét hoàn toàn. Hắn nhận ra đối thủ là một thực thể tâm linh mạnh mẽ vượt quá tầm kiểm soát của người phàm, họ chỉ có thể trì hoãn thời gian bằng cả mạng sống để chờ đợi sự xuất hiện của Vy (*Tactical Reasoning*).


***


Dưới tầng hầm biệt thự, Trần Hùng đứng chắn trước buồng bảo quản thể xác đang hôn mê của Lục Cận Thần. Tiếng gào thét của ác linh và tiếng súng nổ trên tầng một truyền xuống khiến gã cận vệ run lên bần bật.


*Rầm!*


Cánh cửa sắt kiên cố của mật thất bị một lực lượng khổng lồ đập vỡ, bay thẳng vào góc phòng. Tiêu Diệc lướt đi trong sương mù đen đỏ, bước vào mật thất với nụ cười man dại. Ánh mắt khát máu của hắn găm chặt vào thể xác của Lục Cận Thần đang nằm tĩnh lặng trên bệ đá phong thủy.


"Thể xác vương giả... cuối cùng cũng thuộc về ta!"


Tiêu Diệc lao vút tới, móng vuốt đen kịt chứa đầy độc tố thối rữa nhắm thẳng vào lồng ngực của Lục Cận Thần.


"Tôi không cho phép ông đụng vào Lão bản!"


Trần Hùng hét lớn một tiếng để lấy can đảm, gã không màng đến tính mạng, dùng toàn bộ thân hình hộ pháp của mình lao ra chắn ngay trước buồng bảo quản thể xác của Lục Cận Thần. Gã rút chiếc bùa hộ thân bằng chu sa do Vy tặng ra, cố gắng đẩy lùi ác linh khổng lồ.


*Bùm!*


Chiếc bùa chú chạm vào hắc khí của Tiêu Diệc liền phát ra một luồng sáng lam nhạt bảo vệ, chặn đứng móng vuốt của hắn trong vòng một nhịp thở. Thế nhưng, sức mạnh của thần chết tập sự trong bùa chú quá yếu so với oán khí biến dị của Tiêu Diệc. Chỉ trong chớp mắt, chiếc bùa chú bị quá tải oán khí, tự bốc cháy thành tro bụi trên tay Trần Hùng (*Failed Attempt*).


Tiêu Diệc vung tay hất mạnh. Trần Hùng bị một luồng lực lượng khổng lồ đánh bay vào tường đá, khẩu súng diệt quỷ trên tay rơi loảng xoảng xuống đất. Gã cận vệ trung thành nấc lên một tiếng, thổ huyết gục xuống nhưng đôi mắt vẫn trừng trừng nhìn về phía giường bệnh, cố gắng bò dậy trong bất lực.


Tiêu Diệc cười khằng khặc, vươn móng vuốt đen kịt chuẩn bị đâm rách lồng ngực của Lục Cận Thần để cưỡng chế trích xuất linh hồn phàm nhân của hắn.


***


Cùng lúc đó, tại phòng ngủ tầng hai tiệm hoa "Hoàng Hôn Yên Lặng".


Vy đang chìm trong giấc ngủ mê mệt do kiệt sức. Đột ngột, chiếc Đồng hồ sinh học Phó Triệt đeo trên cổ tay phải của cô phát ra những tiếng chuông cảnh báo tít tít dồn dập, chói tai vang vọng căn phòng tối.


Màn hình đồng hồ phát sáng rực rỡ, nhấp nháy liên tục chữ số màu đỏ tươi cảnh báo nguy hiểm cực hạn:


"CẢNH BÁO: SINH KHÍ CHỦ THỂ DƯỚI 10%. LIÊN KẾT CỘNG SINH NGUY KỊCH."


Do thể xác của Lục Lập Thần đang bị oán khí độc tàn bạo của Tiêu Diệc xâm nhập gặm nhấm lâm sàng, liên kết cộng sinh tơ hồng kết mệnh lập tức kéo thọ mệnh của Vy xuống mức báo động đỏ tử vong.


Một cơn đau xé rách lồng ngực đột ngột bùng phát khiến Vy bật dậy trên giường, cô ôm lấy tim thở dốc, gương mặt không còn một giọt máu. Vết nứt pha lê trên cánh tay trái của cô phát ra ánh sáng lam sắc yếu ớt, đau buốt như có hàng vạn cây kim nung đỏ đâm sâu vào tận xương tủy.


Cô biết Lục Cận Thần đang gặp nguy hiểm chí mạng ngoài đời thực. Nếu thể xác của hắn bị hủy hoại, linh hồn cô cũng sẽ vĩnh viễn tan biến vào hư vô theo quy luật khế ước hoãn tử.


Không một giây do dự, bất chấp việc sinh khí bản thân đang ở mức báo động đỏ nguy kịch, Đường Vy cắn chặt răng, đôi mắt đen láy bùng lên ngọn lửa lam sắc quyết tâm tột cùng. Cô giơ tay nắm chặt lấy chiếc đèn bão linh hồn đeo trước cổ, khàn giọng ra lệnh:


"A Mộc! Hắc Miêu! Canh giữ thể xác cho tôi!"


Linh thể của Đường Vy – trong bộ sườn xám cách tân lụa đen thêu bỉ ngạn đỏ rực rỡ – lập tức tách rời khỏi thể xác phàm trần đang nằm bất tỉnh trên giường. Cô không màng đến cơn đau linh hồn đang hành hạ, hóa thành một luồng ánh sáng màu lam nhạt, điên cuồng xuất hồn bay vút qua cửa sổ tiệm hoa, lao thẳng qua màn đêm giông bão hướng về phía biệt thự đồi Sương Mù để cứu mạng bạo chúa tài phiệt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!