Oán Khí Trong Tranh Cổ
Sương mù buổi sớm của thành phố Sương Mù chưa kịp tan, tiệm hoa "Hoàng Hôn Yên Lặng" đã chìm trong bầu không khí ngột ngạt đến mức đông cứng.
Lục Cận Thần trong trạng thái linh thể sừng sững đứng đó, luồng sát khí màu đen đỏ cuồn cuộn quanh người hắn như một con dã thú đang nhe nanh vuốt. Đôi mắt sắc lẹm như dao cạo găm chặt vào vết lằn bầm đỏ nổi bật trên chiếc cổ trắng ngần của Đường Vy. Vết bầm đó là dấu vết do Thẩm Hoài Dạ để lại trong cơn bạo tẩu oán khí trước đó. Đối với một kẻ mang bản năng chiếm hữu cực đoan như Lục Cận Thần, việc nhìn thấy người phụ nữ liên kết sinh mệnh với mình mang dấu vết của một gã đàn ông khác chẳng khác nào một sự khiêu khích chí mạng.
"Ai làm?" Giọng nói của Lục Cận Thần trầm thấp, khàn đặc, chứa đựng một cơn thịnh nộ có thể đóng băng cả không gian.
Đường Vy khẽ run lên. Sợi tơ hồng kết mệnh vô hình ẩn dưới da thịt cổ tay trái của cô đột ngột phát sáng đỏ rực, truyền đến một cơn nhói buốt thẳng vào tim. Cơn đau cộng sinh từ cảm xúc phẫn nộ của Lục Cận Thần khiến cô suýt nữa đứng không vững. Cô vội vàng vươn tay che đi vết bầm trên cổ, khàn giọng nói:
"Không ai cả... Chỉ là một sự cố lúc tôi thu thập oán khí. Anh bớt bộc phát sát khí đi, tiệm hoa của tôi sắp bị anh chấn sập rồi!"
Thẩm Hoài Dạ đứng bên cạnh khẽ nhíu mày phượng. Y không hề lùi bước, la bàn đồng đen trên tay y khẽ xoay tròn, ngự linh lực màu vàng nhạt tỏa ra như một lá chắn mềm mại, âm thầm che chở phía sau lưng Vy. "Lục tổng, em ấy đang rất yếu. Sát khí của anh đang đè nặng lên linh thể của em ấy đấy."
"Câm miệng!" Lục Cận Thần đột ngột quay ngoắt lại, sát khí vương giả bùng lên hóa thành những lưỡi kiếm bóng tối sắc nhọn hướng thẳng về phía Thẩm Hoài Dạ. "Chuyện của tôi và em ấy, không đến lượt một kẻ âm khí đầy mình như ngươi xen vào."
Vy bất lực đỡ trán. Cơn đau từ cánh tay trái lại truyền đến nhức nhối. Cô nhìn xuống, vết nứt pha lê màu lam nhạt trên cẳng tay trái của cô đang rớm ra những giọt dịch thể sáng rực. Việc liên tục tiêu hao sinh khí để tịnh hóa Thẩm Hoài Dạ và duy trì kết giới bỉ ngạn hoa huyết mạch đã đẩy cơ thể phàm trần của cô vào trạng thái suy kiệt cực hạn.
Đúng lúc hai ông trùm tài phiệt chuẩn bị lao vào một cuộc chiến sinh tử mới bằng linh lực, sợi tơ hồng trên cổ tay Vy đột ngột co thắt dữ dội. Một luồng oán khí đen kịt, lạnh lẽo bất ngờ từ khoảng không truyền qua liên kết, dội thẳng vào tâm trí Lục Cận Thần khiến linh thể hắn chấn động mạnh.
Lục Cận Thần khựng lại, gương mặt tuấn mỹ khẽ biến sắc. Hắn ôm lấy lồng ngực phập phồng, đôi mắt găm chặt về hướng biệt thự đồi Sương Mù.
"Mẹ..." Hắn khàn giọng lẩm nhẩm.
Vy lập tức mở Nhãn thuật thấu thị oán khí. Đôi mắt đen của cô chuyển sang màu lam sáng rực rỡ, đồng tử co thắt nhẹ phát ra hào quang nhạt. Dưới nhãn thuật thấu thị, cô kinh hoàng nhìn thấy một sợi xích oán khí màu đen sẫm, dày đặc đang nối liền từ tim linh thể của Lục Cận Thần, kéo dài xuyên qua không gian hướng thẳng về phía đỉnh đồi Sương Mù – nơi đặt biệt thự của Lục gia.
Sợi xích oán khí đó đang run rẩy kịch liệt, liên tục rút cạn sinh khí phàm trần của Lục Cận Thần để truyền về đầu bên kia. Và ở đầu bên kia của sợi xích, cô nhìn thấy một bóng dáng mờ ảo của một người phụ nữ trung niên đang bị sương đen bao phủ, hơi thở yếu ớt như ngọn đèn trước gió.
"Lục phu nhân! Mẹ của anh đang bị tà khí xâm nhập cực kỳ nghiêm trọng!" Vy thốt lên, gương mặt cô tái nhợt vì kinh hãi. "Vết hoại tử đen trên người anh bộc phát nhanh như vậy, ngoài việc do Lục Minh Sơn hạ độc phong thủy, còn vì có một nguồn tà linh đang trực tiếp hút sinh khí của mẹ anh để nuôi dưỡng oán khí gia tộc!"
Lục Cận Thần nghe vậy, sát khí ghen tuông trên người lập tức biến thành một cơn cuồng nộ lạnh lẽo. Hắn vươn bàn tay to lớn, nắm chặt lấy bả vai Vy, giọng nói đầy vẻ ép buộc nhưng ẩn chứa sự hoảng loạn hiếm thấy: "Đưa tôi về biệt thự. Ngay lập tức! Mẹ tôi không thể có chuyện gì!"
Vy khẽ nghiến răng, cơn đau từ vết nứt pha lê trên cánh tay khiến cô khẽ hít một hơi lạnh. Nhưng nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu đầy dằn vặt của Lục Cận Thần, cô không thể từ chối. Cô quay sang nhìn Thẩm Hoài Dạ và Tạ Vô Phong đang đứng trong tiệm:
"Tôi phải đến Lục gia một chuyến. Thẩm Hoài Dạ, anh tạm thời trở về trang viên để ổn định linh lực đi. Hiệp ước của chúng ta... tôi sẽ không quên."
Thẩm Hoài Dạ thâm trầm nhìn cô, khẽ gật đầu: "Tôi đợi em. Bảo trọng."
Tạ Vô Phong ngậm điếu thuốc lá tắt lửa, phẩy phẩy tay lười biếng: "Nhóc con, dùng lông vũ Vong Xuyên cho cẩn thận. Đừng để phán quan tóm được giữa đường đấy."
Vy không kịp đáp lời, cô lập tức xuất hồn. Linh thể của cô trong bộ đồng phục tiệm hoa màu xám nhạt nhanh chóng bay vút đi trong sương mù buổi sớm, theo sát bên cạnh là linh thể cuồn cuộn sát khí của Lục Cận Thần. Do khế ước hoãn tử ràng buộc, linh thể của hắn không thể rời xa cô quá phạm vi an toàn, nên việc đồng hành này là bắt buộc.
***
Biệt thự đồi Sương Mù nằm biệt lập trên đỉnh đồi, bao quanh bởi rừng thông già âm u. Khi Vy và Lục Cận Thần đáp xuống sân biệt thự dưới dạng linh thể vô hình, cô lập tức cảm nhận được một luồng âm khí lạnh lẽo, bốc mùi hôi thối của xác chết đang lảng vảng xung quanh ngôi nhà nguy nga này.
Cận vệ trưởng Trần Hùng và đội bảo an đặc chủng dưới sự chỉ huy của Đội trưởng Vương đang tuần tra nghiêm ngặt bên ngoài. Họ hoàn toàn không nhìn thấy linh thể của ông chủ mình đang đứng ngay bên cạnh, nhưng gương mặt ai nấy đều tràn đầy vẻ căng thẳng, tay luôn đặt trên báng Súng bắn đạn bạc diệt quỷ.
"Trần Hùng, mở cửa phòng của phu nhân!" Lục Cận Thần gầm lên theo bản năng, nhưng giọng nói của linh thể hắn chỉ hóa thành một luồng gió lạnh thổi qua tai Trần Hùng, khiến gã cận vệ khẽ rùng mình một cái.
"Lục Cận Thần, bình tĩnh lại. Anh đang là linh thể, họ không nghe thấy đâu!" Vy giữ chặt tay hắn, kéo hắn đi xuyên qua cánh cửa gỗ lớn của biệt thự.
Hai người nhanh chóng lướt qua các dãy hành lang xa hoa nhưng lạnh lẽo, tiến thẳng vào phòng ngủ của Lục phu nhân ở tầng hai.
Khi bước qua cánh cửa phòng, cảnh tượng trước mắt khiến Vy khẽ nấc lên một tiếng. Quý bà trung niên quý phái Lục phu nhân đang nằm tĩnh lặng trên chiếc giường lớn thêu gấm lụa màu xanh rêu u buồn. Gương mặt bà nhợt nhạt, hai hốc mắt sâu hoắm sẫm màu, hơi thở đứt quãng yếu ớt. Xung quanh người bà bao phủ một tầng sương đen dày đặc, liên tục gặm nhấm sinh khí phàm nhân của bà.
Vy lập tức kích hoạt Nhãn thuật thấu thị oán khí. Đôi mắt lam sáng của cô rà quét khắp căn phòng rộng lớn. Cô nhìn thấy luồng khí đen kịt từ lồng ngực Lục phu nhân không phải tự nhiên sinh ra, mà nó đang kết nối với một bức tranh cổ lớn treo ngay đối diện giường ngủ.
Đó là bức tranh cổ vẽ cảnh một đóa mẫu đơn héo úa đẫm máu mang tên "Mẫu Đơn Oán Đồ". Những cánh hoa mẫu đơn trong tranh được vẽ bằng một thứ màu đỏ tươi rợn người, uốn lượn như những mạch máu đang sống động chảy trôi.
"Tà linh bức tranh cổ!" Vy thốt lên. "Bức tranh này đã hấp thụ oán khí trăm năm, nó đang ký sinh bằng u uất khí của mẹ anh để duy trì ma lực!"
Lục Cận Thần nhìn bức tranh cổ, đôi mắt hắn hằn lên những tia máu đỏ rực. Sát khí vương giả bùng phát dữ dội, hắn lao thẳng về phía bức tranh, vung tay tạo ra một luồng kiếm bóng tối nhắm thẳng vào khung tranh cổ: "Hủy diệt nó cho tôi!"
"Dừng lại! Đừng đánh trực tiếp!" Vy hét lên ngăn cản nhưng đã muộn.
*Ầm!*
Đòn tấn công bằng sát khí của Lục Cận Thần vừa chạm vào bức tranh cổ liền bị một lá chắn oán khí màu đỏ sẫm chặn đứng. Luồng năng lượng va đập mạnh mẽ chấn động cả căn phòng.
Ngay lập tức, từ trong bức tranh cổ phát ra một tiếng cười ma mị, chói tai của một nữ tử. Những cánh hoa mẫu đơn héo úa trong tranh đột ngột chuyển động, hóa thành một vòng xoáy cánh hoa đẫm máu khổng lồ bùng phát ra ngoài, bao phủ lấy toàn bộ phòng ngủ.
Vy vội vàng giơ Đèn bão linh hồn thu nhỏ đeo trước ngực lên, niệm chú: "Hỏa lam, ngưng tụ! Hút oán khí từ xa!"
Cô cố gắng dùng lực hút của đèn bão để thu hồi luồng oán khí đang bùng phát nhằm triệt tiêu tà thuật. Thế nhưng, tà linh ẩn mình quá sâu bên trong kết giới của bức tranh cổ vật chủ. Lực hút của đèn bão chỉ hút được một phần sương đen bên ngoài, hoàn toàn không thể chạm tới cốt lõi của tà linh đang trú ngụ dưới tầng tầng lớp lớp phong ấn cổ xưa (*Failed Attempt*).
"Kẻ phàm nhân ngu xuẩn... và một thần chết tập sự yếu ớt... Hãy dâng hiến linh hồn làm chất dinh dưỡng cho mẫu đơn của ta đi!"
Giọng nói ma quái của Tà linh bức tranh cổ vang vọng khắp không gian. Vòng xoáy cánh hoa mẫu đơn đẫm máu đột ngột co thắt lại, tạo ra một lực hút không gian tâm linh cực mạnh.
Vy cảm thấy toàn thân nhẹ bẫng, linh thể của cô bị kéo mạnh về phía bức tranh cổ. Bên cạnh cô, linh thể của Lục Cận Thần cũng bị những sợi dây leo mẫu đơn biến dị màu đen đỏ quấn chặt lấy chân, kéo tuột đi.
*Vút!*
Trong chớp mắt, cả linh hồn của Đường Vy và Lục Cận Thần đều bị kéo tuột vào bên trong không gian chiều thứ ba của bức tranh cổ "Mẫu Đơn Oán Đồ".
***
Khi Vy mở mắt ra, cô kinh hoàng phát hiện mình đang đứng giữa một khu vườn mẫu đơn khổng lồ nhưng đầy rẫy sự chết chóc.
Bầu trời nơi đây có màu đỏ sẫm như máu đặc, sương mù oán khí dày đặc bao phủ khắp nơi. Dưới chân cô không phải là đất mềm, mà là một đầm lầy thịt thối rữa, nơi hàng vạn đóa mẫu đơn biến dị đẫm máu đang nở rộ, phát ra những tiếng gào khóc, rên rỉ của những linh hồn từng bị hút cạn sinh khí. Mùi hôi thối và tà khí nồng nặc bốc lên khiến linh thể Vy run rẩy dữ dội.
*Xoạt! Xoạt! Xoạt!*
Từ dưới đầm lầy thịt thối, hàng vạn sợi dây leo mẫu đơn gai góc, đỏ lòm như những mạch máu khổng lồ đột ngột trồi lên, quấn chặt lấy chân, tay và lồng ngực của Đường Vy, nhấc bổng cô lên không trung. Những chiếc gai nhọn hoắt chứa độc tố oán khí đâm sâu vào linh thể cô, bắt đầu điên cuồng rút cạn sinh khí nguyên bản của thần chết tập sự.
"Á...!" Vy hét lên đau đớn. Cơn đau nhói buốt từ linh hồn truyền đến khiến vết nứt pha lê trên cánh tay trái của cô rách toác ra, dịch thể lam nhạt chảy ròng ròng.
"Vy!"
Lục Cận Thần nhìn thấy cô bị trói buộc và hành hạ, cơn điên cuồng ghen tuông và bản năng bảo vệ độc quyền trong lòng hắn bùng phát đến mức cực hạn. Hắn không chấp nhận bất kỳ thực thể nào, dù là thần hay quỷ, dám chạm vào người phụ nữ của hắn.
"Cút ngay cho tôi!"
Lục Cận Thần gầm lên một tiếng vang dội cả không gian tranh cổ. Linh thể hắn bùng phát toàn bộ Sát khí cực đoan bá đạo (*Selected Ref*). Luồng sát khí đen đỏ cuồn cuộn ngưng tụ thành hàng vạn lưỡi kiếm bóng tối khổng lồ, chém điên cuồng xung quanh.
Hắn lao vút lên không trung, dùng hai tay không chứa đầy sát khí tàn nhẫn để giật đứt, xé rách những sợi dây leo mẫu đơn đang trói buộc Vy. Những chiếc gai độc đâm sâu vào tay và ngực linh thể Lục Cận Thần, khiến linh thể hắn chấn động mạnh, mờ nhạt đi vì tổn thương (*Cost Paid*). Thế nhưng, hắn hoàn toàn phớt lờ cơn đau, dứt khoát che chắn toàn diện trước người Vy, làm một lá chắn vật lý vững chắc chống đỡ mọi đợt tấn công tiếp theo của tà linh (*Advantage Swing*).
"Lục Cận Thần! Anh điên rồi! Linh thể của anh sẽ bị oán khí ăn mòn tiêu tán đấy!" Vy ôm lấy lồng ngực thở dốc, nước mắt sinh mệnh sinh ra từ cơn đau khẽ rơi xuống.
Lục Cận Thần cúi đầu nhìn cô, đôi mắt đỏ ngầu sát khí nhưng vòng ôm của hắn quanh eo cô lại siết chặt đến mức nghẹt thở: "Tôi đã nói... em là của tôi. Không có sự cho phép của tôi, ngay cả cái chết cũng không được đụng vào em!"
Từ trong sương mù đỏ sẫm, tà linh bức tranh cổ xuất hiện. Đó là linh thể của một nữ tử mặc y phục cổ xưa sặc sỡ nhưng vặn vẹo, gương mặt mờ ảo không rõ ngũ quan, chỉ có cái miệng rộng đầy răng nhọn hoắt đang cười man dại.
"Tình yêu phàm nhân thật nực cười... Cả hai hãy cùng làm phân bón cho mẫu đơn của ta đi!"
Tà linh vung tay, hàng vạn đóa mẫu đơn biến dị dưới đất đồng loạt bộc phát sóng âm oán khí gào thét, phóng ra những luồng gai độc đẫm máu dày đặc như mưa bão nhắm thẳng vào hai người.
Vy biết họ không thể kéo dài trận chiến này thêm một giây nào nữa. Linh lực của cô đã cạn, sát khí của Lục Cận Thần cũng đang suy yếu nghiêm trọng. Nếu tiếp tục phòng ngự thụ động, cả hai sẽ thực sự bị chôn vùi trong bức tranh cổ này vĩnh viễn.
Cô nhìn chiếc đèn bão trước ngực, rồi nhìn vào vết thương đang rỉ ra hắc khí trên ngực Lục Cận Thần. Một sự quyết tâm dũng cảm bùng lên trong lòng cô chủ tiệm hoa.
"Lục Cận Thần, giữ chặt tôi!"
Vy hét lên, cô đưa ngón tay trỏ tay trái lên miệng, dứt khoát cắn mạnh một cái. Giọt máu tim chứa đựng huyết mạch tối cổ thần chết rỉ ra, tỏa ra hào quang màu lam tịnh hóa ấm áp.
Cô nhỏ giọt máu tim quý giá đó trực tiếp vào bấc của chiếc đèn bão linh hồn thu nhỏ.
*Bùng!*
Ngay khi giọt máu tim chạm vào bấc đèn, ngọn hỏa lam nhỏ bé bên trong bỗng chốc bùng phát dữ dội thành một cột lửa màu lam nhạt khổng lồ, cao hàng chục mét. Ngọn lửa lam thanh tẩy cực hạn bộc phát ra ngoài (*Selected Ref*), tỏa ra uy áp thần thánh lấn át toàn bộ tà khí của không gian tranh cổ.
"Cái gì... Sức mạnh này... Ngươi không phải thần chết tập sự bình thường!" Tà linh bức tranh cổ kinh hoàng hét lên khi cảm nhận được uy áp từ huyết mạch tối cổ của Vy.
"Thanh tẩy!"
Vy vung tay phóng luồng hỏa lam cực hạn quét sạch diện rộng. Ngọn lửa lam đi đến đâu, những sợi dây leo mẫu đơn biến dị đẫm máu lập tức bị thiêu rụi thành tro bụi đen kịt, đầm lầy thịt thối rữa bị tịnh hóa thành đất tơi xốp, tiếng gào khóc của các tàn hồn dịu lại rồi tan biến vào hư vô.
Ngọn lửa lam sắc bao phủ lấy toàn thân Tà linh bức tranh cổ. Hắn gào thét thảm thiết trong đau đớn khi ma lực trăm năm bị thiêu rụi hoàn toàn dưới ngọn lửa thanh khiết nhất của thần chết.
*Rắc... Rắc... Rắc...*
Không gian bức tranh cổ bắt đầu rạn nứt như gương vỡ. Vy ôm chặt lấy Lục Cận Thần, cả hai bị một luồng ánh sáng lam sắc ấm áp bao phủ, kéo mạnh ra ngoài.
***
*Xoạt!*
Linh hồn của Đường Vy và Lục Cận Thần giật mạnh một cái, nhập trở lại thể xác phàm trần của họ.
Tại phòng ngủ của Lục phu nhân ngoài đời thực, bức tranh cổ "Mẫu Đơn Oán Đồ" treo trên tường đột ngột tự bốc cháy bằng một ngọn lửa màu lam nhạt kỳ lạ. Chỉ trong vòng vài nhịp thở, bức tranh cổ trị giá hàng triệu đô la đã hoàn toàn hóa thành một đống tro bụi đen kịt rơi xuống sàn nhà.
Từ đống tro bụi, một luồng ánh sáng màu lam tịnh hóa ấm áp bay vút vào bên trong chiếc đèn bão của Vy, chuyển hóa thành một lượng lớn Oán khí tinh khiết dồi dào (*Selected Ref*). Sổ Thu Hồn trong túi áo cô khẽ rung lên, tự động hấp thụ oán khí để chữa lành thêm một phần rách nát.
"Khụ... khụ..."
Trên chiếc giường lớn, Lục phu nhân đột ngột ho nhẹ vài tiếng rồi chậm rãi mở mắt ra. Sương đen bao quanh người bà đã hoàn toàn tan biến, sắc mặt nhợt nhạt dần khôi phục lại vẻ hồng hào khỏe mạnh của người phàm thường. Bà ngơ ngác nhìn trần nhà, hơi thở đã trở nên ổn định và sâu dài.
"Mẹ..." Lục Cận Thần (lúc này đã trở về trạng thái linh thể vô hình đứng cạnh Vy) nhìn mẹ mình tỉnh lại, luồng sát khí bá đạo trên người hắn hoàn toàn tan biến, thay vào đó là một sự nhẹ nhõm tột cùng. Hắn quay sang nhìn Vy, đôi mắt thâm trầm chứa đựng một cảm xúc phức tạp, sâu sắc chưa từng có.
Vy khẽ mỉm cười yếu ớt. Nhưng ngay sau đó, một cơn chóng mặt dữ dội ập đến khiến cô lảo đảo. Cô vội vịn tay vào thành giường để không bị ngã quỵ. Việc mất máu tim để kích hoạt ngọn hỏa lam cực hạn đã khiến cơ thể phàm trần của cô suy kiệt hoàn toàn, lạnh run lên bần bật.
*Khè... khè... khè...*
Đột ngột, con mèo đen cụt đuôi Hắc Miêu đang ngồi trên bệ cửa sổ phòng ngủ bỗng dựng đứng toàn bộ lông tơ, phát ra tiếng gầm gừ cảnh giác hướng thẳng về phía ban công biệt thự.
Vy giật mình, cô lách người nhìn ra ngoài cửa sổ kính sát đất của ban công.
Trong làn sương mù chưa tan của buổi sớm đồi Sương Mù, một bóng người thiếu nữ nhỏ nhắn mặc đồ phong cách punk năng động đang đứng nép mình sau gốc thông già, tay cầm chiếc la bàn cổ Định Hồn Nghi đang phát sáng rực rỡ.
Đó chính là Tô Hạ – nữ pháp sư trẻ tuổi của Hội Thợ Săn Bạch Dạ (*Selected Ref*).
Tô Hạ nhìn chằm chằm vào đống tro tàn của bức tranh cổ đang bay ra ngoài cửa sổ, rồi nhìn vào Đường Vy đang đứng thở dốc bên giường bệnh với chiếc đèn bão linh hồn thu nhỏ phát sáng lam sắc trước ngực. Đôi mắt tròn trịa của cô nàng pháp sư hồng cá tính đầy vẻ kinh ngạc và chấn động tột cùng. Cô nàng đã âm thầm bám theo Vy từ tiệm hoa đến biệt thự Lục gia, mong muốn bắt quả tang kẻ luyện tà thuật hại người, nhưng cảnh tượng vừa chứng kiến đã hoàn toàn đập tan mọi nghi ngờ của cô.
Vy đứng trong phòng, bốn mắt nhìn nhau với Tô Hạ qua lớp kính cửa sổ ban công biệt thự, tim cô như ngừng đập một nhịp trước nguy cơ thân phận thần chết bị bại lộ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!